phần mở đầu, kết luận, tài liệu tham khảo và phụ lục, luận án gồm: 3 chƣơng, 20 hình minh họa, 5 biểu đồ. Nội dung các chƣơng cụ thể nhƣ sau: - Chƣơng 1: Cơ sở lý luận và thực tiễn của thể loại phóng sự ảnh báo chí hiện đại. - Chƣơng 2: Nhận diện thể loại phóng sự ảnh báo chí hiện đại - Chƣơng 3: Khuyến nghị và giải pháp nâng cao chất lƣợng thể loại phóng sự ảnh báo chí hiện đại. 9 TỔNG QUAN VẤN ĐỀ NGHIÊN CỨU Đề tài “Thể loại phóng sự ảnh báo chí hiện đại” là đề tài nghiên cứu về các vấn đề của ảnh báo chí và thể loại của ảnh báo chí.
Xuất phát từ góc nhìn khoa học, ảnh báo chí và thể loại ảnh báo chí vốn có nguồn gốc từ báo chí và các thể loại báo chí, do đó luận án sẽ bắt đầu từ phần gốc của vấn đề, đó là thể loại phóng sự báo chí. Nghiên cứu về phóng sự báo chí, tác giả luận án có thể tìm ra các mốc phát triển quan trọng của thể loại, các yếu tố cần thiết cho sự hình thành và phát triển của thể loại báo chí. Sự khác biệt giữa báo in, báo phát thanh và báo truyền hình với báo ảnh cũng là những tham chiếu có ích cho việc xây dựng khung lý thuyết và tìm ra những đặc điểm mới của thể loại phóng sự ảnh báo chí hiện đại. I/ CÁC CÔNG TRÌNH CỦA CÁC TÁC GIẢ NƢỚC NGOÀI CÓ LIÊN QUAN ĐẾN VẤN ĐỀ NGHIÊN CỨU Liên quan đến đề tài “Thể loại phóng sự ảnh báo chí hiện đại”, tác giả luận án đã tìm thấy những vấn đề liên quan ở các khía cạnh khác nhau trong một số cuốn sách của các tác giả nƣớc ngoài.
A - Các sách Cuốn sách đầu tiên đƣợc tác giả luận án sử dụng làm tƣ liệu tham chiếu về các dữ kiện lịch sử của nhiếp ảnh và tên tuổi của các nhiếp ảnh gia nổi tiếng trên thế giới là cuốn “The History of Photography: From 1839 to the Present” của tác giả Beaumont Newhall đƣợc xuất bản năm 1982. Beaumont Newhall (1908–1993) là một sử gia nghệ thuật, là nhà văn và nhiếp ảnh gia. Năm 1935, ông trở thành thủ thƣ tại Bảo tàng Nghệ thuật hiện đại ở New York. Năm 1940, ông trở thành Giám đốc đầu tiên của bộ phận Nhiếp ảnh của MoMA.
Ông là giám tuyển của Bảo tàng Nhiếp ảnh quốc tế từ năm 1948 đến năm 1958, sau đó là Giám đốc từ 1958 đến 1971. Tại Eastman House, Newhall chịu trách nhiệm sƣu tập một trong những bộ sƣu 10 tập ảnh lớn nhất thế giới. Kể từ khi xuất bản lần đầu vào năm 1937, cuốn sách “The History of Photography: From 1839 to the Present” đã đƣợc ca ngợi là tác phẩm kinh điển về nhiếp ảnh. Chƣa có cuốn sách nào và chƣa có tác giả nào từng trình bày mối liên hệ giữa sự tiến hóa thẩm mỹ của nghệ thuật nhiếp ảnh, những đổi mới kỹ thuật của nó kết hợp với những chi tiết hấp dẫn, bay bổng và lòng nhiệt tình nhƣ Beaumont Newhall đã thể hiện trong cuốn sách.
