phần mở đầu và phần kết luận, danh mục tài liệu tham khảo, luận văn gồm ba chƣơng. Chƣơng I: Quan niệm của Nguyễn Minh Châu về văn học và nhà văn. Chƣơng II: Quan niệm của Nguyễn Minh Châu về hiện thực và việc phản ánh hiện thực trong tác phẩm văn học. Chƣơng III: Quan niệm của Nguyễn Minh Châu về nhân vật trong tác phẩm văn học.
9 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com Quan niệm nghệ thuật của Nguyễn Minh Châu qua phê bình – tiểu luận Trần Thị Lan Phương PHẦN NỘI DUNG CHƢƠNG I QUAN NIỆM CỦA NGUYỄN MINH CHÂU VỀ VĂN HỌC VÀ NHÀ VĂN. Hoạt động lý luận phê bình của Nguyễn Minh Châu. Bấy lâu nay, khá nhiều ngƣời mới chỉ biết đến Nguyễn Minh Châu nhƣ một nhà văn tài năng, thành công lớn ở mảng sáng tác. Ít ai biết đến nhà văn với vai trò một nhà lý luận - phê bình.
Thế nhƣng, không chỉ ở mảng sáng tác, lý luận – phê bình nƣớc nhà cũng ghi công nhà văn với những đóng góp xuất sắc qua những bài viết đƣợc nhà nghiên cứu Tôn Phƣơng Lan tập hợp trong cuốn Trang giấy trước đèn. Viết tiểu luận - phê bình khi Nguyễn Minh Châu đã có một bề dày kinh nghiệm sáng tác. Do vậy, tất cả những gì tâm huyết mà nhà văn gửi gắm trong những trang tiểu luận - phê bình cũng đều chỉ nhằm mục đích nói đƣợc nhiều hơn, rõ hơn nữa những suy nghĩ, trăn trở của nhà văn về thực trạng của nền văn học nƣớc nhà, về vai trò và trách nhiệm của nhà văn, kinh nghiệm sáng tác, về những hạn chế của văn học cũng nhƣ yêu cầu phải đổi mới văn học… Từ góc độ quan niệm về văn học và nhà văn, theo chúng tôi, Nguyễn Minh Châu đã có những đóng góp cho hoạt động lý luận - phê bình của nƣớc nhà ở bốn vấn đề lớn là: vấn đề văn học với đề tài chiến tranh cách mạng; về mối quan hệ giữa hình thức và nội dung; về mối quan hệ giữa tác giả - tác phẩm và công chúng; về mối quan hệ giữa nhà văn và ngƣời viết phê bình nhƣng chúng tôi chủ yếu chỉ xem xét trên khía cạnh nhà văn đƣa ra yêu cầu đổi mới trong lĩnh vực lý luận – phê bình văn học nƣớc nhà. Hiểu đƣợc vai trò và tầm quan trọng của phê bình văn học nên Nguyễn Minh Châu đã tích cực tham gia vào lĩnh vực này.
Có hoạt động sáng tác tức là có hoạt động phê bình. Hai hoạt động này không mang tính chất thứ bậc mà cả hai đều bình đẳng trong một nền văn học. Đồng thời nó là “tiếng nói đối thoại, gợi ý cho nhau nghĩ tiếp” [24, tr77]. Trong lịch sử phê bình văn học, nhiệm vụ phê bình, đánh giá tác phẩm văn học không chỉ dành riêng cho những nhà phê bình văn học chuyên nghiệp.
Nhiều nhà văn cũng viết phê bình, tự đánh giá tác phẩm của mình và đồng nghiệp. Ngƣời sáng tác lãnh thêm trách nhiệm, chức năng phê bình, mua thêm bao âu lo, trăn trở và suy tƣ. Họ muốn nói thêm về mình, về những sáng tác của mình để ngƣời đọc hiểu về họ sâu sắc hơn. Nhƣng không phải ai cũng viết phê bình đƣợc.
Họ chỉ viết khi nhiều suy tƣ bị dồn nén, thôi thúc mãnh liệt cần giãi bày. Viết phê bình nhƣ một đóng góp, thúc đẩy văn học dân tộc phát triển, tiến bộ. Nguyễn Minh Châu là một nhà văn đồng thời còn xuất hiện với tƣ cách là ngƣời viết phê bình với tập Trang giấy trước đèn. Hành động ông đứng vào hàng ngũ những ngƣời làm phê bình văn học đã thể hiện tinh thần trách nhiệm rất cao 10 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com Quan niệm nghệ thuật của Nguyễn Minh Châu qua phê bình – tiểu luận Trần Thị Lan Phương của ông đối với nền văn học nƣớc nhà.
