Chương 1: Khái quát về pháp luật du lịch 23 giúp nhận định được nơi nào thích hợp đề kinh doanh từng loại hình du lịch. Phong cảnh là yếu tố cũng rất quan trọng trong phát triển du lịch, thường thì phong cảnh dẹp sẽ thu hút dược nhiều người đến. Thường thì sự phát triển du lịch tại một quốc gia nó cũng sẽ phụ thuộc vào sự phát triển kinh tế tại quốc gia đó, nếu 1 điểm du lịch nào đó có vị trí thuận lợi, có phong cảnh tuyệt vời và khi hậu cũng ủng hộ để phát triền du lịch nhưng điểm du lịch đó không được đấu tư nhiều thì điểm du lịch đó sẽ không phát triên đúng tiềm năng cua mình. Phát triển du lịch phái di dôi với bảo vệ môi trường thì như vậy mới phát triển du lịch bền vững được.
Các chuyên gia nghiên cứu phát triển du lịch Việt Nam theo phương pháp địa lý đã tìm ra được 2 yếu tố rất quan trọng đó là: nơi kinh doanh du lịch nào sẽ phát ra ánh sáng và sự dịch chuyển của du khách xảy ra tại các điểm du lịch do sự thay đổi cảnh quan tại các này. Sự phát triển của du lịch sẽ kéo theo sự phát triển kinh tế xã hội và các vấn đề văn hóa bởi vì du lịch liên quan đến địa lí ở rất nhiều khía cạnh nên các nhà địa lí đã nghiên cứu một cách kĩ càng và cấn thận chứ không đưa ra những ý kiến mang tính khái quát. Ngoài ra phương pháp địa lý còn nghiên cứu các khía cạnh chuyên sâu khác như: việc buôn bán và sử dụng đất và các khía cạnh kinh tế tác động dến dân số và các vấn đề văn hóa, và hiện nay sự đóng góp của những diều này ngày càng cao nên việc đi nghiên cứu là rất cần thiết. Như chúng ta thường biết du lịch và giải trí có mối quan hệ rất mật thiết nên rat cần thiết dể nghiên cứu các vấn đề này để tìm hiểu ró sự khác nhau của chúng.
Phuong pháp học thuật Có thề nói cách khác dây là phương pháp mang tính chất liên ngành bởi nó bao gồm các yếu tố khác nhau từ tất cả các phương pháp trên, ngành công nghiệp du lịch dã trớ thành một người khổng lồ kinh tế ảnh hưởng đến cuộc sống của nhiều người các nhà xã hội học, địa lý, kinh tế, và nhân chúng học. đòi hỏi nghiên cứu học thuật chuyên sâu trong nhiều khía cạnh. Chúng ta có văn hóa và di sản du lịch, thứ được gọi là phương pháp nhân học đã được chú trọng và áp dụng nhằm tạo ra nhiều sản phâm du lịch hiện nay. 24 Luật du lịch Việt Nam 1.
Phương pháp hệ thống Hệ thống là một tập hợp của các nhóm liên quan đến nhau phối hợp đề tạo thành một thể thống nhất và tồ chức để thực hiện một tập hợp các mục tiêu. Đây là một phương pháp toàn diện giải quyết cả hai vấn đề vi mô và vĩ mô. Ờ Việt Nam, các nhà nghiên về du lịch áp dụng phương pháp này với mục đích nhàm kiềm tra môi trường cạnh tranh của các công ty du lịch, thị trường, sự tương tác của công ty với người tiêu dùng. Một hệ thống có thể lấy một quan điểm vĩ mô và kiểm tra toàn bộ hệ thống du lịch của một quốc gia, tiểu bang, hoặc khu vực và cách thức hoạt động bên trong và liên quan đến các hệ thống khác, chẳng hạn như hệ thống pháp luật, chính trị, kinh tế và xã hội.
Câu hỏi ôn chưong 1 1. Vì sao cần phải có sự can thiệp của Nhà nước và pháp luật vào sự phát triển của ngành dù lịch? 2. Phân tích các phương pháp nghiên nghiên cứu cơ bản về phát triển du lịch. Phân tích các phương pháp nghiên cứu đối với thực trạng du lịch của Việt Nam hiện nay.
