QUẢN LÝ NHÀ NƯỚC ĐỐI VỚI PHÁT TRIỂN DU LỊCH CỘNG ĐỒNG Ở MỘT SỐ TỈNH VÙNG TÂY BẮC, VIỆT NAM

Nghiên cứu quản lý nhà nước về phát triển du lịch cộng đồng tại các tỉnh Tây Bắc Việt Nam. Giải pháp, chính sách và thực tiễn phát triển du lịch bền vững.

Trường đại học

Trường Đại Học Thương Mại

Chuyên ngành

Quản Lý Kinh Tế

Người đăng

Ẩn danh

Thể loại

Luận án tiến sĩ

2022

212
5
4

Phí lưu trữ

55 Point

Mục lục chi tiết

LỜI CAM ĐOAN

LỜI CẢM ƠN

MỤC LỤC

1. PHẦN MỞ ĐẦU

1.1. Tính cấp thiết của đề tài luận án

1.2. Mục tiêu và nhiệm vụ nghiên cứu

1.3. Đối tượng và phạm vi nghiên cứu

1.4. Những đóng góp mới của luận án

1.5. Kết cấu của luận án

2. TỔNG QUAN CÁC NGHIÊN CỨU LIÊN QUAN ĐẾN QUẢN LÝ NHÀ NƯỚC ĐỐI VỚI PHÁT TRIỂN DU LỊCH CỘNG ĐỒNG VÀ PHƯƠNG PHÁP NGHIÊN CỨU CỦA LUẬN ÁN

2.1. Tổng quan các nghiên cứu liên quan đến quản lý nhà nước đối với phát triển du lịch cộng đồng

2.2. Các công trình nghiên cứu về du lịch cộng đồng

2.3. Các công trình nghiên cứu về quản lý nhà nước đối với phát triển du lịch cộng đồng

2.4. Khoảng trống nghiên cứu

2.5. Phương pháp nghiên cứu

2.5.1. Phương pháp luận

2.5.2. Các phương pháp nghiên cứu sử dụng trong luận án

2.5.3. Khung nghiên cứu của luận án

3. MỘT SỐ VẤN ĐỀ LÝ LUẬN VÀ KINH NGHIỆM THỰC TIỄN VỀ QUẢN LÝ NHÀ NƯỚC ĐỐI VỚI PHÁT TRIỂN DU LỊCH CỘNG ĐỒNG CỦA ĐỊA PHƯƠNG CẤP TỈNH

3.1. Du lịch cộng đồng

3.1.1. Khái niệm về du lịch cộng đồng

3.1.2. Phát triển du lịch cộng đồng

3.2. Quản lý nhà nước đối với phát triển du lịch cộng đồng của địa phương cấp tỉnh

3.2.1. Khái niệm, đặc điểm và mối quan hệ giữa các chủ thể của quản lý nhà nước đối với phát triển du lịch cộng đồng

3.2.2. Sự cần thiết của quản lý nhà nước đối với phát triển du lịch cộng đồng của địa phương cấp tỉnh

3.2.3. Mục tiêu, nội dung và công cụ quản lý nhà nước đối với phát triển du lịch cộng đồng của địa phương cấp tỉnh

3.2.4. Tiêu chí đánh giá quản lý nhà nước đối với phát triển du lịch cộng đồng

3.2.5. Các yếu tố ảnh hưởng đến quản lý nhà nước đối với phát triển du lịch cộng đồng

3.2.6. Kinh nghiệm quản lý nhà nước đối với phát triển du lịch cộng đồng của một số địa phương cấp tỉnh và bài học kinh nghiệm rút ra cho một số tỉnh vùng Tây Bắc

3.2.6.1. Kinh nghiệm quản lý nhà nước đối với phát triển du lịch cộng đồng của một số địa phương cấp tỉnh
3.2.6.2. Bài học kinh nghiệm rút ra cho một số tỉnh vùng Tây Bắc

4. THỰC TRẠNG QUẢN LÝ NHÀ NƯỚC ĐỐI VỚI PHÁT TRIỂN DU LỊCH CỘNG ĐỒNG Ở MỘT SỐ TỈNH VÙNG TÂY BẮC, VIỆT NAM

4.1. Khái quát chung về đặc điểm kinh tế-xã hội và tình hình phát triển du lịch cộng đồng ở một số tỉnh vùng Tây Bắc, Việt Nam

