phần Mở đầu, Kết luận, Tài liệu tham khảo, luận văn gồm 3 chƣơng: Chƣơng 1: Sáng tác của Phan Thị Thanh Nhàn trong dòng chảy của thơ nữ hiện đại. Chƣơng 2: Cảm hứng chủ đạo và nhân vật trữ tình trong thơ Phan Thị Thanh Nhàn. Chƣơng 3: Nghệ thuật thể hiện trong thơ Phan Thị Thanh Nhàn. 12 CHƢƠNG 1: SÁNG TÁC CỦA PHAN THỊ THANH NHÀN TRONG DÕNG CHẢY CỦA THƠ NỮ HIỆN ĐẠI 1.
Khái lƣợc về thơ nữ Việt Nam hiện đại Trên cơ sở kế thừa và phát huy những thành tựu của thơ ca các giai đoạn trƣớc, thơ hiện đại, trong đó có thơ nữ hiện đại là một dòng chảy liên tục, không ngắt quãng, có những gạch nối liền mạch giữa các thời kỳ. Thơ nữ hiện đại hội tụ nhiều thế hệ các nhà thơ nữ từ các tác giả trƣởng thành trong chiến tranh nhƣ Xuân Quỳnh, Lâm Thị Mỹ Dạ, Ý Nhi, Phan Thị Thanh Nhàn, Đoàn Thị Lam Luyến, Nguyễn Thị Hồng Ngát…cho đến các cây bút nữ trẻ nhƣ Vi Thùy Linh, Phan Huyền Thƣ…Tiếp nối mạch nguồn thơ của thế hệ trƣớc, các nhà thơ nữ hiện đại cũng khai thác các đề tài quen thuộc nhƣ thân phận ngƣời phụ nữ, về tình yêu, tình mẫu tử, tình bạn…Mặt khác, thơ họ còn đi sâu khai phá những đề tài mới đầy biến động của đời sống, những va đập của đời thƣờng, dám táo bạo tìm tới những cái mới, những chân trời lạ lẫm. Thơ họ còn đi sâu khai thác bản thể, khám phá tình yêu, nhục cảm, cái tôi cá nhân bí ẩn và đầy bất trắc. Tiếng thơ của họ thể hiện sự bắt nhịp nhanh chóng và hòa vào dòng chảy của văn học trong bối cảnh đổi mới và hội nhập với nhiều liên kết.
Họ khám phá và thích ứng để thơ của mình vừa mang hơi thở thời đại vừa có nét thuần Việt không hề trộn lẫn. Họ không chỉ là ngƣời biểu hiện cuộc sống trên trang viết mà còn muốn kiến tạo lên một thế giới khác, thế giới của bình yên, tình yêu và cả những khát khao. Tâm hồn nhạy cảm, tinh tế của họ luôn thổi vào trang thơ những cảm xúc nóng bỏng tƣơi nguyên, chân thực và liều lĩnh. Họ đã và đang định hình một phong cách mới trong trào lƣu thơ Việt Nam hiện đại.
Song, những tìm tòi, khám phá và thể nghiệm dù đạt đƣợc ít nhiều thành công nhƣng với lƣợng độc giả khắt khe với sự táo bạo đổi mới vẫn chiếm đa số. Cho nên, sự tiếp nối dòng chảy của thơ ca truyền thống kết hợp với sự nỗ lực cách tân của các nhà thơ nữ vẫn chiếm đƣợc nhiều cảm tình của độc giả hơn, và 13 nổi lên nhƣ một dòng chủ lƣu. Với tâm hồn tinh tế và giàu lòng trắc ẩn, các nữ thi sĩ quan tâm về đề tài đời tƣ, thế sự để cảm thông, sẻ chia với những con ngƣời và cuộc sống quanh mình. Đó là những mảnh đời, những hoàn cảnh sống cụ thể mà các nhà thơ gặp trong những chuyến đi, trong cuộc sống mƣu sinh hàng ngày: Ngƣời đọc có thể gặp những ông già mù, mụ còng bới rác, bà chè chai đồng nát, thằng bé đánh giày trong thơ Phan Thị Thanh Nhàn, hay nỗi đau của những em bé phải chịu thiệt thòi bởi cảnh ly hôn của cha mẹ trong thơ Đoàn Ngọc Thu.Tất cả đều đƣợc ánh xạ qua cái nhìn cảm thông sâu sắc.
