Mô Hình Quản Lý Chợ Trên Địa Bàn Tỉnh Hải Dương: Luận Án Tiến Sĩ

Nghiên cứu mô hình quản lý chợ tại Hải Dương: Thực trạng, giải pháp và kiến nghị hoàn thiện. Phân tích các yếu tố ảnh hưởng, kinh nghiệm thực tiễn.

Chuyên ngành

Quản Lý Kinh Tế

Người đăng

Ẩn danh

Thể loại

Luận Án Tiến Sĩ

2024

264
2
0

Phí lưu trữ

55 Point

Mục lục chi tiết

LỜI CAM ĐOAN

MỞ ĐẦU

0.1. TỔNG QUAN TÌNH HÌNH NGHIÊN CỨU LIÊN QUAN ĐẾN ĐỀ TÀI

0.2. Tình hình nghiên cứu của các học giả nƣớc ngoài về chợ và mô hình quản lý chợ

0.3. Tình hình nghiên cứu về chợ và mô hình quản lý chợ trong nƣớc

1. CHƯƠNG 1: TỔNG QUAN TÌNH HÌNH NGHIÊN CỨU LIÊN QUAN ĐẾN ĐỀ TÀI

1.1. TÌNH HÌNH NGHIÊN CỨU CỦA CÁC HỌC GIẢ NƢỚC NGOÀI VỀ CHỢ VÀ MÔ HÌNH QUẢN LÝ CHỢ

1.2. Đánh giá chung về các công trình nghiên cứu liên quan đến đề tài

1.3. Những vấn đề cần tiếp tục nghiên cứu

2. CHƯƠNG 2: CƠ SỞ LÝ LUẬN VÀ KINH NGHIỆM THỰC TIỄN VỀ MÔ HÌNH QUẢN LÝ CHỢ

2.1. Các khái niệm và phân loại chợ

2.2. Mô hình quản lý chợ

2.3. Các tiêu chí đánh giá mô hình quản lý chợ

2.4. Các nhân tố ảnh hƣởng đến mô hình quản lý chợ

2.5. Kinh nghiệm của một số quốc gia và một số địa phƣơng ở Việt Nam về mô hình quản lý chợ, bài học rút ra áp dụng đối với tỉnh Hải Dƣơng

3. CHƯƠNG 3: THỰC TRẠNG MÔ HÌNH QUẢN LÝ CHỢ TRÊN ĐỊA BÀN TỈNH HẢI DƢƠNG

3.1. Điều kiện tự nhiên, xã hội, kinh tế và kỹ thuật ảnh hƣởng đến mô hình quản lý chợ trên địa bàn tỉnh Hải Dƣơng

3.2. Các mô hình quản lý chợ tại Hải Dƣơng từ 2003 đến nay

3.3. Đánh giá chung về thực trạng mô hình quản lý chợ trên địa bàn tỉnh Hải Dƣơng

4. CHƯƠNG 4: QUAN ĐIỂM VÀ GIẢI PHÁP, HOÀN THIỆN MÔ HÌNH QUẢN LÝ CHỢ TRÊN ĐỊA BÀN TỈNH HẢI DƢƠNG

4.1. Bối cảnh mới có ảnh hƣởng đến mô hình quản lý chợ trên địa bàn tỉnh Hải Dƣơng. Quan điểm, hoàn thiện mô hình quản lý chợ ở tỉnh Hải Dƣơng

