Chương 1: MỘT SO VAN DE LÝ LUẬN VE QUAN TRI SAN XUẤT LONGFORM TREN BAO DIEN TU 1. Cac khai niém 1. Khai niệm bao điện tử Bao điện tử “sinh sau đẻ muộn” so với báo In, PT-TH va gan VỚI SỰ phát triển mạnh mẽ của CNTT - Internet ra đời. Nó đã tác động rộng khắp đến đời sống xã hội.
Những năm 70 của thé ky XX, các dich vu cung cap thông tin qua đường điện thoại hoặc tín hiệu vô tuyến điện là Teletext va Video text xuất hiện. Với công nghệ này, người ta có thể xem văn bản, hình ảnh trên màn hình tivi hoặc vi tính. Thông tin được truyền tải và thu nhận qua đường điện thoại, cáp hoặc qua mang vi tinh. Video text là tiền thân của công nghệ world wide web (www) là linh hồn của báo chí trực tuyến (báo điện tử) sau này.
Trên thé giới, báo điện tử xuất hiện với sự ra đời của Diễn đàn Chicago (Chicago Tribune) vào tháng 5/1992. Đến năm 1995, Prodigy - nhà cung cấp dịch vụ mạng ở Mỹ tung ra thị trường dịch vụ www. Ngay sau đó, nhiều báo của Mỹ đã xây dựng website để đưa thông tin lên mạng như Los Angeles Times, USA ToDay, New York Newsday, San Jose. Cũng trong năm nay, 11 báo khác của chau A cũng xuất hiện trên mang Internet như China Daily (Trung Quốc), Utusan (Malaysia), Asahi Simbun (Nhật Bản).
Đến giữa năm 1996, Mỹ có khoảng 768 trang báo mang. Con số nay ở châu Âu là khoảng 169, châu Á và Trung Đông khoảng 54, châu Đại Dương 20, châu Phi 6. Các hãng thông tan lớn trên thế giới đều xây dựng trang báo mạng để phát triển thêm công chúng báo chí. Thống kê của Newslink đến năm 1996 cho biết, trên toàn thế giới có 1.
Đến đầu năm 2000, con số này tăng lên 8. 13 Hiện tại, chưa có số liệu thống kê chính xác về số lượng báo điện tử trên toàn cầu do việc này gặp không ít khó khăn. Tuy nhiên, theo báo cáo năm 2022 của Reuters Institute (Vương quốc Anh), đến hết năm 2021, hơn 10.000 trang web tin tức được điều tra và phân thành các loại khác nhau tại hơn 46 nước. Tổng số người đọc báo điện tử trên toàn cầu tăng lên 2,6 tỷ trong năm 2021.
Ngày nay, với sự phát triển như vũ bão của CNTT, sự ra đời và cạnh tranh mạnh mẽ của các nền tảng mảng xã hội, “người người dùng điện thoại thông minh” khiến các tòa soạn truyền thống đều phải tìm cách “xoay trục” sang báo điện tử. Dù vậy, việc sử dụng thuật ngữ định danh loại hình báo chí này vẫn chưa thống nhất, còn là chủ đề tranh luận không chỉ ở một quốc gia, mà còn trên thế giới. Loại hình báo chí cung cấp thông tin trên Internet, với khả năng ĐPT này có nhiều tên gọi khác nhau như Online Newpaper (báo chí trên mạng/ trực tuyến), E - Journal (Electronic Journal - bao chí điện tử), E - Zine (Electronic Magazine - tap chi dién tu), bao chi Internet (Internet Newspaper). Tai Viét Nam, ngay 31/12/1997, tap chi Qué Huong - co quan cua Uy ban về người Việt Nam ở nước ngoài thuộc Bộ Ngoại giao) được đưa lên mạng Internet.
Cũng trong năm 1997, mạng thông tin trực tuyến VASC Orient thuộc Công ty phần mềm và truyền thông ra đời. Đây là tiền thân của báo điện tử VietNamNet. Ngày 23/1/2003, VietNamNet được cấp giấy phép báo điện tử. Đây là một trong những trang báo mạng có mặt trong thời kỳ đầu xuất hiện loại hình báo chí này ở nước ta.
