Khóa luận: Tình hình sử dụng ngôn ngữ ở vùng đồng bào Khơ Mú huyện Kỳ Sơn, Nghệ An

Khám phá thực trạng sử dụng ngôn ngữ của người Khơ Mú tại Kỳ Sơn, Nghệ An. Tài liệu phân tích nguyên nhân và các giải pháp bảo tồn tiếng mẹ đẻ.

Người đăng

Ẩn danh

Thể loại

Khóa Luận Tốt Nghiệp

2010

98
0
0

Phí lưu trữ

35 Point

Tóm tắt

I. Ngôn ngữ người Khơ Mú ở Kỳ Sơn Tổng quan và bản sắc

Kỳ Sơn, một huyện miền núi biên giới của tỉnh Nghệ An, là nơi hội tụ của nhiều dân tộc anh em, tạo nên một bức tranh đa dạng ngôn ngữ và văn hóa đặc sắc. Trong đó, cộng đồng người Khơ Mú ở Nghệ An chiếm một vị trí quan trọng với những giá trị văn hóa độc đáo, mà cốt lõi là tiếng Khơ Mú. Ngôn ngữ này thuộc ngữ hệ Nam Á, chi Môn-Khmer, nhánh Khmuic, và cho đến nay vẫn tồn tại chủ yếu dưới dạng ngôn ngữ nói, chưa có một hệ thống chữ viết người Khơ Mú chính thức được phổ biến rộng rãi. Tiếng Khơ Mú không chỉ là công cụ giao tiếp hàng ngày mà còn là phương tiện lưu giữ và chuyển giao tri thức bản địa, các làn điệu dân ca “Tơm”, truyện cổ, và các nghi lễ truyền thống. Nó chính là linh hồn, là sợi dây kết nối các thế hệ, định hình nên bản sắc văn hóa dân tộc của người Khơ Mú. Theo nghiên cứu của Đặng Lệ Thuỷ (2010), dân tộc Khơ Mú tại Kỳ Sơn có lịch sử di cư từ Lào cách đây khoảng 200-300 năm, sống xen kẽ với các dân tộc Thái, Hmông. Chính môi trường giao thoa văn hóa này đã tạo nên một thực trạng song ngữ, đa ngữ tự nhiên, nơi người Khơ Mú không chỉ sử dụng tiếng mẹ đẻ mà còn thông thạo tiếng Thái để giao tiếp liên tộc người và học tiếng Việt để hòa nhập với cộng đồng quốc gia. Sự tồn tại của tiếng Khơ Mú trong bối cảnh ngôn ngữ các dân tộc miền Tây Nghệ An góp phần làm phong phú thêm kho tàng di sản văn hóa Việt Nam.

1.1. Vị trí tiếng Khơ Mú trong sự đa dạng ngôn ngữ miền Tây Nghệ An

Miền Tây Nghệ An là một không gian ngôn ngữ đa dạng, nơi cùng tồn tại nhiều ngôn ngữ thuộc các ngữ hệ khác nhau. Trong đó, tiếng Khơ Mú đóng vai trò là ngôn ngữ của một trong những tộc người bản địa lâu đời nhất khu vực. Dù không phải là ngôn ngữ chiếm ưu thế về số lượng người nói so với tiếng Thái hay tiếng Hmông, tiếng Khơ Mú vẫn giữ một vị trí quan trọng trong việc định hình bản sắc văn hóa vùng. Nó là một mắt xích trong mối quan hệ giao thoa ngôn ngữ, thể hiện qua hiện tượng vay mượn từ vựng và cấu trúc ngữ pháp với các ngôn ngữ láng giềng. Thực tế này cho thấy vai trò của tiếng Khơ Mú không chỉ giới hạn trong cộng đồng mà còn là một thành tố không thể thiếu trong bức tranh chung về đa dạng ngôn ngữ của khu vực.

