Mở đầu bài thơ là lời chào, lời gửi thưa: tiên: lời chào, lời Con ở miền Nam ra thăm lăng Bác 12 gửi thưa. Lời thơ ngắn gọn, giản dị không hoa mĩ, câu thơ như một lời chào, + Địa danh “miền một lời gửi thưa thành kính. Địa danh “miền Nam” cũng thật giàu Nam” sức gợi. Nó không chỉ xác định vị trí địa lí rất xa xôi mà còn có ý nghĩa lịch sử.
Trong tim Bác, miền Nam luôn là nỗi đau chia cắt, là biểu tượng anh hùng, là thành đồng Tổ quốc… Trong tâm trạng của người con miền Nam “mong Bác nỗi mong cha”. Đó là niềm mong ước không chỉ của riêng nhà thơ mà còn của biết bao người con miền Nam muốn được gặp Bác, muốn được ở bên Bác. Niềm mong ước ấy giống như cây tìm về cội, sông trở về nguồn, như máu chảy về tim. Đó là tình cảm chân thành, tha thiết của nhà thơ đối với vị cha già dân + Xưng “con” - tộc.
“Bác” Nhà thơ xưng “con” - “Bác”,“con” - cách xưng hô thật gần gũi, thân thiết, ấm áp thân thương mà vẫn rất mực thành kính thiêng liêng. Trong sâu thẳm lòng mình Viễn Phương coi Bác là người cha nhân hậu, hiền từ như nhà thơ Tỗ Hữu đã từng bộc bạch: Bác Hồ là vị cha chung Là sao bắc đẩu là vầng thái dương. Nhà thơ sử dụng từ “thăm” thay cho từ “viếng”. “Viếng” là đến + Nhà thơ sử dụng chia buồn với người thân đã mất, “thăm” là gặp gỡ, trò chuyện với từ “thăm” thay người đang còn sống.
Nhan đề dùng từ “viếng” theo đúng nghĩa đen, cho từ “viếng” trang trọng khẳng định sự thật Bác đã qua đời. “Thăm” trong câu thơ ( nói giảm, nói ngụ ý nói giảm, nói tránh, giảm nhẹ nỗi đau thương mất mát, khẳng tránh). định Bác vẫn còn sống mãi trong trái tim nhân dân miền Nam, dân tộc Việt Nam. Đồng thời gợi sự thân mật, gần gũi: Con về thăm cha - thăm người thân ruột thịt, thăm chỗ Bác nằm, thăm nơi Bác ở để thỏa lòng khát khao, mong nhớ bấy lâu.
Câu thơ giản dị, mộc mạc nhưng lại vô cùng gợi cảm, dồn nén biết bao cảm xúc. Ba câu tiếp: ấn Cái hay của khổ thơ không chỉ ở từ ngữ bình dị mà còn hay ở tượng về hàng tre hình ảnh “hàng tre xanh bát ngát” quanh lăng. Đã thấy trong sương hàng tre bát ngát. + Từ láy “bát Nhà thơ phải đến xếp hàng từ rất sớm mới thấy trong lung linh ngát” sương sớm bát ngát hàng tre.
“bát ngát” - từ láy biểu cảm gợi không gian rộng lớn, xanh mát. Câu thơ tả thực “tre” là hình ảnh thân thuộc + Thán từ “ôi” mà bao năm in vào tâm hồn người dân Việt Nam. Gặp lại hàng tre nhà thơ liên tưởng Bác đang sống gần gũi thân thuộc với làng quê. Hàng tre ấy như bao bọc, ôm lấy hình bóng của Người - vị lãnh tụ kính yêu của dân tộc Việt Nam.
Sự xuất hiện của hàng tre khiến nhà thơ phải thốt lên: Ôi! Hàng tre xanh xanh Viêt Nam. Thán từ “ôi” tách ra thành câu đặc biệt vừa biểu lộ sự ngạc nhiên, vừa diễn tả nỗi xúc động. “Hàng tre xanh xanh Việt Nam” là hình ảnh ẩn dụ biểu tượng cho con người, dân tộc Việt Nam anh dũng, kiên cường. 13 Bão táp mưa sa đứng thẳng hàng.