4.1.1. Tổng quan về vùng Tây Bắc

4.1.2. Đặc điểm kinh tế-xã hội vùng Tây Bắc

4.1.3. Tình hình phát triển du lịch cộng đồng ở một số tỉnh vùng Tây Bắc, Việt Nam

4.2. Phân tích thực trạng quản lý nhà nước đối với phát triển du lịch cộng đồng ở một số tỉnh vùng Tây Bắc, Việt Nam

4.2.1. Tổ chức thực chiến lược/quy hoạch phát triển du lịch của quốc gia; xây dựng và tổ chức thực hiện chiến lược, quy hoạch, kế hoạch phát triển du lịch cộng đồng của địa phương

4.2.2. Ban hành theo thẩm quyền và tổ chức thực hiện các chính sách phát triển du lịch cộng đồng của địa phương

4.2.3. Tổ chức bộ máy quản lý nhà nước về du lịch ở một số tỉnh vùng Tây Bắc, Việt Nam

4.2.4. Công tác thanh tra, kiểm tra, giám sát và xử lý vi phạm trong phát triển du lịch cộng đồng

4.2.5. Công tác phát triển nguồn nhân lực, xúc tiến và hợp tác trong quản lý nhà nước đối với phát triển du lịch cộng đồng

4.3. Đánh giá về quản lý nhà nước đối với phát triển du lịch cộng đồng ở một số tỉnh vùng Tây Bắc, Việt Nam

4.3.1. Đánh giá về quản lý nhà nước đối với phát triển du lịch cộng đồng ở một số tỉnh vùng Tây Bắc theo các tiêu chí

4.3.2. Đánh giá chung về quản lý nhà nước đối với phát triển du lịch cộng đồng ở một số tỉnh vùng Tây Bắc, Việt Nam

5. MỘT SỐ GIẢI PHÁP, KIẾN NGHỊ GÓP PHẦN HOÀN THIỆN QUẢN LÝ NHÀ NƯỚC ĐỐI VỚI PHÁT TRIỂN DU LỊCH CỘNG ĐỒNG Ở MỘT SỐ TỈNH VÙNG TÂY BẮC, VIỆT NAM

5.1. Bối cảnh, quan điểm và định hướng hoàn thiện quản lý nhà nước đối với phát triển du lịch cộng đồng ở một số tỉnh vùng Tây Bắc, Việt Nam

5.1.1. Bối cảnh phát triển

5.1.2. Những định hướng và mục tiêu chính về phát triển du lịch, du lịch cộng đồng ở một số tỉnh vùng Tây Bắc, Việt Nam

5.1.3. Quan điểm và định hướng hoàn thiện quản lý nhà nước đối với phát triển du lịch cộng đồng ở một số tỉnh vùng Tây Bắc, Việt Nam đến năm 2030

5.2. Đề xuất một số giải pháp góp phần hoàn thiện quản lý nhà nước đối với phát triển du lịch cộng đồng ở một số tỉnh vùng Tây Bắc, Việt Nam

5.2.1. Nhóm giải pháp chung với các tỉnh

5.2.2. Nhóm giải pháp với từng địa phương

5.2.3. Một số kiến nghị

5.2.3.1. Đối với Chính phủ, Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch, Bộ Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn, Bộ Lao động, Thương binh và Xã hội
5.2.3.2. Đối với Hiệp hội du lịch Việt Nam

