Luận văn Thạc sĩ: Pháp luật về ghi nhãn hàng hóa đối với thực phẩm tại Việt Nam

Luận văn Thạc sĩ phân tích quy định pháp luật về ghi nhãn hàng hóa thực phẩm tại Việt Nam, thực trạng áp dụng và các giải pháp hoàn thiện.

Chuyên ngành

Luật Kinh Tế

Người đăng

Ẩn danh

Thể loại

Luận văn thạc sỹ luật học

2020

85
0
0

Phí lưu trữ

30 Point

Tóm tắt

I. Tổng quan pháp luật về ghi nhãn hàng hóa thực phẩm A Z

Ghi nhãn hàng hóa thực phẩm là yêu cầu pháp lý bắt buộc, đóng vai trò then chốt trong việc bảo vệ quyền lợi người tiêu dùng và đảm bảo môi trường kinh doanh minh bạch. Theo Luật An toàn thực phẩm, nhãn hàng hóa là phương tiện cung cấp thông tin cơ bản, cần thiết để người tiêu dùng nhận biết, lựa chọn, và sử dụng sản phẩm an toàn. Đồng thời, đây cũng là công cụ để nhà sản xuất quảng bá sản phẩm và để cơ quan chức năng thực hiện kiểm tra, kiểm soát. Khung pháp lý điều chỉnh hoạt động này tại Việt Nam chủ yếu dựa trên Nghị định 43/2017/NĐ-CP về nhãn hàng hóa, sau này được sửa đổi, bổ sung bởi Nghị định 111/2021/NĐ-CP. Các văn bản này quy định chi tiết từ khái niệm, vị trí, kích thước, ngôn ngữ cho đến các nội dung bắt buộc phải có trên nhãn. Mục tiêu cuối cùng là đảm bảo mọi sản phẩm thực phẩm lưu thông trên thị trường đều có thông tin rõ ràng, trung thực và không gây hiểu nhầm. Việc tuân thủ nghiêm ngặt các quy định pháp luật về ghi nhãn hàng hóa thực phẩm không chỉ là trách nhiệm của doanh nghiệp mà còn góp phần xây dựng niềm tin nơi người tiêu dùng, chống lại hàng giả, hàng kém chất lượng và nâng cao năng lực cạnh tranh của hàng hóa Việt Nam trên thị trường quốc tế.

1.1. Vai trò của ghi nhãn đúng theo Luật An toàn thực phẩm

Theo Luật An toàn thực phẩm, việc ghi nhãn không chỉ là thủ tục hành chính mà còn là một cơ chế bảo vệ sức khỏe cộng đồng. Nhãn hàng hóa cung cấp các thông tin thiết yếu như thành phần định lượng, ngày sản xuất, hạn sử dụng, và thông tin cảnh báo. Những dữ liệu này giúp người tiêu dùng đưa ra quyết định mua sắm thông thái, đặc biệt là những người có cơ địa dị ứng hoặc cần tuân thủ chế độ ăn kiêng đặc biệt. Đối với cơ quan quản lý nhà nước, nhãn hàng hóa là căn cứ để truy xuất nguồn gốc, kiểm tra chất lượng và xử lý khi có sự cố an toàn thực phẩm xảy ra. Việc ghi nhãn đúng quy định cũng thể hiện trách nhiệm ghi nhãn của nhà sản xuất đối với sản phẩm mình làm ra.

1.2. Các văn bản pháp luật chính Nghị định 43 và 111

Nghị định 43/2017/NĐ-CP là văn bản pháp lý nền tảng, quy định một cách toàn diện về nhãn hàng hóa nói chung và thực phẩm nói riêng. Nghị định này xác định rõ các nội dung bắt buộc trên nhãn hàng hóa và các yêu cầu kỹ thuật như vị trí nhãn hàng hóa, kích thước chữ trên nhãn. Để giải quyết các bất cập phát sinh trong thực tiễn, Nghị định 111/2021/NĐ-CP đã được ban hành để sửa đổi, bổ sung một số điều của Nghị định 43, trong đó có các quy định rõ ràng hơn về xuất xứ hàng hóa và cách ghi nhãn đối với hàng hóa lưu thông trong nước. Sự kết hợp của hai văn bản này tạo ra một hành lang pháp lý tương đối hoàn chỉnh cho hoạt động ghi nhãn tại Việt Nam.

