Luận án Tiến sĩ: Quyền sở hữu trí tuệ trong mối quan hệ với pháp luật cạnh tranh

Luận án tiến sĩ luật học phân tích Quyền sở hữu trí tuệ trong mối quan hệ với pháp luật cạnh tranh luận án tiến sĩ luật học, xây dựng cơ sở lý luận, kiểm chứng thực nghiệm, đóng

Chuyên ngành

Luật Kinh Tế

Người đăng

Ẩn danh

Thể loại

Luận Án Tiến Sĩ

2020

190
1
0

Phí lưu trữ

45 Point

Tóm tắt

I. Khám phá mối quan hệ giữa quyền SHTT và pháp luật cạnh tranh

Quyền sở hữu trí tuệ (SHTT) và pháp luật cạnh tranh là hai trụ cột pháp lý quan trọng trong nền kinh tế thị trường, cùng hướng tới mục tiêu thúc đẩy đổi mới sáng tạo và phát triển kinh tế bền vững. Tuy nhiên, phương thức tiếp cận của chúng có vẻ đối lập. Pháp luật SHTT trao cho chủ sở hữu độc quyền khai thác thành quả sáng tạo, như một phần thưởng và động lực cho sự đầu tư. Ngược lại, pháp luật cạnh tranh lại nỗ lực chống độc quyền, duy trì một môi trường kinh doanh lành mạnh, nơi không có doanh nghiệp nào có thể lạm dụng vị trí thống lĩnh thị trường để bóp méo cạnh tranh. Luận án tiến sĩ luật học của Bùi Thị Hằng Nga đi sâu phân tích mối quan hệ phức tạp này, chỉ ra rằng chúng không hoàn toàn mâu thuẫn mà có thể bổ trợ lẫn nhau. Sự giao thoa này đòi hỏi một cơ chế pháp lý tinh vi để hài hòa hóa pháp luật, đảm bảo quyền lợi chính đáng của chủ sở hữu SHTT không biến thành công cụ thực hiện các hành vi hạn chế cạnh tranh. Luận án khẳng định, độc quyền SHTT không phải là một ngoại lệ mặc nhiên của pháp luật cạnh tranh. Khi việc thực thi quyền SHTT vượt ra ngoài mục đích khuyến khích sáng tạo và bắt đầu gây tổn hại đến lợi ích công cộng hoặc quyền lợi người tiêu dùng, pháp luật cạnh tranh cần phải can thiệp. Đây chính là điểm cân bằng mà pháp luật cạnh tranh Việt Nam và các quốc gia khác đang hướng tới, đặc biệt trong bối cảnh toàn cầu hóa và các hiệp định thương mại tự do như CPTPP.

1.1. Bản chất và mục tiêu của bảo hộ quyền sở hữu trí tuệ

Về bản chất, bảo hộ quyền sở hữu trí tuệ là sự công nhận của nhà nước đối với quyền tài sản của cá nhân, tổ chức trên các sản phẩm do trí tuệ tạo ra. Các quyền này bao gồm quyền tác giả và quyền liên quan, quyền sở hữu công nghiệp (sáng chế, kiểu dáng công nghiệp, nhãn hiệu...). Mục tiêu cốt lõi là tạo ra một cơ chế khuyến khích hoạt động nghiên cứu, sáng tạo bằng cách đảm bảo cho người tạo ra sản phẩm được độc quyền hưởng lợi từ công sức và chi phí đầu tư của mình trong một thời gian nhất định. Như luận án đã chỉ ra, sự độc quyền này không phải là vô hạn mà bị giới hạn về thời gian và không gian, nhằm cân bằng với lợi ích của xã hội trong việc tiếp cận các tiến bộ khoa học công nghệ. Nếu không có cơ chế bảo hộ, các chủ thể sẽ thiếu động lực để công bố các phát minh, sáng chế của mình, dẫn đến kìm hãm sự phát triển chung.