Tiếp đó, vào các năm 1998, 1999, 2000, báo Nhân dân điện tử, Đài Tiếng nói Việt Nam, Đài Truyền hình Việt Nam cũng phát hành thông tin trên mạng Internet. Giai đoạn năm 2001 đến 2015, nhiều trang báo điện tử lớn 14 xuất hiện như VnExpress, Zing, Dân trí, Tiền Phong Online, Thanh Niên online, Tuổi Trẻ Online. Cũng như trên thế giới, báo điện tử ở Việt Nam cũng có nhiều tên gọi, trong đó, báo điện tử là khái niệm thông dụng hơn (Nhân Dân điện tử, Tiền Phong điện tử, Lao Động điện tử. Ngay trong các văn bản pháp quy của Nhà nước cũng sử dụng thuật ngữ “báo điện tử”.
Điều 3, Luật Báo chí 2016 quy định: “Báo chí là sản pham thông tin về các sự kiện, vấn đề trong đời sống xã hội thể hiện bằng chữ viết, hình ảnh, âm thanh, được sáng tạo, xuất bản định kỳ và phát hành, truyền dẫn tới đông đảo công chúng thông qua các loại hình báo In, báo nói, báo hình, báo điện tử”. Trong đó, “báo điện tử là loại hình báo chí sử dụng chữ viết, hình ảnh, âm thanh, được truyền dẫn trên môi trường mạng, gồm báo điện tử và tạp chí điện tử”. Trong khuôn khổ luận văn này, tác giả tiếp cận khái niệm dưới thuật ngữ “báo điện tử” để thực hiện đề tài nghiên cứu. Trong công trình nghiên cứu do Nguyễn Văn Dững chủ biên năm 2017 - “Báo chí giám sát, phản biện xã hội ở Việt Nam” - các tác giả Nguyễn Văn Dững, Phan Xuân Sơn, Đỗ Thu Hằng, Hồ Bat Khuất, Nguyễn Thị Trường Giang, Nguyễn Ngọc Oanh, Đinh Thị Thu Hằng cho răng, báo mạng điện tử có ưu thế trực tuyến (online), truyền thông DPT (Multimedia Communications) va dién dan truc tuyén (Forum).
Dù tiếp cận ở góc độ nghiên cứu nào, sử dung thuật ngữ tên gọi khác nhau, các nhà khoa học đều có nhận định chung: Báo điện tử là loại hình báo chí mới, tồn tại dưới dạng trang web, có khả năng cung cấp thông tin sống động bằng chữ viết, hình ảnh, âm thanh, video. được truyền tải liên tục tới công chúng trên mạng Internet. Đặc điểm của báo điện tử là khả năng tích hợp các yếu tố DPT, tính tức thời và phi định kỳ, tính tương tác, khả năng lưu trữ và tìm kiếm thông tin và mức độ an toàn thông tin trên mạng. 15 Theo số liệu của Bộ Thông tin và Truyền thông, tính đến tháng 5/2023, Việt Nam hiện có 808 cơ quan báo chí, bao gồm 138 báo và 670 tạp chí.
Trong đó, 6 cơ quan truyền thông đa phương tiện chủ lực gồm: Báo Nhân Dân, Báo Quân đội Nhân dân, Báo Công an Nhân dân, Thông Tan xã Việt Nam, Đài Truyền hình Việt Nam (VTV), Đài Tiếng nói Việt Nam (VOY). Trong 6 cơ quan truyền thông đa phương tiện chủ lực này, 15 cơ quan báo chí gồm 11 báo, 3 tạp chí và Đài Truyền hình Kỹ thuật số VTC được giữ nguyên về SỐ lượng, đầu tư dé phát triển mạnh theo hướng dẫn dắt, định hướng. Ngoài 6 cơ quan chủ lực, nước ta hiện sở hữu 127 cơ quan báo, 670 tạp chí (trong đó có 327 tạp chí lý luận chính trị và khoa học và 72 tạp chí văn học nghệ thuật). Tổng nhân sự lĩnh vực báo chi là 42.400 người, trong đó báo in và điện tử 24.
