Luận văn: Sử dụng công cụ chính sách tiền tệ ở Việt Nam - Thực trạng và giải pháp (Lê Ngọc Lân)

Luận văn thạc sĩ nghiên cứu sử dụng các công cụ chính sách tiền tệ ở việt nam thực trạng và giải pháp, đánh giá hiện trạng, phân tích vấn đề, đề xuất biện pháp hoàn thiện trong

Trường đại học

Đại Học Quốc Gia Hà Nội

Chuyên ngành

Kinh Tế

Tác giả

Lê Ngọc Lân

Người đăng

Ẩn danh

Thể loại

Luận Văn Thạc Sỹ

2005

102
1
0

Phí lưu trữ

35 Point

Tóm tắt

I. Toàn cảnh các công cụ chính sách tiền tệ Việt Nam 1990 2004

Giai đoạn 1990-2004 đánh dấu một bước chuyển mình mạnh mẽ trong việc điều hành chính sách tiền tệ tại Việt Nam. Từ một cơ chế kế hoạch hóa tập trung, Ngân hàng Nhà nước Việt Nam (SBV) đã từng bước xây dựng và áp dụng các công cụ chính sách tiền tệ Việt Nam theo hướng thị trường. Mục tiêu hàng đầu là kiểm soát lạm phát, ổn định kinh tế vĩ mô và thúc đẩy tăng trưởng kinh tế. Quá trình này chứng kiến sự chuyển dịch từ các công cụ mang tính hành chính, trực tiếp như hạn mức tín dụng sang các công cụ gián tiếp, linh hoạt hơn. Các công cụ chủ chốt như tỷ lệ dự trữ bắt buộc, lãi suất tái cấp vốn, và tỷ giá hối đoái đã được sử dụng và liên tục hoàn thiện. Đặc biệt, nghiệp vụ thị trường mở (OMO), dù ra đời muộn hơn (năm 2000), được kỳ vọng trở thành công cụ điều tiết chủ lực. Việc xác định mục tiêu và lựa chọn công cụ phù hợp với từng thời kỳ đã góp phần quan trọng giúp nền kinh tế vượt qua giai đoạn lạm phát phi mã, ổn định giá trị đồng tiền và tạo nền tảng cho sự phát triển bền vững. Quá trình này cho thấy rõ nỗ lực của SBV trong việc nâng cao hiệu quả chính sách tiền tệ, đáp ứng yêu cầu của nền kinh tế đang trong giai đoạn chuyển đổi và hội nhập.

1.1. Mục tiêu cốt lõi trong điều hành chính sách tiền tệ

Mục tiêu hàng đầu của chính sách tiền tệ Việt Nam trong giai đoạn này là kiểm soát lạm phátổn định kinh tế vĩ mô. Trước năm 1990, nền kinh tế chìm trong lạm phát phi mã, giá trị đồng tiền suy giảm nghiêm trọng. Do đó, nhiệm vụ trọng tâm của Ngân hàng Nhà nước Việt Nam (SBV) là lập lại trật tự tiền tệ. Theo luận văn của Lê Ngọc Lân (2005), mục tiêu của chính sách tiền tệ đã hướng vào việc kiểm soát lạm phát, ổn định giá trị đồng tiền để thúc đẩy tăng trưởng kinh tế và đảm bảo sự ổn định của hệ thống ngân hàng. Để thực hiện điều này, SBV đã đổi mới cơ chế quản lý và điều hành cung tiền M2, xác định khối lượng tiền cung ứng hàng năm phù hợp với mục tiêu tăng trưởng và lạm phát, thay vì phát hành tiền để bù đắp thâm hụt ngân sách như trước đây. Nhờ đó, Việt Nam đã thành công trong việc đẩy lùi lạm phát từ ba con số xuống một con số, tạo môi trường kinh doanh ổn định hơn.