Hầu nhƣ những ai đã từng gặp Nguyễn Minh Châu đều ngạc nhiên và tự hỏi con ngƣời gày gò, nhút nhát ấy lấy đâu ra sức lực mà suy nghĩ, mà viết, mà sáng tạo nhiều đến nhƣ vậy? Câu trả lời chỉ đơn giản là bởi nhiệt huyết của ông đối với văn học quá sôi nổi và mãnh liệt. Chính vì bầu nhiệt huyết quá lớn ấy, Nguyễn Minh Châu càng tha thiết đối với yêu cầu đổi mới văn học, trong đó có mảng lý luận phê bình. Ông đối diện với nền lý luận phê bình văn học đƣơng đại, nhìn thẳng, nhìn sâu vào nó với tƣ cách là một chủ thể sáng tạo. Nhà văn nhận thấy các nhà phê bình bây giờ đã cố gắng đƣa ra một vài lời chê cho tác phẩm.
Khen chê là điều bình thƣờng trong phê bình nhƣng ở nƣớc ta, đây lại là điều “hơi mới”. Nó “hơi mới mẻ” bởi các nhà phê bình bây giờ cố gắng tìm trong tác phẩm vài thiếu sót, khuyết điểm để chê. Nguyễn Minh Châu đánh giá đây là “một vài chút chuyển mình” vì những năm trong chiến tranh, vì nhiều lẽ, các nhà lý luận phê bình đã ban tặng lời khen quá nhiều. Những cái không đáng khen thì ca ngợi, những cái đáng khen thì lại “tâng bốc” quá.
Còn những cái thiếu sót thì lại bỏ qua hoặc lờ đi coi nhƣ không biết. Vì thế, văn học cách mạng nhìn đâu cũng thấy “tô hồng”, cũng thấy “tráng lên một lớp men trữ tình lãng mạn”. Các nhà phê bình sau chiến tranh giờ đây bắt đầu biết “chê” nhƣ một cảnh tỉnh cho giới sáng tác, lay động những con ngƣời đang say sƣa trong men chiến thắng. Việc làm này buộc ngƣời cầm bút phải có trách nhiệm hơn với những cái họ viết ra, chấm dứt kiểu phê bình đã cổ xƣa quen “dĩ hòa vi quý”, “khen một tí, chê một tí” lấy lệ của giới phê bình đƣơng thời.
Những nhà phê bình chỉ biết khen – chê, theo Nguyễn Minh Châu là “công việc của một ngƣời đi sau sáng tác chờ anh ta làm đƣợc cái gì rồi hạ bút xuống bình phán” [58, tr301]. Nhƣ thế, nhà phê bình phải chờ tác phẩm ra đời, ra mắt ngƣời đọc rồi mới bắt đầu khen chê. Phê bình nhƣ thế chỉ là cái đuôi của sáng tác mà đứng sau lƣng của sáng tác thì mãi mãi không thể phát triển đƣợc. Nguyễn Minh Châu đã phê phán cái cung cách làm việc kiểu nhƣ thế, và ông gọi là “một tƣ tƣởng và thái độ chờ đợi, thụ động” [58, tr301].
Trong khi đó, ở nhiều nền văn học khác, chính lý luận phê bình lại là ngƣời định hƣớng, vạch ra nội dung cho sáng tác. Nhƣ thế, mối quan hệ lý luận – phê bình – sáng tác nƣớc ta đã đặt ra rất bức thiết và yêu cầu đƣợc giải quyết. Trong thời đại mới, biết bao vấn đề nảy sinh. Nhà văn bị đặt vào bao mối quan hệ, bao thử thách, bao khó khăn.
