Chương 1 CHỦ TRƯƠNG VÀ SỰ CHÍ ĐẠO CUA DANG BỘ TINH THÁI BÌNH VE XÂY DUNG LỰC LƯỢNG DAN QUAN TỰ VỆ (2005 - 2010) 1. Những yếu tổ tác động và chủ trương của Đảng bộ tỉnh Thái Bình về xây dựng lực lượng dân quân tự vệ (2005 - 2010) 1. Những yếu tổ tác động đến sự lãnh đạo của Đảng bộ tỉnh Thái Bình về xây dựng lực lượng dân quân tự vệ (2005 - 2010) 1. Điều kiện tự nhiên, kinh tế, xã hội Điều kiện tự nhiên Thái Binh là tinh đồng bang, ven biển, đông dân.
Tinh có vị trí chiến lược quan trọng về chính trị, kinh tẾ, xã hội, quốc phòng, an ninh trong khu vực và cả nước. Thái Bình được xác định là hướng phòng thủ quan trọng hướng bién trong thé trận phòng thủ chung của Quân khu 3. Tỉnh Thái Bình nằm ở tọa độ 20,17 đến 20,43 độ vĩ Bắc; 106, 06 đến 106,37 độ kinh Đông; nằm ở phía Đông Nam đồng bằng Bắc Bộ, phía Đông giáp biển Vịnh Bắc Bộ, phía Tây và Nam giáp các tỉnh Nam Định, Hà Nam, Hưng Yên, phía Bắc giáp Hải Phong, Hải Dương. Diện tích tự nhiên khoảng 1.495km”, địa giới xa nhất từ Bắc xuống Nam dài khoảng 50km (An Khê - Quỳnh Phụ xuống Nam Hưng- Tiền Hải), từ Đông sang Tây là 54km (Thụy Trường - Thái Thụy đến Tân Lễ - Hưng Hà).
Địa giới tự nhiên có ba mặt giáp với sông, một mặt giáp với biến, vì thé mà tỉnh Thái Bình được xem như một ốc đảo, đi lại, giao lưu với các tỉnh lân cận phải qua nhiều phà, đò, cầu và tàu thuyền. Về hành chính, Thái Bình có 7 huyện và 1 thành phố với tổng số 260 xã, phường, thị tran. Địa hình của Tỉnh tương đối băng phang, thuận lợi trong phát triển kinh tế, nhất là phát triển chăn nuôi, trồng trọt cung cấp lương thực, thực pham cho nhân dân và các lực lượng vũ trang nhân dân đứng chân trên địa bàn của Tỉnh và Quân khu 3. Bờ biển của Thái Bình dài trên 50km, thuộc hai huyện Thái Thụy và Tiền Hải, gồm 8 xã, có khoảng 15 ngàn ha đất nông nghiệp và phi nông nghiệp, 14 ngàn ha bãi triều.
Đây là vùng kinh tế có nhiều tiềm năng dé phát triển nông - lâm - ngư - diém nghiệp, du lịch. Vùng biển có nhiều tiềm năng kinh tế chưa được khai thác, giàu hải sản và tài nguyên có giá trị kinh tế cao, có giá trị chiến lược về quốc phòng, an ninh, điều này đặt ra yêu cầu cần thiết xây dựng lực lượng DQTV biển, lực lượng DQTV ven biển của Tỉnh. Về kinh tế, văn hóa, xã hội Thái Bình là một tỉnh có dân số đông, khoảng 1.477 người, trong đó dân số khu vực nông thôn chiếm 94,2%, dân số thành thị chiếm 5,8%; mật độ dân số khoảng 1.183 người/km”; bình quân nhân khâu là 3,75 người/hộ; ty lệ phát triển dân số tự nhiên hiện nay là 1,02%. Nguồn lao động trong độ tuổi: 1.
Trong đó, lao động trong khu vực nông, lâm nghiệp chiếm 74,3%; công nghiệp và xây dựng chiếm 17%; khu vực dich vụ - thương mại chiếm 8,7%. Lao động qua đảo tạo chiếm 23,5% (công nhân kỹ thuật và nghiệp vụ 13,5%; Trung cấp 5,5%; Cao đắng, đại học và trên đại học 4,5%), một bộ phận lớn trong đó năm trong độ tuổi thực hiện nghĩa vụ DỌTV. Về kinh tế, tính đến đầu năm 2005, tỷ trọng khu vực nông, lâm nghiệp và thủy sản của Thái Bình chiếm 42,27%, tỷ trọng khu vực công nghiệp xây dựng 22,86%. Tổng sản phâm (GDP) của tỉnh năm 2005 đạt khoảng 6.
