mở đầu cho sự thay thế này của Mỹ ở Việt Nam là trước khi Hiệp định Giơ- ne-vơ được ký kết 13 ngày Mỹ đã buộc Pháp đưa Ngô Đình Diệm là thế lực thân Mỹ lên làm Thủ tướng thay thế Bửu Lộc thân Pháp trong chính phủ của Bảo Đại. Sau đó, tháng 9-1954 Mỹ quyết định viện trợ trực tiếp cho Ngô Đình Diệm. Bước tiếp theo, Mỹ muốn can thiệp sâu hơn và chống lưng tốt hơn cho Ngô Đình Diệm nên đã cử tướng Colin đến Sài Gòn làm đại sứ, trực tiếp đề ra kế hoạch sáu điểm gồm những nội dung chính sau: “1. Bảo trợ chính quyền Diệm.
Viện trợ trực tiếp cho chính phủ Sài Gòn. Xây dựng quân đội Nam Việt Nam hùng hậu gồm 15 vạn người do Mỹ trang bị và huấn luyện. Bầu cử quốc hội ở Miền Nam, hợp pháp hóa chính quyền Sài Gòn. Định cư cho số người Công giáo miền Bắc di cư vào Nam và vạch kế hoạch cải cách điền địa.
Thay đổi chế độ thuế khóa, dành ưu tiên cho hàng hóa Mỹ ở miền Nam. Đào tạo cán bộ hành chính. Kế hoạch này thể hiện rõ âm mưu biến miền Nam thành thuộc địa kiểu mới của Mỹ, phá hoại hoàn toàn những điều khoản đã ký kết ở Hiệp định Giơ-ne-vơ. Ngoài việc tách hoàn toàn miền Nam khỏi Việt Nam, kế hoạch này còn nhằm thanh trừ các 12 thế lực đối lập tại miền Nam trong đó bao gồm cả thế lực thân Pháp và thế lực của cộng sản.
Để hoàn tất việc chuyển giao này, ngày 13-12-1954, Pháp buộc phải ký với Mỹ bản hiệp ước giao trách nhiệm huấn luyện, trang bị quân đội ở miền Nam cho Mỹ. Ngày 19-12-1954, Pháp ký hiệp định trao quyền hành chính, chính trị ở miền Nam cho Ngô Đình Diệm. Ngô Đình Diệm lên nắm quyền đã tiến hành quá trình loại bỏ ảnh hưởng của Pháp và chính quyền Bảo Đại ở miền Nam với chiêu bài “đả thực” “bài phong” xóa bỏ hoàn toàn bộ máy cai trị của Pháp. Tiếp đó, Diệm thực hiện mục tiêu cơ bản là “diệt cộng”, chống phá cách mạng miền Nam, mua chuộc các thế lực phản động trong các giáo phái và các phe phái chống đối Diệm.
Bước tiếp theo của Diệm là quá trình phá hoại Hiệp định Giơ-ne-vơ, thực hiện âm mưu của Mỹ là chia cắt lâu dài Việt Nam, biến miền Nam thành thuộc địa kiểu mới của Mỹ. Ngày 17-7-1955, Ngô Đình Diệm tuyên bố từ chối hiệp thương tổng tuyển cử. Ngày 23-10-1955, tổ chức “trưng cầu dân ý”, phế truất Bảo Đại, Ngô Đình Diệm lên làm tổng thống thiết lập nền Cộng hòa thứ nhất ở miền Nam Việt Nam. Bên cạnh đó, Mỹ tiến hành quá trình can thiệp vào Lào và Campuchia, tách Đông Dương hoàn toàn ra khỏi ảnh hưởng của Pháp.
Diệm đã tiến hành từng bước xây dựng một quốc gia hùng mạnh, hoàn chỉnh thể chế chính trị, thành lập các tổ chức chính trị làm chỗ dựa cho mình như thành lập “Đảng Cần lao nhân vị”, phong trào “Cách mạng quốc gia”, “Thanh niên cộng hòa”, “Phụ nữ liên đới” để tập hợp tư sản, địa chủ, Giáo dân Thiên chúa giáo. làm hậu thuẫn. Ngày 4-3-1956, Diệm tổ chức bầu quốc hội riêng rẽ, ngày 26-10-1956 công bố Hiến pháp VNCH. Những việc làm trên của Mỹ - Diệm ở miền Nam là hoàn toàn bất hợp pháp, vi phạm trắng trợn Hiệp định Giơ-ne-vơ, ngăn cản quá trình thống nhất quốc gia dân tộc Việt Nam.
