Giáo Dục Di Sản Trong Dạy Học Địa Lí Lớp 12 Ở Tỉnh Quảng Ninh

Khám phá luận văn thạc sĩ về giáo dục di sản trong dạy học địa lí lớp 12 tại Quảng Ninh, nâng cao chất lượng giáo dục và bảo tồn văn hóa.

Người đăng

Ẩn danh

Thể loại

Luận Văn Thạc Sĩ

2019

142
2
0

Phí lưu trữ

35 Point

Mục lục chi tiết

LỜI CAM ĐOAN

1. MỞ ĐẦU

1.1. Lí do chọn đề tài

1.2. Lịch sử nghiên cứu vấn đề

1.3. Mục tiêu và nhiệm vụ nghiên cứu

1.4. Quan điểm và phương pháp nghiên cứu

1.5. Phạm vi nghiên cứu

1.6. Những đóng góp của đề tài

1.7. Cấu trúc của đề tài

2. CƠ SỞ LÍ LUẬN VÀ THỰC TIỄN VỀ DI SẢN VÀ GIÁO DỤC DI SẢN Ở TRƯỜNG PHỔ THÔNG

2.1. Một số phương pháp dạy học tích cực trong giáo dục di sản

2.2. Một số hình thức dạy học, tổ chức hoạt động giáo dục với di sản

2.3. Cơ sở thực tiễn

2.4. Cấu trúc, đặc điểm chương trình sách giáo khoa địa lí lớp 12

2.5. Đặc điểm tâm sinh lý và trình độ nhận thức của học sinh lớp 12

2.6. Thực trạng việc lồng ghép giáo dục di sản trong dạy học địa lí cho học sinh lớp 12

2.7. Tiểu kết chương 1

3. TỔ CHỨC HOẠT ĐỘNG GIÁO DỤC DI SẢN TRONG MÔN ĐỊA LÍ LỚP 12 Ở TỈNH QUẢNG NINH

3.1. Nội dung giáo dục di sản qua môn địa lí lớp 12

3.2. Mục tiêu giáo dục di sản cho học sinh lớp 12

3.3. Nguyên tắc xác định nội dung giáo dục di sản trong dạy học Địa lí lớp 12

3.4. Các yêu cầu của việc giáo dục di sản qua môn địa lí lớp 12

3.5. Hệ thống các di sản ở Việt Nam và tỉnh Quảng Ninh

3.6. Địa chỉ tích hợp được giáo dục di sản trong chương trình Địa lí lớp 12 (Chương trình hiện hành)

3.7. Thiết kế và tổ chức một số dự án giáo dục di sản trong môn địa lí lớp 12 ở các trường THPT tỉnh Quảng Ninh

3.8. Tiểu kết chương 2

4. THỰC NGHIỆM SƯ PHẠM

4.1. Mục đích và nhiệm vụ thực nghiệm

4.2. Mục đích thực nghiệm

4.3. Nhiệm vụ thực nghiệm

4.4. Nguyên tắc, nội dung thực nghiệm

4.5. Nguyên tắc thực nghiệm

4.6. Nội dung thực nghiệm

4.7. Tổ chức thực nghiệm

4.8. Chọn dự án thực nghiệm. Chọn đối tượng thực nghiệm

4.9. Kết quả thực nghiệm

4.10. Kết quả về mặt định tính. Kết quả về mặt định lượng

4.11. Tiểu kết chương 3

KẾT LUẬN VÀ KHUYẾN NGHỊ

TÀI LIỆU THAM KHẢO

PHỤ LỤC

Tóm tắt

I. Tổng Quan Về Giáo Dục Di Sản Trong Dạy Học Địa Lí Lớp 12

Giáo dục di sản là một phần quan trọng trong chương trình dạy học Địa lí lớp 12 tại Quảng Ninh. Việc tích hợp giáo dục di sản không chỉ giúp học sinh hiểu rõ hơn về văn hóa và lịch sử địa phương mà còn nâng cao ý thức bảo tồn các giá trị văn hóa. Quảng Ninh, với nhiều di sản văn hóa và thiên nhiên, là một địa điểm lý tưởng để thực hiện giáo dục di sản trong dạy học.

1.1. Khái Niệm Giáo Dục Di Sản

Giáo dục di sản là quá trình truyền đạt kiến thức về các giá trị văn hóa, lịch sử và tự nhiên đến học sinh. Điều này giúp học sinh nhận thức được tầm quan trọng của di sản trong đời sống xã hội.

