NHẠC LỄ TRONG TẾ ĐÀN XÃ TẮC

Tìm hiểu về nhạc lễ trong tế đàn Xã Tắc, một nghi thức truyền thống quan trọng. Luận án tiến sĩ âm nhạc học khám phá giá trị văn hóa và nghệ thuật.

Trường đại học

Nhạc Viện Thành Phố Hồ Chí Minh

Chuyên ngành

Âm Nhạc Học

Người đăng

Ẩn danh

Thể loại

Luận Án Tiến Sĩ

2023

183
2
0

Phí lưu trữ

45 Point

Mục lục chi tiết

LỜI CAM ĐOAN

1. MỞ ĐẦU

1.1. Lý do chọn đề tài

1.2. Tổng quan tình hình nghiên cứu

1.3. Mục đích nghiên cứu

1.4. Đối tượng và phạm vi nghiên cứu

1.5. Phương pháp nghiên cứu

1.6. Ý nghĩa khoa học & thực tiễn

1.7. Những đóng góp mới của luận án

1.8. Bố cục của luận án

2. CƠ SỞ LÝ THUYẾT VÀ THỰC TIỄN

2.1. Khái niệm nhạc lễ, âm nhạc cung đình và Đàn tế Xã Tắc

2.2. Nhạc lễ theo điển sử Trung Quốc

2.3. Nhạc lễ theo sử liệu Việt Nam

2.4. Các khái niệm liên quan đến đàn Xã Tắc

2.5. Vị trí, vai trò của âm nhạc trong tế đàn Xã Tắc

2.5.1. Khái niệm liên quan

2.5.2. Đàn Xã Tắc và đàn Xã Tắc dưới triều Nguyễn ở Huế

2.5.3. Đàn Xã Tắc Trung Quốc

2.5.4. Đàn Xã Tắc Việt Nam trước thời Nguyễn

2.5.5. Đàn Xã Tắc trong thứ bậc tế tự dưới triều Nguyễn

2.5.6. Lập đàn Xã Tắc và cách tổ chức lễ tế Xã Tắc dưới triều Nguyễn

2.6. Vài nét về hệ thống nhạc lễ cung đình

2.6.1. Bài bản thuộc hệ thống Đại nhạc

2.6.2. Bài bản thuộc hệ thống Tiểu nhạc

2.7. Về thang âm điệu thức trong hệ thống Nhạc lễ cung đình Huế

2.8. Hiện trạng đàn Xã Tắc

2.8.1. Đàn Xã Tắc trước khi phục dựng năm 2008

2.8.2. Đàn Xã Tắc từ năm 2008 đến nay

2.9. Tiểu kết chương 1

3. CA CHƯƠNG VÀ HỆ THỐNG BÀI BẢN TRONG TẾ ĐÀN XÃ TẮC

3.1. Đặc điểm nghệ thuật của ca chương

3.2. Vài nét về Ca chương trong nhạc lễ cung đình Huế

3.3. Chức năng các bộ phận nhạc lễ và múa trong tế đàn Xã Tắc

3.4. Cấu trúc làn điệu, thang âm điệu thức

3.4.1. Về cấu trúc làn điệu

3.4.2. Về thang âm điệu thức

3.5. Đặc điểm chung

3.6. Về dàn nhạc đệm cho ca chương

3.7. Giá trị nghệ thuật của ca chương trong tế đàn Xã Tắc

3.7.1. Giá trị nghệ thuật

3.7.2. Hệ thống bài bản gắn với các lễ thức trong tế đàn Xã Tắc

3.7.3. Cấu trúc làn điệu, thủ pháp phát triển giai điệu một số bài bản Đại nhạc, Tiểu nhạc

3.7.3.1. Cấu trúc làn điệu một số bài bản Đại nhạc, Tiểu nhạc
3.7.3.2. Thang âm, điệu thức một số bài bản Đại nhạc, Tiểu nhạc

