MỞ ĐẦU 1. Lý do chọn đề tài Sau khi Đức Phật nhập Niết Bàn, Phật giáo phân chia thành Thƣợng tọa bộ, Đại chúng bộ. Khi truyền sang các nƣớc khác, Phật giáo với tinh thần “khế lý, khế cơ”, “tùy duyên bất biến”, kết hợp với văn hóa tín ngƣỡng bản địa, hình thành nên các tông phái mang bản sắc quốc gia dân tộc. Các tông phái trên con đƣờng xiển dƣơng Phật pháp, lại phân ra thành các Sơn môn, hệ phái khác nhau.
Ở Việt Nam, Sơn môn ra đời sau khi Phật giáo du nhập vào Luy Lâu (Thuận Thành – Bắc Ninh), hình thành nên Sơn môn Dâu, tiếp theo đà phát triển của lịch sử Phật giáo Việt Nam, hình thành nên các Sơn môn, tiêu biểu nhƣ Kiến Sơ và Yên Tử. Từ trong lịch sử phát triển của Phật giáo dân tộc, Sơn môn luôn giữ vai trò “hạt nhân” của quá trình phát triển, là nhân tố quyết định tạo dựng nên những trang sử huy hoàng của Phật giáo dân tộc. Chính vì vậy, việc nghiên về các Sơn môn của Phật giáo Việt nam là rất cần thiết. Năm 1975 khi kết thúc cuộc kháng chiến chống Mỹ, đất nƣớc ta Bắc – Nam thu về một mối, dƣới sự lãnh đạo của Đảng và Nhà nƣớc đi lên xây dựng chủ nghĩa xã hội.
Sự thống nhất của đất nƣớc, đòi hỏi các tổ chức tôn giáo cũng phải thống nhất, Phật giáo cũng không ngoại lệ. Tháng 11 năm 1981, tại Thủ đô Hà Nội, chín hệ phái Phật giáo trên cả nƣớc hợp nhất thành một tổ chức, có một tên chung duy nhất đó là “Giáo hội Phật giáo Việt Nam”. Giáo hội Phật giáo Việt Nam ra đời, là tất yếu của lịch sử phát triển cùng dân tộc. Sự thống nhất Phật giáo trong cả nƣớc là nguyện vọng tha thiết của các vị giáo phẩm Tăng, Ni và Phật tử Việt Nam, không phân biệt Sơn môn, hệ phái.
Mở ra một thời kỳ vàng son cho Phật giáo Việt Nam, chỉ có tìm thấy đƣợc trong Phật giáo thời nhà Trần với thiền phái Trúc Lâm. Sau khi ra đời, Giáo hội Phật giáo Việt Nam lãnh đạo Phật giáo trên cả nƣớc, đạt đƣợc những thành tựu to lớn, hệ thống các cơ sở thờ tự đƣợc khôi phục, nhiều cơ sở 1 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com thờ tự đƣợc xây mới khang trang hơn, hệ thống giáo dục Phật giáo không ngừng mở rộng và hoàn thiện từ Trung ƣơng đến các tỉnh thành trong cả nƣớc. Sứ mệnh hoằng dƣơng Phật pháp đƣợc đẩy mạnh, phát triển cả ở vùng sâu, vùng xa, vùng biên giới hải đảo. Công tác đối ngoại của Phật giáo đạt đƣợc những thành tựu đáng khích lệ… Hiện nay, với việc điều hành, tổ chức hành chính theo chiều dọc, bên cạnh sự thống nhất lãnh đạo của Giáo hội Phật giáo Việt Nam, vai trò của các Sơn môn, hệ phái lại dần bị mờ nhạt.
Nhất là vai trò của Sơn môn, hệ phái trong việc tổ chức nhân sự, giáo dục, tiếp Tăng độ chúng, truyền trao giới pháp, việc quản lý Tăng, Ni. Trong khi đó, khối lƣợng công việc quản lý hành chính của các Ban, Ngành, Viện trực thuộc Giáo hội Phật giáo lại quá lớn, sự phát triển của Tăng đoàn không ngừng gia tăng, đội ngũ Tăng, Ni làm công tác quản lý hành chính của Giáo hội Phật giáo có hạn. Chính từ những bất cập này, làm nảy sinh nhiều vấn đề bất ổn trong Tăng đoàn, Giáo hội không quản lý, kiểm soát hết đƣợc mọi mặt đời sống sinh hoạt, cũng nhƣ quá trình tu tập của Tăng, Ni, từ đó làm ảnh hƣởng đến hình ảnh của Giáo hội Phật giáo Việt Nam. Đứng trƣớc tình hình nhƣ vậy, các vị lãnh đạo của Giáo hội Phật giáo Việt Nam, chủ trƣơng củng cố lại tổ chức của các Sơn môn, hệ phái và giao nhiều quyền hạn cho các Sơn môn, hệ phái.