II. Top các lỗi vi phạm ghi nhãn hàng hóa thực phẩm thường gặp

Thực trạng áp dụng pháp luật về ghi nhãn hàng hóa thực phẩm tại Việt Nam vẫn còn nhiều bất cập. Một trong những vi phạm phổ biến nhất là việc ghi thiếu hoặc sai các nội dung bắt buộc. Nhiều sản phẩm, đặc biệt là hàng hóa nhập khẩu, không có ghi nhãn phụ hàng hóa nhập khẩu bằng tiếng Việt hoặc có nhưng thông tin sơ sài, kích thước chữ trên nhãn quá nhỏ, gây khó khăn cho người tiêu dùng. Vấn đề ngôn ngữ ghi nhãn cũng là một thách thức, khi nhiều doanh nghiệp lạm dụng tiếng nước ngoài để tạo cảm giác “hàng ngoại” mà không tuân thủ quy định về kích thước và sự tương ứng với nội dung tiếng Việt. Sai phạm về ngày sản xuấthạn sử dụng cũng thường xuyên xảy ra, từ việc in mờ, dễ tẩy xóa cho đến hành vi cố tình gian lận, kéo dài hạn dùng. Những vi phạm này không chỉ ảnh hưởng trực tiếp đến quyền lợi và sức khỏe người tiêu dùng mà còn làm suy giảm uy tín của các doanh nghiệp chân chính. Việc hiểu rõ các lỗi sai này là bước đầu tiên để doanh nghiệp tự rà soát và cơ quan chức năng tăng cường công tác thanh tra, giám sát, đảm bảo tính tuân thủ của quy định pháp luật về ghi nhãn hàng hóa thực phẩm.

2.1. Vấn đề ghi nhãn phụ và ngôn ngữ ghi nhãn hàng hóa

Đối với hàng hóa nhập khẩu, pháp luật yêu cầu phải có tem nhãn phụ bằng tiếng Việt thể hiện các nội dung bắt buộc. Tuy nhiên, trên thực tế, nhiều sản phẩm lưu thông trên thị trường, đặc biệt là hàng xách tay, hoàn toàn không có nhãn phụ. Một số khác có nhãn phụ nhưng được dán chồng lên nhãn gốc, che khuất thông tin quan trọng hoặc nội dung dịch thuật không chính xác, thiếu sót. Về ngôn ngữ ghi nhãn, quy định nêu rõ chữ viết bằng ngôn ngữ khác không được lớn hơn kích thước chữ tiếng Việt, nhưng vi phạm này vẫn tồn tại, gây hiểu nhầm cho người tiêu dùng về nguồn gốc thật sự của sản phẩm.

2.2. Sai sót về vị trí nhãn hàng hóa và kích thước chữ

Quy định yêu cầu vị trí nhãn hàng hóa phải dễ quan sát, không cần tháo rời các chi tiết của sản phẩm. Tuy nhiên, nhiều nhà sản xuất đặt thông tin quan trọng như hạn sử dụng ở những vị trí khó thấy như đáy lon, mép gấp của bao bì. Bên cạnh đó, kích thước chữ trên nhãn, đặc biệt là các thông tin về thành phần, cảnh báo, thường rất nhỏ (dưới 1,2 mm theo quy định), khiến người tiêu dùng, nhất là người lớn tuổi, không thể đọc được. Điều này làm giảm hiệu quả truyền tải thông tin của nhãn mác.

