phần mở đầu, kết luận và tài liệu tham khảo, nội dung chính của luận văn có 3 chƣơng bao gồm: - Chƣơng 1: Một số vấn đề chung - Chƣơng 2: Các phƣơng tiện và biện pháp tu từ từ vựng - ngữ nghĩa của các bài “Thời sự và bàn luận” trên Báo Đà Nẵng giai đoạn 2015 - 2017 - Chƣơng 3: Đặc điểm ngữ pháp của các bài “Thời sự và bàn luận” trên Báo Đà Nẵng giai đoạn 2015 - 2017 8 CHƢƠNG 1 MỘT SỐ VẤN ĐỀ CHUNG 1. Phong cách chức năng ngôn ngữ báo chí Theo Vũ Quang Hào trong “Ngôn ngữ báo chí” đã phân loại phong cách ngôn ngữ báo chí thành năm loại (khẩu ngữ, văn chƣơng, chính luận, khoa học, hành chính) [36, tr. Và phong cách ngôn ngữ chính luận là một trong ba phong cách ngôn ngữ đáng chú ý hơn. Trong “Phong cách học tiếng Việt”, nhóm tác giả Võ Bình chia tiếng Việt thành phong cách khẩu ngữ, các phong cách văn hóa (văn học) và phong cách chức năng nghệ thuật [6, tr.
Trong phong cách văn hóa, tác giả đã phân chia thành sáu phong cách chức năng gồm: phong cách khoa học, phong cách chính luận, phong cách báo chí - tin tức, phong cách hành chính - công vụ, phong cách cổ động và phong cách nghệ thuật. Võ Bình xem phong cách báo nằm trong phong cách chức năng ngôn ngữ chính luận. Năm 1995, NXB Văn hóa - Thông tin phát hành cuốn sách “Tác phẩm báo chí” do Tạ Ngọc Tấn chủ biên đã đề xuất cách phân chia thể loại nhƣ sau: “Trong các loại tác phẩm thông tấn có các thể loại: tin, tường thuật, phóng vấn, bào báo, ghi nhanh, điểu tra, phóng sự. Loại tác phẩm chính luận bao gồm các thể loại bình luận, xã luận, chuyên luận.
Loại tác phẩm thông tấn văn nghệ bao gồm các thể loại bút ký, ký sự, nhật ký phóng viên, tiểu phẩm” [63, tr. Cho đến nay, còn nhiều cách phân loại phong cách ngôn ngữ khác nhau song phong cách chức năng đƣợc phần lớn các giáo trình phong cách học tƣơng đối thống nhất. Xét từ phƣơng diện truyền thông thì chỉ có phong cách khoa học, phong cách hành chính và phong cách chính luận là đáng chú ý hơn. Qua đó, các bài viết trong mục “Thời sự và bàn luận” của Báo Đà Nẵng thuộc thể loại phong cách chức năng ngôn ngữ báo chí.
Đặc trưng Các nhà nghiên cứu viết khác nhau về đặc trƣng của ngôn ngữ báo chí. Vũ Quang Hào cho rằng chệch chuẩn là đặc trƣng chung của ngôn ngữ báo chí, Hoàng Anh lại cho rằng tính sự kiện là đặc trƣng cơ nổi bật của ngôn ngữ báo chí. Muốn thực hiện đƣợc chức năng thông báo và tác động trong công việc thông tin tuyên truyền, quảng cáo, ngôn ngữ báo chí phải có những đặc trƣng chung theo quan điểm của Đinh Trọng Lạc [49, tr. Ngôn ngữ báo chí mang tính đại chúng Báo chí là phƣơng tiện thông tin đại chúng, điều đó có nghĩa là ngôn ngữ báo chí phải có tính phổ cập, phải dành cho đông đảo bạn đọc trong xã hội chứ không chỉ phục vụ riêng cho đối tƣợng nào.
Tính đại chúng đặt ra cho ngƣời viết báo phải lựa 9 chọn ngôn ngữ và dùng nó sao cho thích hợp với tất cả các tầng lớp trong xã hội. Nói đơn giản thì đó là viết đúng và viết dễ hiểu. Vì vậy trong các tác phẩm báo chí từ ngữ phải đơn giản, dễ hiểu và phổ thông, ít dùng các thụât ngữ chuyên ngành hẹp, các từ địa phƣơng, tiếng lóng hay các từ ngữ vay mƣợn từ tiếng nƣớc ngoài. Ngôn ngữ báo chí mang tính chính xác, chân thực Báo chí có chức năng định hƣớng xã hội, do đó ngôn ngữ báo chí phải chính xác và đầy đủ.
