CHƯƠNG 1: TỔNG QUAN VỀ HOÀ GIẢI TRONG GIẢI QUYẾT TRANH CHẤP KINH DOANH, THƯƠNG MẠI TẠI TÒA ÁN 1. Cơ sở lý luận về hoà giải 1. Khái niệm hòa giải Hòa giải là một quá trình trình giải quyết các tranh chấp hoặc xung đột giữa hai hoặc nhiều bên, trong đó một bên thứ ba – chính là hòa giải viên sẽ giúp các bên tranh chấp ngồi lại với nhau phân tích lợi ích của mỗi bên và tìm ra giải pháp riêng để cùng giải quyết vấn đề của họ cho việc tranh chấp đó3. Hòa giải nhằm mục đích thuyết phục các bên đồng ý chấm dứt xung đột hoặc xích mích một cách ổn thỏa.
Và kết quả hòa giải phụ thuộc vào thiện chí của các bên tranh chấp và uy tín, kinh nghiệm, kỹ năng của trung gian hòa giải, quyết định cuối cùng của việc giải quyết tranh chấp không phải của trung gian hòa giải mà hoàn toàn phụ thuộc các bên tranh chấp. Thông qua các cuộc đàm phán, thương lượng và thỏa thuận để đạt được một giải pháp chấp nhận được cho tất cả các bên liên quan. Hòa giải được xem là sự tiếp nối của quá trình thương lượng của các bên trong hợp đồng, theo đó các bên cố gắng dàn xếp những sự bất đồng để đảm bảo về quyền và lợi ích. Hiện nay, việc sử dụng phương thức hòa giải có nhiều ưu điểm trong việc giải quyết tranh chấp, đặc biệt hiệu quả khi giải quyết những tranh chấp kinh doanh, thương mại mang tính chất kỹ thuật (xây dựng, tài chính…).
Hòa giải thường nhanh chóng hơn và đáng tin cậy hơn so với việc đưa ra tòa án, cũng như giúp các bên tiết kiệm chi phí pháp lý và tốn ít thời gian hơn để giải quyết tranh chấp. Hòa giải giúp các bên duy trì mối quan hệ tốt đẹp hơn sau khi vấn đề được giải quyết. Điều này có thể quan trọng đặc biệt trong các mối quan hệ thương mại hoặc tài chính nơi mối quan hệ chặt chẽ với đối tác là rất quan trọng. Hòa giải cho phép các bên tham gia có quyền kiểm soát quá trình giải quyết tranh chấp và quyết định kết quả, theo đó các bên được quyền chủ 3 Nguyễn, Kim Dung (2016), Xu thế giải quyết tranh chấp bằng hòa giải, Luật sư Việt Nam, Liên đoàn Luật sư Việt Nam, Số 11 (32).
12 động trong việc tìm kiếm hòa giải viên để tham gia giải quyết tranh chấp, trong khi đó, hòa giải vụ án dân sự phải tuân thủ các quy trình pháp lý và thủ tục tư pháp được quy định bởi pháp luật. Các bên có thể thảo luận và đưa ra giải pháp thỏa đáng hơn cho tất cả các bên. Hòa giải thường tập trung vào việc tìm kiếm giải pháp cho vấn đề thay vì tập trung vào việc xác định người có lỗi và tìm kiếm trách nhiệm. Việc tìm giải pháp có thể giúp các bên đạt được mục tiêu của mình một cách nhanh chóng hơn.
Hòa giải có thể được thực hiện với sự bảo mật thông tin cao hơn so với khi đưa ra tòa án bởi vì các bên kiểm soát được các tài liệu chứng cứ có liên quan (những bí mật kinh doanh) mà trong khi giải quyết tại tòa án thì phải tuân theo nguyên tắc công khai, đặc biệt là trong các trường hợp liên quan đến quyền sở hữu trí tuệ hoặc các thông tin mật. Mặc dù hòa giải là một phương pháp giải quyết tranh chấp rất hiệu quả, tuy nhiên vẫn tồn tại một số nhược điểm nhất định. Bởi vì là một phương pháp tự nguyện và bắt buộc các bên phải đồng ý tham gia quá trình giải quyết tranh chấp nên Việc hòa giải có được tiến hành hay không phụ thuộc vào sự nhất trí của các bên, nếu một bên không muốn hòa giải, quá trình này sẽ không được thực hiện. Một vấn đề khác mà phương pháp hòa giải kém hiệu quả hơn những phương thức giải quyết tranh chấp khác như trọng tài hay tòa án là do quyết định cuối cùng được đưa ra bởi các bên tham gia.