1.2. Đặc điểm cộng đồng và văn hóa Khơ Mú tại huyện Kỳ Sơn

Cộng đồng dân tộc Khơ Mú ở Kỳ Sơn chủ yếu sinh sống bằng kinh tế nương rẫy, đời sống còn nhiều khó khăn. Họ định cư thành từng bản, thường ở các triền núi, gần nguồn nước. Văn hóa Khơ Mú thể hiện rõ nét qua kiến trúc nhà sàn, trang phục, ẩm thực và đặc biệt là đời sống tinh thần phong phú. Các nghi lễ nông nghiệp như lễ tra hạt (Pa Sưm), các làn điệu dân ca “Tơm” giao duyên, chúc mừng, hay điệu múa “Mừng nhà mới” là những biểu hiện sinh động của bản sắc văn hóa dân tộc. Tất cả những giá trị này đều được thực hành và lưu truyền chủ yếu qua tiếng Khơ Mú, khẳng định vai trò trung tâm của ngôn ngữ trong việc duy trì và phát huy di sản của cộng đồng.

II. Thực trạng sử dụng ngôn ngữ người Khơ Mú và nguy cơ mai một

Thực trạng sử dụng ngôn ngữ của cộng đồng người Khơ Mú tại Kỳ Sơn, Nghệ An đang đối mặt với nhiều thách thức lớn, đặc biệt là nguy cơ mai một ngôn ngữ dân tộc. Các khảo sát thực địa tại ba bản Nhãn Cù, Nhãn Lú và Xa Vang (xã Tà Cạ) cho thấy một bức tranh đa chiều. Trong phạm vi gia đình và cộng đồng, tiếng Khơ Mú vẫn được sử dụng với tần suất tuyệt đối (100% trong các giao tiếp nội tộc), đóng vai trò là phương tiện chính để gìn giữ tiếng mẹ đẻ. Tuy nhiên, khi bước ra khỏi không gian quen thuộc, vai trò này dần suy giảm. Trong giao tiếp với các dân tộc láng giềng như Thái, Hmông, tiếng Thái trở thành ngôn ngữ chung được ưu tiên sử dụng. Đáng báo động hơn, tiếng Việt, dù là ngôn ngữ quốc gia, lại có phạm vi sử dụng rất hạn hẹp và mức độ thành thạo không đồng đều. Nghiên cứu của Đặng Lệ Thuỷ (2010) chỉ ra rằng: “Tỷ lệ người dân giao tiếp thành thạo được bằng tiếng Việt vẫn không cao, thậm chí rất thấp”. Điều này tạo ra một “hàng rào ngôn ngữ”, ảnh hưởng trực tiếp đến khả năng tiếp cận giáo dục, thông tin và các cơ hội phát triển kinh tế-xã hội của cộng đồng người Khơ Mú ở Nghệ An. Sự thu hẹp không gian sử dụng, áp lực từ các ngôn ngữ chiếm ưu thế hơn và việc chưa có chữ viết phổ biến là những yếu tố đẩy nhanh quá trình mai một ngôn ngữ dân tộc.

2.1. Phân tích phạm vi sử dụng thu hẹp của tiếng Khơ Mú

Tiếng Khơ Mú hiện nay chủ yếu được sử dụng trong các bối cảnh không chính thức như sinh hoạt gia đình, các nghi lễ truyền thống và giao tiếp trong bản làng. Khảo sát cho thấy 100% người Khơ Mú dùng tiếng mẹ đẻ khi nói chuyện với cha mẹ, vợ chồng và con cái. Tuy nhiên, trong các lĩnh vực công cộng như họp phụ huynh, giao dịch tại chợ hay làm việc với cán bộ, tiếng Việt hoặc tiếng Thái được ưu tiên hơn. Sự phân chia chức năng này vô hình trung đẩy tiếng Khơ Mú vào vị thế một “ngôn ngữ gia đình”, làm giảm vai trò xã hội và hạn chế khả năng phát triển của nó. Đây là dấu hiệu rõ ràng cho thấy thách thức trong việc gìn giữ tiếng mẹ đẻ trong bối cảnh xã hội hiện đại.

2.2. Các yếu tố khách quan và chủ quan dẫn đến mai một ngôn ngữ

Nguy cơ mai một ngôn ngữ dân tộc Khơ Mú xuất phát từ nhiều nguyên nhân. Về mặt khách quan, đó là áp lực từ tiếng Việt trong hệ thống giáo dục quốc dân và tiếng Thái trong giao lưu kinh tế vùng. Việc không có chữ viết người Khơ Mú được chuẩn hóa và giảng dạy khiến ngôn ngữ chỉ có thể lưu truyền qua đường nói, dễ bị sai lệch và lãng quên. Về mặt chủ quan, một bộ phận thế hệ trẻ có tâm lý tự ti, ngại sử dụng tiếng mẹ đẻ ở nơi công cộng. Đời sống kinh tế khó khăn cũng khiến người dân ưu tiên học các ngôn ngữ mang lại lợi ích kinh tế trước mắt hơn là nỗ lực bảo tồn ngôn ngữ truyền thống. Những yếu tố này cộng hưởng, tạo ra một vòng xoáy đe dọa sự tồn vong của tiếng Khơ Mú.

