Chương IL: Thơ Nguyễn Binh - chiếc cầu nối giữa thd ca truyền thống và thơ ca hiện đại. Thơ Nguyễn Bính chịu anh hưởng sâu đậm van hóa dan gian 2. Những sáng tạo độc đáo trong Thơ Mới Nguyễn Bính. Phan kết luận ty) Ho)KH CWằGRcaca Om CHƯƠNG MỘT NET ĐẶC SẮC TRONG CAM HỨNG SÁNG TÁC CỦA NGUYÊN BÍNH sy#z3#23CX%ằG8ca Luận văn tốt nghệ | bạ Thanh đã nói: “O mỗi chúng ta đểu có một người nhà quê.
Cái nghề làm ruộng và cuộc đời bình: dị của người làm ruộng cha truyền con nối từ mấy nghìn năm đã Ăn sâu vào tâm trí chúng ta `. Quả đúng vay! “Chim có 16, người có tông”, dẫu fa xa xứ hay có phải bôn ba xuôi ngược cả đời nơi đất khách thì hình ảnh quê hương yêu đấu vẪn hần sâu trong tim, chảy trong máu thịt mỗi con người. Càng xa quê hương bao nhiều con người càng nhớ và yêu thương chốn ấy bấy nhiêu. Mỗi ln bắt gặp hình Anh đòng sông, bãi mia, bờ đâu, ruộng déng bát ngất với những chú bé muc đổng vất vẻo trên lưng trâu ta lại mừng rỡ ngắm nhìn say sưa như thể cảnh ấy lạ Aim lắm, dd vốn rất thân quen.
Hai tiếng giản đơn “nông thôn” không chỉ làm lay động lớp lớp tâm hén thành thị mà nó còn làm xao xuyến ngay cả những người “nhà quê” chính hiệu. Nguyễn Bính chẳng hạn. Ông đi tỉnh nhiều, tiếp thu được nhiều cái mới nơi thị thành, ấy thế mà vẫn chưa bao giờ chịu rứt ra khỏi mái Am làng qué. Có lẽ chính từ cái tình sâu nang đó mà Nguyễn Bính đã hét sức thành công khi tái hiện lại hình ảnh nông thôn trong thơ mình.
HINH ANH NÔNG THÔN TRONG BỨC HỌA “CHAN QUE” 1. Cảm nhận và tô đậm nét đẹp làng quê Suốt những nam tháng trước Cách mang tháng Tám, hình ảnh cuộc sống nông thôn miễn Bắc Việt Nam gan như chiếm vị trí chủ đạo trong thơ Nguyễn Bính. Người ca sĩ của đồng quê này đã cất lên những lời ca ngọt ngào nhất, trữ tình nhất, đẹp nhất về làng quê. Nguyễn Bính yêu chuộng sự tự nhiên, nét đẹp đơn sơ, giản dị.
Với ông, cái đẹp bình dj, chân thật mới chính là cái dé làm say lòng nhiều nhất: Hôm nay nắng đã về đây Hôm nay nắng đã về cây tre vàng Lá tre roi xuống đường lang lai tre roi xaống vai nàng di qua (Đường làng) Cái nắng làng quê đường như cũng có đáng dip, nét dep riêng qua lãng kính nhà thơ. Chỉ bAng vài nét phác thảo, ông đã thâu tóm trọn vẹn bóng dáng xóm làng. cảnh trí, thiên nhiên dưới những góc độ tuyệt điệu nhất. Nếu thành thị hấp dẫn người ta bởi sự phdn hoa, nhộn nhịp thì làng quê ngược lại chỉnh phục mọi người bing nét vie Luận văn tốt nghiệp trên tất cả là cái tình, cái nghĩa, cái sự hiển hòa mà Thượng đế vốn đã ban tặng cho những người nhà quê.