1.2. Sự cần thiết phải điều chỉnh bằng pháp luật cạnh tranh

Sự độc quyền do quyền SHTT mang lại có thể tạo ra sức mạnh thị trường đáng kể. Chủ sở hữu có thể lợi dụng lợi thế này để thực hiện các hành vi gây hại cho môi trường cạnh tranh, chẳng hạn như áp đặt các điều khoản bất lợi trong thỏa thuận cấp phép (licensing), từ chối chuyển giao công nghệ một cách vô lý, hoặc tiến hành các hành vi tập trung kinh tế nhằm loại bỏ đối thủ. Luận án nhấn mạnh rằng, chính tại điểm này, pháp luật cạnh tranh đóng vai trò như một "màng lọc" thứ hai. Nó không phủ nhận quyền SHTT mà chỉ can thiệp khi có dấu hiệu lạm dụng quyền đó. Sự điều chỉnh này là cần thiết để ngăn chặn xung đột pháp luật, đảm bảo rằng độc quyền SHTT phục vụ đúng mục đích ban đầu là thúc đẩy đổi mới, thay vì trở thành rào cản đối với cạnh tranh và phúc lợi người tiêu dùng.

II. Nhận diện các hành vi lạm dụng quyền SHTT gây hạn chế cạnh tranh

Lạm dụng quyền SHTT là hành vi chủ sở hữu cố gắng mở rộng phạm vi độc quyền của mình vượt ra ngoài giới hạn mà pháp luật cho phép, gây ra tác động tiêu cực đến môi trường cạnh tranh. Đây là thách thức lớn nhất trong mối quan hệ giữa hai lĩnh vực pháp luật này. Luận án tiến sĩ của Bùi Thị Hằng Nga đã hệ thống hóa các hành vi lạm dụng điển hình, phân tích chúng dưới góc độ luật kinh tế và thực tiễn xét xử quốc tế. Hành vi lạm dụng không chỉ đơn thuần là việc thực thi quyền đã được cấp, mà là việc sử dụng quyền đó như một công cụ để đạt được các mục tiêu phản cạnh tranh. Ví dụ, một chủ sở hữu sáng chế có thể từ chối cấp phép cho đối thủ không phải vì muốn tự mình khai thác, mà vì muốn tiêu diệt đối thủ đó. Hoặc, họ có thể buộc bên mua phải chấp nhận các sản phẩm không liên quan (bán kèm) như một điều kiện để được cấp phép công nghệ. Việc xác định ranh giới giữa thực thi quyền hợp pháp và lạm dụng quyền đòi hỏi phải xem xét từng tình huống cụ thể, dựa trên các học thuyết pháp lý và phân tích kinh tế. Đây là một vấn đề phức tạp, đòi hỏi cơ quan thực thi pháp luật phải có năng lực chuyên môn cao.

2.1. Phân biệt thực thi quyền hợp pháp và lạm dụng vị trí thống lĩnh

Không phải mọi hành vi độc quyền của chủ sở hữu SHTT đều là vi phạm. Việc đặt ra mức phí bản quyền cao, hoặc từ chối cấp phép trong một số trường hợp, có thể là hành vi thực thi quyền hợp pháp. Tuy nhiên, khi một doanh nghiệp đã có vị thế thống lĩnh, những hành vi tương tự có thể cấu thành hành vi lạm dụng vị trí thống lĩnh thị trường. Luận án phân tích rằng, sự khác biệt nằm ở mục đích và tác động của hành vi. Nếu hành vi đó nhằm mục đích loại bỏ đối thủ cạnh tranh, tạo rào cản gia nhập thị trường, hoặc bóc lột người tiêu dùng, thì đó là lạm dụng. Việc xác định này thường dựa trên "nguyên tắc lập luận hợp lý" (rule of reason), cân nhắc giữa tác động tích cực (thúc đẩy sáng tạo) và tác động tiêu cực (hạn chế cạnh tranh).

