mở đầu tiểu thuyết tác giả đã giới thiệu ngay đến nhân vật Kim - Một kiểu ngƣời cô đơn: “Tôi là ai. Tất nhiên à đàn bà” “Một người đàn bà đích thực. Không hiển nhiên mà Y Ban giới thiệu chị đầu tiên nhƣ vậy, mà tất cả điều có dụng ý. Tác giả giới thiệu nhƣ vậy là vì muốn cho chúng ta chú ý sâu đến nhân vật này nhiều hơn.
Có thể nói, con ngƣời cô đơn đƣợc biểu hiện bởi sự lạc lỏng giữa cuộc đời. Con ngƣời cô đơn không chỉ tồn tại đơn thân, một mình một bóng mà còn ngay trong chính ngôi nhà của mình, giữa những ngƣời thân yêu của mình và nhân vật Kim là một ngƣời phụ nữ chịu sự cô đơn nhƣ vậy. Là ngƣời phụ nữ đầy quyền lực trong gia đình nhƣng cũng chính vì vậy mà nhân vật này phải kết bạn với sự cô đơn. Tinh tế và (có phần) tinh quái, Y Ban đã dẫn ngƣời đọc đi vào một cuộc khám phá nội tâm bằng những phƣơng tiện kỹ thuật đang ngập tràn và ngày càng trở nên thiết yếu trong cuộc sống con ngƣời: computer và internet:“Trò chơi huỷ diệt cảm xúc đ cho nhân vật của mình phiêu ưu trong một trò chơi trên máy tính.
Cuộc phiêu ưu bằng cách viết thư tình cho một người đàn ông ở Ấn Độ qua emai điện tử, nhân vật đ tưởng mình đư c sống thật, như đư c quan tâm thật” [8;115]. 10 “Hằng ngày tôi đi àm qua một cây cầu. Một cây cầu cũ kỹ nhưng rất nổi tiếng. Dưới chân cầu dòng nước xuôi ra biển.
Trên cây cầu dòng xe máy cũng như dòng nước, xuôi xuôi xuôi xuôi. Nếu cái sự xuôi đó có một chiếc dừng lại sẽ tạo thành sự vốn cục và tắc nghẽn. Vì thế nhiều khi tôi ch t nghĩ tôi không đi mà đang chảy theo dòng chảy của xe cộ, không đư c phép dừng lại” [8;15]. Có lẽ, đây là câu văn mà đọng lại trong tâm trí độc giả khi đọc Trò chơi huỷ diệt cảm xúc, đoạn văn duyên dáng nhƣng chứa đầy tâm trạng u buồn về một câu chuyện khiến chúng ta phải đọc cho đến cuối trang để thấy đƣợc nỗi cô đơn, buồn tủi, sự mệt mỏi của nhân vật tôi trong sự chảy trôi trong cuộc sống đầy bộn bề, phức tạp của cái xã hội hiện đại này, một mình nhân vật tôi phải lo tất tần tật các công việc từ nhỏ cho đến lớn.
Chị không đƣợc phép nghỉ ngơi. Nếu nhƣ chị bỏ cuộc giữa chừng thì mọi thứ sẽ bị tắc nghẽn. Vì vậy, chị vẫn cứ đi, cứ làm trong cái ngổn ngang bề bộn đó: “Và tôi sống trong cái sự nhập tràng của ngổn ngang bộn bề tri thức trí tuệ thiên ác ngu dốt ưu manh” [8;15]. Là ngƣời phụ nữ đã có gia đình nhƣng Kim luôn cảm thấy cô mình cô đơn vì chồng con luôn là gánh nặng, không bao giờ chồng biết chia sẻ hay an ủi với vợ.
Trong gia đình hai vợ chồng không tìm đƣợc tiếng nói chung mà mãi phải giữ sự yên lặng hàng ngày. Để rồi, nhƣ giọt nƣớc tràn ly, họ rất có thể sẽ nói hết, kể hết vào một ngày đẹp trời. Lý do duy nhất: Sự giải tỏa ấy giúp họ không tự giết chết mình. Tất nhiên, không phải nói với chồng, mà đôi khi lại là một ngƣời bạn bình thƣờng, thậm chí là hoàn toàn xa lạ qua internet chẳng hạn.
Chính vì thế, Kim quyết định tham gia vào trò chơi online viết những bức thƣ tình để giải bày cũng nhƣ chinh phục ngƣời đàn ông Ấn Độ kia: “Thưa ngài. Tôi xin ngài thứ l i vì đường đột làm quen với ngài. Tôi xin tự giới thiệu tôi à Kim, người Việt Nam. Tôi đang nghiên cứu đề tài về tính kiên trì và sự kỷ luật về người Ấn Độ” [8;96].
