CHƯƠNG 1: ĐẢNG VẬN ĐỘNG NÔNG DÂN MIỀN NAM ĐẤU TRANH CHỐNG ĐẾ QUỐC MỸ VÀ CHÍNH QUYỀN NGÔ ĐÌNH DIỆM TRONG GIAI ĐOẠN (1954-1960) 1. Âm mưu, thủ đoạn của Mỹ-chính quyền Ngô Đình Diệm và chủ trương vận động nông dân miền Nam của Đảng trong giai đoạn (1954- 1960).1 Âm mưu, thủ đoạn của Mỹ và chính quyền Ngô Đình Diệm trong giai đoạn (1954-1960). Sau Hiệp định Giơnevơ, đất nước ta chia làm hai miền với hai chế độ chính trị khác nhau. Miền Bắc được hoàn toàn giải phóng và từng bước đi lên chủ nghĩa xã hội, còn miền Nam tạm thời do địch kiểm soát cuộc cách mạng dân tộc dân chủ nhân dân chưa hoàn thành.
Ở miền Nam, đế quốc Mỹ từng bước thay thế vị trí của Pháp với âm mưu chiến lược của đế quốc Mỹ là tiêu diệt cách mạng miền Nam, biến miền Nam Việt Nam thành thuộc địa kiểu mới và căn cứ quân sự của Mỹ, lấy đó làm bàn đạp đánh chiếm miền Bắc xã hội chủ nghĩa, ngăn chặn cách mạng xã hội chủ nghĩa lan xuống Đông Nam Á. Chúng còn muốn lấy miền Nam nước ta là nơi thí nghiệm các loại chiến lược, chiến thuật và vũ khí mới để đàn áp phong trào cách mạng các nơi khác. Khi can thiệp vào miền Nam Việt Nam, đế quốc Mỹ đương đầu với một sức mạnh mà chúng không thể coi thường: đó là sự thức tỉnh của cả một dân tộc đã vùng dậy giành thắng lợi trong Cách mạng tháng Tám 1945 và đã đánh bại cuộc chiến tranh xâm lược của thực dân Pháp và chính sách can thiệp của Mỹ. Đại đa số dân tộc ấy là nông dân chiếm trên 90% dân số đã được cách mạng đem lại quyền lợi về ruộng đất, trở thành người chủ ở nông thôn.
Từ quá trình đánh phá phong trào giải phóng dân tộc trên thế giới, đế quốc Mỹ thấy rằng: muốn thiết lập chủ nghĩa thực dân mới ở các nước nông 9 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.com nghiệp thì trước hết phải "tranh thủ được trái tim, khối óc của nông dân" tách nông dân ra khỏi lực lượng cách mạng, giành quyền thống trị trên toàn bộ nhân dân và lãnh thổ nước đó. Nông thôn và nông dân là vấn đề mà chủ nghĩa đế quốc phải tập trung đối phó dai dẳng nhất, ác liệt nhất, khó khăn và tốn kém nhất. Các chuyên gia chống nổi dậy như: Lensden, Thompson, Komer, Poocter… đều thống nhất khẳng định chìa khóa của thắng lợi trong cuộc chiến tranh này là bình định nông thôn và cai trị nông dân. Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ lúc đó cũng nhấn mạnh "Vấn đề quan trọng nhất, đó là truyền sức sống cho chương trình bình định, cố gắng bình định sẽ là bửu bối chủ yếu của thắng lợi hoặc thất bại cuối cùng của Mỹ ở Việt Nam" [49, tr.
Vì vậy, từ năm 1954, sau khi gạt bỏ Pháp, đế quốc Mỹ và chính quyền Sài Gòn đã nắm được bộ máy bên trên, liền ồ ạt tấn công vào phong trào yêu nước của nhân dân miền Nam để thiết lập và củng cố bộ máy thống trị ở bên dưới, nhất là vùng nông thôn để kiểm soát nông dân. Đế quốc Mỹ coi chính sách bình định nông thôn và cai trị nông dân là khâu mấu chốt để chống chiến tranh cách mạng, chống sự nổi dậy của quần chúng. Theo chúng, đây là biện pháp tổng hợp các mặt hoạt động quân sự, chính trị, kinh tế, văn hóa… nhằm rất nhiều mục tiêu, chủ yếu là "tiêu diệt cơ sở hạ tầng của cách mạng" mà chúng cho là "đầu mối của mọi nguy cơ", đề "giành dân và khống chế chặt chẽ nhân dân. Từ giữa năm 1955 Mỹ- chính quyền Ngô Đình Diệm, bắt đầu thực hiện chiến dịch "tố cộng", "diệt cộng".