1.2. Vai Trò Của Giáo Dục Di Sản Trong Địa Lí

Giáo dục di sản trong môn Địa lí giúp học sinh kết nối kiến thức với thực tiễn, từ đó hình thành ý thức bảo vệ và phát huy giá trị di sản văn hóa và thiên nhiên.

II. Thách Thức Trong Việc Giáo Dục Di Sản Tại Quảng Ninh

Mặc dù có nhiều di sản phong phú, việc giáo dục di sản trong dạy học Địa lí lớp 12 tại Quảng Ninh vẫn gặp nhiều thách thức. Học sinh thường thiếu sự quan tâm và hiểu biết về các di sản văn hóa địa phương. Điều này đòi hỏi cần có những phương pháp giáo dục hiệu quả hơn.

2.1. Thiếu Sự Quan Tâm Của Học Sinh

Nhiều học sinh chưa nhận thức được giá trị của di sản văn hóa, dẫn đến việc thiếu sự quan tâm trong việc học tập và tìm hiểu về di sản.

2.2. Phương Pháp Dạy Học Chưa Đổi Mới

Phương pháp dạy học hiện tại còn nặng về lý thuyết, chưa tạo được sự hứng thú cho học sinh trong việc tìm hiểu về di sản.

III. Phương Pháp Tích Hợp Giáo Dục Di Sản Trong Dạy Học Địa Lí

Để nâng cao hiệu quả giáo dục di sản, cần áp dụng các phương pháp dạy học tích cực. Việc sử dụng các dự án thực tế và hoạt động trải nghiệm sẽ giúp học sinh tiếp cận di sản một cách sinh động và thực tế hơn.

3.1. Sử Dụng Phương Pháp Dạy Học Dự Án

Phương pháp dạy học dự án giúp học sinh tham gia vào các hoạt động thực tế, từ đó nâng cao nhận thức và trách nhiệm đối với di sản văn hóa.

3.2. Tổ Chức Các Hoạt Động Ngoại Khóa

Các hoạt động ngoại khóa như tham quan di tích, tổ chức hội thảo về di sản sẽ giúp học sinh có cơ hội trải nghiệm và tìm hiểu sâu hơn về di sản văn hóa.

IV. Ứng Dụng Thực Tiễn Giáo Dục Di Sản Tại Quảng Ninh

Việc giáo dục di sản đã được triển khai tại một số trường học ở Quảng Ninh với những kết quả tích cực. Học sinh không chỉ hiểu biết hơn về di sản mà còn có ý thức bảo vệ và phát huy giá trị di sản văn hóa địa phương.

4.1. Kết Quả Nghiên Cứu Tại Các Trường

Nghiên cứu cho thấy học sinh tham gia các hoạt động giáo dục di sản có sự cải thiện rõ rệt về nhận thức và thái độ đối với di sản văn hóa.

4.2. Mô Hình Giáo Dục Di Sản Hiệu Quả

Một số mô hình giáo dục di sản đã được áp dụng thành công, tạo ra sự hứng thú và khuyến khích học sinh tham gia vào việc bảo tồn di sản.

V. Kết Luận Về Giáo Dục Di Sản Trong Dạy Học Địa Lí

Giáo dục di sản trong dạy học Địa lí lớp 12 tại Quảng Ninh là một nhiệm vụ quan trọng. Cần có sự đổi mới trong phương pháp dạy học để nâng cao hiệu quả giáo dục di sản, từ đó góp phần bảo tồn và phát huy giá trị văn hóa địa phương.

5.1. Tương Lai Của Giáo Dục Di Sản

Trong tương lai, giáo dục di sản cần được chú trọng hơn nữa, với các phương pháp dạy học hiện đại và tích cực.

5.2. Đề Xuất Chính Sách Giáo Dục

Cần có các chính sách hỗ trợ giáo dục di sản trong trường học, nhằm nâng cao nhận thức và trách nhiệm của học sinh đối với di sản văn hóa.