2.3. Hậu quả pháp lý và các mức xử phạt vi phạm nhãn hàng hóa

Các hành vi vi phạm quy định về ghi nhãn hàng hóa sẽ bị xử lý theo quy định. Mức xử phạt vi phạm nhãn hàng hóa có thể từ cảnh cáo đến phạt tiền hàng chục triệu đồng, tùy thuộc vào giá trị lô hàng và mức độ nghiêm trọng của vi phạm. Ngoài phạt tiền, doanh nghiệp vi phạm còn có thể bị áp dụng các biện pháp khắc phục hậu quả như buộc thu hồi sản phẩm, buộc ghi lại nhãn cho đúng quy định, hoặc tiêu hủy hàng hóa trong trường hợp nhãn giả mạo không thể tách rời. Việc nắm rõ các chế tài này là cần thiết để doanh nghiệp nâng cao ý thức tuân thủ pháp luật.

III. Hướng dẫn chi tiết nội dung bắt buộc trên nhãn hàng hóa

Để tuân thủ đúng quy định pháp luật về ghi nhãn hàng hóa thực phẩm, doanh nghiệp cần đảm bảo thể hiện đầy đủ các nội dung bắt buộc. Theo Nghị định 43/2017/NĐ-CP, một nhãn thực phẩm hoàn chỉnh phải bao gồm: Tên hàng hóa; tên và địa chỉ nhà sản xuất hoặc tổ chức/cá nhân chịu trách nhiệm về hàng hóa; xuất xứ hàng hóa; Định lượng; Thành phần định lượng; Ngày sản xuất; Hạn sử dụng; Hướng dẫn sử dụnghướng dẫn bảo quản; và Thông tin cảnh báo an toàn (nếu có). Mỗi nội dung này đều có những yêu cầu cụ thể về cách trình bày. Ví dụ, tên hàng hóa phải có kích thước lớn nhất, thành phần phải được liệt kê theo thứ tự khối lượng giảm dần. Việc ghi chính xác và rõ ràng các thông tin này không chỉ giúp sản phẩm vượt qua các khâu kiểm duyệt, công bố sản phẩm mà còn xây dựng được hình ảnh một thương hiệu uy tín, minh bạch và có trách nhiệm với người tiêu dùng. Đây là yếu tố cốt lõi để sản phẩm có thể đứng vững trên thị trường cạnh tranh khốc liệt hiện nay.

3.1. Quy định về tên địa chỉ nhà sản xuất và xuất xứ hàng hóa

Thông tin về tên và địa chỉ nhà sản xuất hoặc đơn vị chịu trách nhiệm phải được ghi đầy đủ, không viết tắt tên riêng. Đây là cơ sở để người tiêu dùng và cơ quan chức năng liên hệ khi cần thiết. Về xuất xứ hàng hóa, phải ghi rõ cụm từ “sản xuất tại” hoặc “xuất xứ” kèm theo tên nước hoặc vùng lãnh thổ sản xuất, không được viết tắt. Thông tin này giúp người tiêu dùng xác định nguồn gốc sản phẩm và là yếu-tố-quan-trọng trong các hiệp định thương mại tự do.

3.2. Cách ghi thành phần ngày sản xuất và hạn sử dụng

Thành phần phải được liệt kê theo thứ tự giảm dần về khối lượng. Đối với phụ gia thực phẩm, cần ghi rõ tên nhóm và tên chất hoặc mã số quốc tế (INS). Ngày sản xuấthạn sử dụng phải được ghi rõ ràng theo định dạng ngày/tháng/năm hoặc tháng/năm (tùy thời hạn sản phẩm), không được mã hóa gây khó hiểu. Các cách ghi tắt như NSX, HSD phải được chú thích rõ ràng nếu không nằm cạnh dãy số thời gian. Đây là những thông tin quan trọng nhất ảnh hưởng đến quyết định mua và sự an toàn của người tiêu dùng.

3.3. Yêu cầu về hướng dẫn sử dụng bảo quản và thông tin cảnh báo

Hướng dẫn sử dụnghướng dẫn bảo quản phải được mô tả cụ thể, dễ hiểu để đảm bảo sản phẩm được dùng đúng cách và giữ được chất lượng tốt nhất (ví dụ: “Bảo quản nơi khô ráo, thoáng mát, tránh ánh nắng trực tiếp”). Đặc biệt, thông tin cảnh báo là bắt buộc đối với các sản phẩm có chứa thành phần có thể gây dị ứng hoặc không phù hợp với một số đối tượng nhất định (ví dụ: “Sản phẩm có chứa đậu nành”, “Không dùng cho trẻ dưới 1 tuổi”).