III. Giải pháp giáo dục song ngữ để bảo tồn ngôn ngữ Khơ Mú

Để giải quyết bài toán bảo tồn ngôn ngữ và nâng cao chất lượng giáo dục cho người Khơ Mú, mô hình giáo dục song ngữ dựa trên tiếng mẹ đẻ nổi lên như một giải pháp chiến lược và bền vững. Mục tiêu của phương pháp này là giúp học sinh vừa gìn giữ tiếng mẹ đẻ, vừa sử dụng thành thạo tiếng Việt. Bằng cách sử dụng tiếng Khơ Mú làm ngôn ngữ chuyển tiếp trong những năm đầu cấp tiểu học, chương trình sẽ giúp trẻ em dễ dàng tiếp thu kiến thức hơn, tránh được cú sốc tâm lý khi phải học hoàn toàn bằng một ngôn ngữ xa lạ. Điều này không chỉ cải thiện kết quả học tập mà còn nuôi dưỡng niềm tự hào về bản sắc văn hóa dân tộc. Quá trình dạy tiếng dân tộc thiểu số cần được xây dựng một cách bài bản, từ việc biên soạn tài liệu giảng dạy phù hợp với văn hóa Khơ Mú, đào tạo đội ngũ giáo viên là người bản địa hoặc thông thạo cả hai ngôn ngữ, đến việc tạo ra một môi trường học đường thân thiện, khuyến khích sử dụng cả hai thứ tiếng. Theo các chuyên gia, “Nền tảng cơ bản để xây dựng đất nước là mọi công dân được tham gia vào phát triển và hiểu được quan điểm chính sách của Nhà nước”, và giáo dục song ngữ chính là chìa khóa để hiện thực hóa mục tiêu này đối với cộng đồng người Khơ Mú ở Nghệ An.

3.1. Mô hình dạy tiếng dân tộc thiểu số dựa trên tiếng mẹ đẻ

Một mô hình hiệu quả bắt đầu bằng việc sử dụng tiếng Khơ Mú làm ngôn ngữ giảng dạy chính ở lớp mầm non và lớp 1. Tiếng Việt sẽ được giới thiệu như một môn học. Dần dần, thời lượng sử dụng tiếng Việt sẽ tăng lên ở các lớp cao hơn, và đến cuối cấp tiểu học, học sinh có thể học hoàn toàn bằng tiếng Việt trong khi vẫn duy trì các giờ học bằng tiếng Khơ Mú để củng cố ngôn ngữ và văn hóa. Mô hình này đòi hỏi sự đầu tư vào việc xây dựng bộ tài liệu học tập song ngữ, bao gồm sách giáo khoa, truyện tranh, bài hát có nội dung gần gũi với đời sống và văn hóa Khơ Mú, giúp việc học trở nên sinh động và ý nghĩa hơn.

3.2. Vai trò của gia đình và cộng đồng trong bảo tồn ngôn ngữ

Thành công của giáo dục song ngữ không chỉ phụ thuộc vào nhà trường mà còn cần sự tham gia tích cực của gia đình và cộng đồng. Gia đình là môi trường đầu tiên và quan trọng nhất để gìn giữ tiếng mẹ đẻ. Cha mẹ cần được khuyến khích giao tiếp với con cái bằng tiếng Khơ Mú, kể cho con nghe những câu chuyện cổ, dạy những bài hát truyền thống. Cộng đồng, thông qua các già làng, trưởng bản, cần tổ chức các hoạt động văn hóa, lễ hội để tạo không gian thực hành ngôn ngữ. Sự kết hợp chặt chẽ giữa nhà trường, gia đình và xã hội sẽ tạo ra một môi trường ngôn ngữ lành mạnh, hỗ trợ hiệu quả cho nỗ lực bảo tồn ngôn ngữ.