Hòa giải viên không có quyền đưa ra một quyết định ràng buộc hay áp đặt bất cứ vấn đề gì đối với các bên tranh chấp thỏa thuận nên nếu các bên không thể đạt được thỏa thuận thì không có ai có quyền áp đặt quyết định. Trong hòa giải, các bên thường phải đưa ra các thỏa thuận và các giải pháp tương đối để giải quyết tranh chấp vì vậy việc đưa ra quyết định có thể không đảm bảo tính công bằng một cách tuyệt đối. Vì vậy, thủ tục này ít được sử dụng nếu các bên không có sự tin tưởng với nhau. Đặc điểm và vai trò của hòa giải Đặc điểm của hòa giải 13 Hòa giải là một phương pháp giải quyết tranh chấp bằng cách thúc đẩy sự đàm phán và thỏa thuận giữa các bên tranh chấp.
Các đặc điểm chính của hòa giải bao gồm: Thứ nhất, hòa giải là một quá trình hoàn toàn tự nguyện, việc tham gia hòa giải không được bắt buộc và kết quả hòa giải được thực thi cũng hoàn toàn phụ thuộc vào sự tự nguyện của các bên tranh chấp. Đây là hoạt động được thực hiện độc lập với quá trình tố tụng tại Tòa án. Trường hợp người khởi kiện, người yêu cầu lựa chọn hòa giải, đối thoại tại Tòa án để giải quyết tranh chấp, yêu cầu của mình thì sau khi nhận được đơn khởi kiện, đơn yêu cầu và tài liệu kèm theo Tòa án sẽ chuyển hồ sơ vụ việc sang giải quyết theo quy trình hòa giải, đối thoại mà không tiến hành thủ tục thụ lý vụ việc theo thủ tục tố tụng. Thứ hai, việc giải quyết tranh chấp thương mại bằng hòa giải đã có sự hiện diện của bên thứ ba trung lập, không liên quan đến bất kỳ bên nào trong tranh chấp (do các bên tranh chấp lựa chọn) làm trung gian để trợ giúp các bên tìm kiếm giải pháp tối ưu nhằm loại trừ tranh chấp một cách bình đẳng và công bằng 4.
Người hòa giải không phải là người đưa ra quyết định giải quyết tranh chấp mà chỉ là đưa ra định hướng mang tính giải pháp để giúp các bên tranh chấp tìm được “tiếng nói chung” để dàn xếp sự bất hoà giữa hai bên nhằm bảo vệ lợi ích chính đáng của nhau và việc lựa chọn giải pháp giải quyết tranh chấp hoàn toàn phụ thuộc vào ý chí của các bên. Bởi vì tính chất của hòa giải mà so với giải quyết trinh chấp bằng trọng tài hay tòa án thì giải quyết tranh chấp bằng hòa giải mang tính ôn hòa hơn. Thứ ba, trong quá trình hòa giải, các bên sẽ cố gắng đạt được thỏa thuận đối với vấn đề tranh chấp mà có lợi cho cả hai bên, tập trung vào lợi ích chung chứ không chỉ lợi ích riêng của một bên. Mục tiêu chính của các bên tranh chấp là tìm kiếm giải pháp bình đẳng và công bằng cho vấn đề của họ.