3.8. Tiểu kết chương 2

4. BIÊN CHẾ DÀN NHẠC, PHƯƠNG THỨC HÒA TẤU, GIÁ TRỊ NGHỆ THUẬT VÀ MỘT SỐ VẤN ĐỀ NHẠC KHÍ CUNG ĐÌNH HIỆN NAY

4.1. Biên chế các dàn nhạc trong tế Đàn Xã Tắc

4.2. Biên chế dàn Nhã nhạc (dàn nhạc Văn)

4.3. Biên chế dàn Nhạc huyền (dàn nhạc Văn)

4.4. Biên chế dàn Đại nhạc (dàn nhạc Võ)

4.5. Biên chế dàn Tế nhạc – Tiểu nhạc (dàn nhạc Văn)

4.6. Biên chế nhóm Ty Chung và Ty Khánh (xếp theo dàn nhạc Võ)

4.7. Biên chế nhóm Ty Cổ (xếp theo dàn nhạc Võ)

4.8. Phường Bát âm

4.9. Những kiểu kết hợp nhạc cụ và bài bản nhạc lễ trong tế đàn Xã Tắc

4.9.1. Các kiểu kết hợp trong hòa tấu nhạc lễ cung đình

4.9.2. Các kiểu kết hợp hòa tấu nhạc lễ trong tế đàn Xã Tắc

4.10. Giá trị nghệ thuật hòa tấu nhạc lễ trong tế Đàn Xã Tắc và một số vấn đề về nhạc khí cung đình hiện nay

4.10.1. Giá trị nghệ thuật hòa tấu nhạc lễ

4.10.2. Một số vấn đề về nhạc khí và bài bản nhạc lễ cung đình hiện nay

4.11. Bảo tồn và phát huy giá trị nhạc lễ trong tế đàn Xã Tắc

4.12. Tiểu kết chương 3

DANH MỤC CÁC CÔNG TRÌNH CỦA TÁC GIẢ

DANH MỤC TÀI LIỆU THAM KHẢO

Tóm tắt

I. Tổng quan Nhạc Lễ Tế Đàn Xã Tắc Luận Án Âm Nhạc Học

Luận án tiến sĩ Âm Nhạc Học về Nhạc Lễ trong Tế Đàn Xã Tắc là một công trình nghiên cứu chuyên sâu, khám phá các khía cạnh lịch sử, văn hóa và âm nhạc của nghi lễ cổ truyền Việt Nam. Nghiên cứu này đặc biệt quan trọng trong bối cảnh Văn Hóa Việt Nam đang ngày càng được chú trọng bảo tồn và phát huy. Nhạc Lễ, vốn là một phần không thể thiếu trong các nghi thức Tế Tự, thể hiện Giá Trị Văn Hóa sâu sắc và tinh thần Tín Ngưỡng Dân Gian của người Việt. Luận Án Tiến Sĩ này không chỉ góp phần vào việc bảo tồn Di Sản Văn Hóa Phi Vật Thể mà còn cung cấp cái nhìn sâu sắc về Lịch Sử Âm Nhạc Việt Nam. Tác giả luận án đã kế thừa và phát triển các nghiên cứu trước đó, đồng thời bổ sung những khía cạnh mới, chưa được khám phá về Nhạc Lễ. Mục tiêu là làm rõ các yếu tố như Nhạc Khí Cổ Truyền, Bài Bản Nhạc Lễ, và Kỹ Thuật Biểu Diễn trong Nghi Lễ Tế Tự.

1.1. Ý nghĩa văn hóa và lịch sử của Tế Đàn Xã Tắc

Tế Đàn Xã Tắc là một nghi lễ quan trọng trong lịch sử Việt Nam, thể hiện sự tôn kính đối với đất đai và mùa màng. Nghi lễ này có nguồn gốc từ Trung Quốc và đã được du nhập vào Việt Nam từ nhiều thế kỷ trước. Theo luận án, lễ tế Đàn Xã Tắc “Cầu cho mưa thuận gió hòa, quốc thái dân an, mùa màng tươi tốt”, một nghi lễ có từ lâu đời ở Trung Quốc và du nhập vào nước ta từ nhiều thế kỷ trước. Nghi lễ này có vị trí quan trọng trong đời sống tâm linh và chính trị của các triều đại phong kiến Việt Nam. Nghi lễ này thể hiện rõ nét tín ngưỡng nông nghiệp của người Việt, cầu mong sự thịnh vượng và an lành cho quốc gia. Việc nghiên cứu về nghi lễ này giúp chúng ta hiểu sâu hơn về văn hóa và lịch sử của dân tộc.

