Chương 1 nhằm cung cấp cái nhìn tổng quan về nghiên cứu này. Thông qua nội dung chương, tác giả giải thích khái quát các câu hỏi đặt ra trong luận án, giúp người đọc hiểu được các bước thực hiện để đạt được mục tiêu và tập trung vào kết quả nghiên cứu khoa học thông qua việc trả lời các câu hỏi nghiên cứu. SỰ CẦN THIẾT CỦA VẤN ĐỀ NGHIÊN CỨU 1. Bối cảnh thực tiễn Kinh tế Việt Nam đang chứng kiến sự bùng nổ tăng trưởng mạnh mẽ do chính sách thu hút đầu tư nước ngoài linh hoạt, với dấu ấn đặc biệt là sự tăng trưởng ổn định của GDP hàng năm.
Theo đánh giá của Tạp chí Forbes, GDP của Việt Nam trong 15 năm trở lại đây có sự phát triển đột phá. Báo cáo của Tổng cục Thống kê cho năm 2022 cho biết, kinh tế Việt Nam đã nhanh chóng hồi phục sau khó khăn, với ngành nông nghiệp, lâm nghiệp và thủy sản tăng 3,36%, ngành công nghiệp và xây dựng tăng 7,78%, và ngành dịch vụ tăng 9,99%. Việt Nam hiện có 407 khu công nghiệp trải rộng khắp 61/63 tỉnh thành, với tổng diện tích khoảng 125. Các khu công nghiệp này thu hút hơn 11.000 dự án FDI với tổng vốn đầu tư lên tới hơn 230 tỷ USD, và 10.200 dự án đầu tư trong nước với tổng vốn lên đến 2,54 triệu tỷ đồng.
Những DN này đã góp phần vào việc tạo ra khoảng 50% giá trị xuất khẩu toàn quốc, giúp Việt Nam chuyển từ tình trạng nhập siêu sang cân bằng thương mại và xuất siêu, đồng thời đóng góp quan trọng vào nguồn thu của ngân sách nhà nước (Dương Ngọc, 2023 & Khánh Vy, 2024 – Tạp chí điện tử VnEconomy). Tuy nhiên, quá trình công nghiệp hóa – hiện đại hóa cùng với sự phát triển hoạt động thương mại, dịch vụ đã gây ra vấn nạn ô nhiễm môi trường, đặc biệt là ở khu công nghiệp và các khu vực tập trung đông dân cư. Hằng năm, điển hình như tại thành phố Hồ Chí Minh các khu công nghiệp/ khu chế xuất thải ra hàng triệu tấn rác thải, hàng nghìn tấn chất thải nguy hại (Phòng Quản lý Chất thải rắn - Sở Tài nguyên & Môi trường TP. Thực trạng cho thấy các DN sản xuất kinh doanh ở Việt Nam hầu như không thực hiện nghiêm chỉnh quy định bảo vệ môi trường (BVMT), thường hạn chế đầu tư cho các công trình BVMT vì DN cho rằng đầu tư như thế tốn rất nhiều chi phí.
Để quản lý xã hội, Chính phủ đã ban hành hàng loạt quy định 1 về công tác BVMT và thường xuyên tiến hành giám sát, kiểm tra, thanh tra công tác kiểm soát ô nhiễm môi trường trong DN theo khuôn khổ pháp lý; mục tiêu hướng đến đặc biệt quan trọng là nâng cao tinh thần tự giác của DN trong công tác BVMT, vì chỉ khi DN nhận thức được vai trò, trách nhiệm của mình thì công tác BVMT mới thực sự được phát huy giá trị. Khi DN không thực hiện nghiêm chỉnh các quy định của luật pháp trong công tác BVMT nhằm đạt nhiều lợi ích trước mắt thì xã hội, người dân và các thế hệ mai sau sẽ phải chịu nhiều hậu quả nặng nề; do đó, DN cần phải xem vấn đề BVMT là trách nhiệm, là nghĩa vụ. Dưới sự chỉ đạo của chính sách và pháp luật, việc BVMT đang dần trở nên nghiêm ngặt hơn với các yêu cầu đánh giá tác động môi trường và quản lý chất thải đối với DN. Điều này đã tạo ra sự gia tăng cần thiết về dịch vụ môi trường (DVMT).