4.2. Các giải pháp nhằm nâng cao hiệu quả các mô hình quản lý chợ trên địa bàn tỉnh Hải Dƣơng

4.3. Kiến nghị nhằm hoàn thiện mô hình quản lý chợ trên địa bàn tỉnh Hải Dƣơng

DANH MỤC CÔNG TRÌNH CỦA TÁC GIẢ ĐÃ CÔNG BỐ LIÊN QUAN ĐẾN ĐỀ TÀI

DANH MỤC TÀI LIỆU THAM KHẢO

DANH MỤC CHỮ VIẾT TẮT

DANH MỤC BẢNG

DANH MỤC BIỂU ĐỒ

DANH MỤC SƠ ĐỒ

DANH MỤC PHỤ LỤC

Tóm tắt

I. Tổng Quan Nghiên Cứu Mô Hình Quản Lý Chợ Hải Dương

Chợ truyền thống đóng vai trò thiết yếu trong tiêu thụ sản phẩm và phân phối hàng hóa, bất kể thời kỳ hay quốc gia nào. Tại Việt Nam, dù siêu thị phát triển nhanh, chợ vẫn chiếm 75% thị phần với doanh thu 10 tỷ USD/năm. Ngoài giá trị kinh tế, chợ còn mang giá trị văn hóa, lịch sử. Hải Dương hiện có 186 chợ, tăng đáng kể so với 137 chợ năm 2003. Chất lượng chợ cũng được nâng cao, ý thức kinh tế hàng hóa và văn minh thương mại tăng tiến. Chính quyền các cấp quan tâm hơn đến quản lý chợ. Tuy nhiên, cần đổi mới công tác quản lý để phù hợp với nền kinh tế thị trường. Nghiên cứu này tập trung vào việc phân tích và đề xuất các giải pháp cho mô hình quản lý chợ hiệu quả tại Hải Dương, nhằm thúc đẩy sự phát triển bền vững của hệ thống chợ truyền thống, đồng thời bảo tồn các giá trị văn hóa gắn liền với nó.

1.1. Vai Trò Kinh Tế và Văn Hóa của Chợ Hải Dương

Chợ không chỉ là nơi trao đổi hàng hóa mà còn là trung tâm văn hóa, xã hội của cộng đồng. Tại Hải Dương, chợ đóng vai trò quan trọng trong việc kết nối người sản xuất và người tiêu dùng, tạo ra thu nhập và việc làm cho nhiều hộ gia đình. Chợ cũng là nơi lưu giữ những nét văn hóa truyền thống, thể hiện qua các sản phẩm địa phương, phong tục tập quán và cách ứng xử của người dân. Cần phải bảo tồn và phát huy những giá trị này trong quá trình quản lý và phát triển chợ.

1.2. Sự Phát Triển của Hệ Thống Chợ Hải Dương từ 2003 đến Nay

Số lượng chợ tăng lên đáng kể, cho thấy nhu cầu trao đổi hàng hóa ngày càng tăng. Chất lượng chợ cũng được cải thiện về cơ sở hạ tầng, vệ sinh an toàn thực phẩm và dịch vụ. Tuy nhiên, vẫn còn nhiều hạn chế trong công tác quản lý, như tình trạng lấn chiếm lòng lề đường, bán hàng giả, hàng kém chất lượng và thiếu an ninh trật tự. Cần có những giải pháp đồng bộ để khắc phục những hạn chế này và nâng cao hiệu quả hoạt động của chợ.

II. Thách Thức Quản Lý Chợ Truyền Thống ở Hải Dương

Việc đổi mới mô hình quản lý chợ đặt ra nhiều yêu cầu. Đầu tiên, cần thay đổi mô hình quản lý bao cấp bằng mô hình mới, phát huy vai trò của chợ như nguồn cung hàng tiêu dùng chính. Thứ hai, thể chế hóa đường lối của Đảng và Chính phủ về phát triển chợ, đồng bộ các mục tiêu quốc gia về xây dựng nông thôn mới. Thứ ba, cần thống nhất quan điểm về vị trí, vai trò của chợ, làm rõ tính kinh tế và văn hóa-xã hội của chợ. Thứ tư, đổi mới mô hình quản lý chợ, tạo điều kiện cho các thành phần kinh tế tư nhân phát triển bình đẳng. Nghiên cứu này sẽ đi sâu vào phân tích những thách thức này và đề xuất các giải pháp cụ thể để giải quyết vấn đề quản lý chợ truyền thống tại Hải Dương.