Qua hơn 300 tác phẩm của các nhiếp ảnh gia bậc thầy nhƣ William Henry Fox Talbot, Timothy O'Sullivan, Julia Margaret Cameron, Eugène Atget, Peter Henry Emerson, Alfred Stieglitz, Paul Strand, Alvin Langdon Coburn, Man Ray, Edward Weston, Dorothea Lange, Walker Evans, Ansel Adams, Brassaï, Henri Cartier-Bresson, Harry Callahan, Minor White, Robert Frank và Diane Arbus, tác giả Beaumont Newhall đã trình bày một nghiên cứu hấp dẫn, toàn diện về các xu hƣớng và các mốc phát triển quan trọng kể từ khi những bức ảnh đầu tiên đƣợc thực hiện vào năm 1839. Các lựa chọn mới đƣợc thêm vào ấn bản lần thứ năm bao gồm các bức ảnh đƣợc làm bằng màu sắc, từ các kiểu máy vẽ tay màu của năm 1850 của Edward Steichen, đến các tác phẩm do các bậc thầy đƣơng đại nhƣ Eliot Porter, Ernst Haas, William Eggleston, Stephen Shore và Joel Meyerowitz. Từ góc độ nghiên cứu, tác giả luận án tiếp thu đƣợc các quan điểm và xu hƣớng sáng tạo của các nhiếp ảnh gia sáng tác theo khuynh hƣớng hiện thực nhƣ Alfred Stieglitz, Edward Steichen và Henri Cartier-Bresson. Cuốn sách thứ hai là cuốn “Let Truth Be the Prejudice: W.
Eugene Smith, His Life and Photographs” của tác giả Ben Maddow, đƣợc xuất bản năm 1998. Cuốn sách “Let Truth Be the Prejudice” ghi lại cuộc đời và công việc của W. Eugene Smith, một ngƣời có công trong việc tạo nên thể loại ảnh báo chí mới mang sức mạnh thẩm mỹ và đạo đức là phóng sự ảnh. Smith sinh năm 1918 tại Wichita, Kansas, và lớn lên với các giá trị truyền thống của Mỹ.
11 Ông bắt đầu chụp ảnh khi vẫn còn là một cậu bé bằng chiếc máy ảnh của mẹ mình và tiếp tục thực hành công việc này trong suốt thời gian học của mình. Năm 1937, tham vọng cháy bỏng đã đƣa ông đến thành phố New York, nơi đã bồi đắp cho ông trở thành một nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp. Trƣớc khi bƣớc sang tuổi hai mƣơi, Smith đã thực hiện hàng trăm bức ảnh cho các tạp chí ảnh lớn của thời đại. Phong cách ấn tƣợng, thông minh của ngƣời chụp đã thể hiện ngay trong các tác phẩm ban đầu này.
Nhƣng khoảnh khắc bùng nổ thực sự đã diễn ra trong chiến tranh thế giới II, đó là khi Smith hành quân cùng với đội thủy quân lục chiến tại Saipan, Guam và Iwo Jima, đó cũng là khoảnh khắc W. Eugene Smith nhận ra công việc chụp ảnh gắn liền với ý thức trách nhiệm đạo đức. Ông viết: "Mỗi lần tôi nhấn nút chụp, tôi hy vọng rằng sự lên án có thể vang vọng qua tâm trí của những ngƣời đàn ông trong tƣơng lai, khiến họ thận trọng, nhớ lại và nhận ra những gì họ đã làm". Những bức ảnh chiến tranh của Smith đã giúp ông khẳng định năng lực sáng tạo của mình và đƣợc so sánh với Mathew Brady.
Tác phẩm của ông về các nhà tù chiến tranh của Mỹ, đã giúp thuyết phục ngƣời Nhật rằng nỗi sợ của họ bị phóng đại, và ngăn chặn tự sát của hàng ngàn công dân Nhật khiếp sợ quân đội Mỹ thời bấy giờ. Cuốn sách này là một tài liệu tham khảo vô cùng quý giá, bởi những minh họa sống động của các tác phẩm ảnh đƣợc coi nhƣ là những tác phẩm phóng sự ảnh đầu tiên trong lịch sử nhiếp ảnh. Các tác phẩm phóng sự ảnh của W. Eugene Smith đƣợc công nhận là những tác phẩm mẫu mực của một thể loại ảnh báo chí vừa mang tính thời đại, vừa mang tính thẩm mỹ, là các phóng sự ảnh: “Country doctor”, “Nurse”, hay “Minamata".
Phóng sự ảnh tuyệt vời cuối cùng của ông - "Minamata", mô tả sự đau khổ của con ngƣời do ngộ độc thủy ngân trong một cảng công nghiệp Nhật Bản, góp phần chấm dứt sự ô nhiễm đó. Ngày 15 tháng 10 năm 1978, những tên côn đồ do các doanh nghiệp Nhật thuê đã tấn công Eugene Smith, khiến sức khỏe của ông bị ảnh 12 hƣởng và ông đã chết sau đó. Bốn mƣơi năm trôi qua, các tác phẩm phóng sự ảnh của Smith trở thành những tài liệu quý giá. Ông đã từng viết: "Tôi không bao giờ tìm thấy giới hạn của tiềm năng nhiếp ảnh.