Gần đây, thông qua nhiều sáng kiến chính sách và quy định pháp lý, Việt Nam đã tập trung cải thiện hiệu suất trong công tác BVMT và phát triển ngành DVMT. Các văn bản pháp luật chủ chốt bao gồm: Chỉ thị 36/CT-TW (1998), Chỉ thị 29/CT-TW (2009), Nghị quyết 41-NQ/TW (2004), Nghị quyết 06-NQ/TW (khoá XII), Chỉ thị 15/2007/CT-TTg (2007), và các luật BVMT được ban hành vào các năm 2005, 2014 và 2020. Bộ Tài nguyên và Môi trường được giao trọng trách phát triển DVMT theo chuẩn WTO và các quyết định liên quan như 1030/QĐ-TTg (2009), 249/QĐ-TTg (2010), 1463/QĐ-TTg (2016), 1570/QĐ-TTg (2016), 192/QĐ-TTg (2017), và mới đây là 1658/QĐ-TTg (2021) và 882/QĐ-TTg (2022) đều hướng đến việc thúc đẩy ngành công nghiệp môi trường và DVMT. Việt Nam cũng đã tham gia vào nhiều cam kết quốc tế, mở cửa thị trường DVMT thông qua các thỏa thuận như WTO và CPTPP.
Mặc dù số lượng DN trong lĩnh vực này tăng lên nhanh chóng, nhưng ngành DVMT vẫn chưa đạt được tiềm năng và yêu cầu về BVMT và phát triển kinh tế. Để phát triển DVMT phù hợp với tình hình hội nhập quốc tế, cần có những điều chỉnh trong quản lý dịch vụ và chính sách. Với sự cải thiện liên tục của khung pháp lý liên quan đến BVMT, các DN ngày càng phải đối mặt với nhiều trách nhiệm pháp lý như đánh giá tác động môi trường và quản lý chất thải. Kết quả là, nhu cầu về DVMT đã tăng lên đáng kể.
Việt Nam đã triển khai hàng loạt chính sách và quy định mới nhằm cải thiện việc BVMT và thúc đẩy sự phát triển của ngành DVMT, bao gồm các chỉ thị từ Bộ Chính trị và nhiều Nghị quyết quan trọng từ năm 1998 đến 2022, cùng với các luật BVMT được ban hành trong những năm 2005, 2014 và 2020. Nhiệm vụ phát triển DVMT theo tiêu chuẩn của Tổ chức 2 Thương mại Thế giới (WTO) đã được giao cho Bộ Tài nguyên và Môi trường, cùng với việc phê duyệt các dự án và kế hoạch hành động về môi trường. Việt Nam cũng cam kết quốc tế thông qua các hiệp định như WTO và CPTPP để mở cửa thị trường DVMT. Tuy số lượng các DN hoạt động trong ngành này tăng trưởng nhanh chóng, ngành DVMT của Việt Nam vẫn chưa phát triển tương xứng với tiềm năng, và vẫn còn nhiều vấn đề cần được giải quyết để đáp ứng nhu cầu BVMT trong bối cảnh hội nhập kinh tế toàn cầu.
Theo số liệu báo cáo tổng kết hoạt động năm 2019 - 2020 của Bộ Tài nguyên và Môi trường: Trong lĩnh vực xử lý nước thải, số lượng DN đã tăng từ 36 lên 153 từ năm 2007 đến năm 2010; Trong cùng thời gian, số lượng DN hoạt động trong lĩnh vực thu gom và xử lý chất thải rắn tăng từ 270 lên 463; tính đến cuối năm 2012, có tổng cộng 3.982 DN đăng ký hoạt động trong ngành DVMT, với 3.581 DN này được thành lập trong giai đoạn từ 2006 đến 2012, trong đó có đến 2.321 DN mới mở trong giai đoạn từ 2006 đến 2009; Tốc độ tăng trưởng của số lượng DN trong lĩnh vực xử lý nước thải là 62%/năm, với mức tăng nguồn lao động 45%/năm và tăng trưởng vốn 78%/năm từ 2007 đến 2010; Trong lĩnh vực thu gom và xử lý chất thải rắn, số lượng DN tăng 20%/năm, với tăng trưởng lao động là 8%/năm và tăng vốn là 36%/năm; Số lượng DN hoạt động trong lĩnh vực môi trường đã tiếp tục tăng lên 4. Ông Trần Văn Lượng - Chủ tịch Hiệp hội Công nghiệp Môi trường Việt Nam, 2023 cho rằng: Ngành Công nghiệp Môi trường tại Việt Nam là bước đi còn tương đối dài vì đây không chỉ ở một ngành, một lĩnh vực mà nó tác động tới tổng thể nền kinh tế cũng như trong sản xuất. Trong bối cảnh số lượng và quy mô của các DN hoạt động trong ngành công nghiệp môi trường (CNMT) còn hạn chế, điều này được thể hiện rõ từ số liệu thống kê từ năm 2017 đến 2020. Tại Hà Nội, có 20 tổ chức đảm nhận nhiệm vụ thu gom và vận chuyển rác thải sinh hoạt thông qua các gói thầu dịch vụ công cộng.
