Chương 1 QUAN NIỆM VỀ TIỂU THUYẾT LỊCH SỬ VÀ DIỆN MẠO CỦA TIỂU THUYẾT LỊCH SỬ VIỆT NAM 1. Quan niệm về tiểu thuyết lịch sử Trong cuốn Tiểu thuyết hiện đại của hai giáo sư người Pháp Dorothy Brevvster và Jonh Bureell, tiểu thuyết lịch sử được hiểu như sau: “Những chuyện đó chỉ là những tiểu thuyết về quá khứ, và chỉ vì nhân nhượng mà ta gọi là tiểu thuyết lịch sử. Gọi theo tên hiệu này hay tên hiệu khác tùy thuộc vào cách nhà phê bình định nghĩa, đọc và ưa thích (hay chán ghét) chúng. Vì khi thích một cuốn truyện nào thì nhà phê bình thường muốn đưa nó vào một loại văn học có danh” [7, tr.
Như vậy, với quan niệm này thì tiểu thuyết lịch sử trước tiên là tiểu thuyết viết về thời quá khứ của một dân tộc, một quốc gia nào đó và điều quan trọng nó phụ thuộc vào quan điểm chủ quan của người phê bình muốn xếp nó vào loại nào. Theo Từ điển thuật ngữ văn học, thể loại văn học lịch sử, tiểu thuyết lịch sử được quan niệm như sau: “Các tác phẩm viết về đề tài lịch sử này có chứa đựng các nhân vật và các chi tiết hư cấu, tuy nhiên nhân vật chính và sự kiện chính thì được sáng tạo trên các sử liệu xác thực trong lịch sử, tôn trọng lời ăn tiếng nói, trang phục, phong tục, tập quán phù hợp với giai đoạn lịch sử ấy. Tác phẩm văn học lịch sử thường mượn chuyện xưa nói chuyện đời nay, hấp thu những bài học quá khứ, bày tỏ sự đồng cảm với những con người và thời đại đã qua, song không vì thế mà hiện đại hóa người xưa, phá vỡ tính chân thật lịch sử của thể loại này” [20, tr. Còn Từ điển văn học, tiểu thuyết lịch sử được quan niệm: “Tác phẩm tự sự hư cấu lấy đề tài lịch sử làm nội dung chính.
Lịch sử trong ý nghĩa khái quát, là quá trình phát triển của tự nhiên và xã hội. Các khoa học xã hội (cũng được gọi là các khoa học lịch sử) đều nghiên cứu quá khứ của loài người trong tính 13 download by : skknchat@gmail.com cụ thể và đa dạng của nó. Tuy vậy, những tiêu điểm chú ý của các sử gia lẫn các nhà văn quan tâm đến đề tài lịch sử, thường đều là sự hình thành, hưng thịnh, diệt vong của các nhà nước, những biến cố lớn trong đời sống xã hội của cộng đồng quốc gia, trong quan hệ giữa các quốc gia như chiến tranh, cách mạng., cuộc sống và sự nghiệp của những nhân vật có ảnh hưởng đến tiến trình lịch sử” [42, tr. Như vậy, tiểu thuyết lịch sử là những tác phẩm mang trọn đặc trưng của tiểu thuyết nhưng lại lấy nội dung lịch sử làm đề tài và cảm hứng sáng tạo nghệ thuật.
Đối tượng của tiểu thuyết lịch sử là nhân vật, sự kiện, thời kỳ hay tiến trình lịch sử. Đó có thể là một thời quá khứ xa xôi hay một thời kỳ lịch sử đặc biệt. Tiểu thuyết lịch sử đòi hỏi người viết vừa phải có kiến thức uyên bác, tỉ mỉ của một nhà sử học, lại vừa phải có khả năng sáng tạo nghệ thuật. Cho đến nay, có cả một hệ thống quan niệm về tiểu thuyết lịch sử.