IV. Lưu ý đặc biệt khi ghi nhãn thực phẩm chức năng và GMO

Ngoài các quy định chung, một số loại thực phẩm đặc thù yêu cầu những quy định ghi nhãn nghiêm ngặt hơn để bảo vệ các nhóm người tiêu dùng nhạy cảm và cung cấp thông tin chuyên biệt. Thực phẩm chức năngthực phẩm biến đổi gen (GMO) là hai trong số các nhóm sản phẩm này. Đối với thực phẩm chức năng, nhãn mác không chỉ phải tuân thủ Nghị định 43/2017/NĐ-CP mà còn phải đáp ứng các quy định của Bộ Y tế. Các quy định này nhằm phân biệt rõ ràng thực phẩm chức năng với thuốc chữa bệnh, tránh gây hiểu nhầm cho người tiêu dùng về công dụng của sản phẩm. Tương tự, thực phẩm biến đổi gen (GMO) cũng có những yêu cầu ghi nhãn riêng biệt nhằm đảm bảo quyền được biết và lựa chọn của người tiêu dùng. Việc ghi nhãn cho các sản phẩm này đòi hỏi sự chính xác tuyệt đối, dựa trên các bằng chứng khoa học và hồ sơ công bố sản phẩm đã được phê duyệt. Doanh nghiệp kinh doanh các mặt hàng này cần nghiên cứu kỹ lưỡng các văn bản pháp luật chuyên ngành để tránh các sai sót có thể dẫn đến hậu quả pháp lý nghiêm trọng.

4.1. Điều kiện ghi nhãn riêng cho thực phẩm chức năng bổ sung

Nhãn thực phẩm chức năng phải ghi rõ cụm từ “Thực phẩm bảo vệ sức khỏe” và bắt buộc phải có dòng chữ: “Thực phẩm này không phải là thuốc và không có tác dụng thay thế thuốc chữa bệnh”. Dòng chữ này phải được đặt ngay sau phần ghi công dụng hoặc cùng vị trí với các khuyến cáo khác, với màu sắc và kích thước chữ tương phản, dễ đọc. Các công bố về sức khỏe trên nhãn phải có bằng chứng khoa học chứng minh và phù hợp với hồ sơ đã công bố tại Cục An toàn thực phẩm.

4.2. Quy định về việc ghi nhãn thực phẩm biến đổi gen GMO

Đối với thực phẩm biến đổi gen (GMO), nếu một hoặc nhiều thành phần trong sản phẩm có tỷ lệ lớn hơn 5% tổng nguyên liệu được sử dụng có nguồn gốc từ sinh vật biến đổi gen, trên nhãn hàng hóa bắt buộc phải ghi rõ cụm từ “thực phẩm biến đổi gen” hoặc “biến đổi gen” bên cạnh tên của thành phần đó. Quy định này nhằm tôn trọng quyền lựa chọn của người tiêu dùng, cho phép họ nhận biết và quyết định có sử dụng các sản phẩm có thành phần GMO hay không. Việc không ghi nhãn GMO khi bắt buộc là một vi phạm nghiêm trọng.

