phần mở đầu, kết luận và danh mục tài liệu tham khảo, nội dung gồm 03 chƣơng, 07 tiết: Chƣơng 1. Cơ sở lý luận của quản lý nhà nƣớc đối với hoạt động bán hàng đa cấp. Thực trạng quản lý nhà nƣớc đối với hoạt động kinh doanh bán hàng đa cấp trên địa bàn thành phố Hà Nội. Đề xuất giải pháp tăng cƣờng quản lý nhà nƣớc về bán hàng đa cấp trên địa bàn thành phố Hà Nội.noi TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.noi CHƢƠNG 1.
CƠ SỞ LÝ LUẬN VỀ QUẢN LÝ NHÀ NƢỚC ĐỐI VỚI HOẠT ĐỘNG BÁN HÀNG ĐA CẤP 1. Khái niệm, đặc điểm, vai trò quản lý nhà nƣớc đối với hoạt động bán hàng đa cấp 1. Một số khái niệm cơ bản 1.Khái niệm quản lý nhà nước Quản lý là một khái niệm khá phức tạp và đa dạng đƣợc nhiều ngành khoa học quan tâm nghiên cứu. Theo phƣơng Tây, từ quản lý (managememt) đƣợc rút ra từ tiếng la tinh manus nghĩa là bàn tay, theo nghĩa gốc thực hiện quản lý là nắm vững trong tay, điều khiển trong tay.
Trong tiếng hán, quản lý có nghĩa là sự sắp xếp, xử lý và chỉ đạo. Từ điển Bách Khoa Hà Nội quản lý theo nghĩa rộng là làm cho hoạt động, tƣ duy của từng ngƣời riêng lẽ, hoạt động của các tổ chức với các cơ chế khoa học, tiến hành phù hợp với mục đích, lợi ích chung nhằm đạt hiệu quả tốt nhất, nhiều nhất, ít chi phí nhất trong thời gian nhanh nhất. Nghĩa hẹp là gìn giữ, bảo quản: quản lý tài sản, quản lý tài liệu…1. Về ngôn ngữ, quản lý đƣợc hiểu là sự tác động của chủ thể quản lý lên đối tƣợng quản lý nhằm đạt đƣợc mục tiêu đã định.
Theo điều khiển học thì “Quản lý là điều khiển, chỉ đạo một hệ thống hay một quá trình, căn cứ vào những quy luật, định luật hay nguyên tắc tƣơng ứng để cho hệ thống hay quá trình ấy vận động theo ý muốn của của ngƣời quản lý nhằm đạt đƣợc những mục đích đã định trƣớc”2. Định nghĩa trên thích hợp với mọi trƣờng hợp, từ sự vận động của một cơ thể sống, một vật thể cơ giới, một thiết bị tự động hóa đến hoạt động của tổ chức xã hội, một đơn vị kinh tế hay cơ quan nhà nƣớc. Vấn đề quản lý mà chúng ta quan tâm nghiên cứu là quản lý xã hội (quản lý nhà nƣớc, quản lý của các tổ chức chính trị, tổ chức chính trị - xã hội…). Quản lý là một loại hoạt động xã hội mang tính phổ biến của con ngƣời và xã hội loài ngƣời, bắt nguồn từ tính chất cộng đồng, dựa trên sự phân công và hợp tác để thực hiện một công việc nhằm đáp ứng nhu cầu đề ra.
Quản lý diễn ra ở mọi tổ 1 Từ điển Bách Khoa Hà Nội, Nxb Từ điển bách khoa, Hà Nội, 1999, tr. 2 Trƣờng Đại học Luật Hà Nội, Giáo trình Luật Hành chính Việt Nam, Nxb Công an nhân dân, Hà Nội, 2005, tr9.noi TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.noi chức từ phạm vi nhỏ đến phạm vi lớn, từ đơn giản đến phức tạp. Trình độ xã hội hoá càng cao, yêu cầu quản lý càng cao, vai trò của nó càng tăng lên.Mác viết: “quản lý là một chức năng đặc biệt nảy sinh từ bản chất xã hội của quá trình lao động”1. Nhắn mạnh nội dung trên, ông viết: “Tất cả mọi lao động xã hội trực tiếp hay lao động chung nào tiến hành trên quy mô tƣơng đối lớn, thì ít nhiều cũng cần đến một sự chỉ đạo để điều hoà những hoạt động cá nhân và thực hiện những chức năng chung phát sinh từ sự vận động của toàn bộ cơ thể sản xuất khác với sự vận động của những khí quan độc lập của nó.