IV. Các chính sách ngôn ngữ cần thiết gìn giữ tiếng Khơ Mú

Bên cạnh giải pháp giáo dục, việc xây dựng và thực thi các chính sách ngôn ngữ phù hợp là yếu tố then chốt để đảm bảo sự tồn tại và phát triển của tiếng Khơ Mú. Một chính sách ngôn ngữ toàn diện cần phải công nhận tiếng Khơ Mú là một di sản văn hóa phi vật thể quý giá của quốc gia và có những hành động cụ thể để bảo vệ nó. Trước hết, cần ưu tiên nguồn lực cho việc nghiên cứu, sưu tầm và số hóa các giá trị văn hóa dân gian được lưu truyền bằng lời nói như truyện cổ, dân ca, tục ngữ. Quan trọng hơn cả là việc xúc tiến xây dựng một bộ chữ viết người Khơ Mú thống nhất và khoa học. Chữ viết sẽ là công cụ hữu hiệu để chuẩn hóa ngôn ngữ, biên soạn tài liệu, và đưa ngôn ngữ vào đời sống văn bản, từ đó nâng cao vị thế của nó. Chính phủ và chính quyền địa phương cần ban hành các chính sách khuyến khích sử dụng tiếng Khơ Mú trên các phương tiện truyền thông địa phương như đài phát thanh, truyền hình. Việc có các chương trình bằng tiếng dân tộc không chỉ giúp phổ biến thông tin mà còn củng cố niềm tự hào và ý thức bảo tồn ngôn ngữ trong cộng đồng. Đây là những bước đi chiến lược nhằm gìn giữ bản sắc văn hóa dân tộc một cách bền vững.

4.1. Xây dựng và phổ biến bộ chữ viết người Khơ Mú

Việc chuẩn hóa và phổ biến một hệ thống chữ viết người Khơ Mú là nhiệm vụ cấp bách. Quá trình này cần có sự tham gia của các nhà ngôn ngữ học và chính những người bản ngữ để đảm bảo tính khoa học và phù hợp. Sau khi có chữ viết, cần triển khai các lớp học xóa mù chữ cho người lớn và đưa vào chương trình dạy tiếng dân tộc thiểu số tại trường học. Chữ viết sẽ giúp ghi chép lại kho tàng văn học dân gian, biên soạn từ điển, sách báo, tạo tiền đề cho sự phát triển lâu dài của ngôn ngữ.

4.2. Nâng cao vai trò của tiếng Khơ Mú trên các phương tiện truyền thông

Để tiếng Khơ Mú hiện diện nhiều hơn trong đời sống công cộng, cần xây dựng các chương trình phát thanh, truyền hình bằng tiếng Khơ Mú. Nội dung có thể bao gồm tin tức địa phương, phổ biến kiến thức nông nghiệp, chăm sóc sức khỏe, và các chương trình văn nghệ giới thiệu văn hóa Khơ Mú. Việc sử dụng ngôn ngữ trên truyền thông không chỉ giúp bảo tồn ngôn ngữ mà còn khẳng định giá trị và vị thế của nó trong xã hội hiện đại, góp phần củng cố bản sắc văn hóa dân tộc.

4.3. Đề xuất chính sách hỗ trợ nghệ nhân và người thực hành ngôn ngữ

Nhà nước cần có chính sách ngôn ngữ cụ thể để tôn vinh và hỗ trợ các nghệ nhân, già làng - những người đang nắm giữ vốn tri thức và ngôn ngữ quý báu. Các chính sách này có thể bao gồm trợ cấp, phong tặng danh hiệu, và tạo điều kiện để họ mở các lớp truyền dạy dân ca, truyện cổ, và các nghi lễ truyền thống cho thế hệ trẻ. Đây là cách trực tiếp và hiệu quả để gìn giữ tiếng mẹ đẻ và bảo vệ di sản văn hóa phi vật thể ngay tại cộng đồng.