DANH MỤC CÁC CÔNG TRÌNH ĐÃ CÔNG BỐ KẾT QUẢ NGHIÊN CỨU CỦA ĐỀ TÀI LUẬN ÁN

TÀI LIỆU THAM KHẢO

PHẦN PHỤ LỤC

Phụ lục 1. Các tỉnh vùng Tây Bắc, Việt Nam

Phụ lục 2. Diện tích, dân số và GRDP bình quân đầu người của các tỉnh Tây Bắc

Phụ lục 3. Số liệu thống kê về du lịch của các tỉnh vùng Tây Bắc

Phụ lục 4. Danh sách các điểm du lịch cộng đồng ở một số tỉnh vùng Tây Bắc

Phụ lục 5. Các mẫu bảng hỏi điều tra xã hội học

Phụ lục 6. Kết quả điều tra xã hội học

Tóm tắt

I. Tổng Quan Quản Lý Nhà Nước Phát Triển Du Lịch Cộng Đồng 55 ký tự

Du lịch ngày nay là ngành kinh tế quan trọng, đóng góp vào sự phát triển kinh tế - xã hội của nhiều quốc gia. Theo UNWTO, năm 2019, du lịch đóng góp gần 9 nghìn tỷ USD vào GDP toàn cầu. Tuy nhiên, sự phát triển nhanh chóng của du lịch cũng gây ra những tác động tiêu cực đến môi trường. Do đó, du lịch cộng đồng (DLCĐ) nổi lên như một giải pháp thay thế, mang lại trải nghiệm văn hóa bản địa đồng thời góp phần nâng cao đời sống cộng đồng và bảo vệ tài nguyên. Nghiên cứu về quản lý nhà nước (QLNN) đối với phát triển DLCĐ (PTDLCĐ) đang được quan tâm. Các công trình đã làm rõ khái niệm, đặc điểm, điều kiện cần thiết để phát triển DLCĐ, vai trò của các bên liên quan và nội dung QLNN. Tuy nhiên, vẫn còn tranh luận về các điều kiện cơ bản và nội dung QLNN, đặc biệt ở cấp tỉnh. Cần có nghiên cứu sâu hơn để làm sáng tỏ những vấn đề này.

1.1. Khái niệm và vai trò của du lịch cộng đồng bền vững 48 ký tự

DLCĐ không chỉ là một hình thức du lịch mà còn là một công cụ phát triển kinh tế - xã hội. Nó nhấn mạnh sự tham gia của cộng đồng địa phương trong việc quản lý và hưởng lợi từ du lịch. DLCĐ giúp bảo tồn văn hóa, tạo việc làm và tăng thu nhập cho người dân. Tuy nhiên, để DLCĐ phát triển bền vững, cần có sự quản lý nhà nước hiệu quả, đảm bảo sự cân bằng giữa lợi ích kinh tế, bảo tồn văn hóa và bảo vệ môi trường. Điều này đặc biệt quan trọng ở các khu vực như Tây Bắc, nơi có tiềm năng lớn về du lịch nhưng cũng dễ bị tổn thương bởi các tác động tiêu cực.

1.2. Tiềm năng phát triển du lịch cộng đồng tại Tây Bắc 53 ký tự

Tây Bắc sở hữu nguồn tài nguyên du lịch phong phú, bao gồm cảnh quan thiên nhiên hùng vĩ, văn hóa đa dạng của các dân tộc thiểu số và lịch sử lâu đời. Điều này tạo điều kiện thuận lợi cho việc phát triển DLCĐ. Du lịch cộng đồng Tây Bắc có thể mang lại lợi ích kinh tế cho người dân địa phương, đồng thời góp phần bảo tồn và phát huy các giá trị văn hóa truyền thống. Tuy nhiên, việc khai thác tiềm năng này cần được thực hiện một cách có kế hoạch và bền vững, với sự quản lý nhà nước chặt chẽ.

II. Phân Tích Thực Trạng Quản Lý Nhà Nước Phát Triển Du Lịch 58 ký tự

Tại Việt Nam, du lịch đóng góp ngày càng nhiều vào sự phát triển kinh tế - xã hội. Nghị quyết 08-NQ/TW xác định du lịch là ngành kinh tế mũi nhọn. Du lịch cộng đồng cũng được chú ý phát triển, đặc biệt ở vùng sâu, vùng xa. Luật Du lịch 2017 và Chiến lược phát triển du lịch Việt Nam đến năm 2030 đã tạo cơ sở pháp lý cho việc thúc đẩy DLCĐ. Tây Bắc là khu vực giàu tiềm năng phát triển DLCĐ dựa trên tài nguyên tự nhiên và văn hóa độc đáo. Tuy nhiên, bên cạnh những thành công, việc phát triển DLCĐ ở Tây Bắc còn bộc lộ hạn chế, như chất lượng dịch vụ chưa cao, sản phẩm trùng lặp, và nguy cơ thiếu bền vững. Nhà nước cần thể hiện vai trò quản lý để DLCĐ phát triển đúng hướng, góp phần cải thiện cuộc sống người dân.

2.1. Điểm mạnh và hạn chế của chính sách phát triển 50 ký tự

Chính sách phát triển du lịch cộng đồng ở Việt Nam đã tạo ra nhiều cơ hội cho người dân địa phương và doanh nghiệp. Tuy nhiên, vẫn còn một số hạn chế cần được khắc phục. Các chính sách thường tập trung vào việc thu hút khách du lịch mà chưa chú trọng đến việc bảo tồn văn hóa và bảo vệ môi trường. Ngoài ra, sự phối hợp giữa các bộ, ngành và địa phương trong việc triển khai chính sách còn chưa hiệu quả. Cần có những điều chỉnh để chính sách phát triển du lịch cộng đồng thực sự bền vững và mang lại lợi ích lâu dài cho Tây Bắc.