Con người hiển hòa chân thật, thiên nhiên cũng tươi đẹp hiển lành, làng quê quả đã gieo vào lòng người một mối thiện cảm khó phai. Biểu tượng của nông thôn và đồng thời cũng là nguồn cảm hứng đào dạt của Nguyễn Bính có thể nói chính là “mảnh vườn”. Hình ảnh mảnh vườn cứ trở đi trở lại với biết bao nhiêu định ngữ: vườn nhà, vườn ai, vườn cam, vườn đâu, vườn trAu, vườn tiên giới. Vườn còn đồng nghĩa với nhà: Em ơi, em ở lại nhà Vườn dâu em din mẹ già em thương (Lỡ bước sang ngang) Với quê hương: Đem thân về chấn vườn đâu cũ Buin căng như khi chị lấy chẳng (Khăn hồng) Với kỷ niệm tuổi thơ: Nhưng mộng mà thôi, mộng mất thôi Hoa thừa rượu ế, ấy tình tôi Xa rồi vườn cli hoa cam rụng Gap lại nhau chi muộn mất rồi! (Hoa với rượu) Với hạnh phúc: Vườn cam trắng xóa hoa cam rụng Tôi với em Nhi kết va chẳng (Hoa với rượu) Những mảnh vườn trong mắt nhà thơ rõ ràng đã trở thành một biểu tượng của quê hương.
Vườn không chỉ gắn bó với người nông dân vì lý do kinh tế mà vườn còn đồng nghĩa với linh hén của mỗi gia đình nông thôn. Đã gọi là nhà quê thì phải có vườn tược, hình ảnh đó từ lâu đã trở thành khái niệm hain sâu trong nếp nghĩ mỗi 9 Luận van tốt nghiệp Igười. Cũng như trong bài '“Trưa hè” của Anh Thơ “vườn” hiện lên thật gần gũi. điểm tô thêm cho bức họa làng quê một vẻ đẹp đơn sơ và duyên đáng: Hoa lựu nở đây một vườn đỏ nắng Li bướm vàng lơ đăng lưới bay qua Những năm tháng xa quê, Nguyễn Bính cứ nhớ mãi mảnh vườn ao của nhà ngoại.
Cảnh ở đây không chỉ đẹp mà còn hữu tình và phong phú; như lời người anh ho của Nguyễn Bính - Bài Hanh Cẩn - kể lai “May sào vườn rộng trồng toàn chè, cau. Khi vườn tốt 14, trẻ con Ẩn nấp tìm nhau rất khó. Vườn còn trồng các loại cam chanh. cam đường, mít đai, mit mật, lê, mơ, man, na, táo, đào, quất, quýt, còn có mang cầu xiêm, vú sữa.
một gốc thông cao vút, trên những cây khế có nhiều chùm hoa đỏ”, Dep và đáng yêu đến thế thảo nào Nguyễn Bính không nhớ da diét: Thôn Van có bie cá hông Hong trong nắng sdm, biếc trong vườn chiều Dé cao có đất thà diéu Giời cao lắm lắm có nhiễu chim bay Quả lành trĩ nặng từng cây Sen đây ao cá, cá đây ao sen (Anh về quê cũ) Xa quê, nhưng Nguyễn Bính nhớ rõ mỗn một kỷ niệm đẹp dé của tuổi thơ da khắc vào trong tim ông một tình yêu quê hương sâu đậm. Cả vùng trời thôn Vân hiện lên rạng rỡ, với sắc mu tươi thn, nhẹ nhàng, trong sáng. Thiên nhiên chưa hé bị phá bởi bàn tay con người, trái lại cái đẹp mà thiên nhiên có được dường như chính nhờ vào sự chăm sóc của con người. Có lẽ chính nhà thơ cũng chang ngờ rằng nhưng hinh ảnh ông đã thu gọn vào ống kính lúc ấy giờ đây xiết bao giá trị.
Nó giùp con người cảm nhận được đâu là nét đẹp vĩnh cữu, đâu là vẻ đẹp phù du. Nhà thơ rất tinh mất - hay tâm hồn ông quá nhạy cảm - mỗi một nơi đừng chân trên bước đường bôn ba xuôi ngược déu được ông ghi lại với nét đẹp đặc trưng. Đối với Nguyễn Bính, cái đẹp là một tặng phẩm quý báu của tạo hóa ban cho con người. Ông hướng đấncái đẹp bing tất cả tấm lòng, trái tim, khối óc.
Cảnh đất nước trong thơ Đường đẹp như tranh, trong thơ lãng mạn phương Tây đẹp như mộng, chỉ ở trong thơ Nguyễn Bính cảnh mới thực đẹp như đời. Bởi thế người Việt Nam nào cing thấy nó gần minh, nó là mình, chấp nhận thơ Nguyễn Binh, rung cảm với thơ ông. Quê hương là nơi đẹp hơn cả. Nhà thơ yêu biết bao những hình Anh của lũy tre dau làng, cái gidu mùng tơi, giàn tran, hàng cau liên phòng, yêu cả cái đẹp xứ Huế: 10m LuGn văn tốt nghiệp Câu cong như chiếc lược: ngà Sông dai mdi tóc cung nga buông hờ Đôi bờ đôi cảnh tay vua Cung nga up mặt làm thơ thất tình (Vài nét Huế) Cái đẹp không còn biên giới, bị phân ranh, bị đối xử phân biệt, tâm trí nhà thơ giờ đây chi còn tập trung cảm nhận.
