chương I của cuốn sách Wicked Cinema (Sex and Religion on Screen) [25], tác giả Daniel S. Cutrara có phân tích về phim Người đẹp ban ngày, chúng tôi xin được diễn giải theo cách chúng tôi hiểu đó là: Nhà làm phim với mong muốn được thể hiện những cảnh tình dục một cách tự do nhằm giải phóng suy nghĩ về những khuôn khổ để quy định quy ước khi thể hiện vấn đề nhạy cảm ra công chúng, người làm phim muốn sáng tạo, họ muốn được tự do trong cách thể hiện chủ đề tình dục, thoát ra khỏi sự bó buộc của các tổ chức xã hội, của hôn nhân và gia đình. Một trong những đạo diễn thời đó làm được điều này là Luis Buñuel với phim Người đẹp ban ngày năm 1967. Ông muốn người xem quan tâm đến những trải nghiệm tình dục của một người phụ nữ sống trong một gia đình thuộc tầng lớp tư sản giàu có nhưng ẩn chứa sâu bên trong là góc khuất tăm tối về mặt tình dục.
Xuyên suốt bộ phim Người đẹp ban ngày, khán giả có thể thấy được sự phức tạp trong tiềm thức cùng những ham muốn đầy nhục dục của nhân vật nữ chính. Chúng ta rất khó bóc tách hiện thực và trí tưởng tượng của Severine. Có một phân cảnh khi Severine ngồi ngoài quán cafe, một người đàn ông đến trả cô tiền để cô tới lâu đài của ông ta. Cô nhận được lời đề nghị giả vờ là người con gái đã chết của ông ta và nằm trong quan tài còn ông ta thì bí mật thủ dâm dưới cỗ quan tài đó.
Nhiều cảnh nóng trong phim làm người xem đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác bởi sự kì dị với những hành động bất thường của từng nhân vật trong phim nhưng nằm ở đâu đó phim như hiện thực mà cũng như một giấc mơ mà Severine tưởng tượng ra trong sự khát dục bất tận của mình. Những cảnh phim như vậy cứ trở đi trở lại trong phim qua những trải nghiệm tình dục quái đản khiến chúng ta khó có thể hiểu được ý nghĩa giấc mơ của một người phụ nữ, hay phim của Luis Buñuel. Cũng trong cuốn sách Wicked Cinema (Sex and Religion on Screen) [25], tác giả Daniel S. Cutrara có chia sẻ các cảnh quan hệ tình dục được thực hiện một cách khéo léo chứ không phải sự mô phỏng như thực tế, bởi lẽ thông qua chỉnh sửa cẩn thận hoặc sự thay đổi góc máy quay một cách tinh tế thì khi đó với những cảnh phim liên quan giới tính, những cảnh nhạy cảm về tình dục người xem mới thấy được sự khéo léo cũng như ý đồ mà nhà làm 10 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.com phim muốn thể hiện đủ sức thuyết phục người xem.
Vào thời kỳ đầu của điện ảnh khi mà những cảnh thể hiện tình dục bước đầu được đưa vào phim những nhà làm phim lập luận rằng: “Thứ nhất tình dục đó là sự kết hợp hai con người lại với nhau. Thứ hai những cảnh quay thể hiện tình dục tạo nên sự hấp dẫn đặc biệt cho người xem. Cái khó đó là làm sao thể hiện vấn đề nhạy cảm đó sao có thể là phù hợp. Những điều mà người đạo diễn muốn thể hiện trong một bộ phim mà quan niệm về tình dục vốn dĩ rất khó thể hiện: bộ phim bao gồm các cảnh đồng tính nam, đồng tính nữ và quan hệ tình dục khác giới…”.