2.2. Các dạng hành vi cạnh tranh không lành mạnh liên quan đến SHTT

Bên cạnh các hành vi hạn chế cạnh tranh, lạm dụng quyền SHTT còn có thể biểu hiện dưới dạng các hành vi cạnh tranh không lành mạnh. Ví dụ, một doanh nghiệp có thể đăng ký bảo hộ một sáng chế dù biết rằng nó không đáp ứng đủ điều kiện, sau đó sử dụng văn bằng bảo hộ này để đe dọa, khởi kiện các đối thủ một cách vô căn cứ nhằm gây khó khăn cho hoạt động kinh doanh của họ. Một dạng khác là việc đăng ký nhãn hiệu một cách ác ý, nhắm vào tên thương mại hoặc uy tín của doanh nghiệp khác để gây nhầm lẫn hoặc trục lợi. Luật SHTT 2005 của Việt Nam đã có các quy định xử lý các hành vi này, tuy nhiên việc phối hợp thực thi quyền SHTT và pháp luật cạnh tranh vẫn còn nhiều khoảng trống.

III. Phương pháp tiếp cận Các học thuyết nền tảng trong luận án

Để giải quyết bài toán phức tạp về mối quan hệ giữa quyền SHTT và pháp luật cạnh tranh, luận án của Bùi Thị Hằng Nga đã dựa trên các cơ sở lý thuyết kinh tế và luật học kinh điển. Việc áp dụng các học thuyết này giúp tạo ra một khung phân tích khoa học để đánh giá tính hợp pháp của các hành vi liên quan đến SHTT. Thay vì nhìn nhận vấn đề một cách cứng nhắc, các học thuyết cho phép tiếp cận một cách linh hoạt, xem xét bối cảnh thị trường, mục đích của các bên và tác động thực tế đến cạnh tranh. Ví dụ, Lý thuyết về đòn bẩy giải thích tại sao hành vi bán kèm lại có thể gây hại, trong khi Học thuyết điều kiện thiết yếu lý giải tại sao trong một số trường hợp, việc từ chối cấp phép một sáng chế nền tảng lại là bất hợp pháp. Việc vận dụng các học thuyết này không chỉ có ý nghĩa về mặt lý luận mà còn là kim chỉ nam cho các cơ quan quản lý cạnh tranh khi xử lý các vụ việc thực tế, đảm bảo các quyết định đưa ra là hợp lý và có sức thuyết phục, góp phần hoàn thiện chính sách cạnh tranh quốc gia.

3.1. Lý thuyết về đòn bẩy Leverage Theory trong độc quyền SHTT

Lý thuyết đòn bẩy cho rằng một doanh nghiệp có thể lạm dụng sức mạnh thị trường ở một thị trường (thị trường sản phẩm có SHTT) để tạo ra lợi thế cạnh tranh hoặc độc quyền ở một thị trường thứ hai. Hành vi bán kèm (tying) là ví dụ điển hình. Chủ sở hữu một sáng chế quan trọng (sản phẩm A) buộc người mua phải mua thêm một sản phẩm không được bảo hộ (sản phẩm B) như một điều kiện. Bằng cách này, độc quyền đối với sản phẩm A được dùng như "đòn bẩy" để mở rộng sức mạnh sang thị trường sản phẩm B, gây ra hành vi hạn chế cạnh tranh và làm tổn hại đến các đối thủ chỉ kinh doanh sản phẩm B. Luận án sử dụng lý thuyết này để phân tích các điều khoản ràng buộc trong hợp đồng chuyển giao công nghệ.

3.2. Học thuyết điều kiện thiết yếu Essential Facility Doctrine

Học thuyết này áp dụng khi một doanh nghiệp kiểm soát một "điều kiện thiết yếu" – một nguồn lực hoặc tài sản mà các đối thủ không thể tái tạo một cách hợp lý và cần phải tiếp cận để có thể cạnh tranh. Trong lĩnh vực SHTT, một sáng chế thiết yếu theo chuẩn (Standard Essential Patent - SEP) có thể được coi là một điều kiện thiết yếu. Theo học thuyết này, việc chủ sở hữu từ chối cấp phép SEP một cách vô lý có thể bị xem là hành vi lạm dụng độc quyền. Điều này đặt ra yêu cầu về các điều khoản FRAND (Công bằng, Hợp lý và Không phân biệt đối xử) trong các thỏa thuận cấp phép SEP, đảm bảo sự cân bằng giữa quyền của chủ sở hữu và nhu cầu phát triển của toàn ngành.