Ông say sifa ngấm nhìn đón lẤy nét đẹp Cố đô, cho di đó là cái đẹp vương sdu, ảo não và Am dam: Gidi mua ở Huế sao budn thế Cứ kéo dài ra đến mấy ngày Thêm cũ nôn nao đàn kiến đói Giời mờ ngao ngắn mỘit loài mây Trường Tiên vắng ngắt người qua lại Đập Đá mênh mang bến nước đầy Dod vắng khách chơi nằm bát úp Thu về lại gid giá heo may. (Giời mưa ở Huế) Trong không gian u buồn đó, cảnh cũng hiện lên với nét đẹp tương đồng, buổn mênh mang, trim tư và kín đáo. Làng qué nào, vùng đất nào cũng có thể làm nhà thơ xao động. “Nguyễn Bính chẳng khác gì một người tài kể chuyện, cứ nhẩn nha nói về mọi cái quen thuộc quanh ninh mà khiến ta phải chú ý.
Khi nào anh cũng là người của cái xứ đồng, của cái diểu bay, của đây hoa lý, của mưa thưa, mưa bụi, giữa mọi công ăn việc làm vất vả sương nắng. Bởi đấy là cốt lõi cuộc đời và tâm hén thơ Nguyễn Bính”””, 2. Cuộc sống bình dị và tâm hồn cao đẹp của người dân quê: Bat đầu từ làng Thiện Vịnh, làng quê chôn nhau cắt rốn của Nguyễn Bính. *Đó là cái làng đồng trang mà chắc đến mùa nước thì con đường, con đê lên huyện kia chỉ còn là một sợi chỉ mỏng manh: bên làn nước giữa gò đất, bờ bụi, tre pho.
Lang nước xám ngất, quang cảnh tiêu điểu lam lũ, ẩm dam, nheo nhóc". Làng quê Việt Nam từ bao đời nay vẫn chưa thoát khỏi cái nghèo. Sự khó khăn, túng thiếu bám °* Tả Hoài - Những gương mật, trang 152 *M Tá Hoài ‹ Những gương mật, trang 152, 153 ~-~-ll> __ —_____Luận — _ văn tốt _ nghi ệp riêt nông thôn chẳng cứ gì riêng làng quê Nguyễn Bính. Cái hiện thực cam go ay da giúp người nông dân sớm ý thức được phải sống thế nào cho phù hợp.
Từ cái ăn, cái mặc đến thú vui chơi, giải trí nhất nhất déu phải hết sức chừng mực, tiết kiệm. Cuộc sông tuy đơn sơ, thanh bạch nhưng chứa chan ý nghĩa: Sang năm ra Ở riêng roi Vợ tôi dệt lụa, tôi ngôi làm tha Lua may áo, bắn còn thừa Tôi đem thay giấy viết thơ chung tình Gidng câu này đưới mái gianh “Nha cô thôn nữ, vợ anh học: tra” (Nhà cô thôn nữ) Tinh cảm vợ chống đổi đãi với nhau thật tha thiết! Những điều kiện can để tạo nên hanh phúc cho mái Ấm gia đình ở thôn quê xem ra để dang hơn ở thành thị qua! Hay như trong bài thơ “Chân quê", Nguyễn Bính đã ghi lại được nét sinh hoạt van hóa nông thôn đang có sự thay đổi mà biểu hiện ở đây là cách An mac của cô gái: Khăn nhung quan lĩnh rộn ràng Ao cài khuy bấm em làm khổ tôi Nào đâu cái yếm lụa sôi Cái đây lưng đãi nhuộm hỗi sang xuân Nào đâu cái áo tử thân Cái khăn mỏ qua, cái quân nai đen? Nói ra sự mất lòng em Van em, cm hãy giữ nguyên quê mùa. (Chân quê) Chỉ bằng vài lời trách móc, tác giả đã tái hiện thật sinh động cách An mac cổ truyền của các cô thôn nữ: “yếm lụa sối”, “đây lưng dai", “áo tứ thân”, “khan mỏ qua”, “quan nái đen”.