+ Thành ngữ “Bão táp mưa sa” là thành ngữ, chỉ những khó khăn, gian khổ. “Bão táp mưa sa” Còn tư thế “đứng thẳng hàng” là ẩn dụ chỉ sức mạnh tinh thần, ý chí, chỉ khó khăn, gian bản lĩnh kiên cường, bất khuất. Một dân tộc dù nhỏ bé nhưng không khổ. chịu khuất phục tước kẻ thù, không chịu đầu hàng trước thiên tai bão + Ẩn dụ“đứng lũ dù trong khó khăn gian khổ, trong bão táp mưa sa vẫn giữ vững một thẳng hàng” tấm lòng thủy chung son sắt.
Tới đây, tình cha con ruột thịt đã được mở rộng, nâng lên hòa quyện trong tình quần chúng - lãnh tụ cao quý và thiêng liêng. * Đánh giá Như vậy, bằng các biện pháp tu từ ẩn dụ, nói giảm nói tránh, các - Đánh giá nghệ từ ngữ và hình ảnh chọn lọc, khổ thơ đầu đã diễn tả được một cách sâu thuật, nội dung. sắc nỗi niềm xúc động, nghẹn ngào của nhà thơ khi lần đầu tiên được ra lăng viếng Bác. Kết bài Năm tháng cứ đi qua nhưng vẫn vẹn nguyên trong lòng mỗi - Đánh giá chung người niềm xúc động khôn nguôi khi lắng nghe những vần thơ trong về đoạn thơ “Viếng lăng Bác" của Viễn Phương.
Mênh mang với nhiều cung bậc - Đoạn thơ khơi cảm xúc, Viễn Phương đã thực sự khơi dậy trong lòng người đọc gợi trong em những tình cảm đẹp, để nghiêng mình kính cần trước sự vĩ đại, cao những tình cảm, đẹp của Bác mà lớn lên vế tâm hồn, nhân cách: trách nhiệm gì? Ta bên Người, Người tỏa sáng bên ta Em học được bài Ta bỗng lớn ở bên Người một chút học gì? (Tố Hữu) Đề 2: Cảm nhận về khổ thơ thứ hai bài thơ Viếng lăng Bác của Viễn Phương. Dàn ý Bài làm I. Mở bài Cuộc đời thanh cao, giản dị và sự nghiệp cách mạng vĩ đại của - Dẫn dắt: cuộc chủ tịch Hồ Chí Minh luôn là đề tài lớn, là nguồn cảm hứng bất tận đời Bác là đề tài cho thơ ca. Mỗi tác phẩm viết về Người không chỉ xuất phát từ tình lớn cho thơ ca.
yêu nghệ thuật, lòng biết ơn mà còn là kết tinh của tình yêu lãnh tụ, - Giới thiệu bài yêu quê hương đất nước. Có nhiều bài thơ hay, xúc động viết và Bác, thơ “Viếng lăng trong đó tiêu biểu nhất là bài thơ Viếng lăng Bác của tác giả Viễn Bác” của tác giả Phương. Bài thơ là tình cảm thiết tha, sự xúc động nghẹn ngào pha lẫn Viễn Phương. nỗi xót đau, lòng biết ơn vô hạn của nhà thơ và nhân dân Việt Nam - Giới thiệu nội dâng lên Bác.
Khổ thơ thứ hai của bài đã nói lên niềm xúc động của dung khổ 2: niềm nhà thơ khi hòa cùng dòng người vào lăng viếng Bác. xúc động của nhà thơ khi hòa cùng dòng người vào lăng viếng Bác. Thân bài 14 * Khái quát Bài thơ Viếng lăng Bác được viết vào tháng 4 năm 1976 khi đất - Nêu hoàn cảnh nước vừa thống nhất được một năm, lăng Bác vừa khánh thành, nhà ra đời bài thơ. thơ Viễn Phương vinh dự có mặt trong đoàn cán bộ chiến sĩ miền nam ra bắc viếng Bác.
Xúc động, nghẹn ngào, hạnh phúc trào dâng ông đã viết bài thơ trong những giây phút lịch sử đó. * Phân tích Hai câu thơ đầu Nếu như ở khổ thơ đầu nhà thơ bộc lộ cảm xúc khi đứng trước cảnh vật ngoài lăng, ấn tượng sâu sắc về hàng tre trước lăng thì đến khổ hai nhà thơ tiếp tục thể hiện những xúc cảm của mình trước những đoàn người vào lăng viếng Bác và bộc lộ tình cảm thành kính, biết ơn của nhà thơ với Bác. Ngày ngày mặt trời đi qua trên lăng Thấy một mặt trời trong lăng rất đỏ. Nhà thơ đã sử dụng nghệ thuật điệp ngữ, hai hình ảnh mặt trời + Sử dụng nghệ sóng đôi nhau xuất hiện.