Tác giả cho rằng những gì đang diễn ra ngoài đời thật như thế nào thì diễn viên lúc này khi thể hiện vai diễn họ đảm nhận cần diễn xuất rất chân thật. Đây thực sự là một thử thách không chỉ diễn viên mà cả đoàn làm phim. Như vậy khi diễn viên thể hiện vai diễn với các cảnh quay thể hiện táo bạo tình dục… những hình ảnh, cảm giác của tình dục, hình ảnh thể hiện rất thực trước mắt người xem, chúng sẽ tác động rất lớn đến người xem các giới hạn khác nhau của đạo đức cũng như những tác động lên công chúng. The Guardian là một trong những trang báo điện tử rất thú vị, họ đặt chương trình làm việc của riêng mình.
Báo điện tử này không bị thương mại chi phối và không bị ảnh hưởng bởi chủ sở hữu là các tỷ phú, chính trị gia hay cổ đông lớn. Không ai có quyền chỉ đạo, ép buộc tờ báo đó phải viết gì, xuất bản gì. Điều này hết sức quan trọng và tạo ra sự khác biệt trong giới truyền thông. Những bài viết thể hiện quan điểm trung trực là rất quan trọng.
Trên website mà chúng tôi tham khảo tại tờ The Guardian đưa vào trong luận văn có nhà phê bình phim đã tóm tắt cho 11 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.com người xem về những cột mốc quan trọng dẫn nhân vật chính trở thành gái điếm. Tác giả bài viết có những nhận xét về ký ức tuổi thơ của Severine “Như chìa khóa của tất cả là hai khoảnh khắc đáng kinh ngạc khi Severine bị tấn công bởi những ký ức thời thơ ấu của cô. Trong một lần, cô quá sợ hãi khi bị một người đàn ông lạm dụng và quấy nhiễu. Trong một lần khác, cô ấy ở trong nhà thờ, từ chối rước lễ, rõ ràng vì cô ấy cảm thấy bị ô uế bởi sự trưởng thành vô hình này…” để rồi chính người viết cũng đã đồng cảm với phim, nhận xét cuối của bài viết “Một bộ phim kỳ lạ và quyến rũ” [27].
Bản thân người viết thấy được những nội dung trong bài báo phân tích rất hay. Họ đã có những phân tích sâu cũng như dẫn chứng chuỗi các sự kiện trong phim đã giúp cho người xem có cái nhìn đa chiều mà bộ phim mang lại. Nhờ công cụ tâm lý học nên khi xem phim, người viết không chỉ thấy được sự tài tình dưới góc nhìn nghệ thuật bộ phim mang lại và cũng chính nhờ những phân tích tờ The Guardian đã giúp người viết cảm nhận thêm nhiều hướng mới cũng như tăng cường khả năng cảm thụ. Roger Ebert trở thành nhà phê bình phim của tờ Chicago Sun-Times năm 1967.
Ông đã đoạt được giải thưởng thành tựu trọn đời của hội biên kịch, và bằng danh dự của Viện phim Mỹ và Đại học Colorado tại Boulder. Roger Ebert chia sẻ “Nó có thể là bộ phim thể hiện tình dục táo bạo nổi tiếng nhất của thời hiện đại, có lẽ ấn tượng nhất từ trước đến nay. Những ẩn ức chứa bên trong những cơ thể đẹp đẽ của một người phụ nữ đẹp, đoan trang, thùy mỵ lại chứa đựng trong đó sự mục 12 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.com ruỗng về tâm hồn, thói hời hợt và giả tạo trong lối sống. Severine người luôn thể hiện sự đoan chính đã quay mặt đi khi nhìn thấy một cảnh bạo dâm nhưng sâu thẳm bên trong lại mong muốn có thể trải nghiệm điều đó.
Giấc mơ đó là hình ảnh người chồng tra tấn vợ, để hai kẻ lái xe ngựa xé áo quần và hãm hiếp vợ mình. Severine đã chỉ ra hoàn cảnh đáng buồn của hiện thực. Cô không thỏa mãn và để bản thân chìm đắm vào trí tưởng tượng ngay trên chiếc giường ngủ của hai vợ chồng. Người đẹp ban ngày được nhìn thấy hoàn toàn qua con mắt của Severine, người vợ của bác sĩ phẫu thuật 23 tuổi, do Catherine Deneuve thủ vai nhân vật chính trong phim.
