Chương 1: Cơ sở lý thuyết và khái quát địa bàn nghiên cứu Chương 2: Thực trạng và hiệu quả hoạt động của mô hình nội trú dân nuôi Chương 3: Bài học kinh nghiệm từ mô hình nội trú dân nuôi và một số vấn đề đặt ra hiện nay cho trường học cấp xã có nội trú. 11 CHƢƠNG 1 Cơ sở lý thuyết và khái quát địa bàn nghiên cứu 1. Một số khái niệm cơ bản - Giáo dục phổ thông “Giáo dục phổ thông” trong ngôn ngữ nói là một thuật ngữ mang nội hàm rộng: có lúc chỉ những cơ sở đào tạo, có lúc chỉ những tiêu chuẩn, hoặc có lúc chỉ bản thân hoạt động giáo dục. Theo Từ điển tiếng Việt của Viện Ngôn ngữ học, thuật ngữ này được sử dụng như một danh từ: “Ngành giáo dục dạy những kiến thức cơ sở chung cho học sinh” [126, tr.
394], tức là dạy những kiến thức, kỹ năng cơ bản, cần thiết, sát thực nhất để học sinh có thể áp dụng vào cuộc sống, nhằm thích nghi và hòa nhập tốt với xã hội hiện tại, là cơ sở của sự nghiệp GD&ĐT. Sau cải cách giáo dục năm 1981, giáo dục phổ thông ở Việt Nam bao gồm 3 cấp bậc (còn gọi là 3 cơ sở giáo dục) gồm: giáo dục TiH, giáo dục THCS (giai đoạn giáo dục cơ bản) và giáo dục THPT (giai đoạn giáo dục định hướng nghề nghiệp). Mục tiêu của giáo dục phổ thông là giúp học sinh phát triển toàn diện về đạo đức, trí tuệ, thể chất, thẩm mỹ và các kỹ năng cơ bản nhằm hình thành nhân cách con người; xây dựng tư cách và trách nhiệm công dân, chuẩn bị cho học sinh tiếp tục học lên hoặc đi vào cuộc sống lao động, tham gia xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Trong Luận văn này, căn cứ vào đặc điểm của đối tượng nghiên cứu, “giáo dục phổ thông” gắn với “mô hình NTDN” bao gồm hai bậc học là TiH và THCS - gọi chung là bậc PTCS (cấp I - II); còn “giáo dục phổ thông” gắn với “trường PTDTNT” bao gồm hai bậc học là THCS và THPT - gọi chung là bậc PTTH (cấp II - III).
Khi được sử dụng độc lập, “giáo dục phổ thông” được hiểu là chỉ chung cả 3 cấp học. - Mô hình Khái niệm “mô hình" có nguồn gốc từ tiếng La-tinh “modus”, có nghĩa là đại lượng, hình ảnh, phương pháp. Từ điển Bách khoa Việt Nam định nghĩa thuật ngữ mô hình theo hai nghĩa rộng và hẹp. Ở nghĩa hẹp, mô hình “là mẫu, khuôn, tiêu 12 chuẩn theo đó m chế tạo ra sản phẩm hàng loạt; là thiết bị, cơ cấu tái hiện hay bắt trước cấu tạo và hoạt động của cơ cấu khác (của nguyên mẫu hay cái được mô hình hóa) vì mục đích khoa học và sản xuất”.
Ở nghĩa rộng, mô hình “là hình ảnh (hình tượng, sơ đồ, sự mô tả.) ước lệ của một khách thể (hay một hệ thống cách khách thể, các quá trình hoặc hiện tượng)” 60, tr. Dưới góc độ thuật ngữ khoa học, mô hình: “Là một đối tượng được tạo ra tương tự với đối tượng khác về một số mặt n o đó. Nếu gọi a là mô hình của A, thì a là cái thể hiện, còn A l cái được thể hiện. Giữa cái thể hiện v cái được thể hiện có một sự phản ánh không đầy đủ” 55, tr.
