Chương 1: Những vấn đề lý luận, pháp luật về áp dụng biện pháp khẩn cấp tạm thời trong việc giải quyết vụ án kinh doanh, thương mại tại Tòa án. Chương 2: Thực trạng pháp luật và thực tiễn áp dụng biện pháp khẩn cấp tạm thời trong giải quyết vụ án kinh doanh, thương mại tại Tòa án nhân dân tỉnh Lào Cai. Chương 3: Định hướng, giải pháp nhằm hoàn thiện pháp luật và nâng cao hiệu quả thi hành pháp luật về áp dụng biện pháp khẩn cấp tạm thời trong giải quyết vụ án kinh doanh, thương mại tại Tòa án ở nước ta. Chƣơng 1 NHỮNG VẤN ĐỀ LÝ LUẬN, PHÁP LUẬT VỀ ÁP DỤNG BIỆN PHÁP KHẨN CẤP TẠM THỜI TRONG VIỆC GIẢI QUYẾT VỤ ÁN KINH DOANH THƢƠNG MẠI TẠI TÒA ÁN 1.
Khái quát về các biện pháp khẩn cấp tạm thời trong việc giải quyết các vụ án kinh doanh, thƣơng mại tại Tòa án. Khái niệm các biện pháp khẩn cấp tạm thời trong việc giải quyết các vụ án kinh doanh, thƣơng mại tại Tòa án. Ngay từ khi lập nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa đến nay, từ Bản Tuyên ngôn độc lập đầu tiên năm 1945 đến Hiến pháp 2013 - đạo luật có giá trị pháp lý cao nhất của nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt nam, đều ghi nhận và bảo hộ quyền con người về chính trị, dân sự, kinh tế… Trong lĩnh vực tố tụng dân sự, quyền được tham gia tố tụng và được bảo đảm về quyền và lợi ích hợp pháp của các đương sự cũng là một khía cạnh của quyền con người. Tùy theo từng điều kiện, hoàn cảnh mà các công cụ, biện pháp này có thể được quy định khác nhau, trong đó có những biện pháp mà đương sự được yêu cầu áp dụng trong trường hợp cấp bách để bảo vệ ngay tức khắc quyền lợi của mình.
Khi tham gia vào các quan hệ dân sự, thương mại, lao động, vì rất nhiều nguyên nhân khác nhau mà việc tranh chấp về quyền lợi giữa các bên là điều khó tránh khỏi. Đôi khi chỉ vì theo đuổi quyền lợi ích kỷ của bản thân mà các chủ thể đã cố tình lẩn tránh, không tuân theo pháp luật, dẫn tới việc xâm hại đến quyền và lợi ích hợp pháp của các chủ thể khác. Đây là nguyên nhân khiến cho trong thực tế giải quyết các tranh chấp dân sự nói chung, tranh chấp kinh doanh, thương mại nói riêng, Tòa án đã gặp không ít những trường hợp đương sự có các hành vi hủy hoại, xâm phạm chứng cứ, tẩu tán hoặc làm hư hại tài sản đang tranh chấp, chuyển nhượng, chuyển giao, làm thay đổi hiện trạng tài sản đang tranh chấp… Những hành vi này không những gây khó khăn cho quá trình giải quyết của Tòa án, làm xâm hại đến quyền lợi hợp pháp của các đương sự, mà còn làm cho các bản án, quyết định của Tòa án gặp khó khăn trong việc thi hành. Với các hành vi này nếu không có các biện pháp cần thiết để ngăn chặn, khắc phục kịp thời thì quyền, lợi ích hợp pháp của các đương sự bị xâm hại sẽ không được bảo đảm.