3.3. Nguyên tắc cạn kiệt quyền và tác động đến cạnh tranh

Luận án cũng đề cập đến nguyên tắc cạn kiệt quyền, theo đó, sau khi một sản phẩm chứa đựng SHTT được bán ra thị trường lần đầu bởi chủ sở hữu hoặc với sự cho phép của họ, quyền kiểm soát của chủ sở hữu đối với sản phẩm cụ thể đó sẽ chấm dứt. Nguyên tắc này ngăn chặn chủ sở hữu kiểm soát các kênh phân phối thứ cấp, qua đó thúc đẩy cạnh tranh về giá. Tuy nhiên, việc áp dụng nguyên tắc này theo phạm vi quốc gia, khu vực hay quốc tế sẽ có tác động rất khác nhau đến cạnh tranh, đặc biệt là đối với hoạt động nhập khẩu song song. Đây là một vấn đề pháp lý và chính sách quan trọng, ảnh hưởng trực tiếp đến giá cả hàng hóa và lợi ích người tiêu dùng.

IV. Cách điều chỉnh các thỏa thuận cấp phép SHTT theo luật cạnh tranh

Các thỏa thuận cấp phép (licensing) là phương thức phổ biến để khai thác thương mại quyền SHTT, nhưng cũng là nơi tiềm ẩn nhiều nguy cơ về hành vi hạn chế cạnh tranh. Pháp luật cạnh tranh không cấm các thỏa thuận này, mà chỉ tập trung kiểm soát các điều khoản có khả năng gây hại cho thị trường. Luận án đã đi sâu phân tích các điều khoản thường gặp trong hợp đồng chuyển giao công nghệ và đánh giá chúng dưới lăng kính của pháp luật cạnh tranh. Các điều khoản như ấn định giá bán lại, ràng buộc bán kèm, hay yêu cầu chuyển giao ngược đều có thể hợp pháp trong một số bối cảnh nhưng lại trở thành vi phạm trong bối cảnh khác. Việc đánh giá này đòi hỏi một cách tiếp cận cân bằng, dựa trên nguyên tắc lập luận hợp lý. Mục tiêu là loại bỏ những ràng buộc phi lý, không cần thiết cho việc bảo hộ quyền sở hữu trí tuệ, nhưng lại bóp méo cạnh tranh một cách đáng kể. Điều này giúp đảm bảo các thỏa thuận cấp phép thực sự là công cụ thúc đẩy đổi mới và phổ biến công nghệ, thay vì là phương tiện để củng cố vị thế độc quyền.

4.1. Kiểm soát điều khoản ấn định giá bán lại và định giá hủy diệt

Một điều khoản bị xem xét nghiêm ngặt là ấn định giá bán lại, nơi bên cấp phép buộc bên nhận phép phải bán sản phẩm cuối cùng ở một mức giá cố định. Hành vi này triệt tiêu cạnh tranh về giá giữa các nhà phân phối và thường bị coi là vi phạm mặc nhiên (per se illegal) ở nhiều quốc gia. Tương tự, hành vi định giá hủy diệt (bán dưới giá thành để loại bỏ đối thủ) liên quan đến sản phẩm SHTT cũng là một dạng lạm dụng vị thế thống lĩnh. Pháp luật cạnh tranh đặt ra các tiêu chí rõ ràng để xác định và xử lý những hành vi này, nhằm bảo vệ cấu trúc thị trường và lợi ích của người tiêu dùng.