Trong khuôn khổ của Luận văn, người viết xin được đưa ra quan điểm về tiểu thuyết lịch sử của một số tác giả, nhà nghiên cứu và phê bình văn học sau: Alexandre Dumas, nhà tiểu thuyết lịch sử người Pháp cho rằng: “Lịch sử đối với tôi là gì? Nó chỉ là một cái đinh để tôi treo các bức họa của tôi mà thôi” [Dẫn theo 39, tr. Quan điểm của Dumas rõ ràng đứng về phía hư cấu lịch sử, xem những sự kiện, nhân vật lịch sử chỉ là phương tiện để nhà văn viết tiểu thuyết và gửi gắm suy nghĩ, ý tưởng riêng của mình. Lucacs, nhà mỹ học Mác xít lớn với nhiều công trình mỹ học, trong đó có cuốn nghiên cứu về tiểu thuyết lịch sử khẳng định tiểu thuyết lịch sử phải có nhiệm vụ nghệ thuật hóa lịch sử: “Nhiệm vụ của tiểu thuyết lịch sử là chứng minh sự tồn tại của hoàn cảnh và nhân vật lịch sử bằng công cụ nghệ thuật” [Dẫn theo 39, tr. Trong Lời đầu sách cuốn tiểu thuyết Người về chốn cũ, nhà văn Xuân Mai đã dẫn ý kiến của nhà thơ Nguyễn Quang Thiều khi bàn về tiểu thuyết lịch sử.
Theo Nguyễn Quang Thiều, các tác phẩm văn học về đề tài lịch sử cần phải 14 download by : skknchat@gmail.com làm hiện lên chân lý và nhân cách của lịch sử: “Các nhà văn không phải là các nhà sử học. Bởi vậy, sáng tạo văn học về đề tài lịch sử không phải là công việc ghi chép các chi tiết hay tổng hợp những tư liệu về một sự kiện lịch sử, một giai đoạn lịch sử hay một nhân vật lịch sử. Sáng tạo văn học về đề tài lịch sử là làm hiện lên chân lý và nhân cách của sự kiện lịch sử ấy và của nhân vật làm ra lịch sử ấy. Vì vậy, trực tiếp hay hay gián tiếp thì cái cốt yếu trong tác phẩm văn học viết về lịch sử là dựng lên nhân cách và tinh thần sống của những con người làm nên lịch sử bằng cái nhìn vừa mang tính khoa học, vừa đầy trí tưởng tượng phong phú của mình” [Dẫn theo 37].
Nhà văn Hoàng Quốc Hải cho rằng, công việc của người viết tiểu thuyết lịch sử “là tái hiện lịch sử như nó có. Nhưng không phải tái hiện tất cả những gì mà lịch sử chứa đựng. Nghĩa là phải chọn lựa những con người tiêu biểu cho cả hai mặt thiện và ác, những con người có tác dụng chi phối lịch sử. Các sự kiện lịch sử cũng vậy thôi, phải chọn lấy những sự kiện gây ấn tượng mang dấu mốc tiêu biểu cho từng chặng đường lịch sử” [19].
Mặc dù là nhà văn chuyên viết khá sát sự thực lịch sử nhưng theo Hoàng Quốc Hải, tiểu thuyết lịch sử cần có sự hư cấu: “Cho nên lịch sử đối với nhà văn chỉ là cái cớ. Do đó nhiệm vụ của nhà văn viết về lịch sử là giải mã lịch sử chứ không lặp lại các thông tin lịch sử. Sự hư cấu là một tất yếu nằm trong thuộc tính của mọi loại hình tiểu thuyết. Lại hỏi: Biên độ hư cấu đến mức nào? Đáp: Không giới hạn” [Dẫn theo 12, tr.
Nhà văn Nguyễn Xuân Khánh, tác giả của những cuốn tiểu thuyết lịch sử Hồ Quý Ly, Mẫu Thượng ngàn, Đội gạo lên chùa lại quan niệm: “Tôi quan niệm rằng tiểu thuyết lịch sử không phải là kể lại lịch sử, minh họa lịch sử mà là phản ánh những vấn đề của con người hiện tại. Trong tiểu thuyết tất cả là giả định để độc giả rộng quyền hư cấu tưởng tượng, độc giả là người tham dự vào tiểu thuyết, tạo ra những góc nhìn còn ẩn khuất trong lịch sử” [28]. Như 15 download by : skknchat@gmail.com vậy, lịch sử không phải là đích đến của nhà văn mà đó chỉ là cái cớ, là phương tiện để nhà văn thể hiện cách đánh giá, nhìn nhận, suy ngẫm về nhân vật lịch sử và sự kiện lịch sử. Nhà nghiên cứu Phan Cự Đệ cho rằng: “Trong quá trình sáng tác, các nhà tiểu thuyết lịch sử vừa phải tôn trọng các sự kiện lịch sử, vừa phải phát huy cao độ vai trò của hư cấu, sáng tạo nghệ thuật” [11, tr.