1.2. Quá trình chuyển dịch từ công cụ trực tiếp sang gián tiếp

Quá trình đổi mới ghi nhận sự chuyển dịch rõ rệt từ việc sử dụng các công cụ trực tiếp, mang tính hành chính sang các công cụ gián tiếp, phù hợp hơn với cơ chế thị trường. Ban đầu, hạn mức tín dụng là công cụ chủ lực để khống chế trực tiếp lượng tín dụng bơm ra nền kinh tế. Tuy nhiên, công cụ này bộc lộ nhiều nhược điểm như làm giảm tính cạnh tranh và bóp méo sự phân bổ nguồn vốn. Dần dần, SBV đã tăng cường vai trò của các công cụ gián tiếp. Tỷ lệ dự trữ bắt buộc được áp dụng từ năm 1992 để tác động đến khả năng tạo tiền của các ngân hàng thương mại. Công cụ lãi suất tái cấp vốnlãi suất tái chiết khấu được sử dụng để điều tiết nguồn vốn ngắn hạn cho hệ thống. Đặc biệt, việc triển khai nghiệp vụ thị trường mở (OMO) vào năm 2000 được xem là bước tiến quan trọng, hướng tới một cơ chế điều hành hiện đại, linh hoạt và chủ động hơn trong việc điều tiết lượng tiền cung ứng.

II. Những thách thức khi vận hành chính sách tiền tệ Việt Nam

Mặc dù đạt được những thành tựu quan trọng, việc vận hành các công cụ chính sách tiền tệ Việt Nam vẫn đối mặt với nhiều thách thức. Hiệu quả chính sách tiền tệ chưa đạt mức tối ưu do các điều kiện thị trường chưa phát triển đồng bộ. Các công cụ gián tiếp như nghiệp vụ thị trường mở (OMO) hoạt động kém hiệu quả do thị trường giấy tờ có giá còn sơ khai, quy mô giao dịch nhỏ. Công cụ lãi suất tái cấp vốnlãi suất điều hành còn bị động, chủ yếu đáp ứng nhu cầu vốn của ngân hàng thương mại thay vì chủ động điều tiết thị trường. Thêm vào đó, tình trạng đô la hóa cao gây áp lực lớn lên việc điều hành tỷ giá hối đoái và làm giảm hiệu lực của các biện pháp tiền tệ đối với đồng nội tệ. Những hạn chế này đòi hỏi cần có các giải pháp đồng bộ để hoàn thiện cả về cơ chế lẫn điều kiện thị trường, nhằm nâng cao năng lực điều hành chính sách tiền tệ của Ngân hàng Nhà nước Việt Nam, góp phần thực hiện mục tiêu ổn định kinh tế vĩ mô một cách bền vững.

2.1. Hạn chế của công cụ lãi suất tái cấp vốn và dự trữ bắt buộc

Công cụ lãi suất tái cấp vốn trong giai đoạn này vẫn còn những hạn chế đáng kể. Theo tài liệu nghiên cứu, Ngân hàng Nhà nước Việt Nam bị động trong việc thu hồi vốn về, chỉ chủ động trong việc cung ứng vốn ra. Điều này có nghĩa là SBV không hoàn toàn chủ động trong việc sử dụng công cụ này để điều tiết cung tiền. Việc điều hành lãi suất tái cấp vốn đôi khi chưa kịp thời với biến động thị trường, chẳng hạn như khi tỷ giá hối đoái tăng nhanh nhưng lãi suất tái cấp vốn lại giảm, dẫn đến dòng vốn chảy mạnh từ nội tệ sang ngoại tệ. Đối với tỷ lệ dự trữ bắt buộc, dù có tác động mạnh mẽ nhưng việc thay đổi thường xuyên gây ra sự bất ổn cho hoạt động của các ngân hàng và làm tăng chi phí quản lý. Việc áp một tỷ lệ cao có thể gây khó khăn về thanh khoản cho một số tổ chức tín dụng, đặc biệt trong bối cảnh thị trường liên ngân hàng chưa thực sự phát triển.

