lời mở đầu và thừa nhận sự tồn tại lịch sử của người Do Thái tại vùng đất Palestine, nhưng không làm vơi đi sự thù địch của người Ả-rập đối với người Do Thái. Năm 1947, LHQ đã quyết định thành lập một ủy ban đặc biệt và đề xuất chia lãnh thổ làm 2 nhà nước Palestine và Do Thái. Đề xuất này được đại diện người Do Thái chấp thuận, nhưng vấp phải sự phản đối của Ủy ban cao cấp Ả-rập đại diện cho người Palestine. Ngày 29 tháng 11 năm 1947, Đại hội 16 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com đồng LHQ đã thông qua Nghị quyết 181 (II) [74], còn gọi là kế hoạch phân chia lãnh thổ Palestine, với 33 phiếu thuận, 13 phiếu chống và 10 phiếu trắng [60, tr.
Theo kế hoạch này, 56,47% lãnh thổ Palestine được giành cho nhà nước Do Thái và 43,53% cho nhà nước Ả-rập, trong đó có một khu quốc tế bao quanh thành Jerusalem. Nước Anh công bố dự định chấm dứt sự cai trị đối với vùng đất Palestine từ ngày 15 tháng 5 năm 1948, trong khi Mỹ gây sức ép đòi cho phép người tị nạn Do Thái vào Palestine, đồng thời công khai ủng hộ chủ nghĩa phục quốc Do Thái. Các động thái này bị các nước Ả-rập và Palestine phản đối gay gắt, dẫn tới việc các nước Ả-rập và người Do Thái đẩy mạnh chuẩn bị lực lượng đối phó lẫn nhau. Tháng 12 năm 1947, quân đội Do Thái đã triển khai hàng loạt chiến dịch "quét sạch" làng mạc của người Palestine, bắt đầu cho một thời kỳ xung đột kéo dài mới.
Thời kỳ sau khi Nhà nước Israel thành lập (1948-2008): Ngày 14 tháng 5 năm 1948, Nhà nước Israel, nhà nước Do Thái đầu tiên đã chính thức tuyên bố độc lập tại thành phố Tel Aviv, ngay sau khi quân đội Anh rút khỏi vùng đất Palestine (người Palestine gọi đây là Ngày Thảm họa). Ngay sau đó, lực lượng vũ trang Do Thái và Ả-rập đã liên tục có các cuộc xung đột tại vùng đất Palestine. Dưới sự hỗ trợ của phương Tây, quân đội Israel đã từng bước mở rộng lãnh thổ của Nhà nước Do Thái, nhanh chóng chiếm quyền kiểm soát Tây Jerusalem, khiến hàng trăm nghìn người Ả-rập đã phải chạy sang Lebanon, Ai Cập và khu vực Bờ Tây. Các cuộc chiến tranh lớn giữa Israel và các nước Ả-rập trong giai đoạn này có thể kể đến gồm: (1) Chiến tranh năm 1948-1949, trong đó Israel đã giành chiến thắng trước liên quân 5 nước Ả-rập, gồm Jordan, Ai Cập, Lebanon, Syria và Iraq; (2) Chiến dịch Suez năm 1956 do Israel tiến hành chiến dịch chống Ai Cập, dưới sự hỗ trợ của Anh và Pháp; (3) Cuộc chiến Sáu ngày năm 1967 làm thay đổi cục diện xung đột Trung Đông, xuất phát từ căng thẳng gia tăng sau khi việc Tổ chức Giải phóng Palestine 17 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com (PLO) thành lập năm 1964, đặt dưới sự bảo trợ của các nước Ả-rập [62, tr.