Hiểu đơn giản hơn thì mô hình là hình ảnh cụ thể về đối tượng nghiên cứu cùng các thành phần cấu trúc, quan hệ cơ bản. Khái niệm “mô hình” được nhiều ngành khoa học sử dụng, không chỉ trong khoa học tự nhiên mà ngay cả khoa học xã hội như Triết học, Luật học, Kinh tế học, Ngôn ngữ học, Khoa học chính trị… Có nhiều loại mô hình khác nhau như: mô hình vật chất (vật thể), mô hình toán - lý, mô hình thông tin, mô hình tư duy, mô hình lý thuyết. Khái niệm “mô hình NTDN” trong Luận văn này được hiểu là mô hình lý thuyết - tư tưởng. Đây không phải là một sự vật cụ thể, ổn định mà là một hệ thống quan niệm cấu trúc hệ thống được sáng tạo để thỏa mãn nhu cầu cải tạo và biến đổi thực tiễn cho phù hợp với cuộc sống, với mục tiêu cụ thể là hỗ trợ phát triển giáo dục ở vùng ĐBKK.
Nếu coi phong trào xây dựng mô hình NTDN là một hiện tượng thì việc phân tích cấu trúc mô hình phải thể hiện được những thành phần cơ bản tạo nên hiện tượng, đồng thời phản ánh được mối quan hệ biện chứng chế ước, chi phối lẫn nhau của các thành tố tạo ra nó. - Trường có nội trú dân nuôi Xuất hiện lần đầu tiên trong báo giới Hà Giang vào cuối thập niên 1980, thuật ngữ “trường NTDN” đã được nhiều tác giả định nghĩa theo những cách khác nhau. Sự không phân biệt rõ ràng về cách sử dụng hai thuật ngữ “nội trú” và “bán trú” trong thực tiễn giáo dục Việt Nam1 đã khiến phần lớn các định nghĩa được đưa ra về trường NTDN không đảm bảo được tính khái quát hóa cũng như chưa diễn giải chính xác nội hàm của khái niệm, thậm chí ngay cả việc sử dụng từ nguyên 13 cũng không thống nhất. Điều này góp phần đưa đến sự lúng túng trong định hình cơ chế, chính sách cho loại hình trường này ở phạm vi quốc gia, cùng với đó là sự thiếu tin cậy về số liệu thống kê hiện trạng trường, lớp, học sinh ở từng địa phương.
Theo Lê Nguyên Quang, trường NTDN là “trường TiH hoặc THCS mà trẻ em học ở đó được cha mẹ, cộng đồng cung cấp lương thực, thực phẩm, nơi ở nhằm giúp trẻ tập trung học tập tại trường đủ thời lượng, có chất lượng trong các ngày thực học theo kế hoạch dạy học, mục tiêu giáo dục của bậc học” 77, tr. Tuy nhiên, vẫn tác giả này, trong một bài viết khác lại sử dụng thuật ngữ “trường bán trú dân nuôi” để chỉ cùng một đối tượng và khẳng định nó không đồng nhất với hình thức tổ chức bán trú ở thành phố, thị xã nơi học sinh học 2 buổi/ngày, cha mẹ đóng góp tiền để nhà trường tổ chức ăn trưa 78, tr. Thực chất, về mặt từ nguyên học thì “bán trú dân nuôi” là cách gọi không chính xác (xem chú thích 2), song, về lịch sử sử dụng của thuật ngữ thì “bán trú dân nuôi” với “nội trú dân nuôi” là một. Nhóm tác giả Mông Ký Slay đưa ra định nghĩa về hình thức “nội trú” của “trường phổ thông nội trú ở miền núi” dựa trên sự tổng hợp các đặc điểm hoạt động của nó: “là hình thức tổ chức nơi nghỉ lại suốt tuần của học sinh ở xa nơi trường đóng.
Việc xây dựng cơ sở nội trú do nh trường và cha mẹ học sinh cùng phối hợp, có sự chỉ đạo và hỗ trợ của lãnh đạo địa phương, được sự ủng hộ v giúp đỡ của cộng đồng. Mức đóng góp của các trường nội trú ở mức tối thiểu phù hợp với điều kiện chung của cha mẹ học sinh. Việc tổ chức nội trú ở đây do học sinh tự quản, có sụ chỉ đạo và giám sát của nh trường” 84, tr. Trần Văn Thuật khi bàn về sự đa dạng về cách định danh “một loại hình trường phổ thông có nội trú” hình thành ở vùng DTTS và miền núi1 đã chỉ ra: “Thực chất, đây l trường phổ thông, trong đó, một bộ phận học sinh sống cách xa trường, không thể đi về h ng ng y được nên ở lại trường trong tuần để học tập”.