Bunuel, ở tuổi 67 tuổi khi bộ phim được phát hành, dường như đạo diễn đã dành cả đời để làm những bộ phim ranh mãnh về địa hình bí mật của bản chất con người” [28]. Với những con người làm việc trong nhà chứa đó là vì tiền, thế nhưng với Severine thì khác nó như để thỏa mãn nhu cầu của tình dục của bản thân mình và còn nhiều điều khác nữa. Roger Ebert cũng cho phép người xem có cái nhìn tổng quan về phim để rồi ông kết luận rằng Bunuel một trong những đạo diễn vĩ đại nhất của hầu hết các đạo diễn, gần như khinh miệt về đánh bóng phong cách. Là một người người siêu thực, Bunuel luôn hoài nghi về bản chất con người nhưng bằng tài năng của mình cùng sự táo bạo trong suy nghĩ, ông đã cho đông đảo công chúng thấy được những vùng tăm tối sâu thẳm, những ẩn ức tình dục luôn tồn tại bên trong con người hiện đại.
Trang điện tử The Tufts Daily đã mô tả rằng “Người đẹp ban ngày là một bức chân dung oi bức thời bấy giờ” [29]. Tommy Gillespie chia sẻ “Khi thấy mình không thể cảm thấy bất kỳ ham muốn thể xác nào đối với Pierre, người chồng bác sĩ đàng hoàng nhưng vô cùng nhạt nhẽo, Severine đã phải tìm đến với những tưởng tượng tình dục nhảm nhí, nhục nhã và buồn bã. Liệu những tưởng tượng này có liên quan đến lạm dụng tình dục trong quá khứ bị đe dọa trong một vài cảnh hồi tưởng dòng ý thức hay không hãy để cho khán giả quyết định”. Tác giả bài viết cũng đã tóm tắt ngắn gọn về cốt truyện của phim để rồi tác giả có nhận định rằng “Sự tồn tại hai mặt thấm vào bộ phim là hoàn toàn có triệu chứng của cuộc khủng hoảng lớn hơn đang kẹp chặt xã hội Pháp vào giữa những năm 1960.
Mặc dù Severine sống tại 13 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.com một trong những căn hộ rộng rãi ở Paris, thường xuyên tham gia câu lạc bộ quần vợt đồng quê và những chuyến đi chơi trượt tuyết vào cuối tuần nhưng Severine luôn có cảm giác bất mãn mạnh mẽ và luôn khao khát vùng lên khi bị kìm nén dưới bề mặt tâm lý. Giống như Severine, xã hội Pháp đã chán ngấy với thế giới đó và sẵn sàng giải phóng những dòng suy nghĩ và nhóm người bỏ qua trước đó. Đó là hiệu ứng đáng nói nhất của Người đẹp ban ngày: Câu chuyện của nó nắm bắt cả một xã hội ngay trước khi một sự chuyển đổi căn bản”. Phim Người tình từ khi ra mắt công chúng năm 1992 cũng nhận được sự quan tâm của đông đảo công chúng và dư luận thế giới với cuộc thảo luận, những ý kiến vô cùng thú vị.
Đặc biệt là bài viết “Marguerite Duras’s The Lover: But, but, but… did it really happen?” [30] được đăng tải trên website của Trường Đại học Stanford. Tác giả cuốn tiểu thuyết trong cuộc phỏng vấn đã chia sẻ: “Tôi thề. Tôi thề tất cả. Tôi chưa bao giờ nói dối trong một cuốn sách.
Hoặc thậm chí trong cuộc sống của tôi. Ngoại trừ đàn ông. Không bao giờ”. Bài viết đã tóm tắt lại cuộc đời của nữ nhân vật chính trong cuốn tiểu cũng như gia đình cô cùng những nhân vật xung quanh đã có những tác động đến cuộc đời cô như thế nào.