mở đầu ngày hội theo thời gian và không gian. - Phần hội: thường tổ chức những trò chơi dân gian hoặc hiện đại, biểu diễn văn hóa nghệ thuật nhằm giữ nguyên những giá trị văn hóa truyền thống và có xu hướng bổ sung thêm những thành tố văn hóa mới. Các lễ hội thường được tổ chức nhiều sau mùa vụ sản xuất, mùa mà thời tiết, phong cảnh đẹp là mùa xuân và mùa thu. Các giá trị văn hóa lịch sử của lễ hội là tài nguyên quý giá để tổ chức triển khai các loại hình du lịch tham quan, nghiên cứu, mua sắm.
Khi nghiên cứu, đánh giá các lễ hội phục vụ mục đích phát triển du lịch cần chú ý đến tính mùa của lễ hội, quy mô lễ hội và sự kết hợp trong khai thác giá trị lễ hội với các giá trị của di tích lịch sử văn hóa bởi các lễ hội thường được tổ chức tại các di tích lịch sử văn hóa. Nghề và làng nghề thủ công truyền thống: Là những nghề thể hiện bí quyết trong sản xuất để tạo ra các sản phẩm có giá trị thẩm mĩ, tâm tư tình cảm và khát vọng của con người. Làng nghề thủ công truyền thống được quan niệm là những làng có các nghề thủ công truyền thống sản xuất bằng các công cụ thô sơ và chủ yếu là từ bàn tay của con người, được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác. Nghề và làng nghề thủ công truyền thống đã trở thành tài nguyên nhân văn phục vụ đắc lực cho hoạt động du lịch.
Thể hiện sự khéo léo, óc sáng tạo trong quá trình lao động của con người. Các giá trị văn hóa khác: - Văn hóa nghệ thuật: Những làn dân ca, điệu múa, bản nhạc, các loại nhạc cụ, các loại hình biểu diễn nghệ thuật nói chung,… là những món ăn tinh thần của nhân dân, thể hiện 18 truyền thống, bản sắc văn hóa tâm tư tình cảm, ước vọng của con người. Các giá trị văn hóa nghệ thuật không những góp phần đa dạng về sản phẩm du lịch mà còn có sức hấp dẫn đặc biệt với với du khách; vừa mang lại cho du khách sự thư giãn, vui vẻ, nâng cao đời sống tinh thần, lãng quên sự lo toan, vất vả thường nhật vừa mang lại sự nhận thức, cảm nhận cái đẹp, trong thời gian rãnh rỗi. - Văn hóa ẩm thực: Ăn uống là nhu cầu không thể thiếu đối với cong người.
Nhưng ẩm thực trong du lịch không chỉ để đáp ứng về nhu cầu ăn no, ăn đủ chất mà mỗi du khách còn quan tâm đến giá trị nghệ thuật và văn hóa trong mỗi món ăn, sẽ hấp dẫn và nâng cao nhận thức về giá trị nghệ thuật ẩm thực cho mỗi du khách. - Thơ ca và văn học: Thơ ca và văn học là nghệ thuật sử dụng ngôn từ để khám phá cái đẹp, tình yêu của con người với thiên nhiên, giữa con người với nhau, với quê hương, đất nước và đời sống xã hội - sản xuất của con người. Những tác phẩm văn học ca ngợi về địa phương, đất nước, dân tộc thể hiện tinh thần dân tộc của mỗi quốc gia, là nơi thể hiện linh hồn, tình cảm, mong muốn của con người đối với quê hương. Kết hợp với thiên nhiên, danh lam và các tài nguyên du lịch khác sẽ tạo ra sức hấp dẫn lớn đối với du khách.