04/10/2025

Trích đoạn nội dung tài liệu

Khãa luËn tèt nghiÖp khãa häc 2006 - 2010 TRƯỜNG ĐẠI HỌC VĂN HÓA HÀ NỘI KHOA VĂN HÓA DÂN TỘC THIỂU SỐ TÌNH HÌNH SỬ DỤNG NGÔN NGỮ Ở VÙNG ĐỒNG BÀO KHƠ MÚ HUYỆN KỲ SƠN – NGHỆ AN Khóa luận tốt nghiệp cử nhân văn hóa Ngành: Văn hóa dân tộc thiểu số Sinh viên thực hiện: ĐẶNG LỆ THUỶ Giảng viêng hướng dẫn: TS. HOÀNG VĂN HÙNG HÀ NỘI - 2010 Sinh viªn: §Æng LÖ Thñy 1 Líp VHDT 12C Khãa luËn tèt nghiÖp khãa häc 2006 - 2010 Lêi c¶m ¬n §Ó hoµn thµnh ®Ò tµi “T×nh h×nh sö dông ng«n ng÷ ë vïng ®ång bµo Kh¬ mó huyÖn Kú S¬n - NghÖ An” ®óng tiÕn ®é vµ ®¶m b¶o yªu cÇu vÒ mÆt néi dung vµ chÊt l−îng cña mét khãa luËn tèt nghiÖp cö nh©n chuyªn ngµnh v¨n hãa d©n téc thiÓu sè, tr−êng §¹i häc V¨n hãa Hµ Néi. Ngoµi sù nç lùc cña b¶n th©n , ng−êi viÕt cßn nhËn ®−îc rÊt nhiÒu sù gióp ®ì nhiÖt t×nh cña c¸c tæ chøc vµ c¸ nh©n. Xin ®−îc c¶m ¬n UBND huyÖn Kú S¬n, Phßng VHTT - TT HuyÖn Kú S¬n, UBND x· Tµ C¹, Tr−êng TiÓu häc Tµ C¹, Trung t©m gi¸o dôc th−êng xuyªn huyÖn Kú S¬n, Phßng gi¸o dôc ®µo t¹o huyÖn Kú S¬n ®· cung cÊp nhiÒu tµi liÖu cÇn thiÕt gióp cho viÖc hoµn thµnh khãa luËn.

Xin ®−îc c¶m ¬n c¸c giµ lµng, tr−ëng b¶n, c¸c thÇy Mo, c¸c nghÖ nh©n ®· dµnh thêi gian gióp ng−êi viÕt kh¸i qu¸t l¹i bøc tranh v¨n hãa téc ng−êi. C¶m ¬n ®ång bµo ë ba b¶n Nh·n Cï, Nh·n Lú vµ Xa Vang ®· nhiÖt t×nh tr¶ lêi nh÷ng c©u hái trong phiÕu ®iÒu tra do ng−êi viÕt ph©n ph¸t. §Æc biÖt, göi lêi c¶m ¬n ch©n thµnh nhÊt tíi Th.S Hoµng V¨n Hïng - gi¶ng viªn khoa VHDTTS, ng−êi ®· trùc tiÕp h−íng dÉn tËn t×nh ®Ó ng−êi viÕt hoµn thµnh tèt ®Ò tµi khãa luËn nµy. Ngoµi ra còng xin c¶m ¬n PGS.TS T¹ V¨n Th«ng - ViÖn ng«n ng÷, ®· cung cÊp nhiÒu t− liÖu quý ®Ó t¸c gi¶ phôc vô bµi viÕt tèt h¬n.

Bµi khãa luËn lµ kÕt qu¶ ®¸nh gi¸ cña c¸c sinh viªn tr−íc khi rêi gi¶ng ®−êng ®¹i häc, lµ minh chøng cho sù vËn dông kiÕn thøc trong suèt 4 n¨m, lµ niÒm ®am mª nghiªn cøu vµ t×m tßi, häc hái. Dï ®· cè g¾ng nh−ng kh«ng thÓ nµo tr¸nh ®−îc nh÷ng khiÕm khuyÕt. KÝnh mong thÇy, c« gi¸o ®ãng gãp vµ bæ sung ®Ó bµi viÕt ®−îc hoµn chØnh h¬n n÷a c¶ vÒ néi dung lÉn h×nh thøc. Xin ch©n thµnh c¶m ¬n ! Hµ Néi, th¸ng 5 n¨m 2010 Sinh viªn §Æng LÖ Thñy Sinh viªn: §Æng LÖ Thñy 2 Líp VHDT 12C Khãa luËn tèt nghiÖp khãa häc 2006 - 2010 MỤC LỤC Më ®Çu.