2.2. Thách thức trong quản lý chất lượng dịch vụ du lịch 52 ký tự

Chất lượng dịch vụ là một yếu tố quan trọng quyết định sự thành công của du lịch cộng đồng. Tuy nhiên, nhiều điểm du lịch cộng đồng ở Tây Bắc vẫn còn hạn chế về cơ sở vật chất, trình độ chuyên môn của nhân viên và khả năng đáp ứng nhu cầu của khách du lịch. Việc quản lý nhà nước cần tập trung vào việc nâng cao chất lượng dịch vụ, đảm bảo an toàn cho du khách và tạo ra những trải nghiệm du lịch độc đáo và hấp dẫn.

2.3. Bảo tồn văn hóa các dân tộc thiểu số Tây Bắc 50 ký tự

Văn hóa của các dân tộc thiểu số là một trong những yếu tố thu hút khách du lịch đến Tây Bắc. Tuy nhiên, sự phát triển du lịch cũng có thể gây ra những tác động tiêu cực đến văn hóa, như sự thương mại hóa, mất bản sắc và xáo trộn các giá trị truyền thống. Cần có những giải pháp để bảo tồn và phát huy văn hóa của các dân tộc thiểu số, đồng thời đảm bảo rằng người dân địa phương được hưởng lợi từ việc khai thác văn hóa của họ.

III. Hướng Dẫn Hoàn Thiện Quản Lý Nhà Nước về Du Lịch 57 ký tự

Đã có nhiều nghiên cứu về PTDLCĐ, phát triển du lịch bền vững, và quản lý nhà nước về du lịch. Một số nghiên cứu đề cập đến vai trò của Nhà nước đối với PTDLCĐ, chính sách PTDLCĐ, và một số đề xuất liên quan đến QLNN. Tuy nhiên, chưa có công trình nào nghiên cứu toàn diện QLNN đối với PTDLCĐ ở Tây Bắc, cả về lý luận và thực tiễn. Các vấn đề lý luận cốt lõi như nội hàm khái niệm QLNN đối với PTDLCĐ, vai trò và công cụ QLNN, sự khác biệt của hoạt động QLNN đối với PTDLCĐ so với các lĩnh vực khác, chưa được đề cập đầy đủ. Điều này dẫn đến việc thiếu các định hướng và cách thức điều tiết phù hợp của Nhà nước thông qua chính sách và tài chính.

3.1. Xây dựng hệ thống tiêu chí đánh giá quản lý 47 ký tự

Để đánh giá hiệu quả quản lý nhà nước đối với phát triển du lịch cộng đồng, cần có một hệ thống tiêu chí rõ ràng và toàn diện. Các tiêu chí này nên bao gồm các khía cạnh như: hiệu quả kinh tế, bảo tồn văn hóa, bảo vệ môi trường, sự tham gia của cộng đồng và sự bền vững của hoạt động du lịch. Việc xây dựng hệ thống tiêu chí này cần có sự tham gia của các chuyên gia, nhà quản lý và người dân địa phương.

3.2. Tăng cường năng lực cho cán bộ quản lý du lịch 53 ký tự

Cán bộ quản lý nhà nước về du lịch đóng vai trò quan trọng trong việc định hướng và điều hành hoạt động du lịch cộng đồng. Cần có những chương trình đào tạo và bồi dưỡng để nâng cao năng lực cho cán bộ quản lý, giúp họ nắm vững kiến thức về du lịch bền vững, quản lý tài nguyên và phát triển sản phẩm du lịch độc đáo. Ngoài ra, cần có sự trao đổi kinh nghiệm giữa các địa phương và quốc gia để học hỏi những mô hình quản lý thành công.

3.3. Nâng cao nhận thức cộng đồng về du lịch 50 ký tự

Sự tham gia của cộng đồng địa phương là yếu tố then chốt để đảm bảo sự thành công của du lịch cộng đồng. Cần có những hoạt động tuyên truyền và giáo dục để nâng cao nhận thức của người dân về lợi ích và trách nhiệm của họ trong việc phát triển du lịch. Người dân cần được trang bị kiến thức về bảo tồn văn hóa, bảo vệ môi trường và kỹ năng phục vụ khách du lịch.

IV. Ứng Dụng Nghiên Cứu Phát Triển Du Lịch Cộng Đồng Bền Vững 60 ký tự

Từ thực tế trên, QLNN đối với PTDLCĐ cần được hoàn thiện cả về lý luận và thực tế. Cần củng cố về mặt lý luận bằng cách làm rõ khái niệm, mục tiêu, nội dung, tiêu chí đánh giá, các yếu tố ảnh hưởng, và các công cụ Nhà nước có thể sử dụng. Để khắc phục bất cập trong hoạt động QLNN đối với PTDLCĐ ở Tây Bắc, cần phân tích và đánh giá hoạt động QLNN của địa phương cấp tỉnh một cách toàn diện, để tìm ra hạn chế và nguyên nhân. Với những lý do đó, nghiên cứu đề tài “Quản lý nhà nước đối với phát triển du lịch cộng đồng ở một số tỉnh vùng Tây Bắc, Việt Nam” có ý nghĩa cả về mặt lý luận và thực tiễn.