- Văn hóa ứng xử và những phong tục, tập quán tốt đẹp: Có thể nói văn hóa ứng xử là hình ảnh của mỗi điểm đến. Những văn hóa ứng xử, phong tục, tập quán sinh sống, sản xuất khác lạ tốt đẹp ở các địa phương là những giá trị văn hóa mà du khách muốn được tìm hiểu, trải nghiệm. Vì vậy mà trở thành tài nguyên du lịch quý giá, tạo nên sự đa dạng độc đáo của sản phẩm du lịch. - Tài nguyên du lịch gắn với văn hóa các dân tộc: Mỗi dân tộc đều có những điều kiện sinh sống, đặc điểm văn hóa, phong tục tập quán, hoạt động, sản xuất mang những sắc thái riêng của mình và có địa bàn cư trú nhất định.
Đó là những bí ẩn mà mỗi du khách muốn khám phá và tạo nên sự đa dạng khi tổ chức các loại hình du lịch. - Các hoạt động mang tính sự kiện: 19 Các hoạt động mang tính sự kiện như liên hoan phim, ca nhạc, thể thao cũng là những đối tượng hấp dẫn du khách và là điều kiện, tài nguyên để phát triển loại hình du lịch MICE. Bảo vệ tài nguyên du lịch nhân văn: Tài nguyên du lịch là nguồn lực quan trọng nhất và là cơ sở để phát triển du lịch. Nhưng tài nguyên du lịch biến đổi và suy giảm bởi những tác động của tự nhiên và con người cùng các hoạt động kinh tế - xã hội.
Vì vậy, trong phát triển du lịch cần chú ý đến bảo vệ tài nguyên du lịch nói chung, bảo vệ tài nguyên du lịch nhân văn nói riêng. Các tài nguyên nhân văn không chỉ mang giá trị văn hóa, nhân văn của một cộng đồng mà nó còn là linh hồn của dân tộc, là lịch sử và cũng là hiện tại của một quốc gia. Phát triển du lịch dựa trên các tài nguyên du lịch nhân văn vừa là cơ hội để làm sống dậy các giá trị văn hóa nhưng du lịch cũng là tác nhân làm suy giảm, xuống cấp các giá trị đó. Để phát triển du lịch bền vững thì bảo vệ tài nguyên du lịch nói chung, tài nguyên du lịch nhân văn nói riêng là nhiệm vụ quan trọng và luôn gắn liền với quản lý và khai thác tài nguyên cho mục đích du lịch.
Các địa phương, các quốc gia, cần thực hiện các chiến lược, các phương pháp khoa học nhằm sử dụng và bảo vệ kịp thời và hợp lí nguồn tài nguyên du lịch quý giá này. Các nhân tố kinh tế - chính trị - xã hội Dân cư và lao động: Dân cư và lao động vừa là nguồn lực trong sản xuất của xã hội vừa là thị trường của ngành du lịch. Dân cư và lao động với các đặc điểm khác nhau về quy mô, cơ cấu và thu nhập sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến cơ cấu và khả năng phát triển ngành du lịch. Trong hoạt động du lịch, dân cư đóng góp nguồn nhân lực du lịch, thị trường, vốn đầu tư và là khả năng để phát triển du lịch.
Khi xã hội càng phát triển, nhu cầu du lịch ngày càng tăng. Tuy nhiên nhu cầu du lịch của con người còn tùy thuộc vào nhiều đặc điểm xã hội, nhân khẩu của dân cư. 20 Việc nắm vững quy mô dân số, sự phân bố dân cư, thành phần dân tộc, đặc điểm nhân khẩu có ý nghĩa rất lớn trong sự phát triển của du lịch. Sự phát triển của nền sản xuất xã hội và các ngành kinh tế: Khi nền sản xuất xã hội ngày càng phát triển sẽ càng có ý nghĩa quan trọng trong sự phát triển của du lịch.
Là cơ sở để biến nhu cầu du lịch của con người thành hiện thực. Sự vận động phát triển của một số ngành kinh tế như: công nghiệp, nông nghiệp, giao thông vận tải đều có ý nghĩa đối với sự phát triển của du lịch. Công nghiệp phát triển tạo ra tiền đề cho du lịch. Các vật liệu đa dạng cho du lịch phát triển.