Chỉ cần những sai sót nhỏ về ngôn từ cũng có thể gây ra khó hiểu hoặc hiểu sai thông tin, từ đó có thể gây ra những hậu quả nghiêm trọng. Do đo, ngôn ngữ báo chí phải có tính chân thực, hƣớng đến sự chuẩn mực trong diễn đạt. Tính chân thực, khách quan của ngôn ngữ báo chí gây cho ngƣời đọc, ngƣời nghe một niềm tin, một sự thích thú, một sự lựa chọn, chứ không phải một sự áp đặt chủ quan của ngƣời viết. Ngôn ngữ báo chí mang tính thông tin thời sự Xã hội ngày càng phát triển, nhu cầu trao đổi và tiếp nhận thông tin của con ngƣời ngày càng lớn.
Báo chí sẽ thoả mãn nhu cầu thông tin đó của con ngƣời, nhƣng đồng thời ngƣời ta đòi hỏi đấy phải là những thông tin kịp thời, nóng hổi. Mọi vấn đề đều diễn ra dƣới dạng các sự kiện, cho nên sự kiện là đối tƣợng phản ánh chủ yếu là phƣơng tiện chính yếu để báo chí tác động vào công chúng xã hội. Bởi vì khi đã có nội dung là sự thật rồi thì thông tin phải đƣợc truyền đi kịp thời, nhanh chóng thì mới có tác dụng. Chỉ có những thông tin mới, những vấn đề cấp thiết đƣợc truyền đạt kịp thời, nhanh chóng mới hấp dẫn ngƣời nghe, ngƣời đọc.
Ngôn ngữ báo chí phải mang tính thời sự và hấp dẫn để thực hiện tốt chức năng tác động, đáp ứng đƣợc khả năng cạnh tranh thông tin. Ngôn ngữ báo chí mang tính hấp dẫn Phƣơng thức thông tin của báo chí phải phong phú, đa dạng, linh hoạt nhiều thể loại, phù hợp với mục đích và nhiệm vụ thông tin, với tâm lý, thị hiếu của công chúng. Tin tức của báo chí phải đƣợc trình bày hấp dẫn, sinh động, tạo đƣợc hứng thú của ngƣời đọc, ngƣời nghe. Tính hấp dẫn đƣợc coi nhƣ là một trong những yếu tố quyết định sự sinh tồn của một tờ báo, tạp chí hay các đài phát thanh, truyền hình.
Ðiều này đòi hỏi ở hai mặt: nội dung và hình thức. - Về nội dung: Thông tin phải luôn luôn mới, đa dạng, chính xác và phong phú. - Về hình thức: Ngôn ngữ phải có sức thu hút, lôi cuốn ngƣời đọc, đặc biệt là ở các tiêu đề. Ngôn ngữ báo chí mang tính ngắn gọn, rõ ràng, biểu cảm Ngôn ngữ báo chí phải ngắn gọn, súc tích, rõ ràng vì thông tin báo chí ngày càng nhiều nhƣng ngƣời thời gian của công chúng chỉ có hạn và do tính định lƣợng của báo chí.
Do đó, báo chí phải sử dụng ngôn ngữ nhƣ thế nào thì công chùng chỉ cần nhìn, nghe lƣớt qua đã nắm đƣợc thông tin cần thiết. 10 Thông thƣờng mỗi bài viết đều bị qui định trong một khuôn khổ với một lƣợng chữ cụ thể. Đối với những bài “không đặt trƣớc” biên tập viên buộc phải biên tập, cắt xén cho vừa trang báo. Đó là biểu hiện về hình thức khuôn khổ của bài báo và chính nó cũng là một trong những nguyên nhân quy định tính ngắn gọn của các từ ngữ và cấu trúc câu đƣợc lựa chọn để biểu đạt, nó thôi thúc nhà báo phải lựa chọn từ ngữ, cách viết sao cho phù hợp nhất, đạt đƣợc hiệu quả cao nhất.