Núp dưới chiêu bài "chống cộng", đế quốc Mỹ và bè lũ tai sai Ngô Đình Diệm âm mưu thực hiện chính sách khủng bố, tàn bạo với những người kháng chiến cũ, những người yêu nước, các tổ chức dân chủ. Bản thân Diệm đứng ra làm chủ tịch danh dự "Hội đồng chỉ đạo tố cộng" tổ chức hơn 600 tên tâm lý chiến, gần 4000 tên cán bộ, ác ôn và hơn 10 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.com một vạn cán bộ cơ sở ở huyện, xã để phục vụ chiến dịch tố cộng của chúng. Mục đích chiến dịch "tố cộng" của Mỹ nhằm: - Để cho nhân dân tố giác Việt cộng ở lại hoạt động. - Khủng bố tinh thần Việt cộng làm cho Việt cộng nghi ngờ quần chúng mà không dám hoạt động nữa.
- Đánh lệch tư tưởng các phần từ lừng chừng còn hướng về cộng sản phải ngả hẳn về chính phủ quốc gia. - Thêm phương tiện kiểm soát cán bộ cộng sản còn lại hoạt động trong vùng quốc gia kiểm soát" [62, tr. Từ tháng 6-1955, Mỹ - chính quyền Diệm tiến hành có tổ chức chiến dịch này trên quy mô toàn miền Nam. Từ giữa năm 1955 đến cuối năm 1958, qua nhiều chiến dịch tố cộng, nhân dân bị phân loại, bị khủng bố, tàn sát, bị cưỡng ép tập trung để học tập tố cộng.
Nhiều gia đình kháng chiến cũ, nhiều thân nhân, bè bạn cũng những người yêu nước, những người bị tình nghi là "có hại cho an ninh quốc gia" đều bị Mỹ- chính quyền Diệm giam giữ, tra hỏi, bị nhục hình, hoặc bị giết hại. Thực hiện chính sách khủng bố theo phương châm của chính quyền Diệm "thà giết nhầm còn hơn bỏ sót", "tiêu diệt việt cộng không thương tiếc" bọn ác ôn đã điên cuồng tàn sát đẫm máu nông dân ta. Từ năm 1954 đến 1959 ở miền Nam đã có 46.000 người cộng sản và yêu nước bị bắt, 400.000 người bị tù đầy và 65.000 người bị giết [107, tr. Trong các chiến dịch tố cộng, diệt cộng, Mỹ- chính quyền Diệm đã gây ra những vụ tàn sát man rợ hàng loạt đồng bào ta.
Ở Chợ Được (Quảng Nam) tháng 9-1954, chính quyền Diệm đã chôn sống 21 đồng bào, ở Vĩnh Trịnh (Quảng Nam), tháng 1-1955, trong vụ này, địch đã bắt khoảng 40 người đưa ra đập nước dùng dây thép trói chân tay, dùng dao cắt lưỡi, xẻo tai, khoét mắt, chọc tiết, mổ bụng sau đó đổ dầu lên mặt thiêu đốt để không còn ai nhận được người thân của mình rồi buộc đá vào người ném xuống hồ để phi tang; Vụ 11 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.com triệt hạ ở Hướng Điền (Quảng Trị), tháng 7-1955, Diệm cho lính dồn toàn bộ nhân dân hai làng Tân Lập và Tân Hiệp để hãm hiếp, chọc tiết, chặt đầu, mổ bung phanh thây sau đó vùi xác xuống khe suối. Giết người xong, chúng đốt trụi luôn cả hai làng… [64, tr. 345]; ở quận Đại Lộc, năm 1957, 5000 người bị giam giữ, đánh đập và giết hại; tháng 12-1958, ở Phú Lợi (Thủ Dầu Một), 5000 đồng bào yêu nước bị Diệm đầu độc, hơn 1000 người bị chết. Hàng chục vạn nông dân miền Nam, trong đó có nhiều người kháng chiến cũ bị giam cầm, tra tấn bằng những nhục hình man rợ trong các nhà tù theo kiểu phát xít hoặc bị cưỡng bức vào các trại tập trung trá hình mà Mỹ- chính quyền Diệm gọi là Trung tâm huấn chỉnh.