Về phía các Sơn môn, hệ phái cũng có mong muốn củng cố lại Sơn môn, hệ phái của mình để: Giữ gìn tổ ấn, tông phong Tốt đời, đẹp đạo giữa lòng nhân gian Đây chính là một mong muốn hết sức chính đáng, là một con đƣờng, một hƣớng đi mới, để Giáo hội Phật giáo Việt Nam khắc phục những hạn chế, phát huy những thế mạnh của mình, đƣa con thuyền Phật giáo Việt Nam tiếp tục tiến lên phía trƣớc, phù hợp với xu hƣớng phát triển và hội nhập cùng đất nƣớc. Tuy nhiên, việc củng cố các Sơn môn, hệ phái đang đứng trƣớc nhiều 2 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com khó khăn, thách thức nhƣ: lịch sử hình thành và phát triển, tƣ tƣởng chủ đạo, Thanh quy của Sơn môn sau nhiều thế kỷ chiến tranh loạn lạc không còn hoặc còn rất ít. Bên cạnh đó, những yếu tố về tổ chức, con ngƣời… phục vụ cho việc củng cố Sơn môn cũng rất hạn chế. Để khắc phục những hạn chế này, nhất là khắc phục sự thiếu thốn về mặt tƣ liệu, rất cần những công trình nghiên cứu, thu thập tƣ liệu, phác họa lại lịch sử trong quá khứ.
Từ đó, đƣa ra những biện pháp phát triển cho tƣơng lai, đang trở thành một trong những yêu cầu bức thiết đối với việc củng cố lại các Sơn môn, hệ phái Phật giáo hiện nay. Nhƣ vậy, để đáp ứng nhu cầu khách quan của tồn tại xã hội, đồng thời cũng thể hiện tinh thần “Kế vãng khai lai, truyền đăng tục diệm” nên tôi quyết định chọn đề tài: “Sơn môn Phật giáo Linh Quang – Trà Lũ Trung ở tỉnh Nam Định” làm luận văn nghiên cứu của mình. Tình hình nghiên cứu Nhƣ đã nêu ở phần lý do chọn đề tài, Sơn môn, hệ phái có từ khi Phật giáo mới du nhập vào nƣớc ta. Nó có vai trò cũng nhƣ vị trí quan trọng trong sự phát triển của Phật giáo Việt Nam.
Tuy nhiên, việc nghiên cứu về Sơn môn lại rất ít đƣợc đề cập đến, chủ yếu chỉ nghiên cứu dƣới góc độ tổng quan, từng dòng thiền hay theo giai đoạn. “Sơn môn Phật giáo Linh Quang – Trà Lũ Trung ở tỉnh Nam Định”, là một Sơn môn thuộc dòng thiền Lâm Tế, đƣợc du nhập vào Việt Nam giữa thế kỷ thứ XVII, gắn liền với vai trò của Chuyết Công Hòa thƣợng, Ngƣời có công truyền bá dòng thiền Lâm Tế ở Đàng Ngoài Việt Nam. Khi nghiên cứu về dòng thiền Lâm Tế ở Đàng Ngoài Việt Nam có một số công trình tiêu biểu phân chia thành những nhóm sau đây: Nhóm công trình nghiên cứu về lịch sử Phật giáo: Nguyễn Lang trong cuốn: Việt Nam Phật giáo sử luận (2013), Nxb Phƣơng Đông. Nguyễn Lang viết về thiền phái Lâm Tế, chỉ dành dung lƣợng 3 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com rất ngắn khoảng trong 7 trang với những nội dung cơ bản sau: Giới thiệu qua về Thiền sƣ Chuyết Chuyết và hai đệ tử của Ngài là Thiền sƣ Minh Lƣơng và Thiền sƣ Minh Hành.