18/07/2025
Luận văn thạc sĩ hay giáo dục di sản trong dạy học địa lí lớp 12 ở tỉnh quảng ninh

Trích đoạn nội dung tài liệu

Chương 1 CƠ SỞ LÍ LUẬN VÀ THỰC TIỄN VỀ DI SẢN VÀ GIÁO DỤC DI SẢN Ở TRƯỜNG PHỔ THÔNG 1. Khái niệm di sản Di sản là giá trị tinh thần và vật chất của văn hóa thế giới hay một quốc gia một dân tộc để lại. Như vậy, hiểu theo nghĩa này, di sản chính là một di sản văn hóa của mỗi quốc gia. Theo Luật di sản, Di sản là di chỉ, di tích hay danh thắng của một quốc gia như rừng, dãy núi, hồ, sa mạc, tòa nhà, quần thể kiến trúc, văn hoá dân tộc… có những giá trị về tự nhiên, những giá trị văn hoá vật thể hoặc phi vật thể được để lại từ xa xưa vả tồn tại cho tới ngày nay, đó chính là tài sản của mỗi quốc gia [17], [18], [19], [20] Trong cuộc cách mạng tư sản Pháp 1789.

Di sản lúc đó được hiểu như "Ý niệm về một tài sản chung, tài sản của mọi công dân, chứ không phải của riêng một ai, đó là ý niệm đã tạo thành cái ý thức về di sản quốc gia". Di sản thiên nhiên Theo Công ước di sản thế giới thì di sản thiên nhiên là: [27] - Các đặc điểm tự nhiên bao gồm các hoạt động sáng tạo vật lý hoặc sinh học hoặc các nhóm các hoạt động kiến tạo có giá trị nổi bật toàn cầu xét theo quan điểm thẩm mỹ hoặc khoa học. - Các hoạt động kiến tạo địa chất hoặc địa lý tự nhiên và các khu vực có ranh giới được xác định chính xác tạo thành một môi trường sống của các loài động thực vật đang bị đe dọa có giá trị nổi bật toàn cầu xét theo quan điểm khoa học hoặc bảo tồn. - Các địa điểm tự nhiên hoặc các vùng tự nhiên được phân định rõ ràng, có giá trị nổi bật toàn cầu về mặt khoa học, bảo tồn hoặc thẩm mỹ.

Di sản văn hóa Di sản văn hoá (DSVH) bao gồm di sản văn hoá vật thể và di sản văn hoá phi vật thể, là sản phẩm tinh thần, vật chất có giá trị lịch sử, văn hoá, khoa học được lưu truyền từ đời này sang đời khác. Theo Công ước di sản thế giới thì di sản văn hóa là [27]: 9 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.com - Các di tích: Các tác phẩm kiến trúc, tác phẩm điêu khắc và hội họa, các yếu tố hay các cấu trúc có tính chất khảo cổ học, ký tự, nhà ở trong hang đá và các công trình sự kết hợp giữa công trình xây dựng tách biệt hay liên kết lại với nhau mà do kiến trúc của chúng, do tính đồng nhất hoặc vị trí trong cảnh quan, có giá trị nổi bật toàn cầu xét theo quan điểm lịch sử, nghệ thuật và khoa học. - Các di chỉ: Các tác phẩm do con người tạo nên hoặc các tác phẩm có sự kết hợp giữa thiên nhiên và nhân tạo và các khu vực trong đó có các di chỉ khảo cổ có giá trị nổi bật toàn cầu xét theo quan điểm lịch sử, thẩm mỹ, dân tộc học hoặc nhân học. Ở Việt Nam, di sản văn hóa vật thể và phi vật thể được coi là hai bộ phận hữu cơ cấu thành kho tàng di sản văn hóa dân tộc.

Chúng luôn gắn bó mật thiết, có tác động tương hỗ và tôn vinh lẫn nhau, nhưng vẫn có tính độc lập tương đối. - Di sản văn hóa vật thể: bao gồm toàn bộ những sản phẩm do sản xuất vật chất của con người tạo ra như các công trình kiến trúc, công cụ sản xuất và sinh hoạt, đồ ăn, đồ mặc, các phương tiện đi lại. DSVH vật thể là một dạng thức tồn tại của văn hóa chủ yếu dưới dạng vật thể có hình khối, có chiều cao, chiều rộng, trọng lượng, đường nét, màu sắc, kiểu dáng tồn tại trong không gian và thời gian xác định. DSVH vật thể được tạo tác từ bàn tay khéo léo của con người, để lại dấu ấn lịch sử rõ rệt.

DSVH vật thể được khách thể hóa và tồn tại như một thực thể ngoài bản thân con người, luôn chịu sự thách thức và bào mòn của thời gian, trong sự tác động của con người thời đại sau. DSVH vật thể luôn đứng trước nguy cơ biến dạng hoặc thay đổi rất nhiều so với nguyên gốc. Do đó, vấn đề giữ gìn DSVH vật thể lâu đời đòi hỏi cần công nghệ kĩ thật cao mới có thể phục nguyên lại như cũ. Tại điều 4, Luật DSVH định nghĩa DSVH vật thể như sau: “DSVH vật thể là sản phẩm vật chất có giá trị lịch sử, văn hóa, khoa học, bao gồm di tích lịch sử- văn hóa, danh lam thắng cảnh, di vật, cổ vật, bảo vật quốc gia”.