V. Quy trình và trách nhiệm ghi nhãn trong công bố sản phẩm

Trách nhiệm ghi nhãn hàng hóa thuộc về tổ chức, cá nhân sản xuất hoặc nhập khẩu sản phẩm. Đối với hàng hóa sản xuất trong nước, nhà sản xuất là người chịu trách nhiệm chính. Đối với hàng hóa nhập khẩu, nhà nhập khẩu phải đảm bảo việc ghi nhãn phụ hàng hóa nhập khẩu tuân thủ đầy đủ quy định của Việt Nam trước khi đưa sản phẩm ra lưu thông. Quá trình ghi nhãn có mối liên hệ mật thiết với thủ tục công bố sản phẩm. Trong hồ sơ tự công bố hoặc đăng ký bản công bố sản phẩm, doanh nghiệp phải nộp mẫu nhãn sản phẩm dự kiến. Nhãn hàng hóa thực tế khi lưu thông trên thị trường phải hoàn toàn khớp với mẫu nhãn đã được cơ quan nhà nước tiếp nhận hoặc xác nhận. Bất kỳ sự thay đổi nào trên nhãn so với hồ sơ đã công bố mà không thông báo hoặc đăng ký lại đều bị coi là vi phạm. Do đó, việc thiết kế nhãn sản phẩm phải được thực hiện một cách cẩn trọng ngay từ giai đoạn đầu phát triển sản phẩm, đảm bảo tuân thủ mọi quy định pháp luật về ghi nhãn hàng hóa thực phẩm.

5.1. Phân định trách nhiệm ghi nhãn của nhà sản xuất nhập khẩu

Trách nhiệm ghi nhãn được phân định rõ ràng: Tổ chức, cá nhân sản xuất hàng hóa trong nước phải thực hiện ghi nhãn trước khi đưa hàng hóa ra lưu thông. Trong trường hợp ủy quyền cho đơn vị khác ghi nhãn, đơn vị sản xuất vẫn là người chịu trách nhiệm cuối cùng. Đối với hàng hóa nhập khẩu, tổ chức, cá nhân nhập khẩu có trách nhiệm dán tem nhãn phụ với đầy đủ thông tin bắt buộc bằng tiếng Việt. Họ phải chịu trách nhiệm về tính chính xác và trung thực của nội dung trên nhãn phụ so với nhãn gốc.

5.2. Mối liên hệ giữa ghi nhãn và thủ tục công bố sản phẩm

Mẫu nhãn là một phần không thể thiếu trong hồ sơ công bố sản phẩm. Nội dung trên nhãn phải phản ánh đúng bản chất, chất lượng sản phẩm đã công bố. Cơ quan quản lý sẽ dựa vào mẫu nhãn này để hậu kiểm. Nếu phát hiện nhãn thực tế sai lệch so với hồ sơ công bố (ví dụ: công bố thành phần A nhưng trên nhãn lại ghi thành phần B, hoặc ghi thêm công dụng chưa được chứng minh), doanh nghiệp sẽ phải đối mặt với các mức xử phạt vi phạm nhãn hàng hóa, thậm chí bị thu hồi giấy phép công bố.

04/10/2025
Pháp luật về ghi nhãn hàng hóa đối với thực phẩm luận văn thạc sỹ luật

Trích đoạn nội dung tài liệu

CHƯƠNG 1. KHÁI QUÁT VỀ VIỆC GHI NHÃN HÀNG HOÁ ĐỐI VỚI THỰC PHẨM 1. Khái niệm và đặc điểm của việc ghi nhãn Sản Phẩm Thực phẩm có vai trò quan trọng đối với con người để duy trì sự sống, phát triển khoẻ mạnh và và cân bằng. Theo đó, thực phẩm có nghĩa là tất cả các chất đã chế biến, sơ chế hoặc chưa chế biến nhằm sử dụng cho con người bao gồm đồ ăn, uống, nhai, ngậm và tất cả các chất được sử dụng để xử lý, chế biến hoặc xử lý thực phẩm không bao gồm mỹ phẩm hoặc thuốc lá hoặc các chất được dùng làm dược phẩm.1 So với các loại hàng hoá khác với chức năng là nhằm sử dụng cho con người thì thực phẩm có vai trò đặc biệt quan trọng của đối với sự sống, sức khoẻ của con người nên có thể thấy việc ghi nhãn đối với thực phẩm là điều rất quan trọng.