4.1. Phát triển sản phẩm du lịch cộng đồng đặc trưng 54 ký tự

Để thu hút khách du lịch, cần phát triển những sản phẩm du lịch cộng đồng độc đáo và đặc trưng cho vùng Tây Bắc. Các sản phẩm này nên dựa trên những giá trị văn hóa, lịch sử và tự nhiên của địa phương. Ví dụ, có thể phát triển các tour du lịch khám phá văn hóa của các dân tộc thiểu số, các hoạt động trải nghiệm cuộc sống hàng ngày của người dân hoặc các sản phẩm thủ công mỹ nghệ truyền thống.

4.2. Hợp tác công tư trong phát triển du lịch cộng đồng 53 ký tự

Để phát triển du lịch cộng đồng hiệu quả, cần có sự hợp tác chặt chẽ giữa nhà nước, doanh nghiệp và cộng đồng địa phương. Nhà nước có vai trò định hướng chính sách, hỗ trợ tài chính và quản lý. Doanh nghiệp có vai trò đầu tư, phát triển sản phẩm và quảng bá. Cộng đồng địa phương có vai trò cung cấp dịch vụ và bảo tồn văn hóa. Sự hợp tác này cần được thực hiện một cách minh bạch và có trách nhiệm.

V. Kết Luận Tương Lai Quản Lý Nhà Nước Du Lịch Cộng Đồng 58 ký tự

Mục tiêu nghiên cứu của luận án là đề xuất các giải pháp, kiến nghị hoàn thiện quản lý nhà nước đối với phát triển du lịch cộng đồng một cách bền vững và góp phần vào phát triển kinh tế - xã hội, bảo vệ tài nguyên, môi trường tại một số tỉnh vùng Tây Bắc, Việt Nam. Nhiệm vụ nghiên cứu bao gồm hệ thống hóa lý luận về DLCĐ, QLNN đối với PTDLCĐ, các yếu tố ảnh hưởng, tiêu chí đánh giá; nghiên cứu kinh nghiệm của các địa phương, và đánh giá thực trạng QLNN đối với PTDLCĐ ở Tây Bắc.

5.1. Kiến nghị cho chính phủ và bộ ngành liên quan 53 ký tự

Chính phủ và các bộ ngành liên quan cần có những chính sách hỗ trợ cụ thể và thiết thực để phát triển du lịch cộng đồng ở Tây Bắc. Các chính sách này nên tập trung vào việc bảo tồn văn hóa, bảo vệ môi trường, đào tạo nguồn nhân lực và xúc tiến quảng bá. Ngoài ra, cần có sự phối hợp chặt chẽ giữa các bộ, ngành và địa phương để đảm bảo tính đồng bộ và hiệu quả của chính sách.

5.2. Vai trò của hiệp hội du lịch Việt Nam 43 ký tự

Hiệp hội du lịch Việt Nam có vai trò quan trọng trong việc kết nối các doanh nghiệp du lịch, chia sẻ kinh nghiệm và xây dựng tiêu chuẩn chất lượng dịch vụ. Hiệp hội cũng có thể đóng vai trò tư vấn cho nhà nước về các chính sách phát triển du lịch cộng đồng và tham gia vào các hoạt động xúc tiến quảng bá du lịch Tây Bắc.

12/05/2025
Quản lý nhà nước đối với phát triển du lịch cộng đồng ở một số tỉnh vùng tây bắc việt nam

Trích đoạn nội dung tài liệu

CHƯƠNG 1 TỔNG QUAN CÁC NGHIÊN CỨU LIÊN QUAN ĐẾN QUẢN LÝ NHÀ NƯỚC ĐỐI VỚI PHÁT TRIỂN DU LỊCH CỘNG ĐỒNG VÀ PHƯƠNG PHÁP NGHIÊN CỨU CỦA LUẬN ÁN 1. Tổng quan các nghiên cứu liên quan đến quản lý nhà nước đối với phát triển du lịch cộng đồng Trải qua hơn 3 thập kỷ, lý thuyết về DLCĐ đã được nghiên cứu và phát triển bởi nhiều nhà nghiên cứu trên thế giới cũng như Việt Nam. Theo thống kê của Giampiccoli & Mtapuri (2015) [95], trong khoảng từ 1982 đến 2015, đã có trên 400 bài nghiên cứu về DLCĐ đã được đăng tải trên 136 tạp chí khác nhau và vẫn tiếp tục tăng về số lượng trong những năm gần đây. Các nghiên cứu này tập trung cả về lý luận và thực tiễn về DLCĐ, PTDLCĐ, vai trò của QLNN đối với PTDLCĐ… ở các khu vực khác nhau trên thế giới [95].