Bên cạnh đó, chính quyền Mỹ - Diệm đề ra những chính sách kinh tế như: Đề ra các chính sách thuế ưu tiên hàng hóa của Mỹ, thực hiện cải cách điền địa để xây dựng lực lượng địa chủ hậu thuẫn cho chính quyền và cướp đất đai của chính quyền cách mạng chia cho nông dân thủ tiêu chỗ dựa về vật chất và tinh thần của lực lượng cách mạng. Do chính sách trên, hàng hóa Mỹ ồ ạt vào miền Nam làm lũng đoạn nền kinh tế, viện trợ của Mỹ cho Diệm tăng vọt. Tháng 1-1955, Diệm 13 tuyên bố “cải cách điền địa” thực tế biến nông dân có ruộng thành tá điền của địa chủ như trước đây cộng với mức tô tăng cao làm đời sống nông dân khó khăn. Dưới sự hỗ trợ của Mỹ về trang bị và huấn luyện, chính quyền Sài Gòn đã xây dựng lực lượng quân đội với trang bị hiện đại và huấn luyện theo chương trình của Mỹ, “gồm 10 sư đoàn bộ binh, 17 tiểu đoàn pháo binh, 5 tiểu đoàn xe tăng -thiết giáp và 54.000 quân địa phương, số cố vần Mỹ từ 35 người (1950), tăng lên 699 người (1956)” [20, tr.
Hệ thống giao thông phục vụ quân sự được xây dựng như hệ thống sân bay, quân cảng, đường giao thông chiến lược miền Nam trở thành căn cứ quân sự khổng lồ phục vụ mưu đồ ngăn chặn và tiêu diệt cộng sản của Mỹ. Hệ thống chính quyền được xây dựng hoàn chỉnh, chặt chẽ từ trung ương đến địa phương, từ Phủ Tổng thống, Bộ Tổng tham mưu, Nha cảnh sát, các Bộ ngành trung ương và hệ thống hành chính địa phương. Sau khi hoàn chỉnh hệ thống chính quyền, kiểm soát toàn bộ miền Nam, từ tháng 5-1955 đến tháng 5-1956 Diệm phát động “chiến dịch tố cộng” giai đoạn 1 nhằm mở rộng phạm vi quản lý để gây xáo trộn và phát hiện cộng sản. Trong quá trình đó, Diệm cho lập “Phủ đặc ủy công dân vụ” và “Hội đồng chỉ đạo tố cộng” để theo dõi và đúc kết kinh nghiệm cho hoạt động tố cộng đạt hiệu quả cao nhất.
“Chiến dịch tố cộng” bắt đầu từ các tỉnh miền Trung, tháng 2-1955 với chiến dịch Phan Châu Trinh đánh vào các tỉnh Trung bộ nhất là Quảng Nam. Tháng 4-1955, Diệm mở chiến dịch giải phóng tấn công vào Quảng Ngãi và Bắc Bình Định. Tháng 5-1955, chiến dịch Trịnh Minh Thế được tiến hành nhằm đánh phá toàn diện các tỉnh khu V. Từ tháng 6 đến tháng 10- 1956, chính quyền Diệm mở chiến dịch Thoại Ngọc Hầu nhằm vào các tỉnh vùng Đồng Tháp Mười, Mỹ Tho, Vĩnh Long, Cần Thơ, Sóc Trăng,.
Từ tháng 7 đến tháng 12-1956, chiến dịch Trương Tấn Bửu được mở ra nhằm đánh phá miền Đông Nam Bộ. Các chiến dịch “tố cộng”, “diệt cộng” với khẩu hiệu hành động là “tiêu diệt cán bộ nằm vùng, tiêu diệt tận gốc chủ nghĩa cộng sản”, “thà giết nhầm hơn bỏ sót” Mỹ - Diệm đã đánh phá điên cuồng, giết hại những người yêu nước, những người kháng chiến cũ hoặc những người bị tình nghi. Nhiều vụ thảm sát đã diễn ra ở Quảng Ngãi, Quảng Nam. Với những thủ đoạn ác độc, mua chuộc, mị dân, đàn áp trắng trợn của chính quyền Diệm, lực lượng cách mạng miền Nam bị tổn thất nặng nề, cán bộ, Đảng 14 viên và các cơ sở Đảng hầu hết bị tiêu diệt.