Do vậy, trong tố tụng dân sự, các đương sự được quyền yêu cầu Tòa án áp dụng các biện pháp cần thiết, cấp bách trong những khoảng thời gian nhất định để kịp thời ngăn chặn hành vi vi phạm pháp luật của bên/các bên đương sự khác nhằm bảo về quyền lợi hợp pháp của mình, bảo đảm cho việc xét xử và thi hành bản án của Tòa án được nghiêm minh, hiệu lực, hiệu quả1. Trong khoa học Luật Tố tụng Dân sự, các biện pháp này được gọi chung là biện pháp khẩn cấp tạm thời (BPKCTT). Xét về bản chất thì BPKCTT trong tố tụng dân sự là biện pháp như thế nào và có tính chất đặc trưng gì? Đây là vấn đề mà Luận văn cần nghiên cứu làm rõ. Có thể thấy những nội dung lý luận này đã được nghiên cứu trong nhiều công trình đã được công bố, trải dài trong quá trình hoàn thiện hệ thống pháp luật về tố tụng dân sự ở nước ta.
“Biện pháp khẩn cấp tạm thời” theo nghĩa ngôn ngữ học, trong các từ điển, đều được giải thích một cách tương tự về ý nghĩa của cụm từ trên. Các biện pháp này được hiểu là cách thức giải quyết vấn đề tạm thời nhưng khẩn trương, nhanh chóng2. Sau khi Bộ luật Tố tụng dân sự ra đời, trên cơ sở các quy định của Bộ luật này các nhà nghiên cứu đã đưa ra một khái niệm mới về biện pháp khẩn cấp tạm thời cho phù hợp hơn với thực tiễn. Theo đó, đây là các biện pháp do Tòa án áp dụng trong quá trình giải quyết vụ việc dân sự nhằm đáp ứng nhu 1 Đặng Thị Thơm, Các biện pháp khẩn cấp tạm thời trong giải quyết tranh chấp thương mại theo pháp luật Việt Nam tại TAND, Đề tài cấp bộ, TAND tối cao 2020.
2 Nguyễn Như Ý (chủ biên), Từ điển tiếng Việt, NXB Văn hóa – Thông tin 2005. cầu của đương sự hoặc bảo vệ chứng cứ cũng như đảm bảo thi hành án. Khái niệm về biện pháp này đã được tu chỉnh cho phù hợp hơn trên cơ sở thay đổi vị trí của các thuật ngữ và bổ sung thêm mục đích của việc áp dụng. Những biện pháp này có thể áp dụng trước hoặc trong quá trình giải quyết vụ việc dân sự.
Tuy nhiên, xét về lý luận và thực tiễn, để bảo vệ có hiệu quả quyền và lợi ích hợp pháp của đương sự, trong một số trường hợp biện pháp khẩn cấp tạm thời có thể được Tòa án áp dụng trước khi thụ lý vụ việc, vụ án dân sự hoặc được áp dụng một cách độc lập với vụ việc, vụ án dân sự tại Tòa án. Các biện pháp này cũng được áp dụng đối với việc giải quyết các tranh chấp kinh doanh, thương mại tại Tòa án. Theo giáo trình Luật Tố tụng Dân sự của Trường Đại học Luật Hà Nội, biện pháp khẩn cấp tạm thời là biện pháp tòa án quyết định áp dụng trong giải quyết vụ việc dân sự nhằm giải quyết yêu cầu cấp bách đương sự, bảo vệ tính mạng, sức khỏe, tài sản thu thập chứng cứ, bảo vệ bằng chứng, bảo toàn hiện trạng hiện có tránh gây thiệt hại không thể khắc phục được, đảm bảo cho việc giải quyết vụ án hoặc thi hành án3. Đặc điểm của các biện pháp khẩn cấp tạm thời trong việc giải quyết các vụ án kinh doanh, thƣơng mại tại Tòa án.
Trong quá trình giải quyết vụ việc, vụ án dân sự nói chung, kinh doanh thương mại nói riêng, Tòa án sử dụng rất nhiều biện pháp: hòa giải, chứng minh, thu thập chứng cứ… kết hợp các nghiệp vụ chuyên môn với mục đích tìm ra mấu chốt, sự thật của vụ án để nhanh chóng giải quyết vụ án có hiệu quả, BPKCTT cũng là một biện pháp rất quan trọng, có ý nghĩa rất lớn trong việc bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của đương sự. Các biện pháp này có những đặc điểm riêng biệt như sau: (i) Tính khẩn cấp. Đây là đặc điểm quan trọng nhất của BPKCTT trong quá trình giải 3 Đại học Luật Hà Nội (2019), Giáo trình Luật Tố tụng Dân sự, Nhà xuất bản CAND, Hà Nội. quyết vụ việc, vụ án dân sự nói chung, kinh doanh thương mại nói riêng tại Tòa án.