[17] - Di sản văn hóa phi vật thể: Bao gồm những sản phẩm do hoạt động sản xuất tinh thần của con người sáng tạo ra như phong tục, tập quán thể hiện trong lối sống, trong các mối quan hệ xã hội của con người, các quy ước thể hiện mối quan hệ giữa cá nhân và cộng đồng, giữa con người với tổ tiên, với lực lượng siêu nhiên mà con người đã tin tưởng. Đó là toàn bộ tri thức liên quan đến việc sản xuất ra của cải vật chất để duy trì sự sống và phát triển của con người như sản xuất lương thực, y học dân gian, văn hóa ẩm thực, nghề thủ công. Đó là các loại hình nghệ thuật biểu diễn như âm nhạc, múa rối, sân khấu, các loại hình trình diễn cho đến kiến trúc, trang trí, đồ họa. Đó là các loại hình nghệ thuật ngôn từ như truyện kể, ca dao, dân ca, thành ngữ, tục ngữ.

Các tập quán, các hình thức biểu hiện, biểu đạt, tri thức, kĩ năng và kèm 10 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.com theo đó là những công cụ, đồ vật, đồ tạo tác và các không gian văn hóa có liên quan mà các cộng đồng, các nhóm người và trong một số trường hợp là các cá nhân, công nhận là một phần DSVH của họ. Được chuyển giao từ thế hệ này sang thế hệ khác, DSVH phi vật thể được các cộng đồng và nhóm người không ngừng tái tạo để thích nghi với môi trường và quan hệ qua lại giữa cộng đồng với tự nhiên và lịch sử của họ, đồng thời hình thành trong họ một ý thức về bản sắc và sự kế tục, qua đó khích lệ thêm sự tôn trọng đối với sự đa dạng văn hóa và tính sáng tạo của con người. “DSVH phi vật thể là sản phẩm tinh thần gắn với cộng đồng hoặc cá nhân, vật thể và không gian văn hóa liên quan, có giá trị lịch sử, văn hóa, khoa học, thể hiện bản sắc của cộng đồng, không ngừng được tái tạo và được lưu truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác bằng truyền miệng, truyền nghề, trình diễn và các hình thức khác” [19]. Trên thực tế sự phân biệt hai thể loại DSVH như trên chỉ có ý nghĩa quy ước, thực ra chúng có mối quan hệ gắn bó hữu cơ với nhau, khó phân biết rạch ròi.

Cả hai loại này sẽ mất đi nếu không được cộng đồng, cá nhân giữ gìn và phát huy. Di sản hỗn hợp Năm 1992, Ủy ban Di sản thế giới đưa ra khái niệm di sản hỗn hợp hay còn gọi là di sản kép, cảnh quan văn hóa thế giới để miêu tả các mối quan hệ tương hỗ nổi bật giữa văn hóa và thiên nhiên của một số khu di sản. Một địa danh được công nhận là di sản thế giới hỗn hợp phải thỏa mãn ít nhất là một tiêu chí về di sản văn hóa và một tiêu chí về di sản thiên nhiên” Đến năm 2019, UNESCO đã công nhận 39 di sản hỗn hợp trên tổng số 1052 di sản thế giới. Số lượng di sản hỗn hợp chỉ chiếm khoảng ~3,3% số lượng di sản thế giới.

Nhiều di sản hỗn hợp từng được UNESCO công nhận từ 2 lần trở lên do bổ sung thêm tiêu chuẩn hoặc mở rộng diện tích. Chính là bởi trước khi trở thành di sản thế giới hỗn hợp, nhiều khu vực đã là một di sản thiên nhiên thế giới (như Khu bảo tồn Ngorongoro, Ohrid, Tassili n'Ajjer, Vườn quốc gia Tongariro) hoặc DSVH thế giới (như núi Thái Sơn, Thành cổ Maya và rừng Calakmul). Trung Quốc và Úc là hai quốc gia có số lượng di sản hỗn hợp nhiều nhất với 4 địa điểm, tiếp theo là Peru, Mexico, Hy Lạp, Tây Ban Nha và Thổ Nhĩ Kỳ với hai địa điểm. Vùng hoang dã ở Tasmania của Úc và Thái Sơn của Trung Quốc là 2 di sản thế giới kép đáp ứng nhiều tiêu chuẩn nhất (7 tiêu chuẩn); trong khi đó, Vách đá Bandiagara; Tehuacán - Cuicatlán; Paraty và Ilha Grande-Văn hóa và Đa dạng sinh học; Vùng các hồ Willandra lại là 4 di sản hỗn hợp đạt ít tiêu chuẩn nhất (với chỉ 1 tiêu 11 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.com chuẩn về văn hóa và 1 tiêu chuẩn về thiên nhiên).