2.2. Sự kém hiệu quả của nghiệp vụ thị trường mở OMO

Dù được kỳ vọng là công cụ chủ lực, nghiệp vụ thị trường mở (OMO) tại Việt Nam giai đoạn đầu (từ năm 2000) hoạt động chưa hiệu quả. Nguyên nhân chính là do thị trường tài chính, đặc biệt là thị trường giấy tờ có giá, chưa phát triển. Luận văn của Lê Ngọc Lân chỉ ra rằng, để OMO phát huy tác dụng, cần có một thị trường trái phiếu chính phủ phát triển cả về quy mô và tính thanh khoản. Tuy nhiên, ở Việt Nam, lượng giao dịch còn thấp, các thành viên tham gia còn hạn chế. Điều này khiến tác động của chính sách tiền tệ thông qua kênh OMO bị giới hạn. SBV gặp khó khăn trong việc mua bán khối lượng lớn chứng khoán để điều tiết lãi suất và lượng tiền cung ứng một cách linh hoạt, chính xác như các ngân hàng trung ương ở các nước phát triển. Đây là một rào cản lớn trong quá trình chuyển sang cơ chế điều hành hiện đại.

III. Giải pháp hoàn thiện các công cụ chính sách tiền tệ gián tiếp

Để nâng cao hiệu quả chính sách tiền tệ, việc hoàn thiện các công cụ gián tiếp là yêu cầu cấp bách. Trọng tâm là phải nâng cao vai trò của nghiệp vụ thị trường mở (OMO), biến nó thành công cụ điều tiết chính. Điều này đòi hỏi phải phát triển đồng bộ thị trường ngoại hối và thị trường giấy tờ có giá, đa dạng hóa các sản phẩm và tăng cường tính thanh khoản. Đối với công cụ lãi suất tái cấp vốnlãi suất tái chiết khấu, cần điều hành một cách linh hoạt hơn, gắn chặt với tín hiệu thị trường và mục tiêu chính sách, tránh sự bị động. Việc điều hành tỷ giá hối đoái cần bám sát hơn quan hệ cung cầu ngoại tệ, giảm dần các biện pháp can thiệp hành chính. Việc thực hiện đồng bộ các giải pháp này sẽ giúp Ngân hàng Nhà nước Việt Nam chủ động hơn trong việc điều hành chính sách tiền tệ, dù là chính sách tiền tệ thắt chặt hay chính sách tiền tệ nới lỏng, nhằm đạt được mục tiêu ổn định kinh tế vĩ mô và hỗ trợ tăng trưởng kinh tế hiệu quả.

3.1. Nâng cao năng lực cho nghiệp vụ thị trường mở OMO

Giải pháp cốt lõi là phát triển nghiệp vụ thị trường mở (OMO) trở thành công cụ chủ đạo. Để làm được điều này, cần có sự phát triển đồng bộ của thị trường tài chính. Cần tăng quy mô và tần suất phát hành tín phiếu kho bạc, tín phiếu Ngân hàng Nhà nước. Đồng thời, cần mở rộng danh mục các loại giấy tờ có giá được giao dịch trên thị trường mở và khuyến khích sự tham gia của nhiều định chế tài chính hơn. Việc nâng cao năng lực dự báo dòng tiền và quản lý thanh khoản của hệ thống là yếu tố then chốt để SBV có thể can thiệp thị trường một cách chính xác và kịp thời. Một thị trường OMO sôi động sẽ giúp SBV điều tiết lãi suất điều hành ngắn hạn một cách hiệu quả, từ đó lan tỏa ra toàn bộ hệ thống tài chính.

3.2. Linh hoạt hóa công cụ lãi suất tái cấp vốn và tái chiết khấu

Công cụ lãi suất tái cấp vốnlãi suất tái chiết khấu cần được sử dụng như một công cụ hỗ trợ linh hoạt, thay vì là kênh cấp vốn chính. SBV nên điều chỉnh các mức lãi suất này một cách chủ động để tạo ra một hành lang lãi suất, định hướng cho lãi suất thị trường liên ngân hàng. Việc thay đổi lãi suất tái cấp vốn phải là một tín hiệu rõ ràng về định hướng điều hành chính sách tiền tệ (thắt chặt hay nới lỏng). Thay vì cho vay dàn trải, cần tập trung vào vai trò người cho vay cuối cùng, hỗ trợ thanh khoản cho hệ thống khi thực sự cần thiết. Điều này sẽ buộc các ngân hàng thương mại phải chủ động hơn trong việc quản lý nguồn vốn và tìm kiếm vốn trên thị trường, thúc đẩy sự phát triển của thị trường tiền tệ.