So với năm 2004, tăng 7,8%. GDP bình quân đầu người năm 2005 đạt 5,70 triệu đồng (370 USD), so với năm 2004 tăng 18%. Cơ cau theo nhóm ngành kinh tế của Thái Binh đang CÓ SỰ chuyên dịch theo hướng tỷ trọng khu vực công nghiệp xây dựng từ 14,75% năm 2000, tăng lên 22,86% năm 2005; khu vực dich vụ tăng từ 31,56% năm 2000 lên 34,87% năm 2005. Sự tăng trưởng của nền kinh tế đã góp phan quan trọng trong việc huy động GDP vào ngân sách của tỉnh.
Tỷ lệ huy động GDP vào ngân sách năm 2005 dự kiến đạt 13,1%, tăng 5% so voi năm 2000 (theo Niên giám thống kê năm 2005). Đây là điều kiện quan trọng trong việc tổ chức, huấn luyện, bảo đảm cho huấn luyện cũng như thực hiện chế độ, chính sách đối với DQTV. Về văn hóa, Thái Bình là nơi hội tụ và lan tỏa các sắc thái văn hóa, văn minh của vùng châu thô đồng bằng Bắc Bộ. Trên mảnh đất Thái Bình hiện có hàng nghìn di tích lịch sử văn hóa đặc sắc trong đó có 2 di tích quốc gia đặc biệt (di tích chùa Keo, huyện Vũ Thư và khu di tích lăng mộ các vua Trần, huyện Hưng Hà).
Nét đẹp trong văn hóa Thái Bình còn được hội tụ sâu sắc qua các loại hình văn hóa, nghệ thuật phong phú của các làn điệu dân ca, dân vũ đặc sắc mà tiêu biểu là nghệ thuật chèo và múa rối nước. Ngoài ra, văn hóa Thái Bình còn được biết đến với hàng trăm lễ hội truyền thống, tiêu biểu như lễ hội chùa Keo (xã Duy Nhất, huyện Vũ Thư), lễ hội đền Trần (huyện Hưng Hà), cùng hàng chục trò chơi, trò diễn dân gian độc đáo, mỗi trò chơi tuy có khác nhau về nội dung và hình thức thê hiện nhưng tựu chung lại cùng đáp ứng nhu cầu vui chơi giải trí, góp phần củng cố, gắn kết mối quan hệ cộng đồng, xây dựng cuộc sống tinh thần phong phú, lành mạnh, phát huy những giá trị văn hóa truyền thống, tạo nên sắc thái riêng cho văn hóa Thái Bình. Hàng chục làng nghề truyền thống (chạm bạc, dét chiếu). Bên cạnh đó, Thái Bình là một trong những cái nôi của những làn điệu chèo cô.
Đó chính là cơ sở dé miền “quê lúa” cung cấp những tài năng chèo cho cả nước. Thái Binh là một tỉnh có truyền thống đấu tranh cách mạng vẻ vang. Trong lịch sử, nơi đây từng là căn cứ quan trọng của vua tôi nhà Trần chống quân Nguyên Mông, với những chiến công gắn với tên tuổi của Hưng Đạo Đại vương Trần Quốc Tuấn, danh tướng Yết Kiêu, Phạm Ngũ Lão. Trong hai cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp và đế quốc Mỹ xâm lược, nhân dân Thái Bình đã quen với khẩu hiệu “tay liềm tay súng”, “tay búa tay súng”, thóc không thiếu một cân, quân không thiếu một người, vừa tích cực tham gia lao động sản xuất vừa sẵn sàng chiến đấu, là địa phương có số thương binh, liệt sĩ, Mẹ Việt Nam anh hùng lớn thứ hai của cả nước, đây chính là điểm thuận lợi trong việc tô chức, xây dựng lực lượng DQTV, trong việc phát huy sức mạnh toàn dân tham gia xây dựng nền quốc phòng toàn dân, xây dựng lực lượng DQTV của Thái Bình.