Qua tháng ngày, nỗi buồn đã đƣợc giải toả và đột nhập vào đó là những câu chuyện ngọt ngào đầy lãng mạng giữa chị và ngƣời đàn ông lạ kia. Bên cạnh đó, khi viết về nỗi cô đơn của ngƣời phụ nữ hiện đại Y Ban đã thể hiện một cách tinh tế và nhạy bén trong những trang văn của mình, nhân vật tôi xuất hiện nhƣ một quý bà, một ngƣời đàn bà đích thực và là ngƣời mẹ của hai 11 đứa con: “Một quý bà tiến sĩ môi trường. Ả rất thông minh và rất đang nổi tiếng. Hay đư c tivi phỏng vấn.
Hay đư c làm ban giám khảo. Hay đư c mời chấm luận văn từ thạc sĩ trở ên. Đó à một vị thế và đó cũng à điểm yếu” [8;29]. Phải chăng vì thế, mà trang văn của chị ngƣời đọc khám phá và cảm nhận đƣợc hình ảnh ngƣời phụ nữ hiện đại cô đơn trong cuộc sống gia đình.
Trong một xã hội hiện đại đầy ngổn ngang bộn bề này, thì có lẽ “cô đơn” hẳn là một chuyện dễ hiểu. Nhƣng lại có những ngƣời tìm cách tách ra khỏi thế giới hiện đại quay cuồng trong những vòng xoáy của tiền bạc, nói chính xác ra là họ tìm cách để ở một mình. Tuy nhiên, đừng nhầm, họ “một mình” nhƣng họ “cô đơn” còn họ ở trong đám đông chắc gì họ không “cô đơn”. Nhƣ nhân vật Kim trong Trò chơi huỷ diệt cảm xúc.
Kim sống trong một mái ấm gia đình. Nhƣng có những lúc chị cảm thấy cô đơn, trống trải trong chính gia đình đó. Kim cảm thấy cô đơn, lạc lõng vì không chia sẻ đƣợc với những ngƣời thân yêu trong ngôi nhà của mình. Cùng sinh hoạt, cùng ăn uống.
Thế nhƣng mỗi ngƣời một thế giới, không thể hoà nhập vào nhau đƣợc: “Ả cứ mặt nhiên, cuộc sống à như vậy. Cái sự mặc nhiên của v chồng ả làm tắt dần nh ng tiếng nói với nhau. Ả làm tất cả nh ng việc ả cho à đúng. Ả nấu ăn ngon cho chồng con.
Một lí do đơn giản là vì cuộc sống càng hiện đại, con ngƣời càng ngày càng có nhiều thú vui để thỏa mãn những căng thẳng của bản thân. Nhƣng dƣờng nhƣ, không phải ai cũng lấy làm hài lòng với cuộc sống này bởi vì còn quá nhiều thứ để lo âu. Trong khi dòng thời gian thì cứ: “xuôi xuôi xuôi xuôi” không chờ đợi một ai. Dù vậy, ta có muộn phiền thì cũng chẳng ai đoái hoài đến ta, nhịp sống vẫn hối hả, ngƣời ngƣời vẫn lƣớt qua để mình ta chìm đắm trong cô đơn.
Cùng với nỗi cô đơn đó khiến ta nghĩ đến tác phẩm Cánh đồng bất tận của Nguyễn Ngọc Tƣ là hình ảnh ngƣời cha già sống bằng nghề nuôi vịt rong ruổi qua các cánh đồng. Một mình với lũ vịt đến nỗi ông trở nên hiểu đƣợc cả tiếng loài vật, hiểu đƣợc những phản ứng, những cảm xúc, suy nghĩ của con vịt. Cả cuộc đời ông gắn liền với lũ vịt, với những cánh đồng mênh mông, với gió và nƣớc, với cô đơn…lấy vịt làm bầu bạn, trò chuyện cho qua ngày tháng. Còn Nƣơng và Điền hai đứa trẻ phải sống trong sự thiếu thốn tình cảm từ khi mẹ bỏ 12 mình theo ngƣời đàn ông khác.