Giới thiệu tổng quan về tƣ tƣởng dòng thiền Lâm Tế Đàng Ngoài Việt Nam đó là sự kết hợp của ba yếu tố: Tƣ tƣởng thiền Lâm Tế Trung Hoa; tƣ tƣởng của thiền phái Trúc Lâm; tín ngƣỡng bản địa. Nguyễn Hiền Đức trong cuốn: Lịch sử Phật giáo Đàng Ngoài, Đại học Văn Khoa Sài Gòn (1973), là cuốn sách dầy dặn khi viết chuyên khảo về Phật giáo Đàng Ngoài. Sách đƣợc chia làm XII chƣơng, trong đó thiền phái Lâm Tế ở Đàng Ngoài đƣợc viết trong chƣơng thứ II và chƣơng IV. Chƣơng II: Hòa thƣợng Chuyết Chuyết với phái thiền Lâm Tế Đàng Ngoài; Chƣơng IV: Thiền sƣ Chân Nguyên với sự song hành của hai thiền phái Trúc Lâm và Lâm Tế.
Trong cuốn sách này tác giả còn đề cập đến thiền phái Lâm Tế Đàng Ngoài trong một số chƣơng khác. Nội dung cơ bản tác giả đề cập đến chủ yếu dƣới góc độ tƣ liệu lịch sử và một số phân tích cơ bản về nội dung tƣ tƣởng dòng thiền này. Cuốn: Lịch sử Phật giáo Nam Định, tác giả Thế Tâm – Đồng Ngọc Hoa, Nxb Tôn giáo (2012), là một công trình nghiên cứu về Phật giáo Nam Định rất công phu, kỹ lƣỡng, với dung lƣợng hơn 700 trang và đƣợc chia làm tám chƣơng. Trong công trình nghiên cứu này tác giả làm rõ đƣợc nhiều vấn đề nhƣ: Quá trình du nhập và phát triển của Phật giáo Nam Định; Giới thiệu tổng quan về những ngôi cổ tự tiêu biểu; Chỉ ra sự kết hợp giữa Phật giáo với văn hóa tín ngƣỡng bản địa; Vai trò, vị trí của Phật giáo đối với sự phát triển kinh tế, xã hội – văn hóa trong lịch sử.
Mặc dù công trình nghiên cứu đề cập đến nhiều vấn đề của Phật giáo tỉnh Nam Định, nhƣng không đề cập đến sự tồn tại và phát triển của các Sơn môn, hệ phái, có lẽ đây là một điều đáng tiếc với công trình này. Nhóm công trình nghiên cứu về tư tưởng của Phật giáo 4 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com Tiêu biểu nhất là sách, Tư tưởng Phật giáo Việt Nam của Nguyễn Duy Hinh, Nxb Khoa học xã hội (1999). Khi trình bày về thiền phái Lâm Tế Đàng Ngoài Việt Nam ông trình bày trong chƣơng Phật giáo thời kỳ Đàng Ngoài – Đàng Trong (thế kỷ XVII – XVIII), với dung lƣợng 49 trang, từ trang 650 – 699. Trong chƣơng này, tác giả nêu ra những vấn đề cơ bản của Lâm Tế Đàng Ngoài nhƣ: Giới thiệu về vai trò của Thiền sƣ Chuyết Chuyết và các đệ tử; Nội dung của thiền Lâm Tế Đàng Ngoài, do có nền Trúc Lâm nên không quan tâm đến công án cũng nhƣ khái niệm phạm trù cơ sở Thiền tông, hƣớng vào khôi phục tông Trúc Lâm, Lâm Tế hóa tông này sâu đậm hơn trƣớc, nhƣng trƣớc sau vẫn mang đậm tính chất giáo tông không sa đà vào đánh, hét.
Cơ bản thời kỳ này tông Lâm Tế chuyên về tín ngƣỡng tôn giáo bản địa hơn nghĩa lý kinh điển. Nhóm công trình nghiên cứu về văn hóa Phật giáo Tiêu biểu nhất là, Đại cương lịch sử văn hóa Việt Nam, tập 4, Nxb Thời Đại (2012), tác giả Nguyễn Khắc Thuần trình bày khái quát về dòng thiền Lâm Tế Đàng Ngoài, trong mục: Phật giáo trong lòng xã hội Đại Việt, thế kỷ thứ XVI, XVII, XVIII. Trong mục này tác giả giới thiệu phân tích sơ lƣợc về hệ thống truyền thừa của dòng thiền Lâm Tế và Tào Động. Từ đó đƣa ra những nhận xét sắc xảo về vai trò của Phật giáo nói chung đối với xã hội.
“Trong đời sống tƣ tƣởng của đông đảo xã hội Đàng Ngoài, những quy phạm về đạo đức có nguồn gốc từ Phật giáo ngày càng đƣợc đề cao và chùa chiền đã thực sự trở thành “những trung tâm sinh hoạt văn hóa” có sức cuốn hút mạnh mẽ với mọi tầng lớp.