Có hai di sản xuyên quốc gia là Pyrénées - Mont Perdu và Khu bảo tồn xuyên biên giới Maloti - Drakensberg. Quần thể danh thắng Tràng An (Ninh Bình) hiện là di sản hỗn hợp duy nhất ở Việt Nam và khu vực Đông Nam Á. Vai trò và ý nghĩa của giáo dục di sản a. Vai trò - Di sản là một nguồn nhận thức, một phương tiện trực quan quý giá trong dạy học nói riêng, giáo dục nói chung.

Di sản dù dưới dạng vật thể hoặc phi vật thể đều có thể sử dụng trong quá trình dạ học, dưới hình thức tạo môi trường; tạo công cụ hoặc là nguồn cung cấp chất liệu để xây dựng nội dung dạy học. - Trong điều kiện giáo dục hiện nay, nhìn chung các tài liệu về lí luận dạy học, giáo dục đại cương và tài liệu về lí luận dạy học bộ môn hầu như chưa đề cập đến điều kiện, phương tiện dạy học là các di sản tự nhiên và di sản văn hoá. Gần đây trong phong trào xây dựng trường học thân thiện - học sinh tích cực, một trong những hoạt động được đặt ra là tổ chức cho HS tham gia chăm sóc các di sản, chủ yếu là các di tích mang tính lịch sử của địa phương. Việc khai thác các di sản văn hoá ở địa phương như là nguồn tri thức, là phương tiện dạy học.

- Sử dụng di sản trong dạy học giúp cho quá trình học tập của HS trở nên hấp dẫn hơn, HS hứng thú học tập và hiểu bài sâu sắc, phát triển tư duy độc lập sáng tạo, giáo dục tư tưởng, đạo đức cho HS.

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ

Tài liệu "Giáo Dục Di Sản Trong Dạy Học Địa Lí Lớp 12 Tại Quảng Ninh" khám phá vai trò quan trọng của giáo dục di sản trong việc giảng dạy địa lý cho học sinh lớp 12. Tác giả nhấn mạnh rằng việc tích hợp di sản văn hóa vào chương trình học không chỉ giúp học sinh hiểu rõ hơn về địa lý mà còn nâng cao ý thức bảo tồn và phát huy giá trị văn hóa địa phương. Tài liệu cung cấp những phương pháp giảng dạy sáng tạo, khuyến khích học sinh tham gia vào các hoạt động trải nghiệm thực tế, từ đó phát triển kỹ năng tư duy phản biện và khả năng hợp tác.

Để mở rộng thêm kiến thức về các phương pháp giảng dạy địa lý và giáo dục di sản, bạn có thể tham khảo tài liệu Luận văn thạc sĩ hay tổ chức hoạt động trải nghiệm trong dạy học địa lí lớp 12 thpt tỉnh thái nguyên, nơi trình bày các hoạt động trải nghiệm có thể áp dụng trong giảng dạy. Ngoài ra, tài liệu Luận văn thạc sĩ hay quản lý hoạt động giáo dục di sản cho học sinh các trường trung học phổ thông thành phố hạ long tỉnh quảng ninh sẽ cung cấp cái nhìn sâu sắc về cách quản lý giáo dục di sản trong môi trường học đường. Cuối cùng, bạn cũng có thể tìm hiểu thêm về Luận văn thạc sĩ tích hợp ứng phó biến đổi khí hậu và phòng tránh thiên tai qua thực tế dạy học địa lí 12 thpt ở tỉnh hà giang, tài liệu này sẽ giúp bạn hiểu rõ hơn về việc tích hợp các vấn đề môi trường vào giảng dạy địa lý. Những tài liệu này sẽ là cơ hội tuyệt vời để bạn mở rộng kiến thức và áp dụng vào thực tiễn giảng dạy.