4.2. Đánh giá điều khoản ràng buộc bán kèm và chuyển giao ngược

Ràng buộc bán kèm (tying) và yêu cầu chuyển giao ngược (grant-back) là hai điều khoản phức tạp. Bán kèm, như đã phân tích qua Lý thuyết đòn bẩy, có thể là hành vi chống độc quyền nếu nó mở rộng sức mạnh thị trường một cách bất hợp lý. Trong khi đó, yêu cầu chuyển giao ngược (bên nhận phép phải cấp phép lại cho bên cấp phép mọi cải tiến) có thể kìm hãm động lực sáng tạo của bên nhận phép. Tuy nhiên, trong một số trường hợp, các điều khoản này lại có lý do chính đáng về mặt kỹ thuật hoặc thương mại. Do đó, pháp luật cạnh tranh thường đánh giá chúng theo nguyên tắc lập luận hợp lý, xem xét các tác động thực tế để quyết định tính hợp pháp.

V. Hướng hoàn thiện pháp luật Việt Nam về SHTT và cạnh tranh

Tại Việt Nam, mối quan hệ giữa quyền SHTT và pháp luật cạnh tranh vẫn là một lĩnh vực tương đối mới mẻ và còn nhiều khoảng trống pháp lý. Luận án của Bùi Thị Hằng Nga chỉ ra rằng, mặc dù Luật SHTT và Luật Cạnh tranh đã có những quy định bước đầu, nhưng sự liên kết và phối hợp giữa hai văn bản này chưa thực sự rõ ràng. Pháp luật cạnh tranh Việt Nam hiện hành chưa có các hướng dẫn cụ thể về việc áp dụng cho các hành vi liên quan đến SHTT. Điều này gây ra sự không chắc chắn cho cả doanh nghiệp và cơ quan thực thi. Ví dụ, một hành vi được xem là thực thi quyền hợp pháp theo Luật SHTT có thể bị diễn giải là vi phạm theo Luật Cạnh tranh. Để giải quyết bất cập này, việc xây dựng các văn bản hướng dẫn chi tiết, dựa trên kinh nghiệm quốc tế và phù hợp với thực tiễn Việt Nam, là một yêu cầu cấp thiết. Hướng dẫn này cần làm rõ các nguyên tắc đánh giá, các trường hợp miễn trừ và các tiêu chí xác định hành vi lạm dụng, tạo ra một khuôn khổ pháp lý minh bạch và có thể dự đoán được.

5.1. Thực trạng pháp lý và những thách thức trong thực thi

Luật Cạnh tranh 2018 và Luật SHTT 2005 (sửa đổi) đều có đề cập đến mối liên hệ này, nhưng chỉ ở mức độ nguyên tắc chung. Thực tế, các vụ việc liên quan đến hành vi hạn chế cạnh tranh trong lĩnh vực SHTT tại Việt Nam rất hiếm khi được xử lý. Thách thức lớn nhất là sự thiếu hụt các quy định chi tiết và năng lực của cơ quan thực thi trong việc phân tích các vấn đề kinh tế - kỹ thuật phức tạp. Luận án cho thấy sự cần thiết phải có một cách tiếp cận hệ thống hơn, thay vì để các cơ quan thực thi của hai luật hoạt động gần như độc lập.

5.2. Đề xuất xây dựng văn bản hướng dẫn áp dụng luật cạnh tranh

Một trong những đề xuất quan trọng nhất của luận án là việc xây dựng một văn bản hướng dẫn chung hoặc thông tư liên tịch. Văn bản này nên làm rõ: (1) Quyền SHTT không mặc nhiên tạo ra sức mạnh thị trường đáng kể; (2) Các nguyên tắc áp dụng (lập luận hợp lý) cho các thỏa thuận cấp phép; (3) Các ví dụ cụ thể về hành vi lạm dụng bị cấm (từ chối cấp phép vô lý, bán kèm bất hợp pháp...). Việc này sẽ giúp hài hòa hóa pháp luật, tạo sự thống nhất trong nhận thức và áp dụng pháp luật, bảo vệ cả môi trường cạnh tranh lẫn động lực đổi mới sáng tạo.