Tuy nhiên, không phải tất cả các loại thực phẩm đều cần phải ghi nhãn, theo đó các loại thực phẩm sau đây không bắt buộc phải ghi nhãn hàng hoá: (i) Hàng hóa tạm nhập tái xuất; hàng hóa tạm nhập để tham gia hội chợ, triển lãm sau đó tái xuất; hàng hóa quá cảnh, hàng hóa chuyển khẩu; hàng hóa trung chuyển; (ii) Hàng hóa là thực phẩm tươi, sống, thực phẩm chế biến không có bao bì và bán trực tiếp cho người tiêu dùng; (iii) Hàng hóa là nhiên liệu, nguyên liệu (nông sản, thủy sản, khoáng sản); (iv) Hàng hóa xuất khẩu không tiêu thụ nội địa; (v) Hàng hóa thuộc lĩnh vực an ninh, quốc phòng; hàng hóa sử dụng trong trường hợp khẩn cấp nhằm khắc phục thiên tai, dịch bệnh2; mà chỉ các hàng hoá là thực phẩm đã qua chế biến lưu thông tại Việt Nam và có đóng gói sẵn (sau đây gọi chung là “Sản Phẩm”) mới bắt buộc phải ghi nhãn theo quy định. 1 Mục 2, Bộ Khoa Học và Công Nghệ (2013), Tiêu chuẩn Quốc gia TCVN 7087:2013 về ghi nhãn thực phẩm bao gói sẵn (CODEX STAN 1-2005). 2 Điều 1, Chính Phủ (2017), Nghị định 43/2017/NĐ-CP về ghi nhãn hàng hoá, ban hành ngày 14 tháng 04 năm 2017. 6 Theo quy định của Tiêu chuẩn Codex về việc ghi nhãn thực phẩm bao gói sẵn hiện hành đã được ban hành tại Việt Nam trong Bộ Khoa Học và Công Nghệ (2013), Tiêu chuẩn Quốc gia TCVN 7087:2013 về ghi nhãn thực phẩm bao gói sẵn (CODEX STAN 1-2005) về ghi nhãn thực phẩm bao gói sẵn thì ghi nhãn (labelling) có nghĩa là việc sử dụng các hình thức thể hiện như in, viết, vẽ, tạo hình, kỹ thuật đồ họa để trình bày trên nhãn đi kèm hoặc đính gần thực phẩm để cung cấp thông tin về thực phẩm đó, kể cả với mục đích tăng cường tiêu thụ hoặc bán hàng.

Trong quy định của Việt Nam về việc ghi nhãn nói chung thì ghi nhãn hàng hóa là thể hiện nội dung cơ bản, cần thiết về hàng hóa lên nhãn hàng hóa để người tiêu dùng nhận biết, làm căn cứ lựa chọn, tiêu thụ và sử dụng; để nhà sản xuất, kinh doanh, thông tin, quảng bá cho hàng hóa của mình và để các cơ quan chức năng thực hiện việc kiểm tra, kiểm soát.3 Nhãn (label) có nghĩa là thẻ, nhãn hiệu, mác, hình ảnh, hoặc các hình thức mô tả khác được viết, in, ghi, khắc nổi, khắc chìm một cách trực tiếp hoặc gắn vào bao bì thực phẩm.4 nhãn hàng hóa là bản viết, bản in, bản vẽ, bản chụp của chữ, hình vẽ, hình ảnh được dán, in, đính, đúc, chạm, khắc trực tiếp trên hàng hóa, bao bì thương phẩm của hàng hóa hoặc trên các chất liệu khác được gắn trên hàng hóa, bao bì thương phẩm của hàng hóa.5 Bao bì thương phẩm của hàng hóa là bao bì chứa đựng hàng hóa và lưu thông cùng với hàng hóa; bao bì thương phẩm của hàng hóa gồm hai loại: Bao bì trực tiếp và bao bì ngoài: (i) Bao bì trực tiếp là bao bì chứa đựng hàng hóa, tiếp xúc trực tiếp với hàng hóa, tạo ra hình khối hoặc bọc kín theo 3 Khoản 2, Điều 3, Chính Phủ (2017), Nghị định 43/2017/NĐ-CP về ghi nhãn hàng hoá, ban hành ngày 14 tháng 04 năm 2017 4 Mục 2, Bộ Khoa Học và Công Nghệ (2013), Tiêu chuẩn Quốc gia TCVN 7087:2013 về ghi nhãn thực phẩm bao gói sẵn (CODEX STAN 1-2005). 5 Khoản 1, Điều 3, Chính Phủ (2017), Nghị định 43/2017/NĐ-CP về ghi nhãn hàng hoá, ban hành ngày 14 tháng 04 năm 2017. 7 hình khối của hàng hóa; (ii) Bao bì ngoài là bao bì dùng để bao gói một hoặc một số đơn vị hàng hóa có bao bì trực tiếp.6 Theo đó, đối với các loại thực phẩm được chứa đựng trong các loại chai nhựa (nước uống đóng chai) thì nhãn thường là các bản in trên các chất liệu khác không phải là bao bì thương phẩm của Sản Phẩm và được dán trực tiếp trên nhãn. Còn đối với các loại thực phẩm được các lon sắt, hộp giấy thì nhãn Sản Phẩm thường được các tổ chức, cá nhân chịu trách nhiệm ghi nhãn thể hiện với hình thức là bản in được in trực tiếp lên bao bì thương phẩm của hàng hoá.

