mở đầu tiểu thuyết tác giả đã giới thiệu ngay đến nhân vật Kim - Một kiều người cô đơn: “7ái ià ai. Tái nhiên là đàn ba” “Một người dan ba dich thực. Không hiển nhiên mà Y Ban gi thiệu chị đầu tiên như vậy, mà tất cả điều có dụng ý. Tác giả giới thiệu như vậy là vì muốn cho chứng ta chú ý sâu đến nhân vật này nhiều hơn.
Có thể nói, con người cô đơn được biểu hiện bởi sự lạc lỏng giữa cuộc đời. Con người cô đơn không chỉ tên tại đơn thân, một mình một bóng mà còn ngay trong chính ngôi nhà của mình, giữa những người thân yêu của mình và nhân vật Kim là một người phụ nữ chịu sự cô đơn như vậy. Là người phụ nữ đầy quyền lực trong gia đình nhưng cũng chính vì vậy mà nhân vật này phải kết bạn với sự cô đơn. Tinh tế và (có phan) tinh quái, Y Ban da dẫn người đọc đi vào một cuộc khám phá nội tâm bằng những phương tiện kỹ thuật đang ngập tràn và ngày càng trở nên thiết yếu trong cuộc sống con người: computer và internet: “??ò chơi lu) diệt cảm xúc đã cho nhân vật của mình phiêu lưu trong một trò chơi trên máu tính.
Cuộc phiên lưu bằng cách viết thự tình cho một người đàn ông ở Ấn Độ qua email điện tử, nhân vật đã tưởng mình được sống thật, như được quan tâm that” [8;115]. 10 “Hằng ngày tôi đi làm qua một cây câu. Một cây cầu cũ kỹ nhưng rất nỗi tiếng. Dưới chân câu dòng nước xuôi ra biển.
Trên cây cầu dòng xe máy cũng như dòng nước, xuôi xuôi xuôi xuôi. Nếu cái sự xuôi đó có một chiếc dừng lại sẽ tạo thành sự vốn cục và tắc nghền. Vì thế nhiều khi tôi chợt nghĩ tôi khong di ma dang chdy theo dòng chảy của xe cô, không được pháp dừng lại” [§;15]. Có lẽ, đây là câu văn mà đọng lại trong tâm trí độc giả khi đọc ?rò chơi huỷ diệt cảm xức, đoạn văn duyên đáng nhưng chứa đầy tâm trạng u buển về một câu chuyện khiến chứng ta phải đọc cho đến cuối trang đẻ thấy được nỗi cô đơn, buồn tủi, sự mệt mỗi của nhân vật tôi trong sự chảy trôi trong cuộc sống đầy bộn bề, phức tạp của cái xã hội hiện đại này, một mình nhân vật tôi phải lo tắt tần tật các công việc từ nhỏ cho đến lớn.
Chị không được phép nghỉ ngơi. Nếu như chị bỏ cuộc giữa chừng thì mọi thứ sẽ bị tắc nghẽn. Vì vậy, chị vẫn cứ đi, cứ làm trong cái ngỗn ngang bề bộn đó: “Và đôi sống trong cái sự nhập tràng của ngôn ngang bộn b trì thức trí tuệ thiên ác nạu dốt lưa manh” [§;15]. Là người phụ nữ đã có gia đình nhưng Kim luôn cảm thấy cô mình cô đơn vì chồng cơn luôn là gánh nặng, không bao giờ chồng biết chia sẽ hay am ủi với vợ.
Trong gia đình hai vợ chồng không tìm được tiếng nói chưng mà mãi phải giữ sự yên lặng hàng ngày. Để rồi, như giọt nước tràn ly, họ rất có thể sẽ nói hết, kể hết vào một ngày đẹp trời. Lý do duy nhất: Sự giải tỏa ấy giúp họ không tự giết chết mình. Tất nhiên, không phải nói với chồng, mà đôi khi lại là một người bạn bình thường, thậm chí là hoàn toàn xa lạ qua internet chẳng hạn.