05/10/2025
Quyền sở hữu trí tuệ trong mối quan hệ với pháp luật cạnh tranh luận án tiến sĩ luật học

Trích đoạn nội dung tài liệu

CHƯƠNG 1: TỔNG QUAN VỀ VẤN ĐỀ NGHIÊN CỨU 1.1 Tổng quan về tình hình nghiên cứu Xuất phát từ bản chất của mình, quyền sở hữu trí tuệ phải được xem là một quyền tài sản và đương nhiên chủ sở hữu của quyền sở hữu trí tuệ phải có đầy đủ ba quyền năng đối với tài sản: quyền chiếm hữu, sử dụng và định đoạt. Cùng với đặc trưng khó thay thế của quyền sở hữu trí tuệ khiến cho việc thực thi các quyền năng nêu trên làm gia tăng các mối lo ngại liên quan đến cạnh tranh, đặc biệt trong trường hợp chủ thể lạm dụng nó để chèn ép hoặc loại bỏ đối thủ, gây hạn chế cạnh tranh. Do đó, tôn trọng sự sáng tạo, đổi mới công nghệ với bảo vệ cạnh tranh trên thị trường đòi hỏi phải có sự tiếp cận cân bằng. Hay nói cách khác việc thực quyền sở hữu trí tuệ và pháp luật cạnh tranh luôn có mối tương quan, tác động qua lại lẫn nhau.

Đồng thời giữa pháp luật sở hữu trí tuệ và pháp luật cạnh tranh đòi hỏi phải có sự tương đồng, giao thoa trong quá trình điều chỉnh đối với việc thực thi quyền sở hữu trí tuệ trên thực tế. Đó là lý do khiến cho việc thực thi quyền sở hữu trí tuệ cần phải đặt trong mối quan hệ với pháp luật cạnh tranh cũng như đặt ra yêu cầu cần thiết phải có các công trình nghiên cứu liên quan đến vấn đề này nhằm đảm bảo hiệu quả thực thi pháp luật trên thực tế.1 Các công trình nghiên cứu liên quan đến mối quan hệ giữa quyền sở hữu trí tuệ và pháp luật cạnh tranh Mối quan hệ giữa quyền sở hữu trí tuệ và pháp luật cạnh tranh là vấn đề phức tạp và được xem xét từ nhiều năm nay tại các diễn đàn pháp lý và kinh tế. Trên thế giới, có khá nhiều các công trình nghiên cứu thể hiện dưới các ấn phẩm là sách chuyên khảo, sách hướng dẫn, các bài báo khoa học đề cập đến vấn đề nêu trên. Các công trình nghiên cứu trên thế giới (1) Đầu tiên phải kể đến ấn phẩm của OECD (Organisation for Economic Co- operation and Development), Competition Policy and Intellectual Property Rights, công bố năm 1997.

Đây có thể được xem là tài liệu đầu tiên mang tính chất tổng quát về các vấn đề liên quan đến mới tương quan giữa chính sách cạnh tranh và quyền sở hữu trí tuệ, từ đó đề cập đến mối quan hệ giữa pháp luật cạnh tranh và pháp luật sở hữu trí tuệ trong hệ thống pháp luật của một số quốc gia trong tổ chức các quốc gia có nền kinh tế phát triển (OECD). Với dung lượng 455 trang A4, tài liệu bao gồm 2 phần chính bên cạnh lời giới thiệu tổng quan. Phần 1 của tài liệu đề cập đến mối tương quan giữa chính sách cạnh tranh nói chung và luật cạnh tranh nói riêng với quyền sở hữu trí tuệ trong hệ thống pháp luật của một số các quốc gia phát triển, bao gồm: Úc, Pháp, Hungary, Italia, Nhật Bản, Hàn Quốc, Mexico, Phần Lan, Anh, Hoa Kỳ và Liên Minh Châu Âu. Có thể nói đây là tài liệu mang tính phổ quát đề cập đến mối quan hệ giữa chính sách cạnh tranh, luật cạnh tranh với quyền sở hữu trí tuệ.