Ở đây ngắn gọn mà vấn đủ ý, ngắn gọn nhƣng lại biểu cảm. Đây chính là điểm khác biệt của ngôn ngữ phong cách này với một số phong cách khác nhƣ phong cách khoa học, phong cách hành chính - công vụ. Nhờ có tính chất này mà ngôn ngữ báo chí không chỉ tác động vào lý trí của độc giả mà còn tác động mạnh mẽ tới tình cảm của họ. Thông tin báo chí cần phải nhiều chiều, nhiều góc độ tiếp cận của báo chí giúp cho công chúng nhận thức sâu sắc hơn bản chất của các sự kiện và vấn đề thực tiễn đang đặt ra.
Ngôn ngữ báo chí phải kích thích sự tò mò hiểu biết của ngƣời đọc qua cách dùng từ, đặt câu, đặc biệt là ở tiêu đề bài báo. Các phương tiện diễn đạt a. Về từ vựng - Từ vựng phong phú, ở mỗi phạm vi phản ánh, mỗi thể loại báo chí có lớp từ vựng đặc trƣng. Ví dụ: Bản tin dùng danh từ riêng chỉ địa danh, tên ngƣời, thời gian, sự kiện… Phóng sự dùng từ ngữ miêu tả sự kiện, hình ảnh địa phƣơng, nhân vật… Tiểu phẩm dùng từ ngữ thân mật, gần gũi, mang sắc thái mỉa mai, châm biếm.
Về ngữ pháp - Câu văn ngắn gọn, sáng sủa, mạch lạc để bảo đảm thông tin chính xác. - Có thể viết câu ngắn trong tin vắn, câu dài trong phóng sự hay câu gần với lời nói hàng ngày trong tiểu phẩm. Biện pháp tu từ - Ngôn ngữ báo chí không hạn chế các biện pháp tu từ từ vựng và cú pháp. - Có thể ví von, so sánh, ẩn dụ, hoán dụ, đảo ngữ… nhằm mục đích diễn đạt chính xác, có hình ảnh và nhạc điệu thích hợp với từng nội dung và thể loại.
- Ngôn ngữ báo nói phải phát âm rõ ràng, khúc chiết, ở báo viết cần chú ý đến khổ chữ, kiểu chữ phối hợp màu sắc, hình ảnh… để tạo điểm nhấn trong thông tin. Phong cách chức năng ngôn ngữ chính luận Ngôn ngữ chính luận đã đƣợc các nhà phong cách học miêu tả trong các giáo trình về phong cách học Việt ngữ. Trong đó, đa phần các tác giả đều xem nó nhƣ một phong cách chức năng ngôn ngữ độc lập. Có rất nhiều quan điểm khác nhau về phong cách chức năng ngôn ngữ chính luận này.
Trong “Các thể loại báo chí chính luận”, Trần Quang đã chia 3 nhóm thể loại báo chí đó là nhóm thông tấn (gồm tin, tƣờng thuật, phỏng vấn…), nhóm chính luận 11 (gồm chuyên luận, luận văn tuyên truyền, bình chú, ý kiến nhà chính luận, xã luận, bình luận, phê bình…) và nhóm chính luận - nghệ thuật (gồm ký, phóng sự, ghi nhanh và các thể loại trào phúng). Và ông cho rằng ngôn ngữ bình luận giữ vai trò chủ yếu trong phong cách báo chí và nêu các đặc trƣng chủ yếu của thể loại bình luận: “Một là, bài bình luận là một tác phẩm đặc sắc dùng để tái tạo bức tranh toàn cảnh về một vấn đề nào đó trong đời sống xã hội. Cơ sở chính của bài bình luận là các sự kiện, chi tiết điển hình, tiêu biểu của hiện thực khách quan. Bài bình luận đòi hỏi xem xét các sự kiện đó trong mối quan hệ và phụ thuộc lẫn nhau để rút ra kết luận chung có tính định hướng cho nhận thức và hành động của công chúng.
Tác giả có thể sử dụng nhiều hình thức và phương pháp khác nhau để so sánh, đối chiếu, hệ thống hóa…làm nổi bật chủ đề tác phẩm và tư tưởng của tác giả hay tòa soạn. Hai là, từng mục từng, từng phần của tác phẩm không đứng riêng lẻ, độc lập mà là những bộ phận cấu thành tác phẩm. Ba là, từng phần của tác phẩm liên quan mật thiết với nhau, bổ sung cho nhau để làm nổi bật chủ đề” [70, tr.