Chương 2: Quản lý nhà nước đối với hoạt động du lịch 25 Chương 2 QUẢN LÝ NHÀ NƯỚC ĐỐI VỚI HOẠT ĐỘNG DU LỊCH MỤC TIÊU: - Trình bày được cơ chế quản lý của Nhà nước về tài nguyên du lịch - Trình bày được cơ chế quản lý của Nhà nước về qui hoạch phát triên du lịch - Phân tích được xu thế phát triển thị trường du lịch quốc tế khu vực và toàn cầu. - Rút được kinh nghiệm của một sổ nước điển hình trong khu vực thu hút khách du lịch quốc tế. - Phân tích được những điều kiện thuận lợi và khó khăn về đón tiếp khách du lịch quốc tế của Việt Nam trong những năm sâp tới. - Trình bày được quan điểm của Đảng, Nhà nước Việt Nam trong phát triển du lịch quốc tế - Lựa chọn phương án hợp lý về phát triển du lịch quốc tế.
-Trình bày được một số giải pháp đẩy mạnh hoạt động du lịch quốc tế -Thiết kế được mô hình tổ chức phối hợp đồng bộ với đổi mới cơ chế chính sách của Nhà nước Việt Nam về quản lý du lịch quốc tế theo Ma trận SWOT. -Trình bày một số kiến nghị đổi với nhà nước, chính phủ: đối với Trung ương, đối với tỉnh-thành phố, các Sở, Ban, Ngành hữu quan. • DUNG: NỘI - Các cơ quan hành chính quản lý du lịch - Quản lý của nhà nước đổi với hoạt đông du lịch 26 Luật du tịch Việt Nam - Các giải pháp đổi mới cơ chế, chính sách của nhà nước Việt Nam về quản lý du lịch quốc tế nhằm dẩy mạnh hoạt động du lịch quốc tế 2. Các CO’ quan hành chính du lịch Theo Luật du lịch 2005, hệ thống cơ quan quản lý Nhà nước về du lịch bao gồm: Chính phủ, cơ quan quản lý Nhà nước về du lịch ở Trung ương, bộ, cơ quan ngang bộ, ƯBND cấp tính, thành phố trực thuộc Trung ương.
Theo Nghị định 09/NĐ- CP ngày 08/08/2007 v/v chuyến tổng cục du lịch vào Bộ văn hóa, Thể thao và Du lịch, Bộ này có chức năng quản lý nhà nuớc và quản lý Tổng cục Du lịch. ƯBND cấp tỉnh hoặc các thành phố trực thuộc Trung ương có chức năng quản lý Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch. Nội dung quản lý nhà nưóc về du lịch - Xây dựng và tổ chức thực hiện chiến lược, quy hoạch, kế hoạch và chính sách phát triển du lịch. - Xây dựng, ban hành và tổ chức thực hiện văn bản quy phạm pháp luật, tiêu chuẩn định mức kinh tế- kỹ thuật trong hoạt động du lịch.
- Tuyên truyền, pho biến, giáo dục pháp luật và thông tin về du lịch. - Tô chức, quản lý hoạt động dào tạo, bôi dưỡng nguôn nhân lực, nghiên cứu ứng dụng khoa học và công nghệ. - Tổ chức diều tra, đánh giá tài nguyên du lịch để xây dựng quy hoạch phát triển, xác định khu du lịch, điểm du lịch, tuyến du lịch, đô thị du lịch. - Tổ chức thực hiện các hợp tác quốc tế về du lịch, xúc tiến các hoạt động trong nước và ngoài nước.
- Quy định tố chức bộ máy quản lý Nhà nước về du lịch, sự phối hợp giữa các cơ quan Nhà nước tropng việc quản lý Nhà nước về du lịch. - Câp, thu hôi giấy phép, giấy chứng nhận về hoạt động du lịch. - Kiểm tra, thanh tra, giải quyết khiếu nại, tố cáo và xử lý vi phạm pháp luật về du lịch. Chương 2: Quản lý nhà nước đổi với hoạt động du lịch 27 2.