Các công trình nghiên cứu về du lịch cộng đồng Du lịch nói chung và DLCĐ nói riêng đóng vai trò quan trọng đối với sự tăng trưởng kinh tế, bảo tồn và phát huy di sản văn hóa. DLCĐ từ lâu đã thu hút sự quan tâm của đông đảo các nhà khoa học trên thế giới. DLCĐ bắt đầu được giới thiệu trong những năm 1970 như là kết quả của việc tìm kiếm loại hình du lịch thay thế cho du lịch đại trà do những tác động tiêu cực của nó đến môi trường [131, 139, 144]. Cho đến nay, có nhiều nghiên cứu đã tập trung vào vấn đề này.

Các nghiên cứu hướng đến các chủ đề rất đa dạng như: nghiên cứu về khái niệm DLCĐ; các nguyên tắc, điều kiện PTDLCĐ; các bên liên quan trong PTDLCĐ… - Về khái niệm du lịch cộng đồng: Về khái niệm: mặc dù được giới thiệu vào những năm 1970 nhưng khái niệm DLCĐ chỉ được phổ biến kể từ khi Murphy (1985) trình bày về phương pháp tiếp cận đến CĐDC trong PTDL trong cuốn sách “Du lịch - một cách tiếp cận cộng đồng” và sau đó được nghiên cứu bổ sung vào năm 2004 bởi cùng tác giả [131, 132]. Sau đó, nhiều tác giả cũng đã đưa ra các khái niệm khác nhau về DLCĐ. Nhiều khái niệm khác về DLCĐ, mặc dù không giống nhau trong việc giải thích về DLCĐ nhưng hầu hết đều đồng ý rằng sự tham gia vào CĐDC và trao quyền cho CĐDC là điều cốt lõi của DLCĐ. Bên cạnh đó, mặc dù DLCĐ được xem như là một loại hình thay thế cho du lịch đại trà, tuy nhiên, cũng có nghiên cứu lại cho rằng DLCĐ nên được coi là một sự bổ sung, không phải là một sự thay thế, và là công cụ giúp giảm thiểu, hoặc ít nhất là giảm bớt những tác động không mong muốn của sự kém phát triển [66, 126].

Vì lý do này, nhiều nghiên cứu đã phân tích việc thực hiện DLCĐ tại các khu vực nghèo nhất như Kenya [117, 118], Namibia [124, 125, 135], Trung Quốc [136, 158], Malaysia [92, 116], Thái Lan [78, 110, 120, 138, 156, 162], Canada [100, 146] và nhiều khu vực khác [71, 161]. Tại Việt Nam, nhiều tài liệu cho rằng vùng Tây Bắc là nơi đầu tiên có DLCĐ (cuối những năm 1980), tuy nhiên, những nghiên cứu về DLCĐ chỉ thực sự xuất hiện từ đầu những năm 2000, dưới dạng các cuốn sách, bài báo, công trình khoa học. Khái niệm về DLCĐ cũng đã được đưa ra trong: Sổ tay du lịch cộng đồng Việt Nam: Phương pháp tiếp cận dựa vào thị trường của Dự án Chương trình phát triển năng lực Du lịch có trách nhiệm với môi trường và xã hội (ESRT), tài liệu Du lịch cộng đồng - Lý thuyết và vận dụng của Võ Quế (2006), tài liệu Du lịch cộng đồng của Bùi Thị Hải Yến (2012)… [13, 24, 30, 65]. Tuy nhiên, những khái niệm này hầu như không có sự khác biệt nhiều với các khái niệm đã được các tác giả ở nước ngoài đưa ra.