Với quan niệm này, tác giả nhấn mạnh đến mối quan hệ giữa sự thật lịch sử và hư cấu nghệ thuật trong tiểu thuyết lịch sử. Trong tiểu luận đề dẫn Hội thảo về chủ đề “Lịch sử và văn hóa - Cái nhìn nghệ thuật của Nguyễn Xuân Khánh”, Nguyễn Đăng Điệp nhận định: “Khác với truyền thống coi lịch sử là đại lịch sử (đã xong xuôi), lý thuyết hiện đại, hậu hiện đại khẳng định lịch sử là quá trình chưa hoàn tất mà đang được cấu tạo lại với sự xuất hiện của các tiểu lịch sử. Tại đấy, lịch sử được hình dung như những mảnh vỡ. Có người khẳng định, nhà văn có quyền tưởng tượng đến vô hạn và tác phẩm của họ thực chất là cách cấu tạo lịch sử theo quan điểm cá nhân.
Tại đó, có một thứ lịch sử khác (ngoại vi) so với lịch sử được thừa nhận (trung tâm), và lịch sử, khi đã đi vào lãnh địa tiểu thuyết, phải được tổ chức trên cơ sở hư cấu và nguyên tắc trò chơi vốn là một đặc trưng của nghệ thuật” [12, tr. Như vậy, theo quan điểm của tác giả, tiểu thuyết lịch sử cần được sáng tạo theo quan điểm cá nhân, phát huy cao độ vai trò của yếu tố hư cấu. Trong phần lời bạt kỷ yếu của chính Hội thảo trên, Trần Đình Sử cũng nhận định ủng hộ cho tính hư cấu của văn học về đề tài lịch sử: “Trên thế giới sự đổi thay của tiểu thuyết lịch sử gắn với quan niệm về lịch sử. Từ chủ nghĩa cấu trúc đến hậu cấu trúc, từ hậu cấu trúc đến chủ nghĩa tân lịch sử người ta nhận rõ lịch sử chỉ là sự trần thuật về lịch sử, tạo nên sự hoài nghi đối với tính chân thực của văn bản lịch sử.
Do đó, “sự thật lịch sử” là một khái niệm ẩn dụ, mang tính chủ quan” [Dẫn theo 12, tr. 16 download by : skknchat@gmail.com Tác giả Văn Giá trong bài “Tiểu thuyết lịch sử theo lối phác giản, đời thường” đã căn cứ vào thái độ tiếp cận lịch sử của các tác giả viết tiểu thuyết lịch sử và thấy có hai cách phổ biến: “Thứ nhất: ngợi ca, tôn vinh triều đại hoặc nhân vật lịch sử; thứ hai, dựng lại một cách chân thực lịch sử với tất cả những gì mà thông sử cho biết trong hầu hết những mặt tốt xấu vốn có. Ở cả hai cách này có một điểm chung là đều lấy lịch sử thông sử làm hệ quy chiếu, từ đó nhìn lịch sử theo một tâm thế nghiêm trang, thành kính, cách nhìn “sử thi”. Với cách nhìn này, các nhà tiểu thuyết lịch sử lấy việc phục dựng nguyên trạng lịch sử làm đích.
Người đọc không chỉ được thỏa mãn trí tưởng tượng nghệ thuật sống động, mà còn lĩnh hội được khá nhiều tri thức lịch sử của các thời đại đã qua” [14]. Trong bài viết “Sự thật lịch sử và hư cấu nghệ thuật”, Đỗ Ngọc Yên nhấn mạnh người nghệ sĩ hoàn toàn có quyền tái hiện lịch sử theo cách riêng của mình nhưng tuyệt nhiên không được phép bịa đặt ra lịch sử. Ông nói những người sáng tác “vừa phải tôn trọng đến mức tối đa sự thật lịch sử, nhưng mặt khác bằng cảm xúc, tài năng cá nhân, anh ta cần phải sáng tạo ra một lịch sử khác, mà tôi gọi là lịch sử của văn học nghệ thuật.