Đến nay, quy trình này đã được chuyển giao cho các đơn vị địa phương tự chủ quản lý thông qua đấu thầu. HCM, theo báo cáo từ Sở Tài chính năm 2022, chi phí dành cho công tác này lên đến 3.311 tỷ đồng, với chi tiêu cụ thể cho các quận huyện là 1.604 tỷ đồng và cho Sở Tài nguyên và Môi trường là 1. Mặt khác, theo nội dung trong báo cáo.Ngân hàng Thế giới thì Dự kiến đến năm 2030, lượng chất thải ở Việt Nam có thể tăng gấp đôi, từ 27 triệu tấn lên 54 triệu tấn, đồng thời báo cáo cũng chỉ ra Việt Nam là một trong những quốc gia có lượng rác thải nhựa cao hàng đầu thế giới, với 3 lượng rác thải ước tính lên tới 3,1 triệu tấn mỗi năm; báo cáo cảnh báo rằng vấn đề sẽ trở nên nghiêm trọng hơn nếu như quá trình đô thị hóa và tăng trưởng kinh tế tiếp tục diễn ra mạnh mẽ, khiến lượng rác thải sinh hoạt sẽ tăng nhanh chóng. Những năm gần đây, Việt Nam đã không ngừng nỗ lực trong việc xây dựng và phát triển ngành CNMT.
Kể từ khi Luật BVMT năm 2014 được áp dụng, ngành CNMT đã được công nhận là một lĩnh vực kinh tế quan trọng, bao gồm hoạt động sản xuất, kinh doanh và cung cấp dịch vụ liên quan đến công nghệ, thiết bị, sản phẩm CNMT; các dịch vụ CNMT như thu gom, vận chuyển, xử lý và tái chế chất thải; công tác quan trắc, phân tích và bảo tồn nguồn tài nguyên cũng như các biện pháp phục hồi môi trường. Theo các con số thống kê, ngành CNMT ghi nhận mức tăng trưởng hàng năm ổn định ở khoảng trên 15%, một phần nhờ vào nhu cầu xử lý ô nhiễm và nhu cầu thiết bị môi trường không ngừng tăng cao. Các hoạt động phát triển ngành CNMT ở Việt Nam đang dần được điều chỉnh để đạt được sự cân bằng giữa ba lĩnh vực chính: DVMT, phát triển công nghệ và sản xuất thiết bị, và phục hồi và phát triển tài nguyên. Cụ thể, các hoạt động này bao gồm phân tích và quan trắc môi trường, quản lý và kiểm soát ô nhiễm, tư vấn môi trường, nghiên cứu và chuyển giao công nghệ xử lý môi trường, sản xuất thiết bị và vật liệu xử lý môi trường, phát triển công nghệ thông tin môi trường, và tái chế chất thải.
Như vậy, để phát triển ngành CNMT nói chung và ngành DVMT nói riêng thì DN hoạt động trong lĩnh vực này cần có chiến lược thu hút nhiều KH hơn, nhằm dẫn đến việc DN đạt được nhiều doanh thu, lợi nhuận và thị phần hơn. Tuy nhiên, một cách khác để tạo ra nhiều lợi nhuận hơn, đó là giữ KH hiện tại, đây là một cách tiếp cận có ý nghĩa hơn là có được KH mới. Giữ được KH hiện tại giúp DN phát triển theo hai con đường. Một là, bằng cách giảm chi phí tiếp thị, những KH hiện tại hài lòng hoặc trung thành với DN cần ít hoạt động quảng cáo và tiếp thị hơn.