Chính vì thế, Kim quyết định tham gia vào trò chơi online viết những bức thư tình đẻ giải bày cũng như chỉnh phục người đàn ông Ấn Độ kia: “7Ö ngài. Tôi xin ngài thứ lỗi vì đường đột làm quen với ngài. Tôi xin tự giới thiệu tôi là Kim, người Việt Nam. Tôi đang nghiên cứa đề tài về tính kiên trì và sự kỷ luật về người Ấn Độ ” [§;06].
Qua tháng ngày, nỗi buổn đã được giải toả và đột nhập vào đó là những câu chuyện ngọt ngào đầy lãng mạng giữa chị và người đàn ông lạ kia. Bên cạnh đó, khi viết về nỗi cô đơn của người phụ nữ hiện đại Y Ban đã thể hiện một cách tỉnh tế và nhạy bén trong những trang văn của mình, nhân vật tôi xuất hiện như một quý bà, một người đàn bà đích thực và là người mẹ của hai đứa con: “Một quý ba tién si mi trudng. A rdt théng minh va rat đang nỗi tiếng. Hay duoc tivi phỏng vấn.
Hay được làm ban giám khảo. Hay được mời chấm luận văn từ thạc sĩ trở lên. Đó là một vị thế và đó cũng là điểm yếu” [8;20]. Phải chăng vì thế, mà trang văn của chị người đọc khám phá và cảm nhận được hình ảnh người phụ nữ hiện đại cô đơn trong cuộc sống gia đình.
Trong một xã hội hiện đại đầy ngồn ngang bộn bể này, thì có lẽ “cô đơn” hẳn là một chuyện dễ hiểu. Nhưng lại có những người tìm cách tách ra khỏi thế giới hiện đại quay cuồng trong những vòng xoáy của tiền bạc, nói chính xác ra là họ tìm cách để ở một mình. Tuy nhiên, đừng nhầm, họ “mt mink” nhung ho “cd don” con ho 6 trong dam déng chic gì họ không “cd don”. Nhu nhan vat Kim trong Trò chơi hư diệt cảm xúc.
Kim sống trong một mái ấm gia đình. Nhưng có những lúc chị cảm thấy cô đơn, trống trải trong chính gia đình đó. Kim cảm thấy cô đơn, lạc lõng vì không chia sẻ được với những người thân yêu trong ngôi nhà của mình. Cùng sinh hoạt, cùng ăn uống.
Thế nhưng mễi người một thế gi không thể hoà nhập vào nhau duoc: “A cứ mặt nhiên, cuộc sống là như vậy. Cái sự mặc nhiên của vợ chồng â làm tắt dẫn những tiếng nói với nhau. Ä làm tất cả những viée d cho la ding. A ndu Gn ngon cho chong con.
Một lí do đơn giản là vì cuộc sống càng hiện đại, con người càng ngày càng có nhiều thú vui để thỏa mãn những căng thẳng của bản thân. Nhưng dường như, không phải ai cũng, lấy làm hài lòng với cuộc sống này bởi vì còn quá nhiều thứ để lo âu. Trong khi dòng thời gian thì cứ: “xuôi xuôi xuôi xuôi” không chờ đợi một ai. Dù vậy, ta có muộn phiền thì cũng chẳng ai đoái hoài đến ta, nhịp sống vẫn hối hả, người người vẫn lướt qua đẻ mình ta chìm đắm trong cô đơn.
Cùng với nếi cô đơn đó khiến ta nghĩ đến tác phẩm Cánh đồng bắt tận của Nguyễn Ngọc Tư là hình ảnh người cha già sống bằng nghề nuôi vit rong ruỗổi qua các cánh đồng. Một mình với lũ vịt đến nỗi ông trở nên hiểu được cả tiếng loài vật, hiểu được những phản ứng, những cảm xúc, suy nghĩ của con vịt. Cả cuộc đời ông gắn liền với lũ vịt, với những cánh đồng mênh mông, với gió và nước, với cô đơn.lấy vịt làm bầu bạn, trò chuyện cho qua ngày tháng. Còn Nương và Điền hai đứa trẻ phải sống trong sự thiếu thốn tình cảm từ khi mẹ bỏ 12 minh theo người đàn ông khác.