Một ngƣời độc tấu vĩ cầm tự điều khiển lấy mình, còn một dàn nhạc thì cần phải có nhạc trƣởng”2. Quản lý là hoạt động mang tính tổ chức, ở đâu có sự hợp tác của nhiều ngƣời, ở đó xuất hiện yêu cầu quản lý, bởi vì hoạt động chung của nhiều ngƣời chỉ có hiệu quả khi đƣợc liên kết lại, một trong những hình thức liên kết quan trọng là tổ chức. Tổ chức là sự liên kết, phối hợp hoạt động của nhiều ngƣời để cùng thực hiện mục tiêu đã định, nó là yếu tố cơ bản và quyết định đem lại hiệu quả trong quản lý. Không có tổ chức thì không có quản lý, muốn quản lý có hiệu quả cần có một tổ chức tốt.
Lênin khẳng định: “Muốn quản lý tốt mà chỉ biết thuyết phục không thôi thì chƣa đủ, mà còn phải biết tổ chức về mặt thực tiễn nữa”3. Quản lý là hoạt động mang tính quyền uy. Đây là đặc trƣng cũng là bản chất của quản lý. Để điều khiển, phối hợp hoạt động của nhiều ngƣời, thì tập thể những con ngƣời đã phải hành động theo những nguyên tắc nhất định, phải phục tùng những mệnh lệnh nhất định.
Cơ sở của sự phục tùng là uy tín, hoặc quyền uy, trong đó quyền uy vẫn là cơ sở chủ yếu. Quyền uy là khả năng áp đặt ý chí của ngƣời này đối với ngƣời khác và bắt ngƣời đã phải phục tùng. Quyền uy là phƣơng tiện quan trọng đƣợc sử dụng trong quản lý để chủ thể quản lý buộc đối tƣợng quản lý phục tùng, không có quyền uy thì hoạt động quản lý sẽ không đạt hiệu quả. Từ sự phân tích trên và xem xét quản lý với tƣ cách là một hoạt động xã hội có thể định nghĩa: Quản lý là sự tác động có tổ chức, có ý thức của chủ thể quản lý vào 1 C.
Mác, Tư bản, quyển 1, tập 2 Nxb, Sự thật, Hà Nội, 1960, tr.Mác và Ph.Ăngghen, Toàn tập, tập 23, Nxb Chính trị quốc gia, Hà Nội. 3 Lênin tuyển tập, Nxb Tiến bộ Matxcơva, tr.noi TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.noi đối tượng quản lý để điều chỉnh các quá trình xã hội và hành vi của con người, nhằm duy trì tính ổn định và sự phát triển của đối tượng theo những mục tiêu đã định. Chủ thể của quản lý là con ngƣời hay tổ chức của con ngƣời. Những cá nhân hay tổ chức của con ngƣời phải là những chủ thể đại diện có quyền uy, có quyền hạn và trách nhiệm liên kết, phối hợp những hoạt động riêng lẻ của từng cá nhân hƣớng tới mục tiêu chung nhằm đạt đƣợc kết quả nhất định trong quản lý.
Đối tƣợng quản lý là hành vi và hoạt động của con ngƣời và quá trình xã hội hƣớng tới trật tự quản lý. Trật tự này đƣợc quy định bởi nhiều loại quy phạm xã hội khác nhau nhƣ quy phạm tập quán, quy phạm đạo đức, quy phạm chính trị, quy phạm tôn giáo, quy phạm pháp luật. Nhƣ vậy, bất kỳ đâu, khi nào nếu ở đó và lúc đó có hoạt động chung của con ngƣời thì có quản lý. Quản lý là sự tác động có mục đích của các chủ thể quản lý đối với các đối tƣợng quản lý.