Khai niệm Longform Trong cụm từ “Longform”, “long” nghĩa là dài, “form” là mẫu, hình dạng. Như vậy, hiểu một cách nôm na, đó là bài báo có hình thức dài. Longform là bài viết với quy mô lớn, hay “siêu tác phẩm báo chí” - là tên gọi chỉ một dạng tác phâm báo chí chuyên sâu trên nền tảng ĐPT (Multimedia). Chúng là những tác phẩm báo chí có dung lượng dài (từ hơn 1.000 chữ), hàm lượng nội dung lớn, được thiết kế theo phương thức hoàn toàn mới, có thé bao gom cả chữ viết, anh, video, anh động, file âm thanh, thông tin đồ họa (InfographIc), các yếu tố đồ họa tương tác (Interactive), Timeline.
Các tính năng này tương hỗ lẫn nhau. Longform là một nhánh của báo chí dành cho các đề tài dài hơn với những khối lượng thông tin lớn hơn. Độ dài của các chủ đề Longform nằm giữa độ dài của một chủ đề thông thường và độ dài của một tiểu thuyết. Khái niệm còn cảm tính, chung chung, chưa nêu cụ thể được các yếu tố về đề tài dai hơi, chủ dé thông thường, khối lượng thông tin lớn và “đề tài dai hơn” là thê nào.
16 Dù có ý kiến cho răng Longform đơn thuần là bài viết dài (nhân mạnh về số chữ), trong khi Emagazine là một kiêu Longform chứa nhiều hình ảnh với thiết kế đẹp mắt (nhấn mạnh yếu tố đồ họa, thiết ké, Multimedia), nhưng thực tế hiện nay, các khái niệm Longform, Emagazine, Mega Story, Special được các tòa soạn ở Việt Nam sử dụng như nhau, đều chỉ sản phẩm báo chí có độ dài từ hơn 1.000 chữ, được thiết kế, đồ họa công phu (thậm chí gồm nhiều bài nhỏ hay chương hồi) với các yêu t6 DPT (Multimedia). Trên Tạp chí Khoa học Xã hội, Nhân văn và Giáo dục, bài viết “Ưu điểm của việc khắc họa chân dung bằng tác phẩm Mega Story trên báo mạng điện tử” đăng ngày 10/6/2020 của tác giả Phạm Thị Hương cho biết, Mega Story (câu chuyện lớn) và Micro Story (câu chuyện nhỏ), được Ramesh Jain & Malcolm Slany đề cập trong công trình nghiên cứu “Micro Stories and Mega Stories” năm 2013. Theo các tác giả, công nghệ DPT dang làm thay đổi cách kể chuyện trên truyền thông. Nếu trước giờ, người viết quen ké chuyện băng những hình thức như các bức thư, bài báo, các cuốn sách, thì những công nghệ mới trên nền tang Internet cho phép kể chuyện bằng hai hình thức mới gọi là “Micro Stories” va “Mega Stories”.
Nhờ Internet, bat cứ người dùng nào cũng có thé dé dang chia sé câu chuyện cá nhân, khoảnh khắc trải nghiệm trong đời sống hàng ngày. Cách thức kê những câu chuyện nhỏ (Micro Stories) có thể bằng văn bản, âm thanh, hình ảnh, vị trí, trạng thái cảm xúc và bat cứ thứ gì khác mà người dùng coi là quan trọng. Dan dan, từ đó xuất hiện nhu cầu kể những câu chuyện lớn hon (Mega Stories) dựa trên việc kết nối các dữ liệu nhỏ (câu chuyện nhỏ) lại với nhau, tùy theo chủ đích, kinh nghiệm, sự sáng tạo của người kể. Như vậy, ban đầu, Longform/Mega Story đơn giản là cách ké lại những câu chuyện dựa trên rất nhiều dữ liệu được tích hợp và lưu trữ trên mạng 17 Internet.
Cho đến khi “Snow Fall’, tác phẩm báo chí của New York Times (Mỹ) được xuất bản ngày 20/12/2012, gây tiếng vang trong cộng đồng báo chí thế giới, khái niệm Mega Story được xem xét, thảo luận và mở ra một xu hướng mới trong sáng tạo thuộc lĩnh vực này. Trong bài viết “Megastory và những câu chuyện trực tuyến” đăng trên Tạp chí Người làm báo điện tử ngày 22/4/2020, tác giả Vũ Thanh Hòa cho rằng, Mega Story là “siêu tác phẩm báo chí” hay thé loại báo chí hiện đại trong thời đại công nghệ kỹ thuật số, tạo cho công chúng một môi trường thực tại ảo sống động dé trải nghiệm và tương tác với tác phẩm báo chí.