11 Mét sè ®Æc ®iÓm vÒ huyÖn kú s¬n - tØnh nghÖ an vμ vÒ ng−êi kh¬ mó ë kú s¬n .1 Mét sè ®Æc ®iÓm chung vÒ huyÖn kú s¬n - tØnh nghÖ an .1 Mét sè ®Æc ®iÓm vÒ tù nhiªn. Mét sè ®Æc ®iÓm vÒ x· héi. Ng−êi kh¬ mó ë huyÖn Kú s¬n. 30 Sö dông ng«n ng÷.

30 trong céng ®ång kh¬ mó ë kú s¬n. Mét sè c¬ së lÝ luËn vÒ tr¹ng th¸i ®a (song) ng÷ vµ gi¸o dôc song ng÷. thùc tÕ sö dông ng«n ng÷ ë céng ®ång kh¬ mó t¹i kú s¬n. Hoµn c¶nh vµ ph¹m vi sö dông ng«n ng÷ ë céng ®ång Kh¬ mó t¹i ba b¶n Nh·n Cï, Nh·n Lú vµ Xa Vang - x· Tµ C¹, huyÖn Kú S¬n.

Kh¶ n¨ng sö dông ng«n ng÷ ë céng ®ång Kh¬ mó ë ba b¶n Nh·n Cï, Nh·n Lú vµ Xa Vang - x· Tµ C¹ huyÖn Kú S¬n. Kh¶ n¨ng häc tËp b»ng tiÕng ViÖt cña häc sinh Kh¬ mó t¹i Trung t©m gi¸o dôc th−êng xuyªn huyÖn Kú S¬n. 63 nh÷ng biÖn ph¸p nh»m n©ng cao. 63 kh¶ n¨ng sö dông ng«n ng÷.

63 trong céng ®ång kh¬ mó ë kú s¬n. 63 Sinh viªn: §Æng LÖ Thñy 3 Líp VHDT 12C Khãa luËn tèt nghiÖp khãa häc 2006 - 2010 3. Mét sè vÊn ®Ò ®ang ®Æt ra tõ thùc tÕ ng«n ng÷ c¸c d©n téc thiÓu sè ë ViÖt Nam. §¸nh gi¸ vÒ t×nh h×nh sö dông ng«n ng÷ trong céng ®ång Kh¬ mó ë kú s¬n.

§èi víi tiÕng ViÖt. §èi víi tiÕng mÑ ®Î cña ng−êi Kh¬ mó. §èi víi tiÕng Th¸i. C¸c nguyªn nh©n cña t×nh h×nh sö dông ng«n ng÷ hiÖn nay trong céng ®ång Kh¬ mó ë Kú S¬n.

c¸c biÖn ph¸p n©ng cao kh¶ n¨ng sö dông ng«n ng÷ trong céng ®ång kh¬ mó. Ph−¬ng h−íng chung. C¸c biÖn ph¸p cô thÓ. 85 Th− môc tham kh¶o.

87 Sinh viªn: §Æng LÖ Thñy 4 Líp VHDT 12C Khãa luËn tèt nghiÖp khãa häc 2006 - 2010 Më ®Çu 1. LÝ do chän ®Ò tµi  Ng«n ng÷ lµ tµi s¶n quý b¸u cña mçi ng−êi vµ cña c¶ céng ®ång mét d©n téc còng nh− cña c¶ quèc gia. Vai trß ®¸ng kÓ nhÊt cña nã lµ lµm ph−¬ng tiÖn giao tiÕp x· héi. Nhê ng«n ng÷ mµ cã x· héi, vµ còng v× cã chøc n¨ng ®ã mµ ng«n ng÷ ®−îc tån t¹i.

ViÖt Nam lµ mét quèc gia ®a d©n téc, nãi chung mçi d©n téc ®Òu cã ng«n ng÷ cña riªng m×nh. Cã d©n téc ®ång thêi cã c¶ ch÷ viÕt vµ tiÕng nãi nh− d©n téc Th¸i, d©n téc Hm«ng. cßn l¹i phÇn ®a c¸c d©n téc chØ cã tiÕng nãi mµ kh«ng cã ch÷ viÕt, vÝ dô nh−: d©n téc Kh¬ mó, d©n téc ¥ ®u. Dï nh− thÕ nµo, th× ®èi víi 54 d©n téc ®ang sinh sèng trªn ®Êt n−íc ta, bªn c¹nh lßng tù hµo vµ yªu quý ®èi víi tiÕng mÑ ®Î, mét thµnh tè lµm nªn b¶n s¾c v¨n ho¸ d©n téc cña m×nh, cßn cã sù quý mÕn vµ tr©n träng ®èi víi tiÕng ViÖt - ng«n ng÷ giao tiÕp chung cña tÊt c¶ c¸c d©n téc.