2.1. Sự Thay Đổi trong Mô Hình Quản Lý Chợ Thời Bao Cấp

Việc xóa bỏ chế độ bao cấp đòi hỏi phải có sự thay đổi căn bản trong cách thức quản lý chợ. Mô hình quản lý mới cần phải đảm bảo tính tự chủ, tự chịu trách nhiệm của các đơn vị quản lý chợ, đồng thời tạo điều kiện cho các tiểu thương tham gia vào quá trình quản lý. Cần phải có cơ chế khuyến khích các đơn vị quản lý chợ đầu tư vào nâng cấp cơ sở hạ tầng, cải thiện chất lượng dịch vụ và đảm bảo an toàn vệ sinh thực phẩm.

2.2. Yêu Cầu Đồng Bộ với Chương Trình Xây Dựng Nông Thôn Mới

Chợ là một trong những tiêu chí quan trọng trong chương trình xây dựng nông thôn mới. Do đó, việc phát triển chợ cần phải gắn liền với các mục tiêu của chương trình này, như nâng cao thu nhập cho người dân nông thôn, cải thiện chất lượng cuộc sống và bảo tồn các giá trị văn hóa truyền thống. Cần phải có sự phối hợp chặt chẽ giữa các cấp chính quyền, các sở ban ngành và các đơn vị quản lý chợ để thực hiện hiệu quả chương trình xây dựng nông thôn mới.

III. Cách Nâng Cao Hiệu Quả Kinh Doanh Chợ tại Hải Dương

Để nâng cao hiệu quả kinh doanh chợ, cần làm rõ tính kinh tế và tính văn hóa-xã hội của chợ. Cán bộ quản lý cần được trang bị kiến thức về chợ và mô hình quản lý. Đổi mới mô hình quản lý, tạo điều kiện cho các thành phần kinh tế tư nhân phát triển bình đẳng, phát huy tiềm năng kinh tế. Luận án này sẽ tập trung vào việc đề xuất các giải pháp cụ thể để nâng cao hiệu quả kinh doanh chợ tại Hải Dương, bao gồm các giải pháp về quản lý, tài chính, công nghệ và marketing.

3.1. Trang Bị Kiến Thức cho Cán Bộ Quản Lý Chợ

Cán bộ quản lý chợ cần được đào tạo về các kiến thức quản lý kinh tế, quản lý rủi ro, marketing và luật pháp. Cần phải có chương trình đào tạo bài bản, thường xuyên cập nhật kiến thức mới và có sự tham gia của các chuyên gia đầu ngành. Cán bộ quản lý chợ cần phải có thái độ phục vụ tốt, lắng nghe ý kiến của tiểu thương và có khả năng giải quyết các vấn đề phát sinh.

3.2. Phát Triển Các Thành Phần Kinh Tế Tư Nhân trong Chợ

Cần tạo điều kiện cho các tiểu thương tiếp cận các nguồn vốn vay ưu đãi, được tham gia các khóa đào tạo về kỹ năng kinh doanh và được hỗ trợ về mặt pháp lý. Cần phải có chính sách khuyến khích các tiểu thương đầu tư vào đổi mới công nghệ, nâng cao chất lượng sản phẩm và dịch vụ. Cần phải tạo ra môi trường cạnh tranh lành mạnh, công bằng để các tiểu thương phát huy tối đa tiềm năng của mình.

3.3. Ứng Dụng Công Nghệ Trong Quản Lý Chợ

Áp dụng các phần mềm quản lý bán hàng, quản lý kho, quản lý tài chính giúp tiểu thương dễ dàng theo dõi và kiểm soát hoạt động kinh doanh. Xây dựng trang web hoặc ứng dụng di động cho chợ để quảng bá sản phẩm, cung cấp thông tin về giá cả, giờ mở cửa và các dịch vụ khác. Sử dụng hệ thống thanh toán điện tử để tăng tính tiện lợi cho khách hàng và giảm thiểu rủi ro về tiền mặt. Lắp đặt camera giám sát để đảm bảo an ninh trật tự và phòng chống tội phạm.