Bằng các công trình nghiên cứu của các giáo sư đầu ngành tại các quốc gia cụ thể đã giúp người đọc có cái nhìn tổng quát 6 và sát thực hơn mối quan hệ này. Thông qua các nghiên cứu được trình bày ở phần này các tác giả đều có chung một kết luận “…để đảm bảo sự môi trường cạnh tranh, phát triển kinh tế nhưng không gây ảnh hưởng tiêu cực đến phúc lợi xã hội và lợi ích của người tiêu dùng thì việc thực thi quyền sở hữu trí tuệ cần phải đặt trong mối tương quan với pháp luật cạnh tranh”. Đối với các quốc gia nêu trên mối tương quan đó đã được ghi nhận và đảm bảo thực thi trong hệ thống pháp luật bởi các quy định trực tiếp (Hoa Kỳ, Liên Minh Châu Âu, Nhật Bản) hay gián tiếp (Singapore, Úc…). Phần hai của tài liệu bao gồm các bài viết độc lập của các Giáo sư với những khía cạnh nổi bật của mối tương quan giữa chính sách cạnh tranh, luật cạnh tranh và quyền sở hữu trí tuệ như: từ chối chuyển giao quyền sở hữu trí tuệ, tính cân bằng giữa quyền sở hữu trí tuệ và cạnh tranh, các vụ việc điển hình thể hiện tính tương quan giữa luật cạnh tranh và thực thi quyền sở hữu trí tuệ, sáng chế và độc quyền.

Có thể nói rằng với các bài viết, bài nghiên cứu độc lập liên quan đề cập đến mối tương quan giữa chính sách cạnh tranh và luật cạnh tranh với quyền sở hữu trí tuệ thì tài liệu này được xem là khá đầy đủ và có tính tin cậy cao. Do đó, đây là một trong những nguồn tư liệu quan trọng mà tác giả chọn để đối chiếu, so sánh khi phân tích các quy định của pháp luật Việt Nam nhằm đề xuất các giải pháp phù hợp với hệ thống pháp luật quốc gia đặt trong mối tương quan hội nhập quốc tế. (2) Research Handbook On Intellectual Property And Competition Law, Edited by Jodef Drexl Published by Edward Elgar 2008 Đây có thể xem là một trong những tài liệu nghiên cứu mang tính phổ quát về các vấn đề liên quan đến quyền sở hữu trí tuệ, Luật cạnh tranh và mối quan hệ giữa chúng. Với 6 phần và 18 chuyên đề độc lập được nghiên cứu bởi các tác giả khác nhau, tài liệu đã giúp người đọc có được cái nhìn tổng quan về vấn đề nghiên cứu.

Từ vai trò của sáng tạo, của quyền sở hữu trí tuệ cũng như tác động của nó đối với môi trường cạnh tranh. Các khía cạnh pháp lý liên quan giữa quyền sở hữu trí tuệ với luật cạnh tranh (chuyển giao công nghệ và giải pháp hữu ích, thỏa thuận sử dụng bằng sáng chế chung, từ chối chuyển giao…) cũng như khung pháp lý của một số quốc gia điều chỉnh vấn đề này (Liên minh Châu Âu, Hoa Kỳ, Nhật Bản…) Thông qua các nội dung trình bày cụ thể, tài liệu đã đưa ra khẳng định: “vai trò của Chính sách cạnh tranh là để đảm bảo cạnh tranh công bằng trong nền kinh tế. Điều đó có nghĩa là Luật cạnh tranh cho phép các chủ thể liên quan sử dụng các biện pháp và hành vi can thiệp nhằm đảm bảo rằng quá trình phát triển kinh tế không bị độc quyền bởi những thành tố nhất định bằng cách khuyến khích các công ty mới gia nhập thị trường và cạnh tranh với các công ty đã tồn tại trên cơ sở công bằng”. Thông qua các nghiên cứu của mình, các tác giả cũng đã thừa nhận rằng quyền sở hữu trí tuệ (IPRs) cho phép người nắm giữ có được độc quyền, từ đó tạo ra hiện tượng độc quyền đối với sản phẩm hay dịch vụ được bảo hộ.