Phân công trách nhiệm của các cơ quan quản lý Nhà niróc về du lịch Chính phủ thống nhất quản lý Nhà nước về du lịch. Các cơ quan Trung ương chịu trách nhiệm trước Chính phủ, chủ trì, phối hợp với các cơ quan Nhà nước trong việc thưc hiện quản lý Nhà nước về du lịch. Bộ, cơ quan ngang bộ trong phạm vi nhiệm vụ, quyền hạn của mình, theo dõi sự phân công của Chính phủ phối hợp với các cơ quan ờ Trung ương trong việc thưc hiện quản lý ƯBND tỉnh, TP trực thuộc Trung ương, theo sự phân công của Chính phủ thực hiện quản lý trong phạm vi của mình theo sự phan cấp của Chính phủ: cụ thể hóa chiến lược, quy hoạch, kế hoạch, cơ chế, chính sách phát triển du lịch, tuyến, điểm du lịch, êệ sinh môi trường. Tóm lại: Vai trò quản lý của nhà nước về du lịch nham định hướng cho hoạt động du lịch phát triển theo chiều hướng tích cực, hạn chế mặt tiêu cực.
Tham gia vào việc phân phối và sử dụng tài nguyên một cách hợp lý, đưa ra các qui định về việc duy trì, bảo tồn tài nguyên du lịch. Bảo vệ lợi ích của quốc gia. Điều hòa mối quan hệ du lịch và các ngành liên quan. Tổ chức du lịch thế giói Tô chức du lịch Thê giới (tên tiêng Anh là World Tourism Organisation - UNWTO, tên tiếng Pháp là Organisation Mondiale du Tourisme - OMT) được thành lập 02/1/1975 là một cơ quan chuyên trách của Liên hợp quốc.
Tôn chỉ, mục tiêu hoạt động của Tổ chức là thông qua thúc đẩy phát triển du lịch, mang lại cơ hội du lịch cho toàn the nhân dân thế giới, phát triển du lịch có trách nhiệm, bền vững; góp phần vào sự phát triển kinh tế, tăng cường hiểu biết lẫn nhau giữa các dân tộc, các quốc gia vì hoà bình, thịnh vượng, tôn trọng lẫn nhau, tôn trọng nhân quyền và tự do cơ bản, không phân biệt chủng tộc, giới tính, ngôn ngữ và tôn giáo. UNWTO thực hiện nhiều hoạt động tích cực nhằm phát triển du lịch phạm vi toàn cầu như đào tạo phát triển nguồn nhân lực du lịch, nghiên cứu, thống kê du lịch, tổ chức hội nghị và hội thảo, thu thập xử lý thông tin du lịch, tổ chức quản lý du lịch, bảo vệ môi trường. UNWTO cũng đã thông qua nhiều văn kiện quan trọng như hiến chương du lịch, quy tắc 28 Luật du lịch Việt Nam ứng xử toàn cầu trong du lịch, các tuyên bố du lịch. khuyến cáo Liên hợp quốc và Chính phủ các quốc gia có những giải pháp phù hợp trong phát triển du lịch.
Trụ sở chính thức của UNWTO đặt tại Madrid - Tây Ban Nha. Co quan tối cao của UNWTO là đại hội đồng gồm các đại biểu đại diện cho các thành viên chính thức của UNWTO. Giúp việc cho Đại hội đồng có các cơ quan, uỷ ban chuyên môn. Các hoạt động của UNWTO được triển khai thông qua 6 Ưỷ ban khu vực của UNWTO (ủy ban Trung Đông, châu Phi, Đông Á - Thái Bình Dương, Nam Á, châu Âu và châu Mỹ).
ngày 27/9 được xem là ngày du lịch thế giới. Quản lý của nhà nước đối vó’i hoạt động du lịch Quy hoạch tổng thể phát triển du lịch đảm bảo các nguyên tác về quy hoạch ngành được quy định trong Luật Du lịch.