IV. Giải Pháp Mới Hoàn Thiện Mô Hình Quản Lý Chợ Hải Dương

Luận án hướng đến việc làm rõ kiến thức cơ bản về chợ và mô hình quản lý, vai trò của từng bộ phận trong mô hình. Đánh giá thực trạng hoạt động của các chợ, các mô hình quản lý chợ để đề xuất các giải pháp xây dựng mô hình quản lý chợ hiệu quả tại Hải Dương. Mục tiêu là xây dựng nội dung bồi dưỡng cho đội ngũ cán bộ quản lý chợ các cấp.

4.1. Hệ Thống Hóa Lý Luận về Chợ và Mô Hình Quản Lý Chợ

Phân tích các khái niệm về chợ, phân loại chợ, các yếu tố ảnh hưởng đến mô hình quản lý chợ. Nghiên cứu các mô hình quản lý chợ đã được áp dụng trên thế giới và tại Việt Nam, đánh giá ưu nhược điểm của từng mô hình. Xây dựng khung lý thuyết về mô hình quản lý chợ hiệu quả, làm cơ sở cho việc đánh giá và đề xuất các giải pháp.

4.2. Kinh Nghiệm Xây Dựng Mô Hình Quản Lý Chợ Hiệu Quả

Nghiên cứu kinh nghiệm của một số quốc gia và địa phương trong việc xây dựng mô hình quản lý chợ hiệu quả, như Thái Lan, Hàn Quốc, Hà Nội, Đà Nẵng. Phân tích các yếu tố thành công và thất bại của các mô hình này, rút ra những bài học kinh nghiệm có thể áp dụng cho Hải Dương. Đánh giá tính khả thi và hiệu quả của việc áp dụng các mô hình này trong điều kiện cụ thể của Hải Dương.

V. Đánh Giá Thực Trạng Mô Hình Quản Lý Chợ Hiện Tại ở HD

Luận án sẽ đánh giá thực tế các mô hình quản lý chợ ở Hải Dương, chỉ ra thành công, hạn chế và đề xuất các giải pháp xây dựng mô hình quản lý chợ hiệu quả. Đánh giá đối tượng nghiên cứu là mạng lưới chợ truyền thống và các mô hình quản lý chợ truyền thống trên địa bàn tỉnh Hải Dương. Phạm vi nghiên cứu giới hạn ở chợ truyền thống đã được các cấp chính quyền cho phép thành lập. Các cơ quan chính quyền, các cá nhân được phân công nhiệm vụ liên quan đến quản lý chợ.

5.1. Phân Tích Các Mô Hình Quản Lý Chợ Hiện Có tại Hải Dương

Mô tả chi tiết các mô hình quản lý chợ đang được áp dụng tại Hải Dương, như mô hình ban quản lý chợ, mô hình hợp tác xã quản lý chợ và mô hình doanh nghiệp quản lý chợ. Đánh giá ưu nhược điểm của từng mô hình, chỉ ra những điểm mạnh cần phát huy và những điểm yếu cần khắc phục. So sánh hiệu quả hoạt động của các mô hình khác nhau, đánh giá tác động của từng mô hình đến sự phát triển của chợ và đời sống của tiểu thương.

5.2. Các Yếu Tố Ảnh Hưởng đến Hiệu Quả Quản Lý Chợ

Phân tích các yếu tố ảnh hưởng đến hiệu quả quản lý chợ, như cơ sở hạ tầng, vốn đầu tư, trình độ quản lý, chính sách hỗ trợ của nhà nước và thái độ của tiểu thương. Đánh giá mức độ ảnh hưởng của từng yếu tố đến hiệu quả hoạt động của chợ. Đề xuất các giải pháp để cải thiện các yếu tố này, nhằm nâng cao hiệu quả quản lý chợ.