Về cơ bản, các tác giả chỉ tổng hợp các khái niệm đã được đưa ra ở nước ngoài và sử dụng một trong số các khái niệm đó trong nghiên cứu cụ thể như: Nghiên cứu các mô hình du lịch cộng đồng ở Việt Nam của Bùi Thanh Hương (2007); Tiềm năng phát triển du lịch cộng đồng theo hướng bền vững ở khu vực Tây Bắc: Thực trạng và những giải pháp của Đỗ Thuý Mùi (2016), Nghiên cứu về bảo tồn và phát huy di sản văn hóa người H’Mông thông qua du lịch cộng đồng ở bản Sín Chải, huyện Sa Pa, tỉnh Lào Cai của Đào Ngọc Anh 12 (2016) và một số công trình khoa học khác được thực hiện ở trong nước [1, 21, 26, 30, 62, 65]. - Về mô hình phát triển du lịch cộng đồng: Do các đặc điểm đặc thù của DLCĐ, để phát triển thành công DLCĐ đòi hỏi có sự kết hợp của nhiều yếu tố [120]. Vì thế, đã có nhiều công trình nghiên cứu về các mô hình phát triển DLCĐ đã có để đối chiếu với các vấn đề lý luận về DLCĐ hoặc nghiên cứu đề xuất mô hình phát triển DLCĐ phù hợp với đặc thù từng khu vực, trong đó, mô hình phát triển DLCĐ được hiểu là cách thức tổ chức các hoạt động DLCĐ, bao gồm cách thức quản lý, cơ chế hoạt động, phân chia lợi ích, mối quan hệ giữa các bên tham gia…[1, 66, 72, 93]. Tổng hợp các nghiên cứu về khía cạnh này cho thấy có rất nhiều mô hình DLCĐ khác nhau đã được triển khai trên thế giới như: mô hình chỉ do CĐDC quản lý, mô hình do doanh nghiệp quản lý, mô hình do cả CĐDC và doanh nghiệp cùng quản lý, mô hình từ dưới lên (bottom-up), mô hình từ trên xuống (top-down)… [93, 110, 164].

Kết quả từ những công trình nghiên cứu này cũng chỉ ra: việc áp dụng một mô hình cụ thể còn tuỳ thuộc vào đặc điểm KTXH, đặc điểm của CĐDC của khu vực và việc áp dụng mô hình một cách máy móc có thể dẫn tới sự phát triển không mong muốn của DLCĐ. Các bên tham gia trong mô hình được xác định thường bao gồm 4 thành phần chính là: Nhà nước, thành phần tư nhân, CĐDC, các tổ chức hỗ trợ (NGO, những cơ sở đào tạo…) [72, 84, 138, 159]. Những nghiên cứu này còn chỉ ra sự tham gia của các bên liên quan là yếu tố quan trọng trong quá trình PTDLCĐ, nhưng thực tế khó đạt được sự phối hợp và sự tham gia đồng bộ của các bên liên quan, đặc biệt là đối với các quốc gia đang phát triển [138]. Ở Việt Nam, nghiên cứu về các mô hình DLCĐ được thực hiện theo 3 hướng chính.

Các hướng này bao gồm: (1) Tổng kết các mô hình DLCĐ thành công ở trong và ngoài nước, (2) Đề xuất mô hình DLCĐ tại một khu vực cụ thể ở Việt Nam, và (3) Đánh giá các mô hình DLCĐ đang hoạt động và đề xuất các giải pháp hoàn thiện. 13 Một số nghiên cứu đã công bố theo hướng thứ nhất gồm Du lịch cộng đồng - Lý thuyết và vận dụng của Võ Quế (2006), Du lịch cộng đồng của Bùi Hải Yến (2012), và một số tài liệu liên quan khác đã được xuất bản [30, 34, 65]. Bên cạnh việc tổng kết các mô hình thành công, các tài liệu này còn đưa ra đánh giá chung về PTDLCĐ và những bài học kinh nghiệm về PTDLCĐ để có thể áp dụng được ở Việt Nam. Hướng nghiên cứu thứ hai có tương đối ít các nghiên cứu.

Lý do có thể là việc nghiên cứu đề xuất mô hình DLCĐ mới hoặc áp dụng mô hình hiện có sao cho phù hợp với đặc điểm của CĐDC, đặc điểm KTXH của mỗi khu vực là việc làm tương đối phức tạp. Đại diện cho hướng nghiên cứu này là một số bài báo: Mô hình và giải pháp phát triển du lịch cộng đồng ở Cô Tô của Chu Đức Tùng (2016), Đề xuất mô hình phát triển du lịch dựa vào cộng đồng tại các di sản thế giới ở Việt Nam của Chu Thành Huy và Trần Đức Thanh (2013); đề tài Nghiên cứu mô hình du lịch cộng đồng ở Sa Pa của Viện Đại học Mở Hà Nội (2006)… [23, 59]. Từ việc xem xét đặc điểm KTXH và nhiều yếu tố khác của khu vực nghiên cứu, các mô hình DLCĐ đã được đề xuất với nguyên tắc, nội dung, cách thức vận hành cụ thể. Tuy nhiên, các mô hình này mới chỉ dừng lại ở xây dựng lý thuyết, chưa có áp dụng thực tế.