Sáng tác trong nền văn học mới này nhƣ đang bơi trƣớc biển lớn nên cần biết bao một “hoa tiêu” để đƣa đƣờng, chỉ lối. Nhiệm vụ “hoa tiêu” ấy là của lý luận phê bình. Nếu lý luận phê bình đi sau sáng tác, sáng tác không đƣợc định hƣớng, không đƣợc lý luận soi sáng, sẽ ra sao? Trƣớc thực tế của văn học, Nguyễn Minh Châu yêu cầu đổi mới lý luận phê bình tức là yêu cầu lý luận “phải đi trƣớc sáng tác một bƣớc, để dẫn dắt, để tác thành, chứ không phải ngồi chờ đợi và “hành nghề” căn cứ trên những thành phẩm của ngƣời sáng tác” [58, tr302]. Để lý luận phê bình đi trƣớc sáng tác, những ngƣời làm công tác này phải đặt ra một kế hoạch cụ thể, rõ ràng.
Đã đến lúc lý luận phê bình phải nhìn lại mình để 11 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com Quan niệm nghệ thuật của Nguyễn Minh Châu qua phê bình – tiểu luận Trần Thị Lan Phương xem mình có đƣa ra rào cản cho sáng tác không, có góp đƣợc phần nào vào sự phát triển của văn học nƣớc nhà không. Lý luận phê bình cũng cần phải xác định cho mình một lập trƣờng vững vàng, một quan điểm đúng đắn. Lý luận có thể xem nhƣ là chỗ dựa cho văn học phát triển nên phải vững vàng và đúng đắn. Phải có một tầm nhìn xa rộng để xác định đƣợc con đƣờng, đƣợc chân lý mà văn học cần phải đi đến.
Chứng tỏ rằng nhiệm vụ của lý luận phê bình là rất quan trọng và nặng nề nhất là khi hiện nay trong lý luận phê bình còn nhiều vấn đề cần giải quyết. Nguyễn Minh Châu đã tìm ra một giải pháp cho lý luận phê bình nƣớc nhà là học tập tiếp thu của nƣớc ngoài: “Chúng ta sẽ tiếp thu nền văn học nƣớc ngoài …một cách có chọn lọc …Điều đó chỉ có lợi mà thôi. Bởi vì biết bao vấn đề lớn nhỏ đặt ra cho lý luận và nghiên cứu văn học mà chúng ta mới chớm nghĩ đến, trong khi ấy thì các nhà lý luận, các nhà văn ở các nƣớc xã hội chủ nghĩa đã bàn nát ra, đã đi sâu …Biết bao chân trời văn học ngoài châu Âu còn châu Mỹ La - tinh và châu Phi đang vùng dậy, mà những nhà văn tiếng tăm ở đấy, bằng những lối viết riêng, đã đặt ra những vấn đề của dân tộc, con ngƣời và cách mạng vừa sâu sắc, vừa gần gũi với chúng ta biết bao nhiêu” [58, tr306]. Vậy tại sao ta lại không tiếp thu, học tập những tinh hoa, tiến bộ của họ để trang bị cho nền lý luận còn khá non trẻ của chúng ta? Nguyễn Minh Châu còn mong muốn lý luận phê bình là nơi sáng tác tìm về với sự đồng cảm, sẻ chia, là nguồn động viên lớn.
Bởi “con đƣờng đi của những nhà văn dám khám phá và sáng tạo, con đƣờng đi của những ngƣời nghệ sĩ chân chính nói chung thƣờng gập ghềnh và có khi gặp nguy hiểm, thƣờng ít ngƣời đi, vì thế vắng vẻ, và cái đích đi đến bao giờ cũng xa xôi. Nếu không đƣợc lý luận phê bình ủng hộ thì ngƣời đi con đƣờng ấy sẽ thấy cô độc” [58, tr304]. Cái tinh của ngƣời viết lý luận phê bình là biết chọn ngƣời để đỡ đầu, ủng hộ, động viên, khen ngợi họ. Đừng để những ngƣời sáng tác lại phải quay lộn về phía ngã ba đƣờng để “tìm sự yên thân”.
Nếu nhƣ thế, Nguyễn Minh Châu khẳng định sẽ tránh đƣợc tình trạng “lý luận phê bình và sáng tác ngồi quay lƣng lại với nhau hay gần nhƣ thế” [58, tr304] và có nhƣ thế thì văn học mới sản sinh ra những tác phẩm đầy sáng tạo và mới lạ, có giá trị nghệ thuật đích thực. Nhà văn đầy tâm huyết Nguyễn Minh Châu còn nhận thấy cần phải đổi mới trong cả cách phê bình.