Chủ đề thƣờng xuyên và liên tục nhất trong thơ nữ có lẽ là tình cảm gia đình. Đó là những lo âu, hờn giận, yêu thƣơng trong đời sống hôn nhân trong thơ Xuân Quỳnh, Lâm Thị Mỹ Dạ, Phan Thị Thanh Nhàn: “Chiều nay chắc giận em ghê lắm Anh bực mình triết lý lung tung: Hai đứa ta như trời với đất Tính tình sao xung khắc vô cùng!” (Trời và đất) Bỏ qua những khác biệt về tính cách, họ vẫn rất cần cho nhau: “Nhưng anh có biết không: trời-đất Sẽ chả là gì nếu thiếu nhau” (Trời và đất) Để có đƣợc sự hòa hợp ấy trong đời sống gia đình, phần lớn dựa vào sự hi sinh, nhẫn nhịn, bao dung của ngƣời phụ nữ: “Đất khiêm nhường màu nâu lao động Mà thẳm sâu lặng lẽ sinh sôi Trên mặt đất chính là cuộc sống Có cần chi biện bạch nhiều lời” (Trời và đất) 14 Một đề tài quen thuộc trong thơ nữ đó là đề tài tình yêu lứa đôi. Với trái tim đa cảm, giàu lòng trắc ẩn, họ giãi bày trong thơ nhiều cung bậc sắc thái của tình yêu với những ứng xử mới. Đó là sự thẳng thắn thừa nhận những lầm lỗi, mất mát, khổ đau của chính mình.: “Bạn lan man vào tôi, Thứ tình yêu lá cỏ, Rồi để lại trong tôi, Nỗi đau như đại thụ”.
“Càng say càng gặp tình vờ”(Đoàn Thị Lam Luyến), “Có lẽ mai sau sẽ tự cười mình, Đa cảm thế sống làm sao nổi”, “Một đời dại, vẫn đa mang. một đời” (Nguyễn Thị Hồng Ngát), “Cám ơn anh đã không tráo trở ngay từ phút đầu tiên, Để em được có thời gian nhầm lẫn” (Phạm Thị Ngọc Liên), “Em thiếp ngủ như nhành huệ trắng, Trên những mảnh đời trắng đen” (Thảo Phƣơng)… Không chỉ biết dâng hiến gửi trao, họ còn có sự phân định khá rạch ròi: “Em cỏ cây, Anh là mây gió. Em tích tụ, Anh bay lang thang. Nếu anh thực là gió, Em xin được làm mây, Hãy cho em làm cỏ, Nếu anh thực là cây” (Đỗ Bạch Mai).
Khi tình yêu tan vỡ, họ là những ngƣời thua thiệt, chịu nhiều mất mát, cay đắng: Rồi có thể vợ và con ríu rít. Anh nhẹ nhàng quên hết chuyện đôi ta. Anh hối hả đón cuộc đời hạnh phúc. Tôi bàng hoàng mãi chẳng hiểu ra.
Họ chờ đợi, hi vọng một phép màu sẽ đƣa anh trở lại nhƣ mang mùa xuân tới cho cuộc đời mình cũng nhƣ lƣu giữ những kỉ niệm đẹp về tình yêu: Ta đã có cùng nhau bao năm tháng trong lành. Em chỉ giữ niềm vui. Chỉ ghi nhớ nét mặt anh tươi rói. Hãy trở lại cùng em như mùa xuân đã tới.
Nhƣng đời thƣờng không là cổ tích, cánh cửa trái tim họ đành đóng lại: Em gọi mãi vừng ơi/ Câu thần chú đã không còn linh ứng/ trước cánh cửa là em/ sau cánh cửa là con đường hun hút (Đinh Thị Như Thúy). Họ chấp nhận đắng cay nhƣ một liều thuốc đắng bao ngày dã tật thành quen (Đoàn Thị Lam Luyến) và vỡ lẽ về một thực tế: Và bây giờ người ấy đã ra đi. Tôi bỗng thấy đàn ông xa lạ quá. Hình như họ có chút gì hoang dã.
Có chút gì tàn nhẫn vô tâm. Dù ngƣời đàn ông bội tình, ngƣời phụ nữ có ngậm đắng nuốt cay vẫn không hờn giận, oán trách, họ vẫn một lòng bao dung, vị tha: “Nếu cùng người ấy dạo chơi/ Xin anh tránh nẻo đường vui ban đầu” 15 (Con đường-Phan Thị Thanh Nhàn). Cô gái trong bài thơ không cầu xin cho mình mà xin cho ngƣời phụ nữ khác. Con đƣờng ấy chỉ vui ban đầu mà khổ về sau mà ngƣời chịu nhiều thiệt thòi nhất vẫn là ngƣời phụ nữ.