Mặt trời trên lăng là “mặt trời” của thiên thuật điệp ngữ, nhiên, vũ trụ ấm áp, rực rỡ chiếu sáng, mang lại nguồn sống cho muôn hai hình ảnh mặt vật muôn loài trên trái đất. Còn“mặt trời trong lăng” là hình ảnh ẩn trời sóng đôi nhau dụ để chỉ Bác Hồ. Thực ra, việc ví Bác với mặt trời không phải là tứ xuất hiện. thơ mới, trước Viễn Phương đã có rất nhiều nhà thơ đã ví Bác với mặt + Ẩn dụ“mặt trời.
Tố Hữu đã từng có ý thơ: trời”: chỉ Bác Hồ Người rực rỡ một mặt trời cách mạng Mà Đế quốc là loại dơi hốt hoảng Đêm tàn bay chập choạng dưới chân Người. Nhưng cái mới mẻ của Viễn Phương là đã kết hợp ẩn dụ với nghệ thuật nhân hóa. Mặt trời của tự nhiên vốn đã đẹp, vốn đã rực rỡ chói + Nhân hóa“mặt lóa, ấy vậy mà vẫn phải ngưỡng mộ trước vẻ đẹp tài năng và nhân trời”: Mặt trời cách của Hồ Chí Minh. Với việc ví Bác với mặt trời, Viễn Phương của tự nhiên phải vừa ca ngợi được sự vĩ đại của Bác vừa nhấn mạnh được tư tưởng ngưỡng mộ trước ngời sáng của Người, lại vừa thể hiện được lòng thành kính của nhân vẻ đẹp tài năng và dân, của nhà thơ đối với Bác Hồ.
nhân cách của Hồ Chí Minh. Hai câu tiếp Cặp câu thơ thứ hai nhà thơ miêu tả: Ngày ngày dòng người đi trong thương nhớ Kết tràng hoa dâng bảy mươi chín mùa xuân. Nhịp thơ chậm chậm như bước chân đi lặng lẽ. Đoàn người vào lăng viếng Bác nối nhau thành “dòng” không dứt.
Thông qua nghệ + Ẩn dụ “tràng thuật ẩn dụ dòng người bất tận kia trở thành “tràng hoa” dâng lên vị hoa” cha già dân tộc. “Tràng hoa” có thể là hình ảnh thực, có thể là ẩn dụ chỉ tấm lòng, tượng trưng cho muôn triệu cuộc đời nở hoa dưới ánh sáng mặt trời Bác Hồ rực rỡ. Dù hiểu theo cách nào hình ảnh thơ cũng thật đẹp. + Điệp ngữ “ngày Điệp ngữ “ngày ngày” được nhắc lại hai lần, vừa có ý nhấn 15 ngày” mạnh, vừa có ý so sánh.
Giống như “mặt trời đi qua trên lăng”, tình cảm của nhân dân với Bác cũng vĩnh hằng như quy luật vận hành của vũ trụ. Hơn thế nữa, niềm thương nhớ Bác được Viễn Phương diễn tả qua một hình ảnh xúc động “đi trong thương nhớ”. Thương nhớ từ lòng người, nhuốm phủ lên tất cả để làm thành không gian thương nhớ. Hóa ra niềm tôn kính Bác đâu chỉ của riêng nhà thơ.
Niềm tôn kính Bác là của chung dân tộc. Tình cảm ấy không vô hình, cụ thể bao trùm lên trong không gian, thời gian vô tận “ngày ngày”. Đặc biệt, hình ảnh “bảy mươi chín mùa xuân” là hình ảnh hoán dụ thật đẹp mang ý nghĩa tượng trưng vì “mùa xuân” không chỉ gợi tuổi mà còn gợi đến sự bất tử và khẳng định sức cống hiến không mệt + Hoán dụ:“bảy mỏi, thanh xuân tươi trẻ mãi của Bác Hồ cho đất nước, nhân dân. mươi chín mùa “bảy mươi chín mùa xuân”, Bác ra đi khi vừa tròn 79 tuổi - 79 năm xuân” -79 mùa xuân Bác đã cống hiến, hi sinh vì sự nghiệp của dân tộc mà không giành một chút riêng tư về mình.
Xin nhớ từ đây nhớ lại ngày Bác Hồ từ giã cõi hôm nay Bảy mươi chín xuân trong sáng ấy Vào cuộc trường sinh nhẹ cánh bay.