Cũng từ đây, cả hai phải xa rời cuộc sống thôn xóm đề theo cha lênh đênh trên những cánh đồng bắt tận. Và cũng từ đấy, hai chị em cảm nhận được sự đổi thay lớn lao ở cha mình, ông trở nên lạnh lùng, đáng, sợ: “Cha giống như đồ vật bằng sốm vừa qua cơn lửa lớn, vẫn hình dáng ấy nhưng đã rạn nứu, nên chúng tôi chỉ dám đứng xa mà nhin, mii mi nang niu néu không thì vỡ mắt” [26;75 ]. Người cha dần dần khô cần, dừng dưng và làm mọi chuyện theo bản năng. Và có lẽ, mối quan hệ này càng thêm rời rạc và đường như những bửa ăn của họ nối tiếp nhau trong im lặng.
Cuộc sống cô đơn, buần chán đi ngược lại với những gì mà những đứa trẻ khác ở lứa tuổi của Nương và Điền có được. Qua đó, cho ta thấy nhân vật Kim trong ?ò chơi hày diệt cảm xúc tuy cô đơn nhưng so với nhân vật Nương, Điển trong Cớnh động bắt tận thì nỗi cô đơn ở chị không tận cùng như nếi cô đơn của Nương và Điển. Có thể nói, các nhà văn xây dựng nhân vật cô đơn nhằm mục đích truyền tải tư tưởng, triết lý về con người, gia đình và xã hội. Khác với nỗi cô đơn của Nguyễn Ngọc Tu, Y Ban xây dựng hình tượng nhân vật cô đơn ngay trong chính gia đình của mình.
Cô đơn vì sống giữa mọi người thân nhất trong ngôi nhà của minh ma chi thấy có mệt mình, cô đơn vì những bi kịch của cuộc đời, cô đơn vì sự khao khát được yêu thương, được quan tâm chia sẻ, được có tiếng nói chưng với nhau. Có thể nói, ngoài nhân vật tôi cô đơn thì còn có Mây và chị song sinh cũng nằm trong kiểu người cô đơn này. Đầu tiên chúng ta đi phân tích nhân vật Mây. Có thể thấy rằng, Mây không chỉ là nạn nhân của sự nổi loạn, một người phụ nữ ý thức trong gia đình mà bên cạnh đó chị còn rơi vào bi kịch của sự cô đơn, chịu nhiều bất hạnh trong tình yêu cũng như trong cuộc sống vậy.
Trước khi trở thành người phụ nữ cô đơn thì Mây đã có một mái ấm gia đình rất hạnh phúc. Chị hạnh phúc bên chồng và cơn của mình. Chồng chị là một người đàn ông hiền lành, chịu khó và yêu vợ. Hai vợ chồng khi mới cưới về rất hạnh phúc: “Cô vợ tân tảo, anh chồng chậu khó.
Bốn năm hai đứa trẻ con ra đời. Cô vợ mới hai má lúc nào cũng đỏ hãy hây. Hai vợ chong nhà Mây hạnh phúc ” [§;53]. Nhung, từ khi có dự án sinh thái về làng cuộc sống của gia đình Mây như bị xáo trộn.
Không còn bình yên như trước nữa, nối cô đơn bắt đầu lấn át hạnh phúc của Mây: “Bỗng nhiên có dự đn sinh thái nhà vườn về lang” hay “chong Méy hiển lành là thế bông đâu đồ đón. Đòi bằng được bó mua nhà lầu với xe máy” [§;55]. Không chỉ vậy, người đàn ông này còn để đốn ra nghiện rượu. Cả ngày chẳng làm gì chỉ tụ ba lại để uống rượu.
Đêm mới về nhà. Nếu say khước thì đổ đùng ra ngủ như chết. Nếu tỉnh táo thì lôi Mây ra hành hạ. Vẫn cái thói véo vào đùi non của vợ.
Hai bên đùi non của Mây tím ngơ tím ngất. “Ä##y giấy ndy lén vi dau đớn, rên khừ khử trong cỗ họng. Roi chong véo lên vú. Hai cái vú bánh dày nuôi hai bận con mà vẫn cao thành mọng vỏ.
Chông váo rồi chồng cắn. Cắn cho tê tái rồi thì leo lên bụng vợ” [§;58]. Cả nhà ai cũng bỏ đi chỉ còn Mây ở lại chịu khổ cực vì chẳng mình. Chị cô đơn, tủi thân và đau đớn khi có một người chẳng hư đến như vậy.