ý thøc ®−îc tÇm quan träng cã tÝnh chÊt chiÕn l−îc cña vÊn ®Ò d©n téc nãi chung trong ®ã cã vÊn ®Ò ng«n ng÷ nãi riªng, §¶ng céng s¶n vµ Nhµ n−íc ViÖt Nam ngay tõ khi míi ra ®êi ®· x¸c ®Þnh c¸c chñ tr−¬ng vµ ho¹ch ®Þnh nh÷ng chÝnh s¸ch ®óng ®¾n vÒ c¸c vÊn ®Ò d©n téc, trong ®ã cã chÝnh s¸ch ng«n ng÷. Cã thÓ nãi ®ã lµ nh÷ng quèc s¸ch thuéc ph¹m trï c¸c chÝnh s¸ch x· héi, ®· ®−îc chó ý hµng ®Çu ë ViÖt Nam hiÖn nay. C¸c chñ tr−¬ng vµ chÝnh s¸ch cña §¶ng vµ Nhµ n−íc ta vÒ ng«n ng÷ ë c¸c d©n téc thiÓu sè, ®· dùa trªn nh÷ng luËn ®iÓm c¬ b¶n: Mét lµ, t«n träng vµ t¹o ®iÒu kiÖn ®Ó c¸c d©n téc thiÓu sè b¶o tån vµ ph¸t huy tiÕng nãi, ch÷ viÕt riªng cña d©n téc m×nh; Hai lµ, t¹o ®iÒu kiÖn ®Ó c¸c d©n téc thiÓu sè cã c¬ héi n¾m b¾t vµ sö dông tèt tiÕng ViÖt trong ®êi sèng x· héi, trong gi¸o dôc vµ trong lÜnh vùc truyÒn thèng v¨n ho¸. Môc tiªu cña c¸c chñ tr−¬ng, chÝnh s¸ch nµy lµ h−íng tíi tr¹ng th¸i song ng÷ ë c¸c vïng d©n téc thiÓu sè, trong ®ã cã Sinh viªn: §Æng LÖ Thñy 5 Líp VHDT 12C Khãa luËn tèt nghiÖp khãa häc 2006 - 2010 ng−êi Kh¬ mó, gióp cho ®ång bµo võa n¾m ®−îc vµ sö dông tèt tiÕng mÑ ®Î, võa n¾m v÷ng vµ sö dông thuÇn thôc tiÕng ViÖt.

 Trong thùc tÕ ë ViÖt Nam hiÖn nay, tiÕng ViÖt lµ ng«n ng÷ phæ th«ng, lµ tµi s¶n chung cña céng ®ång c¸c d©n téc ViÖt Nam, ®−îc sö dông réng r·i trong tÊt c¶ c¸c lÜnh vùc cña x· héi. C¸c c«ng d©n ViÖt Nam cã quyÒn lîi vµ nghÜa vô häc tËp vµ sö dông tèt tiÕng ViÖt, v× chØ cã häc tèt vµ sö dông thµnh th¹o tiÕng ViÖt míi cã c¬ héi tiÕp thu ®−îc nh÷ng kiÕn thøc tiªn tiÕn cña nh©n lo¹i. ThÕ nh−ng, kÕt qu¶ cho thÊy l¹i kh«ng lµ ®iÒu ta mong ®îi: ë nh÷ng vïng xa x«i hÎo l¸nh, tiÕng ViÖt vÉn ch−a ®−îc ®ång bµo c¸c d©n téc thiÓu sè n¾m v÷ng vµ ch−a ®¶m ®−¬ng ®−îc vai trß thùc tÕ nh− nã ph¶i cã. ë nhiÒu vïng d©n téc thiÓu sè hiÖn nay, trong ®ã cã vïng d©n téc Kh¬ mó ë huyÖn Kú S¬n - NghÖ An, tØ lÖ ng−êi d©n giao tiÕp thµnh th¹o ®−îc b»ng tiÕng ViÖt vÉn kh«ng cao, thËm chÝ rÊt thÊp.