Về đề xuất các giải pháp phát triển DLCĐ, luận án tiến sỹ của Đào Ngọc Anh (2016) nghiên cứu về bảo tồn và phát huy di sản văn hóa người H’Mông thông qua DLCĐ ở bản Sín Chải, huyện Sa Pa, tỉnh Lào Cai đã phân tích mô hình DLCĐ, đưa ra những nhận định về sự bất cập của mô hình DLCĐ liên quan đến cách tiếp cận DLCĐ từ trên xuống trong xây dựng mô hình, thiếu đánh giá về các điều kiện cần cho DLCĐ (hạ tầng, TNDL…), đặc biệt là vai trò của CĐDC, nên DLCĐ chưa phát huy được hiệu quả. Bên cạnh đó, sự dập khuôn đưa mô hình du lịch từ địa điểm này sang phát triển tại địa điểm khác, dẫn tới mô hình du lịch ở địa bàn nghiên cứu được thành lập với sản phẩm nghèo nàn, chưa thực sự hấp dẫn, trong khi đó người dân địa phương lại chưa sẵn sàng chủ động tham gia [1]. Mặc dù không trực tiếp nghiên cứu mô hình DLCĐ, nhưng nhóm nghiên cứu của Đỗ Thuý Mùi (2016) đã có những nghiên cứu bước đầu về PTDLCĐ ở 4 tỉnh vùng Tây Bắc. 14 Nhóm nghiên cứu đã đánh giá hiện trạng DLCĐ ở từng điểm: Hòa Bình (Bản Lác, bản Giang Mỗ.); Sơn La (bản Dọi, bản Áng, bản Hụm.

Nhóm nghiên cứu cũng đã đề xuất định hướng PTDLCĐ và một số giải pháp về phát triển SPDL, XTQB, lao động và quy hoạch PTDL. Tuy nhiên, những định hướng nêu trong công trình nghiên cứu là quá rộng, phù hợp với định hướng tổng thể về PTDL của địa bàn nghiên cứu hơn là dành cho DLCĐ. Bên cạnh đó, các giải pháp đề xuất còn chung chung và chưa logic với các đánh giá về thực trạng và cả những định hướng đã đề xuất [26]. Bên cạnh các công trình nghiên cứu thuộc hướng thứ ba nêu trên, nhiều hội thảo liên quan đến đánh giá thực trạng PTDLCĐ (bao gồm cả đánh giá các mô hình) và đề xuất các giải pháp PTDLCĐ cũng đã được tổ chức gần đây, điển hình là: hội thảo Chính sách phát triển Du lịch cộng đồng và đào tạo nguồn nhân lực phục vụ cho phát triển du lịch cộng đồng tại Việt Nam (Viện Nghiên cứu Phát triển Du lịch, 2018), hội thảo Định hướng, giải pháp xây dựng và phát triển bền vững loại hình du lịch cộng đồng khu vực Tây Bắc (Sở VHTTDL Hoà Bình, 2017).

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ

Luận án "Quản Lý Nhà Nước Phát Triển Du Lịch Cộng Đồng ở Tây Bắc" đi sâu vào phân tích thực trạng quản lý nhà nước đối với loại hình du lịch đầy tiềm năng này tại khu vực Tây Bắc. Nghiên cứu tập trung vào các vấn đề như khung pháp lý, chính sách hỗ trợ, vai trò của các cấp chính quyền và cộng đồng địa phương trong việc bảo tồn văn hóa, khai thác bền vững tài nguyên thiên nhiên, và nâng cao đời sống người dân thông qua du lịch. Điểm đặc biệt của luận án là đề xuất các giải pháp nhằm hoàn thiện cơ chế quản lý, tăng cường sự phối hợp giữa các bên liên quan, và đảm bảo sự phát triển du lịch cộng đồng một cách có trách nhiệm, bền vững, góp phần vào phát triển kinh tế - xã hội của vùng Tây Bắc.

Nếu bạn quan tâm đến khía cạnh pháp lý trong lĩnh vực du lịch, bạn có thể tham khảo thêm luận văn: Luận văn thạc sĩ tổ chức thực hiện pháp luật về du lịch ở thành phố hà nội để có cái nhìn toàn diện hơn về việc thực thi pháp luật du lịch, tuy ở một địa bàn khác là Hà Nội. Nghiên cứu này sẽ cung cấp một góc nhìn khác về việc tổ chức và thực hiện các quy định pháp luật trong ngành du lịch, từ đó giúp bạn hiểu rõ hơn về những thách thức và cơ hội trong việc phát triển du lịch một cách bền vững và tuân thủ pháp luật.