Đối với nhân dân chúng chia ra làm ba loại: Công dân loại A, công dân bất hợp pháp, gồ những cán bộ, đảng viên,những người kháng chiến cũ. Công dân loại B, công dân bán hợp pháp, gồm những người có ít nhiều quan hệ với cách mạng. Công dân loại C, công dân hợp pháp, gồm những người ủng hộ chúng. Chúng chủ trương dùng công dân loại C đánh công dân loại A làm cho công dân loại B khiếp sợ chấp nhận phục tùng chúng.
Cùng với các vụ bắt bớ, tra khảo, tàn sát dã man, chúng còn ban hành chính sách vô lương tâm, vô nhân đạo. Chúng bắt tất cả những công dân loại B và C phải từ bỏ mọi quan hệ máu thịt với công dân loại A, bất kể đó là quan hệ vợ chồng, cha mẹ, con. Ngày 15-12-1954, tỉnh trưởng Quảng Nam, Lê Trung Chi- một tên Quốc dân đảng khát máu đã ra lệnh buộc nhân dân trong tỉnh trong vòng ba tháng, những ai có chồng tham gia kháng chiến phải làm giấy ly dị. Chúng tổ chức những "tuần lễ ly dị", đồng thời lệnh cho bọn tay chân tìm mọi cách cưỡng ép vợ cũng những người tập kết ra Bắc và coi đó là một "thành công chính trị" của bọn đầu trâu mặt ngựa.
12 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.com Cùng với chính sách tố cộng, diệt cộng, để đối phó với nông dân miền Nam, Mỹ-chính quyền Diệm thực hiện "cải cách điền địa" và coi đó là "quốc sách", là "then chốt" của cuộc cách mạng kinh tế ở miền Nam, nhằm tước đoạt, bần cùng hóa nông dân và triệt phá cơ sở Đảng, cơ sở cách mạng trên khắp các địa bàn nông thôn miền Nam. Trong hai năm 1955-1956, Mỹ đã cử một phái đoàn cố vấn do W. Latdinxky (một chuyên gia về "cải cách điền địa" của Mỹ đã từng giúp cho Tưởng Giới Thạch "cải cách điền địa" ở Đài Loan) sang miền Nam Việt Nam giúp chính quyền Sài Gòn soạn thảo chính sách ruộng đất. Đảo ngược lại chủ trương giảm tô, giảm tức và chia cấp ruộng đất của ta trong kháng chiến, đầu năm 1955, Ngô Đình Diệm ra liên tiếp Dụ số 2 và Dụ số 7 quy định chính sách thuế mới và khế ước tá điền.
Ngày 8/11/1955, Ngô Đình Diệm ra Dụ số 2 về "cải cách điền địa" mà nội dung chủ yếu là quy định tá điền và địa chủ phải trực tiếp ký khế ước, một bên lĩnh canh, một bên phát canh theo mẫu thống nhất của chính quyền mới, mức tô từ 15% đến 25% hoa lợi, với thời hạn khế ước là 3 năm cho khế ước loại A và 5 năm cho khế ước loại B. Ngày 5/2/1955, Diệm lại cho ra Dụ số 7 nói về ruộng bỏ hoang, ruộng vắng chủ, trao quyền cho Hội đồng hương chính đứng ra ký với tá điền cho mướn ruộng và thu tô theo khế ước cho loại ruộng vắng chủ. Mức tô trong khế ước được quy định miễn hẳn trong năm đầu, năm thứ hai thu một nửa, năm thứ ba thu 3/4. Ngày 22-10-1956, Diệm cho ra tiếp Dụ số 57 với khẩu hiệu lừa bịp: "hữu sản hóa nông dân" thăng tiến cần lao, đồng tiến xã hội".
Theo quy định của Dụ số 57 bọn địa chủ ở miền Nam được phép giữ lại 100 ha ruộng đất (ngoài ra còn nhiều khoản phụ khác), số còn lại chính quyền Diệm "truất hữu" bằng cách mua lại để bán cho nông dân. Theo quy định này thì tuyệt đại đa số giai 13 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.com cấp địa chủ ở miền Nam với 2/3 diện tích đất chiếm hữu đều không bị "truất hữu".