§iÒu nµy ®· ¶nh h−ëng kh«ng Ýt ®Õn sù ph¸t triÓn v¨n ho¸, gi¸o dôc t¹i ®Þa ph−¬ng. VËy thùc tÕ nµy lµ nh− thÕ nµo vµ cã nguyªn do tõ ®©u? Kú S¬n lµ mét huyÖn miÒn nói vïng biªn giíi xa nhÊt cña tØnh NghÖ An, cã hoµn c¶nh t−¬ng tù nh− tÊt c¶ c¸c huyÖn miÒn nói khã kh¨n cña c¶ n−íc. T¹i c¸c b¶n lµng xa x«i, hÎo l¸nh còng gÆp t×nh tr¹ng chung th−êng xuÊt hiÖn lµ ®ång bµo c¸c d©n téc thiÓu sè sö dông ng«n ng÷ cßn chªnh lÖch, ®Æc biÖt lµ tr×nh ®é tiÕng ViÖt rÊt thÊp. ë ®©y, tiÕng ViÖt vÉn cßn lµ mét trë ng¹i, lµ “hµng rµo ng«n ng÷” ®èi víi ®ång bµo, ®Æc biÖt lµ ®èi víi häc sinh.

Thùc tÕ Êy còng ®· vµ ®ang diÔn ra ë vïng ng−êi Kh¬ mó trong ®Þa bµn huyÖn. HiÖn nay, viÖc ®Èy m¹nh chÊt l−îng gi¸o dôc vµ tr×nh ®é v¨n ho¸ ®èi víi häc sinh c¸c d©n téc thiÓu sè, trong ®ã cã ng−êi Kh¬ mó, vÉn ®ang lµ mét tr¨n trë vµ lµ nçi lo l¾ng cña ngµnh gi¸o dôc vµ c¸c cÊp chÝnh quyÒn ë huyÖn Kú S¬n nãi riªng vµ cña tØnh NghÖ An nãi chung. VËy cÇn ¸p dông biÖn ph¸p nµo ®Ó kh¾c phôc t×nh tr¹ng nãi trªn? Sinh viªn: §Æng LÖ Thñy 6 Líp VHDT 12C Khãa luËn tèt nghiÖp khãa häc 2006 - 2010  Lµ con em ng−êi Th¸i - mét d©n téc thiÓu sè ch−a ph¸t triÓn, sinh ra vµ lín lªn ë mét vïng cao cña huyÖn Kú S¬n, t¸c gi¶ cña ®Ò tµi nµy ®· tõ l©u c¶m thÊy day døt tr−íc c©u hái lµ lµm sao gióp ®ång bµo c¸c d©n téc thiÓu sè ë quª h−¬ng m×nh cã mét sù ph¸t triÓn c©n b»ng vµ ®ång ®Òu vÒ mäi mÆt, so víi vïng xu«i vµ so víi c¸c d©n téc kh¸c. ThiÕt nghÜ muèn thùc hiÖn ®−îc môc tiªu ®ã th× mét trong nh÷ng vÊn ®Ò träng t©m ®Æt ra lµ: ph¶i ph¸t triÓn dång ®Òu kh¶ n¨ng sö dông c¸c ng«n ng÷, ®Æc biÖt chó träng n©ng cao kh¶ n¨ng sö dông tiÕng ViÖt vµ t×m c¸ch b¶o tån, ph¸t triÓn tiÕng mÑ ®Î cña c¸c d©n téc thiÓu sè, trong ®ã cã ng−êi Kh¬ mó ë Kú S¬n.

Tõ thùc tÕ nh− trªn, ®Ò tµi nghiªn cøu “ T×nh h×nh sö dông ng«n ng÷ ë vïng ®ång bµo Kh¬ mó huyÖn Kú S¬n - NghÖ An” ®· ®−îc chän lµm h−íng nghiªn cøu trong kho¸ luËn nµy. lÞch sö nghiªn cøu Trong danh môc c¸c c«ng tr×nh nghiªn cøu vÒ d©n téc häc, cã thÓ gÆp nhiÒu tµi liÖu vÒ c¸c khÝa c¹nh v¨n ho¸ kh¸c nhau cña c¸c téc ng−êi trªn ®Êt n−íc ta.

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