Họ cố gắng đạt được thỏa thuận mà có lợi cho cả hai bên, thay vì chỉ tập trung vào lợi ích 4 Nguyễn Thị Huyền (2022), Giải quyết tranh chấp bằng hòa giải, Luật Hoàng Phi, https://luathoangphi.vn/giai-quyet-tranh-chap-thuong-mai-bang-hoa-giai/, truy cập ngày 11/5/2023 14 riêng của một bên. Việc đạt được một thỏa thuận đối với vấn đề tranh chấp có lợi cho cả hai bên sẽ giúp cho họ có thể tiếp tục duy trì mối quan hệ tốt đẹp trong tương lai. Thứ tư, quá trình hòa giải là bảo mật và không được tiết lộ công khai. Các bên tham gia hòa giải phải đảm bảo giữ bí mật thông tin về nội dung của cuộc họp và quá trình đàm phán.
“Trong quá trình hòa giải, đối thoại không được ghi âm, ghi hình, ghi biên bản hòa giải, đối thoại…. Hòa giải viên, các bên chỉ được, ghi chép để phục vụ cho việc hòa giải, đối thoại và phải bảo mật nội dung đã ghi chép”5. Điều này giúp cho các bên có thể tự do thảo luận và đưa ra các đề xuất mà không sợ rằng các thông tin sẽ bị sử dụng chống lại họ trong tương lai. Tuy nhiên, việc bảo mật quá trình hòa giải cũng có thể gây ra một số tranh cãi, đặc biệt là nếu các bên không đạt được thỏa thuận và muốn tiến hành đưa vấn đề ra tòa án để giải quyết.
Thứ năm, hòa giải là một phương pháp giải quyết tranh chấp nhanh chóng và linh hoạt. Quá trình hòa giải thường ngắn hơn và đơn giản hơn so với việc đưa vấn đề ra tòa án để giải quyết. Các bên có thể tự do thảo luận và đưa ra các giải pháp đáp ứng nhu cầu của họ, thay vì phải tuân theo các quy định có tính khuôn mẫu, bắt buộc của pháp luật về thủ tục hòa giải thì quá trình hòa giải các bên tranh chấp không chịu sự chi phối bởi các quy định. Ngoài ra, quá trình hòa giải cũng có thể được tổ chức linh hoạt để đáp ứng nhu cầu của các bên, ví dụ như tổ chức cuộc họp hòa giải vào ngoài giờ làm việc hoặc cuối tuần.
Tóm lại, hòa giải là một phương pháp giải quyết tranh chấp mang tính tự nguyện, trung lập, tập trung vào lợi ích chung, không công khai, nhanh chóng và linh hoạt. Các đặc điểm này giúp hòa giải trở thành một phương pháp giải quyết tranh chấp hiệu quả và phổ biến. Vai trò của hòa giải Hiện nay, hòa giải tranh chấp thương mại là một phương thức giải quyết 5 Khoản 2 Điều 4 Luật HGĐTTTA 2020. 15 tranh chấp với sự hỗ trợ của bên thứ ba trung lập và độc lập - hòa giải viên, phương thức này được ưa chuộng trong giới kinh doanh trên toàn cầu thay thế cho tòa án và có vai trò quan trọng trong việc giải quyết các tranh chấp thương mại giữa các bên trong lĩnh vực kinh tế.
Việc sử dụng phương pháp này giúp giúp các bên giải quyết tranh chấp một cách nhanh chóng, hiệu quả, linh hoạt, giảm chi phí và thời gian giải quyết tranh chấp so với việc phải đưa vụ việc ra tòa án theo quy trình tố tụng tòa án kéo dài và tốn kém. Hòa giải là phương thức giải quyết tranh chấp hiệu quả bởi giảm thiểu rủi ro và chi phí cho các bên liên quan đến việc giải quyết tranh chấp. Trong nền kinh tế thị trường, một cơ chế giải quyết tranh chấp tiết kiệm, gọn nhẹ sẽ góp phần thúc đẩy các nhà đầu tư tự tin thực hiện các hoạt động đầu tư, sản xuất, kinh doanh cũng như tham gia vào các giao dịch kinh doanh. Ngoài ra, hòa giải còn giúp các bên tự do tương tác và đàm phán với nhau một cách trực tiếp, thay vì phải thông qua các luật sư hoặc đại diện pháp lý.