551]; (4) Cuộc chiến tiêu hao năm 1969-1970 do Ai Cập và Syria phối hợp phát động tấn công vào Israel; (5) Chiến tranh Yom Kippur năm 1973, trong đó Ai Cập tấn công bán đảo Sinai, trong khi Syria tấn công Cao nguyên Golan vào đúng lễ thánh thiêng liêng nhất theo lịch Do Thái và cũng trùng với tháng lễ Ramadan của Hồi giáo; (6) Chiến dịch "Hòa bình cho Galilee" năm 1982, Israel tấn công quân sự quy mô lớn buộc PLO phải rời khỏi Lebanon; (7) Cuộc nổi dậy Intifada lần thứ nhất năm 1987-1993, trong người Palestine tiến hành tổng đình công, tẩy chay các sản phẩm của Israel, tổ chức các cuộc biểu tình, bạo loạn chống lại quân đội Israel, phong trào Hamas dẫn đầu một chiến dịch đánh bom tự sát nhằm tiêu diệt Israel, PLO tuyên bố thành lập Nhà nước Palestine độc lập trên Bờ Tây sông Jordan và Dải Gaza, nhưng vấp phải sự phản đối của Mỹ và Israel; (8) Cuộc nổi dậy Intifada lần thứ hai năm 2000- 2005 diễn ra khi nhiều người Palestine coi Intifada là một cuộc chiến hợp pháp trong sự nghiệp giải phóng dân tốc chống lại sự chiếm đóng của nước ngoài, còn Israel coi đây là khủng bố và quân đội nước này đã tái chiếm các thành phố ở Bờ Tây, đồng thời siết chặt các biện pháp an ninh xung quanh các vùng lãnh thổ Palestine; (9) Chiến tranh năm 2006 giữa Israel và Lebanon, với chiến thắng thuộc về Israel; (10) Chiến dịch Chì đúc (Cast Lead) năm 2008, Israel tấn công quân sự vào Dải Gaza, gây thương vong lớn cho người Palestine. Ngày 8 tháng 1 năm 2009, HĐBA LHQ thông qua Nghị quyết 1860 kêu gọi Israel và Hamas ngừng bắn [79], tuy nhiên cả hai chủ thể này ngay lập tức đã tuyên bố bác bỏ nghị quyết và tiếp tục chiến tranh. Những nguyên nhân chủ yếu của cuộc xung đột, vai trò của các nước lớn và tổ chức quốc tế 1. Những nguyên nhân chủ yếu Cuộc xung đột giữa Israel và Palestine có lịch sử lâu đời, song không tách rời khỏi vấn đề tranh chấp địa lý, cũng như va chạm tôn giáo và dân tộc.
18 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com Trong đó, vấn đề đầu tiên và quan trọng nhất là tranh chấp dải đất nằm giữa Bờ Đông Địa Trung Hải và sông Jordan, cũng như Dải Gaza. Đối với người Do Thái, sự trở lại miền đất của tổ tiên sau nhiều thế kỷ phiêu bạt và bị ngược đãi trên khắp thế giới không mang lại hòa bình, an ninh; phải đối mặt với vô số cuộc khủng hoảng, xung đột khi các nước láng giềng muốn xóa bỏ mảnh đất của họ trên bản đồ thế giới. Trong khi đó, người Palestine phải gánh chịu hành động đánh chiếm thuộc địa, trục xuất và chiếm đóng quân sự, gian nan trong công cuộc kháng chiến giành quyền tự quyết, thành lập nhà nước riêng. Cụ thể là cả người Do Thái và người Phoenicia (tổ tiên của người Ả-rập Palestine ngày nay) đã có mặt trên bán đảo Canaan từ khoảng năm 2000 TCN.
Trong khi người Do Thái trải qua một quá trình lịch sử thăng trầm từ lúc lập quốc cho đến khi bị lưu đày sau các cuộc xâm lược của các đế quốc Assyria, Babyon và La Mã thì người Phoenicia lại bị đế quốc Ả-rập thôn tính và đồng hóa trở thành người Ả-rập - Palestine vào cuối thế kỷ thứ 7 CN. Kể từ khi trở thành một dân tộc mất nước do bị Đế chế La Mã trục xuất khỏi vùng đất Palestine, người Do Thái buộc phải phân tán khắp nơi trên thế giới, nhưng vẫn duy trì nền văn hóa và bản sắc riêng, đặc biệt là khát vọng phục quốc. Trong khi đó, vùng đất Palestine vẫn là một lãnh thổ không có quốc gia do các bộ tộc Ả-rập du mục ở đây không đủ mạnh để có thể thành lập một nhà nước độc lập và do đó phải chịu sự cai trị của Đế quốc Anh. Sau Chiến tranh Thế giới thứ Hai, người Do Thái sống sót sau cuộc diệt chủng của phát xít Đức ồ ạt quay trở về vùng đất Palestine dưới sự hậu thuẫn của Mỹ.