VI. Tương Lai Phát Triển Chợ Văn Minh Hiện Đại tại HD

Nghiên cứu sinh đã phân tích thẳng thắn tồn tại, hạn chế trong mô hình quản lý chợ tại tỉnh Hải Dương, chỉ ra nguyên nhân chính. Đề xuất các giải pháp để hoàn thiện mô hình quản lý chợ trên địa bàn tỉnh Hải Dương. Đề xuất mô hình quản lý chợ phù hợp với thời kỳ chuyển đổi từ mô hình công quản sang mô hình xã hội hóa. Luận án hy vọng là tài liệu tham khảo ý nghĩa đối với cán bộ quản lý nhà nước về chợ, cán bộ trực tiếp làm công tác quản lý chợ.

6.1. Giải Pháp Xã Hội Hóa Mô Hình Quản Lý Chợ

Đánh giá và đề xuất lộ trình chuyển đổi phù hợp từ mô hình công quản sang mô hình xã hội hóa. Xây dựng cơ chế khuyến khích các doanh nghiệp, hợp tác xã tham gia vào công tác quản lý chợ. Đảm bảo quyền lợi của tiểu thương trong quá trình chuyển đổi, tránh gây xáo trộn và ảnh hưởng đến đời sống của họ.

6.2. Kiến Nghị Phát Triển Chợ và Không Gian Thương Mại Du Lịch

Đề xuất các kiến nghị đến chính quyền các cấp Hải Dương về phương hướng phát triển chợ, các không gian thương mại, du lịch, thương mại, văn hóa để phù hợp với mô hình quản lý chợ phát triển tập trung quy mô và hướng tới văn minh hiện đại. Tăng cường đầu tư vào cơ sở hạ tầng, nâng cao chất lượng dịch vụ và quảng bá hình ảnh chợ truyền thống.

17/05/2025
Mô hình quản lý chợ trên địa bàn tỉnh hải dương

Trích đoạn nội dung tài liệu

phần mở đầu, kết luận, danh mục các tài liệu tham khảo, nội dung của Luận án đƣợc kết cấu gồm 4 Chƣơng. 9 Chƣơng 1 TỔNG QUAN TÌNH HÌNH NGHIÊN CỨU LIÊN QUAN ĐẾN ĐỀ TÀI 1. TÌNH HÌNH NGHIÊN CỨU CỦA CÁC HỌC GIẢ NƢỚC NGOÀI VỀ CHỢ VÀ MÔ HÌNH QUẢN LÝ CHỢ Về phƣơng pháp trình bày chƣơng này Nghiên cứu sinh sẽ giới thiệu tóm tắt các công trình nghiên cứu của các tác giả liên quan đến đề tài. Trong phần cuối chƣơng Nghiên cứu sinh sẽ tổng hợp theo từng nhóm vấn đề để tránh sự trùng lặp.

Trƣớc hết Nghiên cứu sinh tập trung vào các công trình nghiên cứu của các tác giả: Trung Quốc và các tác giả Liên bang Nga với lý do Nga và Trung Quốc là những nƣớc có nền kinh tế phát triển hơn Việt Nam, tuy nhiên họ là những nƣớc đi vào nền kinh tế thị trƣờng tƣơng đối muộn sau khi nền kinh tế tập trung, quan liêu, bao cấp ở hai nƣớc này bị thất bại. Điều này cũng tƣơng đồng với thời kỳ đổi mới ở Việt Nam. Trong đó có sự tƣơng đồng với thời kỳ đổi mới ở Việt Nam. Nghiên cứu sinh sẽ tổng hợp các công trình nghiên cứu của các học giả trong nƣớc về chợ, về mô hình quản lý chợ.

*Các công trình nghiên cứu của các học giả Trung Quốc, Liên bang Nga - Một số sách chuyên khảo của các học giả Trung Quốc + Sách tham khảo: “Văn hoá và Quyền lực quốc gia ở khu vực nông thôn phía Bắc Trung Quốc”, của tác giả Du Zangqi (2020), Nxb. Nhân dân Giang Tô. Đây là công trình lớn của nhóm tác giả Trung Quốc thuộc Trƣờng Đại học Nam Khai phối hợp với một nhóm học giả chuyên nghiên cứu Trung Quốc đến từ Mỹ và Ấn Độ. Nội dung cuốn sách đề cập nhiều vấn đề, Nghiên cứu sinh chỉ quan tâm đến vai trò và chính sách quản lý của nhà nƣớc đối với chợ truyền thống của Trung Quốc.