Vì thế, cô van xin anh đừng đi, hãy tránh nó để khỏi làm khổ cho ngƣời ta cũng nhƣ dẫm đạp lên trái tim em. Những cảm xúc đời thƣờng trƣớc những sự kiện, biến đổi của đời sống xã hội hay trong tình yêu đều đƣợc ánh xạ qua tâm hồn và trái tim giàu lòng trắc ẩn của họ: Đó là tình cảm gia đình với bao lo toan bộn bề thƣờng nhật; là sự hi sinh vô bờ cho con cái; là những trăn trở, suy tƣ về cuộc sống hiện đại với những phận đời éo le, ngang trái; trƣớc những bất công và sự xuống cấp của đạo đức xã hội; là những cay đắng khi tình yêu tan vỡ, khi bị phụ bạc; nhƣng họ vẫn luôn lạc quan và tin yêu cuộc sống. Bên cạnh ý thức về trách nhiệm công dân, trách nhiệm với gia đình, họ còn thể hiện cái tôi đầy cá tính. Đó là cái tôi cô đơn thiếu hụt tình cảm, thiếu sự sẻ chia, khao khát tìm đƣợc sự đồng điệu: Một người mang đi hết/ Bao nhiêu là thông minh/ Chẳng còn ai hóm hỉnh/ Ai cũng đều nhẹ tênh (Một người-Phan Thị Thanh Nhàn).
Một cái tôi đầy âu lo, phấp phỏng trƣớc hạnh phúc mong manh của tình yêu và định mệnh: Em lo âu trước xa tắp đường mình/ Trái tim đập những điều không thể nói/ Trái tim đập cồn cào cơn đói/ Ngọn lửa nào le lói giữa cô đơn…(Tự hát- Xuân Quỳnh). Thiên tính nữ đƣa họ trở về đúng nghĩa là chính mình, là cái tôi khao khát tình yêu, khao khát tìm đƣợc sự đồng điệu trong tâm hồn: Chỉ có thuyền mới hiểu/ Biển mênh mông nhường nào/ Chỉ có biển mới biết/ Thuyền đi đâu, về đâu. “Làm sao được tan ra/ Thành trăm con sóng nhỏ/ Giữa biển lớn tình yêu/ Để ngàn năm còn vỗ” (Xuân Quỳnh) Tóm lại, thơ nữ hiện đại Việt Nam đang có những bƣớc đột phá và đạt đƣợc hiều giá trị về nội dung và nghệ thuật, hình thành nhiều xu hƣớng, trào lƣu tạo nên sự đa dạng, phong phú cho diện mạo thơ ca đƣơng đại. 16 Một số nhà thơ nữ hiện đại đã dám táo bạo tìm một nguồn cảm hứng, một cách thể hiện mới, thể hiện cá tính, diện mạo riêng.
Dù cách tân từ truyền thống hay phá cách, các nhà thơ nữ hiện đại vẫn thể hiện đƣợc những nét đằm thắm, nữ tính thuần Việt của ngƣời phụ nữ. Tất cả đã tạo nên hƣơng sắc riêng cho vƣờn hoa thi ca hiện đại thêm thắm sắc đƣợm hƣơng, phong phú, đa dạng. Hành trình sáng tác của Phan Thị Thanh Nhàn 1. Vài nét về tác giả Nhà thơ Phan Thị Thanh Nhàn sinh ngày 9 tháng 8 năm 1943 là ngƣời gốc Hà Nội (cả quê nội và quê ngoại của bà đều ở Tứ Liên, Tây Hồ).
Sinh ra và lớn lên trong mƣa bom bão đạn của cuộc chiến tranh vệ quốc vĩ đại của dân tộc, Phan Thị Thanh Nhàn đã làm sống dậy những trang sử hào hùng và bi thƣơng của đất nƣớc qua các vần thơ viết về quê hƣơng, đất nƣớc và nhân dân. Trong những năm “đất nƣớc có chung một tâm hồn, có chung khuôn mặt” (Chế Lan Viên), bà cất cao tiếng hát ngợi ca cuộc chiến tranh vệ quốc của dân tộc với cái nhìn sử thi và cảm hứng lãng mạn. Sau chiến tranh, hòa nhập với công cuộc dựng xây đất nƣớc, nhất là sau 1986, chứng kiến những thay đổi không ngừng trên đất nƣớc, Phan Thị Thanh Nhàn nhanh chóng nhận ra diện mạo của cuộc sống từ những đổi thay, biến động thƣờng nhật với bao lo toan, bao phức tạp.