1.2. Vai trò của Nhạc Lễ trong nghi thức Tế Tự truyền thống

Nhạc Lễ đóng vai trò trung tâm trong nghi thức Tế Tự, tạo nên không gian trang nghiêm và linh thiêng. Âm nhạc không chỉ là phần đệm cho các nghi thức mà còn là phương tiện để truyền tải thông điệp, thể hiện lòng thành kính của con người đối với thần linh. Nhạc cụ sử dụng trong Nhạc Lễ thường là các loại nhạc khí cổ truyền, mang đậm bản sắc văn hóa dân tộc. Các Bài Bản Nhạc Lễ được truyền từ đời này sang đời khác, góp phần bảo tồn và phát huy giá trị văn hóa truyền thống. Nghiên cứu về vai trò của Nhạc Lễ giúp chúng ta hiểu rõ hơn về mối quan hệ giữa âm nhạc và tín ngưỡng trong văn hóa Việt Nam.

II. Thách thức Nghiên cứu và Bảo tồn Nhạc Lễ Tế Đàn Xã Tắc

Mặc dù có giá trị văn hóa to lớn, việc nghiên cứu và bảo tồn Nhạc Lễ trong Tế Đàn Xã Tắc đối mặt với nhiều thách thức. Sự mai một của các Nhạc QuanNhạc Sư có kinh nghiệm, sự thiếu hụt Tư Liệu Âm Nhạc chính xác, và sự thay đổi của Phong Tục Tập Quán đã gây khó khăn cho việc tái tạo và bảo tồn nguyên vẹn các nghi lễ cổ truyền. Bên cạnh đó, việc thiếu nguồn lực tài chính và sự quan tâm đúng mức từ cộng đồng cũng là những rào cản lớn. Theo luận án, sự bào mòn khắc nghiệt của thời gian, nhất là những “Báu vật nhân văn sống” đang ngày càng thưa thớt dần. Do vậy, việc nghiên cứu chuyên sâu về Phương Pháp Nghiên Cứu Âm Nhạc và tìm kiếm các giải pháp bảo tồn hiệu quả là vô cùng cấp thiết. Cần có sự phối hợp chặt chẽ giữa các nhà nghiên cứu, các nghệ nhân và cộng đồng để bảo vệ và phát huy giá trị của Di Sản Văn Hóa Phi Vật Thể này.

2.1. Tình trạng mai một của Nhạc Quan và Nhạc Sư am hiểu Nhạc Lễ

Một trong những thách thức lớn nhất trong việc bảo tồn Nhạc Lễ là sự suy giảm số lượng Nhạc Quan và Nhạc Sư có kiến thức sâu rộng về nghi lễ và âm nhạc. Những nghệ nhân này là những người nắm giữ bí quyết diễn tấu, phương thức hòa âm và ý nghĩa tượng trưng của từng bài bản. Khi thế hệ nghệ nhân này qua đi, nguy cơ thất truyền những kiến thức và kỹ năng quý báu là rất lớn. Cần có các chương trình đào tạo và bồi dưỡng để truyền lại kiến thức cho thế hệ trẻ, đảm bảo sự tiếp nối của truyền thống.

2.2. Sự thiếu hụt tư liệu âm nhạc và tài liệu lịch sử liên quan

Việc thiếu hụt tư liệu âm nhạc và tài liệu lịch sử là một rào cản lớn trong việc nghiên cứu và phục dựng Nhạc Lễ. Nhiều bài bản, ca chương và nghi thức đã bị thất truyền hoặc chỉ còn được lưu giữ một cách rời rạc. Các Tư Liệu Âm Nhạc còn sót lại thường không đầy đủ hoặc khó giải mã. Việc tìm kiếm, sưu tầm và hệ thống hóa các tài liệu cổ là vô cùng quan trọng để tái tạo lại bức tranh toàn cảnh về Nhạc Lễ trong Tế Đàn Xã Tắc.