Mỗi khi chạm tới chân trời, nó lại cho thấy một sự vẫy gọi khác ở đằng xa. Luôn luôn, tôi chỉ đang ở ngƣỡng". Cuốn sách là tác phẩm chính xác về cuộc đời và công việc của Smith. Niềm đam mê về nhiếp ảnh và sự kiên định về đạo đức là thƣớc đo về sự vĩ đại của ông, bao gồm cả việc ông không bao giờ thỏa hiệp với các thế lực ngăn cản ông phản ánh sự thật.
Trong cuốn tiểu sử đi kèm "The Wounded Angel", tác giả Ben Maddow đã ví ông là ngƣời đàn ông không thỏa hiệp với ma quỷ. Cuốn sách của Maddow là xuất bản đầu tiên về cuộc đời của W. Đó là một câu chuyện đầy kịch tính, sống động hơn bởi sự cam kết của tác giả Maddow đối với sự thật về nhân vật đƣợc viết trong cuốn sách. Một cuốn sách không thể không nhắc tới, là cuốn “Henri Cartier- Bresson: The Decisive Moment”, xuất bản năm 2015.
Đƣợc xuất bản lần đầu vào năm 1952, cuốn sách bao gồm các tác phẩm hay nhất của Cartier-Bresson từ những năm đầu trong sự nghiệp nhiếp ảnh của ông cho tới bức tấm ảnh ghép của Henri Matisse. Cuốn sách này đã ảnh hƣởng đến các thế hệ nhiếp ảnh gia, trong khi tựa đề tiếng Anh của nó đã xác định khái niệm về giây phút bấm máy điển hình, trong đó bao gồm tất cả các yếu tố tích lũy để tạo thành hình ảnh hoàn hảo, đó không chỉ là thời điểm của hành động, mà còn là dấu ấn thị giác cao độ. Ấn phẩm mới này (bản in đầu tiên và duy nhất kể từ bản gốc năm 1952) là một bản sao tỉ mỉ của cuốn sách gốc đã đƣa tên tuổi của nhà nhiếp ảnh đến với quốc tế, với những bổ sung về lịch sử „Thời điểm quyết định‟ của Pompidou Clément Chéroux. Một cuốn sách khác của Henri Cartier-Bresson cũng đƣợc các nhiếp ảnh gia nhắc tới và đƣợc tác giả luận án sử dụng để tham khảo là cuốn “Henri 13 Cartier-Bresson: The Mind's Eye: Writings on Photography and Photographers”, xuất bản năm 2005.
Cuốn sách bao gồm các bài luận của Henri Cartier-Bresson (một số bài chƣa bao giờ đƣợc dịch sang tiếng Anh) đƣợc thu thập lần đầu tiên. “The Mind's Eye” có văn bản nổi tiếng của Cartier-Bresson về "khoảnh khắc quyết định" cũng nhƣ những quan sát của ông về Moscow, Cuba và Trung Quốc trong thời kỳ hỗn loạn. Những bài tiểu luận này đặc trƣng cho quan điểm nhiếp ảnh của Henri Cartier-Bresson – một tƣợng đài của giới nhiếp ảnh gia thế giới. Qua các câu chuyện liên quan trực tiếp tới quá trình tác nghiệp, tác giả luận án hiểu rõ hơn về quan điểm sáng tác của một nhiếp ảnh giả bậc thầy.
Những nhận xét về khoảnh khắc bấm máy nổi tiếng của nhiếp ảnh gia đƣợc nêu lên trong cuốn sách, là những tham chiếu khoa học về kinh nghiệm sáng tác của một nhiếp ảnh gia có nhiều tác phẩm ảnh báo chí chất lƣợng, nhƣ là: “Thật là ảo tƣởng khi cho hình ảnh đƣợc thực hiện bằng máy ảnh, chúng đƣợc ghi nhận bằng mắt, trái tim và cái đầu”; “Một mắt của nhiếp ảnh gia nhìn qua khung ngắm mở rộng của máy ảnh, mắt kia nhắm lại để nhìn vào tâm hồn của chính mình”; “Nhiếp ảnh là một cách để la hét, tự giải phóng bản thân, không phải là cách chứng minh hay khẳng định sự độc đáo của cá nhân mình. Đó là một cách sống”; “Khoảnh khắc!