đặt vấn đề tự do song hành với hạnh phúc của dân tộc. Cuộc Tổng khởi nghĩa cách mạng tháng Tám năm 1945 thắng lợi, nước Việt Nam dân chủ cộng hòa non trẻ phải trải qua nạn đói khủng khiếp do Pháp - Nhật gây ra. Trong tình cảnh khó khăn ấy, Người chủ trương phát động nhân dân tăng gia sản xuất và thực hành tiết kiệm. Bản thân Người gương mẫu mỗi tháng nhịn ăn ba bữa, góp gạo cứu đói.
Ngay cả khi đi chiến dịch Biên giới, Người không chịu cưỡi ngựa mà cùng đi bộ với các cán bộ, chiến sĩ để ngựa thồ hành lý cho anh em. Khi đi thăm trại tù binh về, Người không còn áo khoác vì Người đã cho một tù binh bị rét cóng. Tình yêu thương của Hồ Chí Minh dành cho mọi kiếp người, mọi số phận là như vậy. Một trong những học trò xuất sắc của Người là Cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng đã từng viết: “Những tư tưởng lớn của Hồ Chí Minh là những tình cảm lớn.
Trong đời hoạt động cách mạng của Bác, cũng như trong đời sống hàng ngày của mình, Hồ Chí Minh luôn đối xử với người có lý, có tình. Trong tình yêu đó có chỗ cho mọi người, không quên sót một ai và sắp xếp cho mọi người vị trí chiến đấu, cũng như lo lắng chu đáo cho mỗi người việc làm, đời sống và học tập, vừa nghiêm khắc đòi hỏi, vừa thương yêu dìu dắt… Đối với kẻ lầm đường, lạc lối, lòng Hồ Chủ tịch còn rộng hơn biển cả, Người dạy phải khoan hồng, vui mừng đón rước những đứa con vì cảnh ngộ mà lạc bầy. Cụ 10 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.com Hồ nói rằng: “người Việt Nam ai cũng yêu nước, muốn nước thống nhất độc lập, ta khéo nhen chút than hồng ấy, nó sẽ cháy lên thành ngọn lửa”. [24] Con người mới, con người cách mạng còn có vai trò mở đường, dẫn đường, lôi kéo quần chúng trong sự nghiệp cách mạng giải phóng dân tộc, tạo thành phong trào cách mạng ngày càng rộng lớn.
Cách mạng Việt Nam muốn đi đến thắng lợi phải có những con người tiên tiến mở đường, lôi cuốn quần chúng vào con đường cách mạng, tạo thành phong trào cách mạng ngày càng rộng lớn. Ở Việt Nam, từ những năm 20 của thế kỷ XX, Nguyễn Ái Quốc là người tiên tiến nhất trong nhũng người tiên tiến và Đảng cộng sản là tổ chức tiên tiến nhất đã gánh vác sứ mệnh lịch sử ấy. Hồ Chí Minh đã sớm nêu lên những tiêu chuẩn của người cách mạng, người cộng sản, đồng thời cũng từng bước nêu ra tiêu chuẩn của con người mới Việt Nam. Hai loại tiêu chuẩn đó có nhũng nội dung giống nhau nhưng lại khác nhau ở mức độ cao thấp, nhiều ít, rộng hẹp, ở trách nhiệm đối với Đảng, với dân tộc.
Vì vậy, không ph i mọi con người mới đều là đ ng viên, nhưng mọi người đ ng viên thực sự thì ph i là con người mới. Chính những con người tiên tiến, tiêu biểu cho con người mới là lực lượng đã lôi cuốn cả dân tộc vào cuộc chiến đấu khổng lồ vì độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội. on người vừa là mục tiêu gi i phóng vừa là động lực phát triển của cách mạng Con người là mục tiêu giải phóng của sự nghiệp cách mạng. Mục tiêu của cách mạng là giải phóng dân tộc, giải phóng xã hội, giải phóng con người, thực hiện độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội.