Cách mạng miền Nam đứng trước nguy cơ bị phá vỡ hoàn toàn. Phong trào “Đồng khởi”- bước chuyển mới của cách mạng miền Nam Việt Nam- tiền đề trực tiếp hình thành Mặt trận. Mặc dù với Hiệp định Giơ-ne-vơ, các bên tham gia kí kết cam kết tôn trọng độc lập chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của dân tộc Việt Nam; và Việt Nam sẽ thống nhất bằng cuộc tổng tuyển cử trong cả nước nhưng Mỹ lại đưa ra luận điểm “không bị ràng buộc” vào hiệp ước và Mỹ đã từng bước thay chân Pháp, hòng chia cắt lâu dài nước ta, biến miền Nam Việt Nam thành thuộc địa kiểu mới và căn cứ quân sự của Mỹ ở Đông Nam Á (thông qua việc đưa Ngô Đình Diệm sang Mỹ đào tạo, rồi ép Pháp trao quyền cai trị miền Nam cho Diệm). Sau đó, Mỹ chỉ đạo Ngô Đình Diệm phá hoại Hiệp định Giơ-ne-vơ, thực hiện “trưng cầu dân ý” để thành lập quốc gia mới mang tên Việt Nam Cộng hòa.
Khả năng và con đường hòa bình thống nhất đất nước đã bị Mỹ- Diệm bác bỏ. Được Mỹ chi viện về mọi mặt, chính quyền Ngô Đình Diệm ra sức phá hoại Hiệp định Giơ-ne-vơ. Mỹ- Diệm dùng quân đội và cảnh sát bình định các lực lượng đối lập, đàn áp phong trào quần chúng nhân dân yêu nước, khủng bố các lực lượng cách mạng và kháng chiến còn lại ở miền Nam, thực hiện “Tố Cộng diệt Cộng” và phá bỏ hoàn toàn các thiện chí của ta về Hiệp thương tổng tuyển cử thống nhất đất nước. Trái lại, Mỹ-Diệm lại cho bầu cử Quốc hội và ban hành Hiến pháp riêng rẽ, lập “Nền Đệ nhất Cộng hòa” ở miền Nam nước ta.
Với phương châm “thà giết nhầm chứ không bỏ sót” nhằm tiêu diệt Cộng sản tận gốc, tiêu diệt không thương tiếc làm cho hàng vạn cán bộ Đảng viên cách mạng bị truy lùng, khủng bố, bắt, giết, giam cầm. Những vụ thảm sát đẫm máu, tàn bạo thường xuyên diễn ra. Các thủ đoạn lừa mị, mua chuộc bằng các biện pháp kinh tế - xã hội cũng được Mỹ - Diệm triệt để lợi dụng. Khi các thủ đoạn của Mỹ - Diệm thâm độc và tàn bạo bao nhiêu thì phong trào yêu nước đấu tranh của nhân dân ta càng bùng lên dữ dội bấy nhiêu.
Từ những cuộc mít tinh, biểu tình công khai hợp pháp, đòi thi hành Hiệp định hòa bình, đòi Hiệp thương tổng tuyển cử, đòi nối lại quan hệ bình thường giữa hai miền Nam – Bắc của ta 15 bị địch dùng công cụ bạo lực là quân đội, cảnh sát để đàn áp đẫm máu thì quần chúng nhân dân ta phải vũ trang tự vệ, xây dựng lực lượng bạo lực để chống trả tiến tới nổi dậy lật đổ chế độ Mỹ - Diệm để giành quyền làm chủ. Miền Bắc được hoàn toàn giải phóng đã thôi thúc toàn dân tiếp tục giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước. Nhưng để chiến thắng được kẻ thù với nền kinh tế hàng đầu thế giới đang thực hiện chiến dịch toàn cầu nhằm nuôi âm mưu bá chủ thế giới thì điều quan trọng nhất của chúng ta lúc này là tìm ra đường lối và phương pháp đấu tranh thích hợp nhất cho chủ trương chiến lược ấy. Hội nghị Trung ương lần thứ 8 ngày 13 tháng 8 năm 1955 nêu rõ “Cần phải mở rộng và củng cố Mặt trận dân tộc thống nhất trong toàn quốc, tập hợp mọi lực lượng dâ tộc dân chủ và hòa bỉnh từ Bắc đến Nam, tranh thủ bất cứ người nào ta có thể tranh thủ, trung lập bất cứ người nào ta có thể trung lập, phân hóa Mỹ, Pháp, phân hóa bọn thân Mỹ và thân Pháp, cô lập đế quốc Mỹ và bọn thân Mỹ phản động.
Từ thực tế đất nước và nhiệm vụ của từng miền đất nước, trong cuốn “Đề cương cách mạng Việt Nam”, đồng chí Lê Duẩn đã nêu lên tư tưởng về sử dụng bạo lực cách mạng, tập hợp toàn thể các tầng lớp nhân dân khởi nghĩa để giành chính quyền giải phóng miền Nam thống nhất đất nước.