III. Phương pháp Phân Tích Âm Nhạc Cung Đình Trong Tế Đàn Xã Tắc

Luận án sử dụng nhiều Phương Pháp Nghiên Cứu Âm Nhạc khác nhau để Phân Tích Âm Nhạc trong Tế Đàn Xã Tắc. Việc nghiên cứu Bối Cảnh Lịch SửÝ Nghĩa Tượng Trưng của Nhạc Lễ là bước quan trọng để hiểu sâu hơn về Giá Trị Văn Hóa của nó. Bên cạnh đó, việc phân tích cấu trúc âm nhạc, giai điệu, tiết tấu và hòa âm của các Bài Bản Nhạc Lễ cũng giúp làm rõ đặc điểm và giá trị nghệ thuật của âm nhạc cung đình. Theo luận án, việc kế thừa thành quả nghiên cứu cùng hướng của các tác giả đi trước và tiếp tục bổ sung các lĩnh vực chưa hoàn thiện của nhạc lễ trong tế đàn Xã Tắc như: kỹ thuật diễn tấu, phương thức hòa đàn, lối tiến hành giai điệu của một số bài bản Đại nhạc, Tiểu nhạc, Ca chương và khái niệm các tổ chức dàn nhạc, các bộ phận nhạc và múa trong tế Đàn Xã Tắc. Ngoài ra, việc so sánh Nhạc Lễ với các loại hình âm nhạc khác cũng cung cấp cái nhìn toàn diện hơn về vị trí và vai trò của nó trong Văn Hóa Việt Nam.

3.1. Phân tích cấu trúc và giai điệu của Bài Bản Nhạc Lễ

Việc phân tích cấu trúc và giai điệu của Bài Bản Nhạc Lễ là một bước quan trọng trong việc hiểu sâu hơn về đặc điểm và giá trị nghệ thuật của âm nhạc cung đình. Nghiên cứu này giúp xác định các yếu tố như thang âm, điệu thức, hình thức và mối quan hệ giữa các phần của bài nhạc. Việc so sánh cấu trúc và giai điệu của các bài bản khác nhau cũng cho phép chúng ta nhận ra những đặc điểm chung và riêng biệt của từng loại hình Nhạc Lễ. Phân tích cấu trúc và giai điệu giúp ta hiểu được bản chất thẩm mỹ của Nhạc Lễ.

3.2. Nghiên cứu Bối Cảnh Lịch Sử và Ý Nghĩa Tượng Trưng của Nhạc Lễ

Để hiểu sâu sắc về Giá Trị Văn Hóa của Nhạc Lễ, cần phải nghiên cứu Bối Cảnh Lịch SửÝ Nghĩa Tượng Trưng của nó. Nghiên cứu này giúp làm rõ vai trò của Nhạc Lễ trong các nghi lễ cung đình, mối quan hệ giữa âm nhạc và quyền lực, và những thông điệp mà âm nhạc muốn truyền tải. Việc tìm hiểu về Phong Tục Tập QuánTín Ngưỡng Dân Gian liên quan đến Tế Đàn Xã Tắc cũng giúp chúng ta hiểu rõ hơn về ý nghĩa của âm nhạc trong đời sống tâm linh của người Việt.

IV. Ứng dụng Nghiên cứu Nhạc Lễ Bảo tồn và Phát Huy Giá Trị

Nghiên cứu về Nhạc Lễ trong Tế Đàn Xã Tắc không chỉ có ý nghĩa về mặt học thuật mà còn có giá trị ứng dụng thực tiễn cao trong việc Bảo Tồn và Phát Huy Di Sản Văn Hóa Phi Vật Thể. Kết quả nghiên cứu có thể được sử dụng để xây dựng các chương trình giáo dục, đào tạo và biểu diễn nhằm giới thiệu Nhạc Lễ đến công chúng. Bên cạnh đó, việc phục dựng các nghi lễ Tế TựNhạc Cung Đình cũng góp phần làm sống lại những giá trị văn hóa truyền thống và thúc đẩy du lịch văn hóa. Theo luận án, việc nghiên cứu toàn diện và chuyên sâu trên lĩnh vực Âm nhạc học về nhạc lễ trong tế đàn Xã Tắc và các yếu tố liên quan đến lễ tế đàn Xã Tắc là việc làm hết sức cấp bách hiện nay. Việc ứng dụng công nghệ thông tin và truyền thông cũng có thể giúp quảng bá Nhạc Lễ đến đông đảo khán giả trong và ngoài nước.