Tính khẩn cấp cũng thể hiện rất rõ qua tên gọi của các biện pháp này, BPKCTT chỉ được áp dụng trong trường hợp khẩn cấp. Như đã phân tích, có những vụ việc Tòa án chỉ tiến hành những thủ tục thông thường theo đúng trình tự: thụ lý vụ án, chuẩn bị xét xử, xét xử và ra bản án, quyết định giải quyết vụ án. Nhưng cũng có những vụ việc nếu Tòa án chỉ áp dụng những trình tự thủ tục giải quyết thông thường như trên thì sẽ không bảo vệ được quyền và nghĩa vụ của đương sự, bởi vì quyền và lợi ích của đương sự đang bị đe dọa, chứng cứ giải quyết vụ việc có nguy cơ bị hủy hoại, tài sản tranh chấp đang bị tẩu tán… Đặc biệt trong các vụ tranh chấp kinh doanh thương mại, các đương sự có thể nhanh chóng tẩu tán tài sản, che dấu chứng cứ nếu không có biện pháp ngăn chặn kịp thời4. Trong trường hợp khẩn cấp nếu Tòa án không áp dụng kịp thời các biện pháp cần thiết có thể dẫn đến những thiệt hại nghiêm trọng không thể khắc phục được đối với một bên đương sự hoặc gây trở ngại cho việc giải quyết chính xác vụ việc và cho quá trình thi hành án.
Trước tình thế khẩn cấp đó, Tòa án cần phải áp dụng các BPKCTT để ngăn chặn. Cũng vì tình thế khẩn cấp nên Tòa án phải xem xét và ra quyết định áp dụng BPKCTT trong một thời gian ngắn, đồng thời quyết định cũng phải được thi hành ngay vì nếu chậm trễ sẽ không còn tác dụng khi đương sự đã kịp tẩu tán, hủy hoại tài sản, chứng cứ. Căn cứ để xem xét tình thế khẩn cấp trước hết dựa vào yêu cầu của người có quyền lợi cần được bảo vệ khẩn cấp. Nếu Tòa án không can thiệp hoặc chậm can thiệp thì không bảo vệ được quyền lợi của người yêu cầu hoặc có những thiệt hại không thể khắc phục được như chứng cứ vụ án bị sai lệch làm cho quá trình giải quyết vụ án gặp khó khăn, tài sản thi hành nghĩa vụ không còn dù sau này quyền lợi của họ có được bảo vệ thì cũng không còn ý nghĩa vì người phải thực hiện nghĩa vụ không còn điều kiện để thi hành phán 4 Hoàng Thị Cúc (2013), Các biện pháp khẩn cấp tạm thời trong giải quyết tranh chấp kinh doanh, thương mại tại Tòa án trên địa bàn thành phố Hồ Chí Minh, Đại học Luật thành phố Hồ Chí Minh.
Tòa án phải xem xét và ra quyết định áp dụng biện pháp khẩn cấp tạm thời trong một thời gian ngắn, đồng thời quyết định cũng phải được thi hành ngay nếu không sẽ không còn ý nghĩa trên thực tế nữa. Ví dụ chậm trễ trong việc ra quyết định kê biên có thể dẫn tới việc bị đơn tẩu tán, hủy hoại tài sản gây thiệt hại cho quyền lợi hợp pháp của nguyên đơn. Bên cạnh đó, với vai trò là cơ quan tiến hành tố tụng, Tòa án cũng có quyền chủ động tiến hành mọi biện pháp phù hợp với quy định của pháp luật để giải quyết vụ việc dân sự được nhanh chóng, hiệu quả. Mặt khác, trong quá trình giải quyết vụ việc tranh chấp, Tòa án cũng có thể tự đánh giá tình hình và nhận thấy rõ các trường hợp khẩn cấp cần phải bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của đương sự.