IV. Phương pháp phối hợp chính sách tiền tệ và chính sách tài khóa

Sự phối hợp nhịp nhàng giữa hai chính sách vĩ mô là yếu tố quyết định hiệu quả chính sách tiền tệ. Một chính sách tiền tệ thắt chặt nhằm kiểm soát lạm phát sẽ khó thành công nếu chính sách tài khóa lại mở rộng quá mức, gây thâm hụt ngân sách lớn. Ngược lại, chính sách tiền tệ nới lỏng để kích thích tăng trưởng kinh tế cần sự hỗ trợ từ các chính sách tài khóa như giảm thuế, tăng chi đầu tư công. Do đó, việc xây dựng một cơ chế phối hợp chính sách tiền tệ và chính sách tài khóa rõ ràng và hiệu quả là vô cùng quan trọng. Cơ chế này cần bao gồm việc chia sẻ thông tin, thống nhất mục tiêu ưu tiên trong từng thời kỳ và phối hợp hành động trên thị trường. Ví dụ, việc phát hành trái phiếu chính phủ cần được điều phối với hoạt động trên thị trường mở của SBV để tránh gây biến động đột ngột về lãi suất và thanh khoản. Sự phối hợp này là chìa khóa để đạt được mục tiêu kép là ổn định kinh tế vĩ mô và tăng trưởng bền vững.

4.1. Mối quan hệ tương hỗ giữa chính sách tiền tệ và ngân sách

Chính sách tiền tệ và chính sách tài khóa có mối quan hệ hữu cơ. Theo luận văn của Lê Ngọc Lân (2005), "ổn định tiền tệ gắn chặt với thu chi ngân sách và tín dụng". Một chính sách tài khóa bành trướng, dựa trên thâm hụt ngân sách lớn và được tài trợ bằng việc phát hành tiền, sẽ làm suy yếu nỗ lực kiểm soát lạm phát của Ngân hàng Nhà nước Việt Nam. Ngược lại, một ngân sách nhà nước vững mạnh sẽ tạo cơ sở quan trọng để ổn định giá trị đồng tiền. Do đó, cần có sự phối hợp chặt chẽ trong việc quản lý ngân sách. Chính phủ cần hạn chế việc vay nợ từ ngân hàng trung ương để bù đắp thâm hụt, thay vào đó là phát hành trái phiếu ra công chúng. Điều này không chỉ giúp giảm áp lực lạm phát mà còn góp phần phát triển thị trường vốn, tạo hàng hóa cho nghiệp vụ thị trường mở.

4.2. Xây dựng cơ chế phối hợp hiệu quả để ổn định kinh tế vĩ mô

Để đảm bảo ổn định kinh tế vĩ mô, cần thiết lập một cơ chế phối hợp chính thức và thường xuyên giữa Ngân hàng Nhà nước Việt Nam và Bộ Tài chính. Cơ chế này có thể thông qua Hội đồng tư vấn chính sách tài chính, tiền tệ quốc gia. Nhiệm vụ của hội đồng là phân tích tình hình kinh tế, thống nhất các mục tiêu ưu tiên (ví dụ, ưu tiên kiềm chế lạm phát hay thúc đẩy tăng trưởng) và đề xuất các hành động phối hợp. Ví dụ, khi cần thực hiện chính sách tiền tệ nới lỏng, Bộ Tài chính có thể phối hợp bằng cách đẩy nhanh giải ngân vốn đầu tư công. Khi cần thực hiện chính sách tiền tệ thắt chặt, Bộ Tài chính có thể tăng cường phát hành trái phiếu để hút bớt tiền về. Sự đồng bộ này sẽ khuếch đại tác động của chính sách tiền tệ và giúp đạt được mục tiêu chung một cách hiệu quả nhất.