Cũng từ đây, cả hai phải xa rời cuộc sống thôn xóm để theo cha lênh đênh trên những cánh đồng bất tận. Và cũng từ đấy, hai chị em cảm nhận đƣợc sự đổi thay lớn lao ở cha mình, ông trở nên lạnh lùng, đáng sợ:“Cha giống như đồ vật bằng gốm vừa qua cơn ửa lớn, vẫn hình dáng ấy nhưng đ rạn nứt, nên chúng tôi chỉ dám đứng xa mà nhìn, mủ mỉ nâng niu nếu không thì vỡ mất” [26;75 ]. Ngƣời cha dần dần khô cằn, dửng dƣng và làm mọi chuyện theo bản năng. Và có lẽ, mối quan hệ này càng thêm rời rạc và dƣờng nhƣ những bửa ăn của họ nối tiếp nhau trong im lặng.
Cuộc sống cô đơn, buồn chán đi ngƣợc lại với những gì mà những đứa trẻ khác ở lứa tuổi của Nƣơng và Điền có đƣợc. Qua đó, cho ta thấy nhân vật Kim trong Trò chơi hủy diệt cảm xúc tuy cô đơn nhƣng so với nhân vật Nƣơng, Điền trong Cánh đồng bất tận thì nỗi cô đơn ở chị không tận cùng nhƣ nỗi cô đơn của Nƣơng và Điền. Có thể nói, các nhà văn xây dựng nhân vật cô đơn nhằm mục đích truyền tải tƣ tƣởng, triết lý về con ngƣời, gia đình và xã hội. Khác với nỗi cô đơn của Nguyễn Ngọc Tƣ, Y Ban xây dựng hình tƣợng nhân vật cô đơn ngay trong chính gia đình của mình.
Cô đơn vì sống giữa mọi ngƣời thân nhất trong ngôi nhà của mình mà chỉ thấy có một mình, cô đơn vì những bi kịch của cuộc đời, cô đơn vì sự khao khát đƣợc yêu thƣơng, đƣợc quan tâm chia sẻ, đƣợc có tiếng nói chung với nhau. Có thể nói, ngoài nhân vật tôi cô đơn thì còn có Mây và chị song sinh cũng nằm trong kiểu ngƣời cô đơn này. Đầu tiên chúng ta đi phân tích nhân vật Mây. Có thể thấy rằng, Mây không chỉ là nạn nhân của sự nổi loạn, một ngƣời phụ nữ ý thức trong gia đình mà bên cạnh đó chị còn rơi vào bi kịch của sự cô đơn, chịu nhiều bất hạnh trong tình yêu cũng nhƣ trong cuộc sống vậy.
Trƣớc khi trở thành ngƣời phụ nữ cô đơn thì Mây đã có một mái ấm gia đình rất hạnh phúc. Chị hạnh phúc bên chồng và con của mình. Chồng chị là một ngƣời đàn ông hiền lành, chịu khó và yêu vợ. Hai vợ chồng khi mới cƣới về rất hạnh phúc: “Cô v tần tảo, anh chồng chịu khó.
Bốn năm hai đứa trẻ con ra đời. Cô v mới hai má úc nào cũng đỏ hây hây. Hai v chồng nhà Mây hạnh phúc” [8;53]. Nhƣng, từ khi có dự án sinh thái về làng cuộc sống của gia đình Mây nhƣ bị xáo trộn.
13 Không còn bình yên nhƣ trƣớc nữa, nỗi cô đơn bắt đầu lấn át hạnh phúc của Mây: “B ng nhiên có dự án sinh thái nhà vườn về àng” hay “chồng Mây hiền lành là thế bổng đâu đổ đốn. Đòi bằng đư c bố mua nhà lầu với xe máy” [8;55]. Không chỉ vậy, ngƣời đàn ông này còn đổ đốn ra nghiện rƣợu. Cả ngày chẳng làm gì chỉ tụ ba lại để uống rƣợu.
Đêm mới về nhà. Nếu say khƣớc thì đổ đùng ra ngủ nhƣ chết. Nếu tỉnh táo thì lôi Mây ra hành hạ. Vẫn cái thói véo vào đùi non của vợ.
Hai bên đùi non của Mây tím ngơ tím ngắt. “Mây gi y nảy ên vì đau đớn, rên khừ khừ trong cổ họng. Rồi chồng véo lên vú. Hai cái vú bánh dày nuôi hai bận con mà vẫn cao thành mọng vỏ.
Chồng véo rồi chồng cắn. Cắn cho tê tái rồi thì leo lên bụng v ” [8;58]. Cả nhà ai cũng bỏ đi chỉ còn Mây ở lại chịu khổ cực vì chồng mình.