Mục đích và nhiệm vụ quản lý là điều khiển, chỉ đạo hoạt động chung của con ngƣời, phối hợp các hoạt động riêng lẻ của từng cá nhân tạo thành một hoạt động chung thống nhất của tập thể và hƣớng hoạt động chung đó theo những phƣơng hƣớng thống nhất, nhằm đạt đƣợc mục đích đã định trƣớc. Quản lý nhà nước là một dạng quản lý xã hội đặc biệt, khi nhà nƣớc xuất hiện thì phần lớn (và là phần quan trọng) các công việc của xã hội do nhà nƣớc quản lý. Trong xã hội cộng sản nguyên thuỷ, khi xã hội chƣa có giai cấp, chƣa có nhà nƣớc hoạt động quản lý xã hội đƣợc bảo đảm, củng cố bằng quyền lực chung của xã hội. Quyền lực này đƣợc tạo ra do uy tín của chủ thể quản lý, bằng sự tôn trọng của các thành viên trong xã hội, bằng tập quán, truyền thống, thói quen, đạo đức tôn giáo.
thể hiện chủ yếu trong các quy phạm xã hội. Khi nhà nƣớc xuất hiện, ngoài phần quản lý xã hội đƣợc thực hiện bởi các chủ thể khác nhau nhƣ quản lý trong gia đình, trong sản xuất kinh doanh, hoạt động tự quản của cộng đồng dân cƣ. phần cơ bản, quan trọng nhất của quản lý xã hội đƣợc chuyển cho nhà nƣớc thực hiện và mang tính quyền lực nhà nƣớc. Quan niệm về quản lý nhà nƣớc theo nghĩa rộng, quản lý nhà nƣớc là một dạng quản lý xã hội đặc biệt, mang tính quyền lực nhà nƣớc, nó sử dụng pháp luật để điều chỉnh hành vi hoạt động của con ngƣời trên tất cả các lĩnh vực của đời 9 (LUAN.noi TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.noi sống xã hội do các cơ quan trong bộ máy nhà nƣớc thực hiện, nhằm thực hiện các chức năng đối nội và đối ngoại của nhà nƣớc.
Theo đó, quản lý nhà nƣớc đƣợc hiểu là sự tác động của nhà nƣớc lên các quan hệ xã hội để bảo đảm các quan hệ xã hội phát triển đúng những mục tiêu đã định, ngăn ngừa các khuynh hƣớng phát triển sai lệch, ngăn chặn kịp thời các biểu hiện phát triển sai trái. Quản lý nhà nƣớc là hoạt động của nhà nƣớc trên các lĩnh vực lập pháp, hành pháp và tƣ pháp nhằm thực hiện các chức năng đối nội và đối ngoại của nhà nƣớc. Nói cách khác, quản lý nhà nƣớc là sự tác động của các chủ thể mang quyền lực nhà nƣớc, chủ yếu bằng pháp luật với các đối tƣợng quản lý nhằm thực hiện các chức năng đối nội và đối ngoại của nhà nƣớc. Nhƣ vậy, tất cả các cơ quan nhà nƣớc đều làm chức năng quản lý nhà nƣớc.
Theo nghĩa hẹp, cụ thể quản lý nhà nƣớc không bao gồm hoạt động lập pháp và tƣ pháp của nhà nƣớc mà nó là hoạt động hành pháp của cơ quan quản lý nhà nƣớc (thƣờng gọi là các cơ quan hành chính nhà nƣớc) để quản lý, điều hành các lĩnh vực của đời sống xã hội bằng pháp luật. Hệ thống các cơ quan quản lý hành chính nhà nƣớc đƣợc tổ chức từ trung ƣơng (Chính phủ, các bộ, các cơ quan ngang bộ.) đến địa phƣơng (Uỷ ban nhân dân và các cơ quan chuyên môn thuộc uỷ ban nhân dân). Nhƣ vậy, về thực chất quản lý nhà nƣớc theo nghĩa hẹp chính là quản lý hành Chính nhà nƣớc trên các lĩnh vực kinh tế, chính trị, văn hoá xã hội, quốc phòng, an ninh, đối ngoại. đƣợc thực hiện bởi bộ máy hành chính nhà nƣớc với sự tham gia tích cực của các thiết chế xã hội và công dân.
Phạm vi nghiên cứu của môn quản lý nhà nƣớc chủ yếu nghiên cứu theo nghĩa hẹp.