V. Hướng đi tương lai cho chính sách tiền tệ Việt Nam bền vững

Hướng tới tương lai, chính sách tiền tệ Việt Nam cần tiếp tục lộ trình đổi mới theo hướng hiện đại, minh bạch và phù hợp với thông lệ quốc tế. Mục tiêu dài hạn là xây dựng một khuôn khổ chính sách dựa trên lạm phát mục tiêu, nơi mà Ngân hàng Nhà nước Việt Nam (SBV) có sự độc lập cao hơn trong việc ra quyết định. Để làm được điều này, cần tiếp tục tự do hóa lãi suất điều hànhtỷ giá hối đoái, để chúng vận động theo tín hiệu thị trường nhiều hơn. Việc hoàn thiện khuôn khổ pháp lý, nâng cao năng lực phân tích, dự báo và tăng cường tính minh bạch trong điều hành chính sách tiền tệ là những yêu cầu không thể thiếu. Một chính sách tiền tệ chủ động, linh hoạt và đáng tin cậy sẽ là trụ cột vững chắc cho ổn định kinh tế vĩ mô, thu hút đầu tư và thúc đẩy tăng trưởng kinh tế bền vững trong bối cảnh hội nhập kinh tế ngày càng sâu rộng.

5.1. Lộ trình tự do hóa lãi suất và điều hành tỷ giá linh hoạt

Tương lai của chính sách tiền tệ Việt Nam gắn liền với việc tự do hóa hoàn toàn cơ chế lãi suất và tỷ giá hối đoái. Thay vì ấn định các mức trần, SBV sẽ chỉ công bố các mức lãi suất điều hành chủ chốt (như lãi suất tái cấp vốn, lãi suất thị trường mở) để định hướng thị trường. Lãi suất huy động và cho vay sẽ do các tổ chức tín dụng tự quyết định dựa trên cung cầu vốn và mức độ rủi ro. Tương tự, cơ chế điều hành tỷ giá cần linh hoạt hơn, cho phép tỷ giá biến động trong một biên độ rộng hơn, phản ánh đúng hơn các yếu tố kinh tế vĩ mô và diễn biến trên thị trường ngoại hối quốc tế. Quá trình này cần được thực hiện từng bước, song song với việc nâng cao sức khỏe của hệ thống tài chính để tránh những cú sốc không mong muốn.

5.2. Nâng cao tính độc lập minh bạch của Ngân hàng Nhà nước

Để nâng cao hiệu quả chính sách tiền tệ, việc tăng cường tính độc lập cho Ngân hàng Nhà nước Việt Nam là một yêu cầu tất yếu. Tính độc lập không có nghĩa là tách rời khỏi các mục tiêu chung của Chính phủ, mà là độc lập trong việc lựa chọn và sử dụng các công cụ để thực hiện mục tiêu đã được thống nhất, đặc biệt là mục tiêu kiểm soát lạm phát. Cùng với đó, SBV cần tăng cường tính minh bạch và trách nhiệm giải trình. Việc công bố rõ ràng các mục tiêu, cơ sở ra quyết định chính sách và đánh giá kết quả thực hiện sẽ giúp củng cố niềm tin của thị trường và công chúng. Một ngân hàng trung ương độc lập, minh bạch và có uy tín là nền tảng cho sự ổn định của hệ thống tài chính và ổn định kinh tế vĩ mô.

Tóm tắt và mô tả trên trang này được tạo với sự hỗ trợ của AI. Nếu bạn thấy nội dung không chính xác hoặc có vấn đề, vui lòng Báo lỗi nội dung.

26/09/2025
Luận văn thạc sĩ sử dụng các công cụ chính sách tiền tệ ở việt nam thực trạng và giải pháp

Trích đoạn nội dung tài liệu

Chương 1 : NHỮNG VẤN ĐỀ CƠ BẢN VỀ CÁC CÔNG CỤ CHÍNH SÁCH TIỀN TỆ- LÝ LUẬN VÀ MỘT SỐ KINH NGHIỆM QUỐC TẾ 1. KHÁI QUÁT VỀ CHÍNH SÁCH TIỀN TỆ. Quan niệm về chính sách tiền tệ. Như chúng ta đã biết, ở bất kỳ một quốc gia nào có nền kinh tế thị trường phát triển, để đạt được các mục tiêu về tăng trưởng và phát triển kinh tế đều phải sử dụng các công cụ chính sách kinh tế vĩ mô như chính sách tài khoá, chính sách thu nhập, chính sách kinh tế đối ngoại và chính sách tiền tệ (CSTT).