4.1. Phát triển các chương trình giáo dục và đào tạo về Nhạc Lễ

Để bảo tồn và phát huy giá trị của Nhạc Lễ, cần phát triển các chương trình giáo dục và đào tạo nhằm truyền lại kiến thức và kỹ năng cho thế hệ trẻ. Các chương trình này có thể được triển khai trong các trường học, các trung tâm văn hóa và các câu lạc bộ âm nhạc. Nội dung giảng dạy cần bao gồm lịch sử, lý thuyết, kỹ thuật diễn tấu và ý nghĩa văn hóa của Nhạc Lễ. Việc tạo điều kiện cho học sinh, sinh viên tiếp cận và thực hành Nhạc Lễ sẽ giúp nuôi dưỡng tình yêu và lòng tự hào về văn hóa dân tộc.

4.2. Phục dựng nghi lễ Tế Tự và Nhạc Cung Đình phục vụ du lịch

Việc phục dựng các nghi lễ Tế TựNhạc Cung Đình là một giải pháp hiệu quả để bảo tồn và quảng bá Nhạc Lễ đến công chúng. Các nghi lễ này có thể được tổ chức tại các di tích lịch sử, các đền thờ và các trung tâm văn hóa. Việc biểu diễn Nhạc Lễ kết hợp với các hoạt động du lịch sẽ thu hút sự quan tâm của du khách trong và ngoài nước, góp phần thúc đẩy du lịch văn hóa và nâng cao nhận thức về Di Sản Văn Hóa Phi Vật Thể của Việt Nam.

V. Kết luận Giá trị Nhạc Lễ trong Tế Đàn Xã Tắc và tương lai

Luận án tiến sĩ Âm Nhạc Học về Nhạc Lễ trong Tế Đàn Xã Tắc đã góp phần làm sáng tỏ những giá trị văn hóa và nghệ thuật của nghi lễ cổ truyền Việt Nam. Nghiên cứu này không chỉ cung cấp cái nhìn sâu sắc về Lịch Sử Âm Nhạc Việt Nam mà còn đưa ra những giải pháp thiết thực để Bảo Tồn và Phát Huy Di Sản Văn Hóa Phi Vật Thể. Trong tương lai, cần có sự quan tâm và đầu tư hơn nữa từ nhà nước, các tổ chức văn hóa và cộng đồng để Nhạc Lễ tiếp tục được duy trì và phát triển, trở thành một phần quan trọng trong đời sống văn hóa tinh thần của người Việt. Luận án khẳng định rằng Nhạc Lễ không chỉ là một loại hình âm nhạc mà còn là một biểu tượng của bản sắc văn hóa và niềm tự hào dân tộc.

5.1. Tầm quan trọng của việc tiếp tục nghiên cứu Nhạc Lễ

Nghiên cứu về Nhạc Lễ trong Tế Đàn Xã Tắc cần được tiếp tục và mở rộng để khám phá thêm những khía cạnh chưa được biết đến. Các nghiên cứu trong tương lai có thể tập trung vào việc phân tích chi tiết hơn về cấu trúc âm nhạc, kỹ thuật diễn tấu và ý nghĩa tượng trưng của các Bài Bản Nhạc Lễ. Bên cạnh đó, cần có sự hợp tác quốc tế để so sánh Nhạc Lễ Việt Nam với các loại hình âm nhạc tế lễ khác trên thế giới, từ đó làm nổi bật giá trị độc đáo của Di Sản Văn Hóa Việt Nam.

5.2. Cơ hội và thách thức trong việc phát triển Nhạc Lễ trong tương lai

Việc phát triển Nhạc Lễ trong tương lai mang đến nhiều cơ hội và thách thức. Cơ hội nằm ở sự quan tâm ngày càng tăng của công chúng đối với văn hóa truyền thống, sự phát triển của công nghệ thông tin và truyền thông, và sự hỗ trợ từ nhà nước và các tổ chức văn hóa. Tuy nhiên, cũng có những thách thức như sự mai một của nghệ nhân, sự thiếu hụt nguồn lực tài chính và sự cạnh tranh từ các loại hình giải trí khác. Để vượt qua những thách thức này, cần có chiến lược phát triển toàn diện và sự nỗ lực chung của toàn xã hội.