Con người là mục tiêu của cách mạng nên mọi chủ trương, đường lối, chính sách của Đảng đều vì lợi ích chính đáng của con người. Có thể là lợi ích lâu dài, lợi ích trước mắt, lợi ích cả dân tộc, lợi ích của bộ phận, giai cấp, tầng lớp và các nhân. Với hoạt động thực tiễn thì việc gì có lợi cho dân, dù nhỏ mấy - ta phải hết sức làm. Việc gì hại cho dân - dù nhỏ mấy - ta phải hết sức tránh.
Người đã từng nhắc nhở chúng ta như vậy 11 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.com Trong khi khẳng định mục tiêu cách mạng là giải phóng con người, mang lại tự do, hạnh phúc cho con người, Hồ Chí Minh cũng đồng thời khẳng định sự nghiệp giải phóng là do chính bản thân con người thực hiện. Trong tuyên ngôn hành động của mình, Hồ Chí Minh nói rõ: "Tôi chỉ có một ham muốn, ham muốn tột bậc là làm sao cho nước ta được hoàn toàn độc lập, đồng bào ta ai cũng có cơm ăn, áo mặc, ai cũng được học hành". Chính vì vậy, Nguyễn Ái Quốc là người viết nhiều nhất tố cáo chế độ thực dân, bênh vực mạnh nhất quyền của các dân tộc bị áp bức, đấu tranh không khoan nhượng với kẻ thù để giành lại nhân phẩm và tự do cho con người. Hồ Chí Minh xác định cách mạng là sự nghiệp của cả dân chúng chứ không phải việc của một hai người.
Tuy nhiên dân chúng cũng có nhiều hạng, song, công nông phải là gốc, là chủ cách mạng. Việc phát hiện ra vai trò và sứ mệnh lịch sử của giai cấp công nhân Việt Nam đã tạo nền tảng vững chắc cho lòng tin của Người đối với nhân dân. Hồ Chí Minh hiểu sâu sắc và tin tưởng vững chắc rằng sức mạnh của nhân dân được thức tỉnh và được tổ chức là một sức mạnh vô địch. Ngay từ năm 1921, trong tuyên ngôn của Hội Liên hiệp các dân tộc thuộc địa, Người viết: "Công cuộc giải phóng anh em chỉ có thể thực hiện được bằng sự nỗ lực của bản thân anh em".
Khi nhân dân đã được thức tỉnh, nghĩa là "dân khí mạnh thì không có súng ông nào, vũ khí nào có thể thắng nổi”, sẽ "đem sức ta mà tự giải phóng cho ta, trên cơ sở: "đoàn kết, đoàn kết, đại đoàn kết; thành công, thành công, đại thành công" [71, tr. Đặc biệt, Hồ Chí Minh xác định trước hết phải thức tỉnh và tổ chức giai cấp công nhân trở thành giai cấp lãnh đạo, nghĩa là trước hết phải có Đảng cách mạng và học thuyết cách mạng. Vì lợi ích của con người, Hồ Chí Minh đã suốt đời để công sức xây dựng Đảng Cộng sản Việt Nam và truyền bá chủ nghĩa Mác - Lênin, phát huy sức mạnh vô tận của con người trong sự nghiệp cách mạng. Con người là động lực của cách mạng, được nhìn nhận trên phạm vi cả nước, toàn thể đồng bào, song trước hết là ở giai cấp công nhân và nông dân.
12 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.com Điều này có ý nghĩa to lớn trong sự nghiệp giải phóng dân tộc và xây dựng chủ nghĩa xã hội. Nhà nước kiểu mới lấy liên minh công - nông - trí thức làm nền tảng. Không phải là mọi người đều trở thành động lực, mà phải là những con người được giác ngộ và tổ chức. Họ phải có trí tuệ và bản lĩnh, văn hóa, đạo đức, được nuôi dưỡng trên nền truyền thống lịch sử và văn hoá của dân tộc Việt Nam… Chính trị, văn hóa, tinh thần là động lực cơ bản trong động lực con người.