Về tôn giáo, tỉnh Thái Bình có 3 tôn giáo chính: Phật giáo, Thiên chúa giáo và Tin lành. Nhìn chung công đồng đồng bảo tôn giáo tích cực lao động sản xuất, xóa đói, giảm nghèo, đại đa số luôn ủng hộ chủ trương, đường lối của Đảng, chính sách và pháp luật của Nhà nước. Hệ thống thông tin liên lạc, cơ sở hạ tầng văn hóa, y tế dân sự từng bước được củng có và phát triển. Đời sống văn hóa, tinh thần của nhân dân từng bước được nâng lên.
Tuy nhiên, trong các tôn giáo cũng xuất hiện những vấn đề phức tạp như tình trạng giáo dân đòi lại ruộng đất nhà chung, nhà chùa; đòi xây dựng chùa chién, thánh that; lợi dụng các hoạt động tôn giáo dé truyền đạo trái phép, gây mất an ninh trật tự trên địa bàn, tác động trực tiếp đến nhiệm vụ quân sự quốc phòng địa phương, đồng thời cũng đặt ra những yêu cầu mới trong xây dựng lực lượng DQTV của Tỉnh. Về quốc phòng an ninh Thái Bình là tinh ven biển, thuộc đồng bang châu thé sông Hồng, nằm trong vùng ảnh hưởng của tam giác tăng trưởng kinh tế Hà Nội - Hải Phòng - Quảng Ninh, Thái Bình được coi là vựa lúa của vùng đồng bằng Bắc Bộ. Với địa thế ba mặt giáp sông, một mặt giáp biển, địa hình bị chia cắt bởi hệ thống sông ngòi. Thái Bình nằm bên các cửa sông lớn (cửa Ba Lạt, Trà Lý.) và có 50 km bờ biển hướng ra Vịnh Bắc Bộ.
Điều này đã dẫn đến Thái Bình có vị trí quan trọng về quốc phòng an ninh, là một hướng quan trọng trong khu vực phòng thủ phía biển của Quân khu 3, nhất là khu vực Cồn Vành, đây là nơi án ngữ cửa sông Hồng, có vị trí quan trọng trong khu vực phòng thủ biển của quốc gia, chính vì thế Bộ Quốc phòng đã phối hợp với UBND tỉnh xây dựng đường ra Cồn Vành, biến nơi đây thành khu du lịch kết hợp với an ninh quốc phòng. Thực tiễn trong lịch sử dựng nước và giữ nước của dân tộc, các triều đại phong kiến phương Bắc khi xâm lược Đại Việt, các đội thủy quân sau khi vượt biển đều lợi dụng các sông lớn để đi sâu vao nội dia, tiến lên Đông Đô, Thăng Long. Vùng đất Thái Bình đã từng là căn cứ kháng chiến quan trong trong ba lần chống quân Mông Nguyên của triều đình nhà Trần, gan với phòng tuyến quan trọng trên sông Hóa, sông Luộc, sông Trà Lý. Trong chiến tranh phá hoại miền Bắc của dé quốc Mỹ, các máy bay Mỹ đều lợi dụng bay thấp doc theo các sông dé bay vào đánh phá Hà Nội, Hải Phòng., trong đó có một bộ phận nằm trên địa bàn tỉnh Thái Bình.
Các tàu chiến của Mỹ cũng áp sát vùng biên Thái Bình dé ban phá vào sâu nội địa. Điều đó cho thấy vị trí quan trọng của Thái Bình về mặt quốc phòng an ninh trong tổng thể khu vực phòng thủ của quốc gia và Quân khu 3. Do địa bàn bị chia cắt với các tỉnh khác bởi hệ thống sông ngòi, khi chiến tranh xảy ra, nếu hệ thống cầu bị đánh phá dẫn đến dễ bị cô lập, điều này đặt ra phải phát huy vai trò của lực lượng vũ trang địa phương, lực lượng tại chỗ trong tác chiến. Bên cạnh đó là trên địa bàn Tỉnh vẫn còn có những nhân tố có nguy cơ dẫn đến mat an ninh trật tự.
Điều này, đặt ra yêu cầu phải xây dựng lực lượng vũ trang nói chung, lực lượng DQTV nói riêng vững mạnh toàn diện, luôn SSCĐ, đáp ứng được yêu cầu nhiệm vụ quân sự quốc phòng địa phương.