Tuy nhiên, cũng có nhiều loại Sản Phẩm có nhãn vừa là bản in được in trực tiếp trên bao bì thương phẩm, vừa có bản in trên chất liệu giấy dán trên bao bì thương phẩm. Ví dụ như có một số Sản Phẩm sữa bột thì nhãn vừa được thể hiện bên ngoài bao bì lon của Sản Phẩm vừa có bản in trên giấy được dán trên nắp lon. Đối với nhãn, pháp luật chia thành hai loại là: nhãn gốc và nhãn phụ. Nhãn gốc của hàng hóa là nhãn thể hiện lần đầu do tổ chức, cá nhân sản xuất hàng hóa gắn trên hàng hóa, bao bì thương phẩm của hàng hóa; nhãn phụ là nhãn thể hiện những nội dung bắt buộc được dịch từ nhãn gốc của hàng hóa bằng tiếng nước ngoài ra Tiếng Việt và bổ sung những nội dung bắt buộc bằng Tiếng Việt theo quy định của pháp luật Việt Nam mà nhãn gốc của hàng hóa còn thiếu.7 Mặc dù cách viết khác nhau nhưng mục đích cuối cùng của việc ghi nhãn Sản Phẩm là thể hiện các nội dung bắt buộc, cần thiết trên nhãn để nhận biết, làm căn cứ để tiêu thụ hoặc bán hàng.

Như vậy, có thể định nghĩa là nhãn Sản Phẩm là bản viết, bản in, bản vẽ, bản chụp của chữ, hình vẽ, hình ảnh được dán, in, đính, đúc, chạm, khắc trực tiếp trên Sản Phẩm, bao bì thương phẩm của Sản Phẩm hoặc 6 Khoản 5, Điều 3, Chính Phủ (2017), Nghị định 43/2017/NĐ-CP về ghi nhãn hàng hoá, ban hành ngày 14 tháng 04 năm 2017. 7 Khoản 3, Khoản 4, Điều 3, Chính Phủ (2017), Nghị định 43/2017/NĐ-CP về ghi nhãn hàng hoá, ban hành ngày 14 tháng 04 năm 2017. 8 trên các chất liệu khác được gắn trên Sản Phẩm, bao bì thương phẩm của Sản Phẩm để thể hiện các thông tin cần thiết, chủ yếu về Sản Phẩm đó nhằm mục đích tiêu thụ hoặc bán hàng. Theo đó, có thể thấy nhãn Sản Phẩm được thể hiện dưới nhiều hình thức khác nhau và được dán, in, đính, đúc, chạm, khắc trực tiếp trên Sản Phẩm.