Các tác giả cho rằng trong xã hội nông thôn Trung Quốc, các thƣơng nhân, các lễ hội, hội chợ là những thành phần gắn với hoạt động của các chợ truyền thống. Đây là những đặc điểm đã tồn tại ở nông thôn Trung Quốc hàng ngàn năm, bƣớc sang thế kỷ 20 nó vẫn duy trì và lấy chợ truyền 10 thống làm nơi thể hiện trong giao lƣu cộng đồng. Với những khảo sát chi tiết ở các làng tại vùng Hoa Bắc, các tác giả đƣa ra nhận xét rằng từ đầu thế kỷ cho đến nay thái độ của chính quyền các cấp qua các thời kỳ đều tôn trọng và quan tâm tới việc quản lý các chợ truyền thống. Trong giai đoạn hiện nay sự phát triển của nông thôn, nông dân Trung Quốc đã có sự tiến bộ vƣợt bậc.

Tuy nhiên khoảng cách giữa thành thị và nông thôn Trung Quốc vẫn còn rộng. Từ đó các tác giả cho rằng: những đặc điểm tốt cần đƣợc tiếp tục chọn lọc, từ bỏ những hủ tục lạc hậu, lỗi thời, đồng thời duy trì các giá trị truyền thống để quản lý các chợ nông thôn trở thành các trung tâm mua bán hàng hoá và phát huy đƣợc tiềm năng du lịch phục vụ khách trong nƣớc và nƣớc ngoài tạo ra diện mạo mới của nông thôn mới Trung Quốc. [138] + Sách chuyên khảo: “Chợ truyền thống ở Trung Quốc”. Cuốn sách nêu lên đặc điểm cơ bản của hàng hoá trong các chợ truyền thống của Trung Quốc là hàng hoá nông sản, thuỷ sản, thực phẩm.

Đây là loại chợ khá phổ biến ở Trung Quốc. Mạng lƣới chợ này đang đóng vai trò quan trọng đảm bảo an ninh lƣơng thực, thực phẩm của đất nƣớc do các lợi thế nhƣ: thuận lợi giao thông, giá cả, độ tƣơi ngon, cơ hội giao tiếp xã hội, phù hợp với văn hoá địa phƣơng. Chính sách quản lý của Chính phủ Trung Quốc từ thời kỳ cải cách đã hƣớng đến việc việc duy trì và nâng cấp các chợ truyền thống. Từ năm 2010 các chợ đƣợc tăng cƣờng đầu tƣ để trở thành các “chợ thông minh”, đƣợc trang bị đầu cuối bằng thanh toán điện tử.

Nghiên cứu sinh đã đƣợc cung cấp thêm các minh chứng về thái độ, quan điểm của chính quyến các cấp, đối với việc duy trì, phát triển và đổi mới quản lý mạng lƣới chợ truyền thống ở Trung Quốc [137]. + Sách chuyên khảo: “Chế độ, thị trường và phát triển nông thôn Trung Quốc”, của tác giả LuYiLong (2013), Nxb. Đại học Nhân dân Trung Quốc. 11 Chủ đề của cuốn sách này đã đi sâu vào cơ sở lý luận và phân tích thực tiễn để trả lời câu hỏi: Làm thế nào để đạt đƣợc sự phát triển nhanh ở nông thôn Trung Quốc trong thời kỳ mới, tác giả phân tích yếu tố quan trọng là: Quan điểm, phƣơng hƣớng, giải pháp của Chính quyền về phát triển thị trƣờng nông thôn, Chính phủ đã khẳng định đƣờng lối phát triển nông thôn thể hiện qua việc xây dựng nông thôn mới với ba mục tiêu: nông nghiệp, nông thôn, nông dân (Tam nông).