Thông qua việc sử dụng, điều hành các công cụ này để tác động đến các mục tiêu như tăng trưởng, lạm phát, việc làm. Như vậy, CSTT đóng vai trò là một bộ phận quan trọng và không thể thiếu trong hệ thống chính sách kinh tế vĩ mô cũng như trong quá trình điều hành vĩ mô cảu nhà nước. Tuy nhiên, tuỳ theo trình độ phát triển kinh tế và góc độ nghiên cứu, người ta có thể phân biệt CSTT theo nghĩa rộng và CSTT theo nghĩa hẹp; CSTT của ngân hàng trung ương và CSTT quốc gia. Chính sách tiền tệ theo nghĩa rộng: là chính sách điều hành toàn bộ khối lượng tiền trong nền kinh tế nhằm phân bổ một cách có hiệu quả các nguồn tài TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com 5 nguyên, thực hiện các mục tiêu tăng trưởng, cân đối kinh tế, trên cơ sở đó ổn định giá trị đồng tiền.

Chính sách tiền tệ theo nghĩa hẹp: là chính sách bảo đảm sao cho khối lượng tiền cung ứng tăng thêm trong một năm tương ứng với mức tăng trưởng kinh tế và chỉ số lạm phát nhằm ổn định giá trị của đồng tiền, góp phần đạt được các mục tiêu kinh tế vĩ mô. Chính sách tiền tệ của ngân hàng trung ương: là tổng thể tất cả các biện pháp, công cụ mà ngân hàng trung ương (NHTW) sử dụng nhằm điều tiết khối lượng tiền tệ, tín dụng, ổn định tiền tệ, góp phần đạt được các mục tiêu kinh tế vĩ mô. Chính sách tiền tệ quốc gia: là tổng thể các biện pháp của nhà nước pháp quyền nhằm cung ứng đầy đủ các phương tiện thanh toán cho nền kinh tế, trên cơ sở đó không ngừng ổn định giá trị đồng tiền quốc gia. Dù quan niệm CSTT theo nghĩa nào thì CSTT đều nhằm mục tiêu cuối cùng là ổn định tiền tệ, góp phần đạt được các mục tiêu của chính sách kinh tế.

Trong một khoảng thời gian nhất định, tuỳ theo điều kiện cụ thể của nền kinh tế, CSTT có thể được hoạch định theo hai hướng: Chính sách tiền tệ mở rộng : Theo hướng này, CSTT nhằm tăng lượng tiền cung ứng, khuyến khích đầu tư mở rộng sản xuất kinh doanh và tạo việc làm. Trong trường hợp này, CSTT nhằm chống suy thoái kinh tế và thất nghiệp. Chính sách tiền tệ thắt chặt : Theo hướng này, CSTT nhằm giảm lượng tiền cung ứng, hạn chế đầu tư, kìm hãm sự phát triển quá cao của nền kinh tế. Trường hợp này, CSTT nhằm chống lạm phát kìm hãm sự phát triển “quá nóng” của nền kinh tế.

Các mục tiêu của chính sách tiền tệ. Chính sách tiền tệ là một bộ phận trong tổng thể các chính sách kinh tế vĩ mô. Tuy nhiên, CSTT cũng có mục tiêu và tính chất riêng khi hướng tới mục tiêu TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail. Tuỳ từng quốc gia và những giai đoạn khác nhau, CSTT có thể có những mục tiêu khác nhau.