Con người là động lực chỉ có thể thực hiện được khi hoạt động có tổ chức, có lãnh đạo. Vì vậy, cần có sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam. Tư tưởng Hồ Chí Minh về con người hoàn toàn xa lạ với các quan điểm xem con người như là công cụ, như là phương tiện. Mọi chính sách tăng trưởng kinh tế, phát triển văn hoá của Hồ Chí Minh đều hướng tới con người và vì con người.
Người nói: "Phải đem hết sức dân, tài dân, của dân để làm lợi cho dân", "dựa vào lực lượng của dân, tinh thần của dân để gây hạnh phúc cho dân", "chủ nghĩa xã hội là nhằm nâng cao đời sống vật chất và văn hoá của nhân dân và do nhân dân tự xây dựng lấy" [66, tr. Người giải thích: dân là gốc của nước. Dân là người đã không tiếc máu xương để xây dựng và bảo vệ đất nước. Nước không có dân thì không thành nước.
Nước do dân xây dựng nên, do dân đem xương máu ra bảo vệ, do vậy dân là chủ của nước, dân là gốc của nước. Để phát huy vai trò động lực của con người, Hồ Chí Minh đã đề cập đến một hệ thống nội dung và biện pháp (vật chất và tinh thần) nhằm tác động vào các động cơ thúc đẩy tính tích cực hoạt động của con người. Đồng thời, Người cũng chỉ ra những nội dung và biện pháp làm triệt tiêu các trở lực nhằm thúc đẩy sự phát triển theo hướng tiến bộ. Phải kiên quyết khắc phục kịp thời các phản động lực trong con người và tổ chức.
Đó là chủ nghĩa cá nhân. Theo Hồ Chí Minh, thứ vi trùng rất độc này đẻ ra hàng trăm thứ bệnh: thói quen truyền thống lạc hậu, tàn tích xã hội cũ để lại, bảo thủ, rụt rè không 13 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.com dám nói, không dám làm, không dám đề ra ý kiến, tóm lại không dám đổi mới và sáng tạo. Trong hệ thống các động lực chính trị - tinh thần, Hồ Chí Minh chú trọng trước hết đến giáo dục chủ nghĩa yêu nước, lý tưởng xã hội chủ nghĩa, đạo đức cách mạng. đồng thời không coi nhẹ vai trò tác động của các nhân tố tinh thần khác như văn hoá, khoa học, pháp luật.
đặc biệt, Người chú trọng phát huy quyền làm chủ của nhân dân, coi "thực hành dân chủ là cái chìa khoá vạn năng có thể giải quyết mọi khó khăn". Là nhà duy vật mácxít, Hồ Chí Minh hiểu hành động của con người luôn gắn liền với nhu cầu và lợi ích của họ, vì vậy, đi đôi với các biện pháp chính trị - tinh thần, Hồ Chí Minh không coi nhẹ hay bỏ qua các động lực vật chất, khéo léo kết hợp các động lực với nhau, tạo thành sức mạnh tổng hợp, thúc đẩy tính năng động cách mạng của con người. Người tôn trọng và khuyến khích lợi ích cá nhân chính đáng của người lao động, chủ trương kết hợp hài hoà ba lợi ích, sao cho "Nhà nước, hợp tác xã và xã viên cùng có lợi". Nhưng muốn khai thông động lực thì phải khắc phục trở lực kìm hãm sự phát triển của con người, trong đó căn bệnh cực kỳ nguy hiểm là chủ nghĩa cá nhân phải được phê phán mạnh mẽ, kiên quyết tẩy trừ.
Qua đó, có thể thấy, trong tư tưởng Hồ Chí Minh, giữa con người - mục tiêu và con người - động lực có mối quan hệ biện chứng với nhau. Càng chăm lo cho con người - mục tiêu tốt bao nhiêu thì sẽ tạo thành con người - động lực tốt bấy nhiêu.