17/05/2025

Trích đoạn nội dung tài liệu

Chương 1: Cơ sở lý thuyết và thực tiễn Chương 2: Ca chương và hệ thống bài bản nhạc lễ trong tế đàn Xã Tắc. Chương 3: Biên chế dàn nhạc, phương thức hòa tấu, giá trị nghệ thuật và một số vấn đề nhạc khí cung đình hiện nay. 14 CHƢƠNG 1 CƠ SỞ LÝ THUYẾT VÀ THỰC TIỄN 1. Khái niệm nhạc lễ, âm nhạc cung đình và Đàn tế Xã Tắc Nhạc lễ là một bộ phận trong tổng thể nền âm nhạc cổ truyền Việt Nam, bao gồm nhiều loại như: Nhạc lễ tôn giáo, nhạc lễ dân gian, nhạc lễ cung đình.

Dưới triều Nguyễn, nhạc lễ cung đình chỉ là một loại hình trong nhiều loại hình âm nhạc cung đình. Trong phạm vi giới hạn nghiên cứu của đề tài luận án, chúng tôi chỉ đề cập đến các khái niệm: Nhạc lễ cung đình, âm nhạc cung đình, các bộ phận âm nhạc và múa liên quan đến nhạc lễ trong tế Đàn Xã Tắc và nguồn gốc, xuất xứ sự ra đời của đàn tế này. Âm nhạc cung đình: Bao gồm tất cả các loại hình âm nhạc phục vụ cho nghi thức, lễ lạt, triều nghi và các sinh hoạt trong hoàng cung như: Nhạc lễ cung đình, Tuồng cung đình, Múa cung đình, Ca Huế. Nhạc lễ : Là các bộ phận âm nhạc phục vụ cho các cuộc lễ từ nhỏ đến lớn trong cung đình và ngoài dân gian.

Nhạc lễ cung đình : Là loại hình âm nhạc nghi lễ gồm các bộ phận âm nhạc và múa nghi thức phục vụ cho các cuộc lễ lạt, triều nghi của cung đình với các trình thức, qui mô và niêm luật chặt chẽ do Bộ Lễ qui định. Nhạc lễ trong tế đàn Xã Tắc: là loại hình âm nhạc nghi lễ gồm các bộ phận âm nhạc (Nhã nhạc, Nhạc huyền, Đại nhạc, Tiểu nhạc, Bát âm, nhóm Ty Chung, Ty Khánh, Ty Cổ và múa Bát dật văn, Bát dật võ), và hệ thống bài bản (đã trình bày ở chương 3) được triều đình qui định thành điển chế và có điều chỉnh qua từng thời kỳ dưới triều các vua Nguyễn ở Huế. Tế : Là cúng dâng lễ vật theo nghi lễ trọng thể, thường có đọc sớ và Chiêng, Trống đi kèm. Tế đàn : Đàn lập giữa trời để tế ; Đàn tế.

Xã Tắc: Xã (thần đất, còn gọi là thần Hậu thổ), Tắc (thần ngũ cốc, còn 15 gọi là thần Lúa); ngoài ra, Xã Tắc còn được hiểu là giang sơn xã tắc để chỉ đất nước và những gì thuộc về chủ quyền của một quốc gia. Đàn Xã Tắc: Là nơi vua cho đắp đàn bằng nguồn đất sạch của cả nước, tượng trưng cho sự thống nhất giang sơn, dùng để tế thần Xã và thần Tắc một năm hai lần vào mùa Xuân và mùa Thu cầu cho mưa thuận gió hòa, mùa màng tươi tốt, muôn dân trăm họ được ấm no, hạnh phúc. Trong phạm vi nghiên cứu, luận án chỉ đề cập đến lễ tế Xã Tắc trong cung đình dưới thời các vua Nguyễn, và để làm rõ hơn nguồn gốc, xuất xứ của nhạc lễ cung đình và nhạc lễ trong tế đàn Xã Tắc, chúng tôi xin tiếp cận dưới góc nhìn lịch đại để thấy rõ sự ảnh hưởng và tiếp thu có chọn lọc cùng những sáng tạo tài tình của tiền nhân trong loại hình nhạc lễ cung đình Việt Nam.Nhạc lễ theo điển sử Trung Quốc Nhã nhạc (nhạc lễ) là một thuật ngữ chỉ loại hình âm nhạc dùng trong cung đình một số nước phong kiến phương Đông như Trung Quốc, Hàn Quốc, Nhật bản và Việt Nam. Theo tự điển Hán - Việt của Thiều Chửu và Trần Văn Chính, (“Nhã”, có nghĩa chung là thanh cao, đẹp đẽ, còn có nghĩa khác là chính đáng, có phép tắc, có mẫu mực, đối nghĩa với “Tục”; còn “Nhạc” là âm nhạc) [27].