Ví dụ: Ngân hàng trung ương Mỹ (hệ thống dự trữ liên bang Mỹ) thường đưa ra sáu mục tiêu của CSTT là công ăn việc làm cao, tăng trưởng kinh tế, ổn định giá cả, ổn định lãi suất, ổn định thị trường tài chính, ổn định thị trường ngoại hối. Các mục tiêu CSTT của một số nước ASEAN như Malaysia, Thai Lan, Singapore là duy trì sự ổn định tiền tệ, ổn định tỷ giá, thúc đẩy sự phát triển hệ thống tài chính, ngân hàng và góp phần thúc đẩy phát triển kinh tế. Mặc dù mục tiêu cụ thể của CSTT ở các nước có thể khác nhau ở một vài điểm nhưng cơ bản đều thống nhất là hướng tới mục tiêu tăng trưởng kinh tế, ổn định giá trị đồng tiền, tạo việc làm cho người lao động. Ổn định giá trị đối nội của đồng tiền trên cơ sở kiểm soát lạm phát.

Chúng ta thấy rằng, lạm phát là căn bệnh kinh niên của nền kinh tế thị trường, tuỳ theo quan điểm và giác độ nghiên cứu mà các nhà kinh tế đã đưa ra những quan niệm khác nhau về lạm phát, nhìn chung có thể hiểu: Lạm phát là sự gia tăng giá cả trung bình của hàng hoá theo thời gian. Lạm phát tác động đến nền kinh tế theo cả hai hướng, tích cực và tiêu cực. Khi lạm phát gia tăng nó sẽ làm sai lệch các chỉ tiêu kinh tế, phân phối lại thu nhập, kích thích tâm lý đầu cơ tích trữ hàng hoá, bất động sản, vàng bạc, gây nên tình trạng khan hiếm hàng hoá giả tạo, gây khó khăn cho hoạt động của hệ thống tài chính, ngân hàng và ảnh hưởng đến kinh tế - xã hội. Tuy nhiên, bên cạnh những tác hại mà lạm phát gây ra cho nền kinh tế ở một mức nào đó, với tỷ lệ lạm phát vừa phải, lạm phát lại là yếu tố kích thích kinh tế tăng trưởng.

Khi đó, lạm phát trở thành công cụ điều tiết. Do vậy, cần chấp nhận sự tồn tại của lạm phát trong nền kinh tế, vấn đề là cần phải kiểm soát được lạm phát, ổn định tiền tệ, tạo điều kiện cho nền kinh tế phát triển. Ổn định giá trị đối ngoại của đồng tiền trên cơ sở ổn định tỷ giá hối đoái. Một quốc gia muốn phát triển trong điều kiện kinh tế thị trường thì không phải chỉ có các yếu tố kinh tế nội bộ nước đó mà còn liên quan đến xu thế phát TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com 7 triển của nền kinh tế quốc tế.

Trong nền kinh tế mở, tốc độ toàn cầu hoá kinh tế diễn ra nhanh chóng, tác động của hệ thống tài chính vượt ra khỏi ranh giới quốc gia để tác động đến hoạt động của các nền kinh tế khác. Sự tác động này lớn hay nhỏ phụ thuộc vào mức độ hướng ngoại của nền kinh tế đó. Một sự biến động của tỷ giá sẽ tác động đến hoạt động kinh tế trong nước, đặc biệt là hoạt động xuất nhập khẩu. Như vậy, việc ổn định tỷ giá hối đoái là mục tiêu quan trọng của CSTT.

Một tỷ giá hối đoái quá thấp sẽ khuyến khích nhập khẩu, gây bất lợi cho xuất khẩu vì lúc này hàng xuất khẩu sẽ trở nên đắt hơn, khó bán cho nước ngoài, khi đó khối lượng dự trữ ngoại tệ sẽ bị giảm. Ngược lại, một tỷ giá hối đoái cao, có tác động bất lợi cho nhập khẩu, khuyến khích xuất khẩu và làm cho hàng nhập khẩu trở nên đắt hơn, hàng xuất khẩu rẻ đi, lầm tăng khả năng cạnh tranh. Lượng ngoại tệ có khuynh hướng chuyển vào trong nước nhiều hơn, dự trữ ngoại tệ có cơ hội gia tăng. Tuy nhiên, nó sẽ gây khó khăn cho nhập khẩu làm ảnh hưởng trực tiếp đến các doanh nghiệp mà quá trình sản xuất phụ thuộc vào nguồn nguyên liệu nhập ngoại.