Sau 24 năm triển khai chính sách Tam nông đến nay Trung Quốc vẫn còn 60 triệu nông dân nghèo và 100 triệu thu nhập chỉ 30 USD/ngƣời/tháng. Nhà nƣớc Trung Quốc công bố Chƣơng trình xây dựng nông thôn mới xã hội chủ nghĩa và từ tháng 3/2006 đã có sự đầu tƣ lớn cho chƣơng trình này. Khẩu hiệu của Chính phủ với nông thôn là: Cho nhiều, lấy ít, duy trì sống. Từ đó tác giả cho rằng chợ truyền thống là một bộ phận quan trọng đối với ngƣời dân Trung Quốc ở nông thôn.

Chính phủ Trung Quốc đã tăng cƣờng công tác đầu tƣ và quản lý chợ đảm bảo cho 135.000 doanh nghiệp và 90,9 triệu hộ đang sản xuất và tiêu thụ sản phẩm nông nghiệp tại mạng lƣới chợ. Có 60% dân số cả nƣớc đang sử dụng chợ là nơi cung cấp các mặt hàng thiết yếu. Đồng thời với tăng nguồn đầu tƣ công, Chính phủ Trung Quốc đẩy nhanh việc xã hội hóa để xây dựng và quản lý chợ truyền thống. Đại học Tứ Xuyên.

Theo tác giả, đối tƣợng của mô hình quản lý chợ trong thời kỳ cải cách cần đƣợc mở rộng. Không gian chợ đƣợc mở rộng đến các điểm du lịch, các danh thắng lịch sử văn hóa… Tác giả cuốn sách đã đƣa ra những khái niệm: không gian thƣơng mại du lịch, không gian thƣơng mại văn hóa, không gian thƣơng mại truyền thống. Điều đó đòi hỏi các chủ thể quản lý phải tăng cƣờng khả năng liên kết và quản lý ở phạm vi rộng hơn để đạt đƣợc hiệu quả kinh tế tốt hơn. 12 Tác giả nhấn mạnh cần phải xây dựng quy hoạch và đầu tƣ vật chất, thiết bị giao dịch để giữ đƣợc nét truyền thống nhƣng cần phối hợp với sự phát triển nhanh của không gian du lịch hiện đại, nghiên cứu sinh đánh giá đây là cuốn sách hay về mô hình quản lý chợ mở rộng kết hợp với du lịch Hƣơng Trấn của Trung Quốc, hàng trăm đoàn du lịch của nƣớc ta đi về đều rất khen việc phát triển chợ và du lịch Hƣơng Trấn của Trung Quốc, hệ thống chợ truyền thống ở đó rất khang trang, rộng rãi, hiện đại hàng hoá đa dạng nhƣng chỉ quan sát thôi cũng thấy rõ nét truyền thống trong chợ đƣợc duy trì nhƣ thế nào, đây là nội dung đƣợc nghiên cứu sinh quan tâm trong đề tài về chuyển đổi mô hình quản lý chợ ở Hải Dƣơng một tỉnh đồng bằng có nhiều lợi thế để phát triển thƣơng mại và du lịch.

[139] + Sách chuyên khảo: “Duy trì và phát triển chợ truyền thống, lấy sức mạnh từ cộng đồng”, của tác giả Wang Rui (2015), Trƣờng Đại học Vũ Hán, Nxb. Tác giả cho rằng, mục đích của mô hình quản lý chợ truyền thống là tiếp tục duy trì và phát triển chợ truyền thống. Xây dựng mô hình quản lý mới không chỉ xuất phát từ chủ trƣơng của Chính phủ, vai trò của các cơ quan quản lý từ trên xuống dƣới và còn phát huy đƣợc vai trò tích cực của dân cƣ, phải đƣợc sự ủng hộ của ngƣời mua, ngƣời bán và đặc biệt là dân cƣ của địa phƣơng có chợ. Tác giả kết luận rằng, chợ ở nông thôn Trung Quốc ở mỗi vùng đã gắn bó với cộng đồng dân cƣ từ lâu đời.