Khái niệm Nhã nhạc theo từ điển Từ Hải nêu lên như sau: “Nhã nhạc được gọi trái nghĩa với tục nhạc. Nhã nhạc là nhạc và múa mà các vị đế vương Trung Quốc thời xưa dùng trong lúc cúng tế trời đất, tổ tiên và trong các dịp lễ vui mừng của triều đình cùng các cuộc yến tiệc”1 [Từ Hải, Thượng Hải, 1989, dẫn theo tài liệu “các đàn tế ở Huế” của NNC Phan Thuận An]. Như vậy, Nhã nhạc ở Trung Quốc được hiểu là âm nhạc cung đình nói chung, đối nghịch với tục nhạc (tức âm nhạc dân gian). 1 Phiên âm chữ Hán: “Nhã nhạc: Tục nhạc đich đối xưng.

Trung Quốc cổ đại đế vương tế tự thiên địa, tổ tiên cập triều hạ, yến hưởng thời sở dụng đích nhạc vũ”. 16 Để tìm hiểu sâu hơn về sự hình thành và phát triển của lịch sử Nhã nhạc (nhạc lễ) Trung Quốc, chúng tôi xin điểm qua một số dấu mốc quan trọng sau: Các nhạc cụ trống, khánh đá, ống địch làm bằng xương thú được người Trung Quốc sử dụng ngay từ thời tiền sử và lần lượt được bổ sung thêm ở các triều đại kế tiếp như: Thời nhà Hạ (1800- 1500 Tr. CN) người Trung Quốc sử dụng thêm nhạc cụ Huân bằng đất nung và Chuông gốm. Thời nhà Thương (1450 – 1050 Tr.

CN), âm nhạc thường đi kèm vũ điệu. Vũ nhạc đời nhà Thương gắn liền với vu thuật được dùng trong lễ dâng hiến cho quỉ thần, là phương tiện để giao tiếp với thế giới thần linh. Nhạc cụ nhà Thương cũng phát triển vượt trội so với các thời đại trước. Khánh đá, Chuông đồng đã được sử dụng.

đặc biệt họ đã chế ra loại Chuông đồng phát ra hai cao độ khác nhau theo mẫu hình quả trám, người Trung Quốc gọi là hình ngói ghép [115]. Nhà Chu (Thế kỷ XI – 256 Tr. CN) đã kế thừa thành tựu âm nhạc nhà Thương đồng thời thực hiện nhiều cải cách lớn về văn hóa, kỹ thuật để xây dựng một quốc gia rộng lớn với chế độ chính trị mới mẻ. Để duy trì trật tự xã hội theo chế độ, nhà Chu đã đặt ra lễ nhạc, trong đó, lễ là những nghi thức về tế tự, triều hưởng và nhạc là hệ thống vũ nhạc đi kèm các nghi lễ đó.

Sách Âm nhạc Trung Quốc do Kiều Kiến Trung (Chủ biên) cho biết “Thời đại nhà Chu là thời đại đưa ra qui định sớm nhất đối với “Lễ” (các nghi thức tế tự, triều hưởng) và “Nhạc” (vũ nhạc tiến hành theo với “Lễ”), đấy chính là chế định ra lễ nhạc”), [120]. Sách Âm nhạc Trung Quốc còn cho biết thêm: “Chế độ lễ nhạc đã ảnh hưởng tác động tới mấy nghìn năm sau, mãi tới đời nhà Thanh mới kết thúc. Nội dung cụ thể của mỗi thời đại không giống nhau, nhưng về lý luận lại nhất loạt lấy nhà Chu làm mẫu mực” [120 – tr 20]. Như vậy, nhà Chu lập ra Nhã nhạc (nhạc lễ) để chứng tỏ quyền lực của mình ở nhiều đẳng 17 cấp khác nhau, nhằm duy trì trật tự xã hội và quyền lực cao nhất thuộc về Thiên tử.