Như vậy, một tỷ giá hối đoái cao hay thấp đều xuất hiện những tác động cả tích cực và tiêu cực. Do đó, nhiệm vụ của NHTW là sử dụng các công cụ CSTT để ổn định thị trường hối đoái, tránh gây sự bất ổn trong nền kinh tế. Tạo công ăn việc làm, giảm thất nghiệp Tạo ra nhiều việc làm cho người lao động là một trong các mục tiêu của CSTT. Để đạt được mục tiêu này, CSTT hướng vào việc tác động đến đầu tư sản xuất, mở rộng hoạt động kinh tế nhằm chống suy thoái để đạt được mức tăng trưởng ổn định.

Tuy nhiên, giữa lạm phát, tăng trưởng kinh tế và việc làm đôi khi có những mâu thuẫn với nhau, khi kiềm chế được lạm phát thì có nguy cơ tăng trưởng kinh tế giảm, dẫn đến nguy cơ suy thoái và thất nghiệp. Ngược lại, khi mở rộng đầu tư khắc phục suy thoái, tạo việc làm và tăng trưởng kinh tế thì lại có nguy cơ lạm phát. Vấn đề đặt ra là đối với từng giai đoạn cụ thể, CSTT phải tìm TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com 8 giải pháp để vừa có thể đạt được mục tiêu trọng tâm, vừa dung hòa được các mục tiêu trên. Kích thích tăng trưởng kinh tế.

Bất cứ một quốc gia nào cũng muốn một nền kinh tế có mức tăng trưởng cao và bền vững, để đạt được mục tiêu tăng trưởng kinh tế, NHTW có thể thông qua một số mục tiêu trung gian như : ổn định khối lượng tiền tệ, điều tiết lãi suất, việc thay đổi khối lượng tiền tệ cung ứng sẽ tác động đến nền kinh tế. Khi khối lượng tiền tệ tăng, lãi suất có xu hướng giảm, kích thích đầu tư mở rộng sản xuất làm cho GDP tăng. Mặt khác, tăng khối lượng tiền tệ sẽ làm tăng tổng cầu, sức mua hàng hoá trên thị trường tăng lên tạo điều kiện để các doanh nghiệp mở rộng hoạt động sản xuất kinh doanh, từ đó làm tăng GDP. Ngược lại, khi khối lượng tiền tệ giảm xuống, lãi suất có xu hướng tăng lên, vốn đầu tư chịu áp lực lãi suất cao nên đầu tư có xu hướng giảm dẫn đến làm giảm GDP.

Mặt khác, giảm khối lượng tiền tệ, sẽ làm giảm tổng cầu, giảm sức mua dẫn đến các doanh mghiệp không có cơ hội mở rộng sản xuất và khi đó GDP giảm. Như vậy, việc tăng hay giảm bớt khối lượng tiền tệ trong nền kinh tế ở mỗi thời kỳ cần phải sử dụng các công cụ CSTT cho phù hợp với điều kiện hoàn cảnh cụ thể nhằm đạt được mục tiêu tăng trưởng kinh tế. Mối quan hệ giữa chính sách tiền tệ và các chính sách kinh tế vĩ mô khác. Trong mỗi một quốc gia, để đạt được các mục tiêu kinh tế vĩ mô thì cần phải sử dụng một hệ thống công cụ kinh tế trong đó có bốn chính sách kinh tế là: Chính sách tài khoá, chính sách thu nhập, chính sách kinh tế đối ngoại và chính sách tiền tệ.

Chính sách tài khoá(CSTK) là chính sách thu chi của chính phủ hay còn gọi là chính sách ngân sách. Tiền tệ đi vào lưu thông qua nhiều kênh, trong đó có hai kênh chính là ngân sách và tín dụng. Vì vậy, ổn định tiền tệ gắn chặt với thu chi ngân sách và tín dụng. NHTW chỉ thực hiện được sự ổn định tiền tệ thực sự khi TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com 9 CSTK của chính phủ theo đuổi mục tiêu thăng bằng ngân sách.

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