Song, tác giả lại quyết định dùng thuật ngữ “trường PTDTBT” để chỉ loại hình trường này [101, tr. Cách định danh của Trần Văn Thuật đã không được nhiều tài liệu sử dụng vì sự xuất hiện của loại hình trường PTDTBT vào những năm về sau. Bản 14 thân trường NTDN trên thực tế đã được xác định là “dạng tiền thân” của trường PTDTBT [26, tr. 17], tức đây là hai loại hình trường nội trú khác nhau.
Trong một tài liệu nói về chính sách giáo dục ở Việt Nam, Phạm Thị Lan và Nicola Jones gọi hiện tượng trường NTDN là “chương trình trường nội trú cộng đồng” (community boarding school programme)3 và định nghĩa ngắn gọn là: “mô hình trường học dựa vào sự tài trợ của cộng đồng nhằm khuyến khích trẻ em từ các xã vùng cao đến học tập và ở lại qua đêm” 159, tr. Từ tồn tại trên, Lê Nguyên Quang và Tôn Thị Tâm đề xuất thống nhất tên gọi của loại hình trường NTDN nhằm bao hàm được tính chất, đặc điểm của nó. Theo đó, tên một trường cần có những từ và cụm từ sau: Trường + Bậc học (hoặc cấp học) + Tên địa phương (tên xã, hoặc tên do địa phương đặt) + có NTDN. Các tác giả cho rằng phương án định danh tên trường như vậy sẽ thể hiện được thực tiễn của nhà trường: không phải 100% học sinh ở nội trú; học sinh nội trú do dân chăm sóc, nuôi dưỡng; đặc điểm dân tộc được thể hiện ở địa bàn nơi trường đóng; tính chất phổ thông được thể hiện ở tên trường được ghi theo Điều lệ trường TiH và THCS [79, tr.
Dù quan điểm không đồng nhất, đa số các tác giả đều cho rằng trường NTDN là một hiện tượng XHHGD ra đời sớm, có tính chất tự phát, ảnh hưởng tích cực đến sự nghiệp giáo dục ở vùng DTTS và miền núi Việt Nam. Ngoài ra, trường NTDN có sự phân biệt với loại hình trường PTDTNT, PTDTBT tồn tại chính thức trong quy định về hệ thống giáo dục phổ thông ở vùng DTTS và miền núi. Nhìn chung, có thể định nghĩa “trường NTDN” là: loại hình trường phổ thông công lập hoặc bán công nằm ở trung tâm xã hoặc cụm xã thuộc vùng miền núi, vùng DTTS, trong đó có một bộ phận học sinh không thể đi học và về nhà trong ngày. Các học sinh đó được tổ chức ăn, nghỉ, sinh hoạt tập trung tại trường (hoặc khu vực quanh trường) bằng nguồn tài trợ hoàn toàn của gia đình hoặc có sự phối hợp tài trợ của Nhà nước và cộng đồng xã hội (Nhà nước hỗ trợ và cộng đồng nuôi dưỡng).
- Xã hội hóa giáo dục 15 XHHGD là một chủ trương, chính sách lớn của Việt Nam trong công cuộc đổi mới. XHHGD được Đảng Cộng sản đề ra từ đầu những năm 1990. Nghị quyết Trung ương 4 khóa VII khẳng định: GD&ĐT cùng khoa học và công nghệ là quốc sách hàng đầu, phải huy động toàn xã hội làm giáo dục. Tiếp đó, Nghị quyết Trung ương 2 khóa VIII chủ trương: huy động toàn xã hội làm giáo dục, động viên các tầng lớp nhân dân góp sức xây dựng nền giáo dục quốc dân dưới sự quản lý của nhà nước.