Dù chợ là tài sản công của quốc gia, nhƣng ngƣời dân luôn trân trọng, bảo vệ và coi chợ nhƣ một nhƣ một phần không thể thiếu của địa phƣơng mình. Cho nên quản lý chợ phải đƣa vào cộng đồng, lấy sức mạnh từ cộng đồng đƣợc coi là một vấn đề có tính nguyên tắc trong mô hình quản lý chợ Trung Quốc thời kỳ cải cách. [161] + Bài báo: “Sự chuyển đổi của thị trường rau củ quả ở thành thị Trung Quốc”, của tác giả Qian Forrect Zhang và Zipan tháng 10 (2013) 13 Đây là bài báo có nội dung hẹp đề cập đến thị trƣờng rau củ quả nói chung, các chợ chuyên doanh rau củ quả nói riêng ở Trung Quốc. Trong mô hình quản lý chợ thời kỳ cải cách, các chợ chuyên doanh này đƣợc giao cho các doanh nghiệp, hợp tác xã và tƣ nhân quản lý.

Lúc đầu việc quản lý các chợ này gặp nhiều khó khăn. Ngƣời sản xuất và ngƣời tiểu thƣơng không hào hứng với các loại hàng hóa này vì sản xuất cần thời gian và kinh nghiệm, ngƣời buôn bán thì ngại hàng hóa cồng kềnh, thời gian bảo quản ngắn nhanh hỏng và lãi suất thấp. Do đó hàng hóa đến tay ngƣời tiêu dùng có giá cao, nhất là các vùng đô thị. Nhận thức đây là một mặt hàng quan trọng không thể thiếu đối với đời sống và sức khỏe của dân cƣ.

Chính phủ Trung Quốc đã chỉ đạo và ban hành các chính sách riêng đối với ngƣời sản xuất và kinh doanh mặt hàng bao gồm: chính sách ƣu đãi, hỗ trợ ngƣời sản xuất, hƣớng dẫn kỹ thuật trồng trọt, bao gói bảo quản sản phẩm, đặc biệt chính sách với dịch vụ logicstic với mặt hàng này (không thu lệ phí giao thông với các phƣơng tiện vận chuyển rau củ quả trên phạm vi toàn quốc) [45], chính sách thu phí rất thấp đối với các tiểu thƣơng bán rau củ quả trong chợ. Điều đó cũng lý giải tại sao rau củ quả Trung Quốc vƣợt hàng 1000km sang đến Hà Nội, thành phố Hồ Chí Minh mà vẫn rẻ hơn với các sản phẩm của Việt Nam. Tác giả kết luận mô hình quản lý chợ trong thời kỳ cải cách là một nội dung lớn, khi triển khai thực hiện không thể chung chung mà phải rất cụ thể. Các cấp quản lý, quản trị chợ không thể chủ quan chỉ đạo một chiều từ trên xuống mà phải quan sát, tìm hiểu thực tế một cách tỷ mỷ, chu đáo để có những điều chỉnh kịp thời và hiệu quả.

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ

Mô hình quản lý chợ trên địa bàn tỉnh Hải Dương là luận án tiến sĩ nghiên cứu toàn diện về thực trạng và giải pháp nâng cao hiệu quả quản lý hệ thống chợ truyền thống tại tỉnh Hải Dương. Công trình phân tích các mô hình quản lý hiện hành, đánh giá ưu nhược điểm và đề xuất framework quản lý phù hợp với bối cảnh đô thị hóa. Điểm nổi bật của nghiên cứu là cách tiếp cận đa chiều, kết hợp giữa lý thuyết quản lý công và thực tiễn triển khai tại địa phương. Người đọc quan tâm đến chủ đề tư nhân hóa chợ truyền thống có thể tham khảo thêm tư nhân hóa chợ truyền thống để có góc nhìn so sánh từ trường hợp thành phố Mỹ Tho, từ đó mở rộng hiểu biết về quản lý chợ tại Việt Nam.