Công nghiệp phát triển làm tăng thu nhập cho người lao động, chất lượng cuộc sống tăng lên làm xuất hiện ngày càng nhiều các nhu cầu du lịch khác nhau; là động lực để phát triển du lịch. Sự phát triển của nông nghiệp, đáp ứng nhu cầu về ăn uống của du khách. Giao thông vận tải ngày càng hiện đại đảm bảo về vận tốc, khả năng vận chuyển, tiết kiệm thời gian đi lại cho du khách. Bên cạnh đó, sự đảm bảo về an toàn, tiện nghi, giá cả sẽ đóng góp tích cực vào sự phát triển của du lịch.
Điều kiện an ninh chính trị và an toàn xã hội: Dân cư chỉ có thể phát triển được trong điều kiện hòa bình ổn định giữa các dân tộc. Chính trị hòa bình thúc đẩy du lịch phát triển. Du lịch phát triển góp phần củng cố tình hữu nghị giữa các dân tộc. Sự, đảm bảo về y tế, xã hội sẽ tạo nên một môi trường an toàn cho du khách, là điều kiện quan trọng để giữ chân khách du lịch.
Nhu cầu nghỉ ngơi du lịch: Trong kinh doanh, khách hàng là thượng đế. Trong du lịch nhu cầu của du khách là góp một phần vô cùng quan trọng để kinh doanh du lịch. Nhu cầu du lịch là một loại nhu cầu đặc biệt và tổng hợp của con người, khác với nhu cầu hàng ngày. Khi du lịch con người thường chi tiêu nhiều hơn đòi hỏi được phục vụ tốt với chất lượng cao hơn.
Đáp ứng được nhu cầu du lịch là yếu tố quan trọng, là động lực để ngành du lịch tiếp tục phát triển. 21 Cách mạng khoa học - công nghệ và xu thế hội nhập quốc tế: Bất kể thành quả nào của cuộc cách mạng khoa học – công nghệ trong thế kỷ XX và xu hướng hội nhập, toàn cầu hóa đều là những yếu tố làm nảy sinh nhu cầu và hoạt động du lịch. Đô thị hóa: Những đóng góp tích cực của quá trình đô thị hóa góp phần thúc đẩy phát triển du lịch và là cơ sở để phát triển đô thị du lịch. Tuy nhiên, những mặt trái của đô thị hóa như tiếng ồn, nảy sinh căng thẳng đã ảnh hưởng đến sức khỏe con người.
Từ đó, nhu cầu nghỉ ngơi, giải trí lại trở thành một nhu cầu không thể thay thế được của dân cư đô thị. Từ đó xuất hiện một loạt các loại hình du lịch, đặc biệt là du lịch ngắn ngày cùng sử dụng các dịch vụ đi kèm. Điều kiện sống: Yếu tố then chốt là thu nhập của dân cư. Khi thu nhập tăng cao, đạt được ở một mức độ nhất định, ắt sẽ nảy sinh nhu cầu tiêu dùng, trong đó có nhu cầu du lịch.
Thời gian rỗi: Du lịch chỉ diễn ra trong thời gian rỗi của con người, thời gian nhàn rỗi càng nhiều càng làm xã hội nhu cầu du lịch. Nó thực sự là nhân tố quan trọng để thúc đẩy hoạt động du lịch. Thời gian rỗi là thời gian cần thiết để con người nâng cao nhận thức, học vấn, trình độ hiểu biết. Và đi du lịch là một cách để thể hiện những mong muốn đó.
Cơ sở hạ tầng và cơ sở vật chất kỹ thuật phục vụ du lịch Cơ sở hạ tầng: Cơ sở hạ tầng là nền tảng, là đòn bẩy của mọi hoạt động kinh tế, trong đó có hoạt động du lịch.