Chính điều đó đã đặt ra một thách thức cho các nhà hoạch định và thực thi chính sách của các quốc gia rằng, liệu chính sách cạnh tranh và mục tiêu của việc thừa nhận quyền sở hữu trí tuệ có thực sự mâu thuẫn không hay 7 chúng cũng có thể bổ sung cho nhau. Đồng thời, liệu có biện pháp nào mà Chính phủ và các Cơ quan cạnh tranh có thể sử dụng để có thể ban hành một cơ chế vừa cho phép những người nắm giữ quyền sở hữu trí tuệ có quyền lợi độc quyền đối với các quyền sở hữu trí tuệ nhưng sẽ không lạm dụng nó để tác động tiêu cực đến môi trường cạnh tranh. Tương tự như các tài liệu khác khi đề cập về mối tương quan giữa chính sách cạnh tranh và chính sách khuyến khích sáng tạo, phát triển khoa học kỹ thuật, nghiên cứu trên một lần nữa khẳng định rằng giữa chính sách cạnh tranh và chính sách khuyến khích phát triển khoa học kỹ thuật có mối tương quan tác động lẫn nhau do đó pháp luật điều chỉnh các vấn đề nêu trên cũng phải được đặt trong mối tương quan nhằm tạo ra sự cân bằng hợp lý về quyền lợi của các chủ thể có liên quan. Bởi đó là điều kiện quan trọng để phát triển nền kinh tế một cách bền vững.

Đó cũng chính là nền tảng quan trọng giúp tác giả nhận diện được sự cần thiết của nghiên cứu của mình trong bối cảnh quốc gia và quốc tế. (3) Dr Ioannis Lianos, New Challenges In The Intersection Of Intellectual Property Rights With Competttion Law – A View From Europe And The United States, Centre for Law, Economics and Society CLES Faculty of Laws- UCL, CLES Working Paper Series 4/2013 Từ góc nhìn của hệ thống pháp luật của Châu Âu và Hoa Kỳ thì có thể nói đây là một trong những công trình nghiên cứu khá chi tiết về việc thực thi quyền sở hữu trí tuệ trong mối quan hệ với pháp luật cạnh tranh. Trong nghiên cứu của mình, tác giả đã đưa ra các lý giải tại sao cần phải đặt việc thực thi quyền sở hữu trí tuệ trong mối quan hệ với pháp luật cạnh tranh. Theo đó, với sự ra đời của Tổ chức Thương mại Thế giới và Hiệp định về các khía cạnh liên quan tới thương mại của quyền sở hữu trí tuệ (TRIPs) đã đặt ra yêu sửa đổi luật sở hữu trí tuệ của hầu hết các quốc gia thành viên.

Đồng thời, các lý thuyết kinh tế cũng cần phải được xem xét và đánh giá lại nhằm chỉ ra các khía cạnh liên quan trong sự giao thoa giữa pháp luật cạnh tranh và sở hữu trí tuệ. Nghiên cứu một lần nữa khẳng định mối tương quan này thông qua việc phân tích các quy định của pháp luật cạnh tranh và pháp luật sở hữu trí tuệ trong hệ thống pháp luật của Liên minh Châu Âu và Hoa Kỳ. Từ đó chỉ ra các khía cạnh tác động của pháp luật cạnh tranh đối với quy định liên quan đến quyền sở hữu trí tuệ. Bởi lẽ, trong quá trình thực thi quyền sở hữu trí tuệ nếu có nguy cơ ảnh hưởng tiêu cực đến môi trường cạnh tranh thông qua các thỏa thuận hạn chế cạnh tranh hoặc lạm dụng vị trí độc quyền thì tất cả những vụ việc ấy luôn được xem xét bởi nguyên tắc lập luận hợp lý bằng cách đánh giá tác động tiêu cực của hoạt động đó đối với môi trường cạnh tranh và mục tiêu phát triển khoa học công nghệ.

Do vây, tại Hoa Kỳ đã có những văn bản nhằm đánh giá mối tương quan này: Chính sách Nine No No’s; Hướng dẫn của Ủy ban Thương mại công bằng về thực hiện hợp đồng chuyển giao quyền sở hữu trí tuệ theo quy định của pháp luật cạnh tranh.

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