Thực tế điển hình cho việc nhãn được dán trên Sản Phẩm là các chế phẩm nước uống, có bản viết của nhãn được dán xung quanh thân chai, vì bản thân chai nhựa không thể in, đính, đúc, chạm khắc trực tiếp nên tổ chức, cá nhân chịu trách nhiệm ghi nhãn Sản Phẩm sẽ dán bản viết của nhãn lên các vật phẩm chứa đựng. Hoặc có thể thấy các Sản Phẩm sữa bột lon thì bản viết của nhãn sẽ được in trực tiếp trên lon. Ngoài khái niệm nêu trên, các đặc điểm về nhãn Sản Phẩm tại chương này sẽ nêu rõ hơn về các chi tiết cần phải ghi nhãn cho Sản Phẩm. Điều kiện chung về ghi nhãn Sản Phẩm Việc ghi nhãn Sản Phẩm là bắt buộc theo các quy định của pháp luật cụ thể là Chính Phủ (2017), Nghị định 43/2017/NĐ-CP về ghi nhãn hàng hoá, ban hành ngày 14 tháng 04 năm 2017, tuy nhiên không phải nội dung nào ghi trên nhãn cũng được chấp nhận, mà còn phải tuân thủ các nội dung bắt buộc theo quy định của pháp luật.

nhãn Sản Phẩm phải bảo đảm được ghi hoặc gắn với các loại hình ảnh, hình vẽ, biểu trưng phải trung thực và không được gây hiểu nhầm, lừa dối hoặc tạo ra ấn tượng không đúng về bản chất đặc tính, công dụng của Sản Phẩm; và không được ghi những lời lẽ, ký hiệu, họa tiết đề cập đến hay gợi ý trực tiếp hoặc gián tiếp đến Sản Phẩm khác, làm cho người tiêu dùng hiểu nhầm là Sản Phẩm khác. Theo đó, Sản Phẩm sản xuất để lưu thông trong nước thì phải được tổ chức, cá nhân sản xuất phải chịu trách nhiệm thực hiện việc ghi nhãn. Trong trường hợp tổ chức, cá nhân chịu trách nhiệm ghi nhãn yêu cầu tổ chức, cá nhân khác thực hiện việc ghi nhãn thì tổ chức, cá nhân đó vẫn phải chịu trách nhiệm về nhãn của mình. Đối với Sản Phẩm xuất khẩu không xuất khẩu được hoặc bị trả lại, đưa ra lưu thông trên thị trường thì tổ chức, cá nhân đưa hàng hóa ra lưu thông phải ghi nhãn theo 9 quy định.

Sản Phẩm nhập khẩu vào Việt Nam mà nhãn gốc không phù hợp với quy định thì tổ chức, cá nhân nhập khẩu phải ghi nhãn phụ theo quy định khi đưa ra lưu thông và phải giữ nguyên nhãn gốc. Thêm vào đó, việc ghi nhãn còn phải đáp ứng các nội dung như bên dưới. Vị trí, kích thước và ngôn ngữ của nhãn Sản Phẩm Thứ nhất, vị trí của nhãn Sản Phẩm. Tổ chức, Cá nhân chịu trách nhiệm ghi nhãn Sản Phẩm phải được thể hiện trên Sản Phẩm, bao bì thương phẩm của Sản Phẩm ở vị trí khi quan sát có thể nhận biết được dễ dàng, đầy đủ các nội dung quy định của nhãn mà không phải tháo rời các chi tiết, các phần của Sản Phẩm.

Trường hợp không được hoặc không thể mở bao bì ngoài thì trên bao bì ngoài phải có nhãn và nhãn phải trình bày đầy đủ nội dung bắt buộc.8 Điều này để bảo đảm các Sản Phẩm lưu thông trên thị trường không những đều được dễ dàng nhận biết, bảo đảm cho người tiêu dùng dễ dàng chọn lựa mà còn nhà sản xuất dễ dàng truyền đạt các thông tin về Sản Phẩm đến cả nhà phân phối, đại lý, nhà bán lẻ và người tiêu dùng. Thứ hai, kích thước nhãn Sản Phẩm, kích thước của chữ, số trên nhãn và màu sắc của chữ, ký hiệu và hình ảnh trên nhãn.

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