Thời nhà Tần khái niệm Nhã nhạc là âm nhạc nghi lễ cung đình, tách hẳn ra với loại hình âm nhạc giải trí trong cung đình vốn có nguồn gốc từ âm nhạc dân gian. Thời nhà Đường (618- 907), âm nhạc cung đình có nhiều loại hình phong phú, đa dạng thì Nhã nhạc vẫn được duy trì và xây dựng với qui mô lớn. Thời nhà Tống bao gồm các loại hình: Nhã nhạc, Tục nhạc, Hồ nhạc… như vậy, khái niệm và nội dung của Nhã nhạc qua các thời kỳ này là âm nhạc nghi lễ, tồn tại bên cạnh các loại hình âm nhạc giải trí trong cung đình. Từ điển Từ Nguyên nêu định nghĩa: “Nhã nhạc là nhạc chính đáng, ngày xưa dùng trong các dịp lễ tế Giao, tế Miếu và các dịp triều hội…” [dẫn theo tài liệu “Các đàn tế ở Huế” của NNC Phan Thuận An].

Từ điển Từ Hải còn giải thích thêm rằng: Thời nhà Chu dùng Nhã nhạc để múa Lục vũ ở tông miếu, các nhà Nho cho rằng âm nhạc ấy là “trung chính, hòa bình”, lời ca ấy là “điển nhã, thuần chính”, rồi tôn Lục vũ lên làm khuôn phép của Nhã nhạc… [Từ Hải, Thượng Hải xuất bản, 1989, “Theo tài liệu đã dẫn” của NNC Phan Thuận An]. Như vậy, khái niệm Nhã nhạc Trung Quốc được hiểu theo hai nghĩa sau: -Nghĩa rộng: bao gồm tất cả các loại nhạc có trong cung đình -Nghĩa hẹp: Là loại hình âm nhạc nghi lễ, có ý nghĩa như là quốc nhạc, thể hiện vai trò chính trị của triều đình. Vừa mang tính nghi lễ, vừa mang tính chính trị, vừa có ảnh hưởng sang các nước có mối quan hệ gần gũi với Nhã nhạc Trung Quốc như Triều Tiên, Nhật Bản, Việt Nam. Nhạc lễ theo sử liệu Việt Nam Ở Việt Nam, dưới thời Lê Sơ, theo các tài liệu sử ghi lại thì trong công cuộc xây dựng chính qui hóa nền âm nhạc cung đình Việt Nam, âm nhạc thời vua Lê Thánh Tông (1460 – 1497) đã có sự sắp xếp lại thành hai bộ phận: đó là thự (bộ) Đồng văn và thự Nhã nhạc, do quan Thái thường cai quản.

Về hai bộ nhạc lễ này, nhà sử học Phạm Đình Hổ trong cuốn Vũ Trung tùy bút [56] cho rằng: Đồng văn chuyên về tấu nhạc (nhạc đàn), còn Nhã nhạc chuyên về thanh nhạc (nhạc hát). Nhưng theo một số tài liệu của các nhà nghiên cứu âm nhạc sau này thì: “… Nhã nhạc chỉ là một bộ phận nằm trong dàn nhạc lớn” ( Nguyễn Chí Vũ - Tìm hiểu một số hình thức tổ chức âm nhạc cổ truyền Việt Nam -Tạp chí nghiên cứu VHNT), hoặc: “… Nhã nhạc không còn là một dàn đồng ca hay hợp xướng như hiểu theo lúc ban đầu, (…) các bộ Đồng văn, Nhã nhạc và bộ Đại nhạc đã kết hợp thành dàn nhạc lớn của cung đình trong các đại lễ…” (Nguyễn Viêm - Lịch sử âm nhạc dân gian cổ truyền Việt Nam - Viện Nghiên cứu âm nhạc). Theo Luận án “Âm nhạc truyền thống Việt Nam” [65], của Trần Văn Khê cũng cho rằng: Nhã nhạc dùng để tấu nhạc chứ không có chức năng ca hát. Trong quá trình phát triển của lịch sử âm nhạc cung đình, đặc biệt là lịch sử phát triển dàn nhạc thì hình như mọi tổ chức dàn nhạc cung đình Huế đã không còn giữ nguyên chức năng và nghi thức trình tấu như qui định ban đầu mà chúng phối hợp diễn tấu với nhau theo từng nội dung nghi lễ, nghi thức hết sức đa dạng, cầu kỳ của triều đình và rất có thể đã hình thành thêm những tổ chức dàn nhạc mới, các thể loại âm nhạc mới.

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