Những người này mua lại đất của người Palestine bản địa nhằm mục đích thành lập nhà nước Israel, khiến các nước Ả-rập lo ngại, dẫn tới hàng loạt cuộc chiến tranh trong khu vực. Trong khi đó, người Ả-rập Palestine cũng trải qua một lịch sử đấu tranh lâu dài nhằm mục đích xây dựng một nhà nước độc lập, có diện tích đủ rộng tương xứng với dân số ngày một đông. Tuy nhiên, nguyện vọng này của họ 19 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com vẫn chưa thực hiện được. Mâu thuẫn âm ỉ trong suốt lịch sử thăng trầm của hai dân tộc đã dẫn tới một vòng xoáy bạo lực đẫm máu chưa có lối thoát.
Tình hình ở Dải Gaza có sự khác biệt với khu Bờ Tây do tại đây về cơ bản chỉ có người Palestine sinh sống sau các cuộc chiến giữa Israel và phe Ả- rập. Những người Palestine mong muốn rời khỏi khu vực chật hẹp này và dưới sự dẫn dắt của phong trào Hồi giáo Hamas đã và đang liên tục đấu tranh bạo lực để đòi quyền trở lại quê hương nằm ở phần đất của Israel. Những cuộc đụng độ đẫm máu giữa những người biểu tình và lực lượng vũ trang Israel đã dẫn tới thảm họa nhân đạo tại đây. Vấn đề thứ hai là va chạm giữa ba tôn giáo lớn tại vùng đất Jerusalem.
Thành phố Jerusalem (tiếng Semite cổ có nghĩa là "Thành phố của Hòa bình") là "thánh địa" trong đức tin của 3 tôn giáo lớn trong khu vực là Do Thái giáo, Thiên chúa giáo và Hồi giáo. Cụ thể, Jerusalem là nơi Chúa Jesus người Thiên chúa giáo qua đời và còn lưu lại rất nhiều thánh tích cổ tại đây; cũng là nơi nhà tiên tri Mohammed của người Hồi giáo bay về trời; là nơi chứa đựng bản sắc của toàn bộ Do Thái giáo, đặc biệt là có đền thờ thiêng liêng của Vua Solomon. Cuộc tranh giành Jerusalem có thể coi là cuộc đụng độ đẫm máu giữa ba tôn giáo lớn này, trong đó với Israel đại diện cho Do Thái giáo và Thiên chúa giáo, còn Palestine có sự hậu thuẫn của thế giới Hồi giáo. Đến nay, thành phố Jerusalem được phân chia thành các khu vực tương đối rõ ràng giữa các tôn giáo.
Vấn đề thứ ba liên tục gây căng thẳng giữa Palestine và Israel là quan hệ giữa người Do Thái và Palestine sống trong lãnh thổ Israel. Theo Kinh thánh của Thiên Chúa giáo, Kinh Cựu Ước của Do Thái giáo và Kinh Koran của Hồi giáo, người Ả-rập và người Do Thái đều có nguồn gốc từ tổ phụ Abraham, người được coi là đã khai phá vùng đất Canaan vào khoảng năm 2000 TCN. Ishmael (con trai của Abraham với người hầu gái Hagar) bị vợ của Abraham là Sarah xua đuổi, trở thành cha đẻ của người Ả-rập sau này. 20 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com Đến thế kỷ VII, đạo Hồi ra đời và phát triển mạnh mẽ ở bán đảo Ả-rập.
Năm 637, người Hồi giáo bắt đầu chinh phục vùng đất Palestine và biến khu vực này trở thành một bộ phận của thế giới Ả-rập. Người Palestine bị người Ả-rập đồng hóa, được coi là người Ả-rập du mục sống rải rác ở bán đảo Canaan và trở thành người Palestine hiện đại ngày nay. Trong khi đó, con trai thứ hai của Abraham là Isaac trở thành cội nguồn của người Do Thái. Sau khi Isaac chết, người con của ông là Jacob đã đổi tên thành Israel và con cháu của ông sau này thành lập nên nước Israel tại Bờ Tây sông Jordan.
Chính vì nguyên nhân này, người Do Thái luôn coi người Ả-rập nói chung và người Ả-rập Palestine nói riêng là đứa con rơi. Người Do Thái đến nay vẫn tự xem nguồn gốc chính thống của mình cao hơn thân phận đứa con bị ruồng bỏ của người Ả-rập.