phần mở đầu và kết luận, Luận văn gồm 3 chương: Chƣơng 1: Khái quát chung về vốn đầu tư trực tiếp nước ngoài và kinh nghiệm thu hút vốn đầu tư trực tiếp nước ngoài từ ngoại kiều của một số nước. Chƣơng 2: Thực trạng thu hút vốn đầu tư từ người Việt Nam định cư ở nước ngoài trong thời gian qua. Chƣơng 3: Một số giải pháp nhằm tăng cường thu hút vốn đầu tư từ người Việt Nam định cư ở nước ngoài. 5 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.com CHƢƠNG 1: KHÁI QUÁT CHUNG VỀ VỐN ĐẦU TƢ TRỰC TIẾP NƢỚC NGOÀI VÀ KINH NGHIỆM THU HÚT VỐN ĐẦU TƢ TRỰC TIẾP NƢỚC NGOÀI TỪ NGOẠI KIỀU CỦA MỘT SỐ NƢỚC.
Trước khi Luật Đầu tư và Luật Doanh nghiệp được Quốc hội khoá XI, kỳ họp thứ 8 thông qua ngày 29/11/2005 và chính thức có hiệu lực từ ngày 1/7/2006, người Việt Nam định cư ở nước ngoài đầu tư trực tiếp về Việt Nam có quyền lựa chọn đầu tư theo Luật KKĐTTN hoặc Luật ĐTNN tại Việt Nam nhưng mỗi dự án đầu tư chỉ áp dụng một trong hai luật đó. Do vậy, luận văn sẽ trình bày một số lý luận chung về đầu tư trực tiếp nước ngoài làm cơ sở nghiên cứu. KHÁI QUÁT CHUNG VỀ VỐN ĐẦU TƢ TRỰC TIẾP NƢỚC NGOÀI 1. Khái niệm vốn đầu tƣ trực tiếp nƣớc ngoài Vốn đầu tư trực tiếp nước ngoài là một trong các kênh thu hút vốn ĐTNN chảy vào một quốc gia.
Trên thế giới có nhiều cách diễn giải khái niệm FDI tuỳ theo góc độ tiếp cận của các nhà kinh tế. Theo Quỹ tiền tệ quốc tế (IMF): Đầu tư trực tiếp nước ngoài (Foreign Direct Investment) là vốn đầu tư thực hiện để thu được lợi ích lâu dài trong một doanh nghiệp hoạt động ở một nền kinh tế khác với nền kinh tế của nhà đầu tư. Mục đích của nhà đầu tư là giành được tiếng nói có hiệu quả trong việc quản lý doanh nghiệp đó. 6 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.com Khái niệm này nhấn mạnh 3 yếu tố: chủ thể đầu tư phải có yếu tố nước ngoài, tính lâu dài của hoạt động đầu tư và động cơ đầu tư là giành quyền kiểm soát trực tiếp hoạt động quản lý của doanh nghiệp.
Đây là sự phân biệt FDI với đầu tư gián tiếp trên thị trường vốn trong nền kinh tế hiện đại. Các nhà kinh tế học B.O Siderten Geoffrey Reed và Dominick Salvatore cũng có cách tiếp cận tương tự. Trong cuốn International Economics năm 1995, Salvatore đã đưa ra khái niệm: FDI là đầu tư thực (real) vào nhà máy các hàng hoá đầu tư, đất đai, hàng hoá tồn kho, ở đó quyền quản lý và tư bản cùng tồn tại và nhà đầu tư giữ quyền quản lý trong suốt quá trình sử dụng vốn đầu tư đó. Khái niệm này chưa thể hiện mục tiêu lớn nhất của nhà đầu tư là lợi nhuận cao.
Trung Quốc quan niệm FDI là việc người sở hữu tư bản tại nước này mua hoặc kiểm soát một thực thể kinh tế của nước khác. Theo đó, nếu khoản tiền mà nhà đầu tư trả cho thực thể kinh tế này của nước ngoài có “ảnh hưởng quyết định” đối với thực thể kinh tế ấy hoặc tăng thêm “quyền cầm cái” trong thực thể kinh tế mà nó có ảnh hưởng ấy, thì đó là đầu tư trực tiếp. Quyền kiểm soát mà các nhà lý luận Trung Quốc đề cập tới đó là tỷ lệ chiếm hữu cổ phần; khi cổ phần đạt tới tỷ lệ nào đó thì có quyền kiểm soát xí nghiệp và quyền này là vấn đề cốt lõi của đầu tư trực tiếp. Như vậy cách hiểu của Trung Quốc nhấn mạnh đến khía cạnh sở hữu hoặc kiểm soát trực tiếp của chủ đầu tư đối với các hoạt động đầu tư bằng vốn đầu tư của mình.
[1, tr 15] Theo Luật ĐTNN tại Việt Nam năm 2006 và Luật sửa đổi, bổ sung một số điều của Luật ĐTNN tại Việt Nam (số 18/2000/QH10) năm 2000 thì: Đầu tư trực tiếp nước ngoài là việc nhà đầu tư nước ngoài đưa vào Việt Nam 7 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.com vốn hoặc bất kỳ tài sản nào để tiến hành hoạt động đầu tư theo quy định của Luật này. Khái niệm này nhấn mạnh chủ đầu tư là người nước ngoài nhằm xác định được tư bản được chuyển dịch trong đầu tư trực tiếp nước ngoài nhất thiết phải vượt ra khỏi phạm vi một quốc gia. Nhìn chung, các định nghĩa trên đã nhận dạng đầu tư trực tiếp nước ngoài tập trung vào các tiêu thức sau: - Chủ thể đầu tư có thể là Chính phủ, cá nhân hoặc hỗn hợp (chủ yếu được thực hiện từ nguồn vốn tư nhân) từ một nền kinh tế khác. Nghĩa là chủ sở hữu vốn phải có yếu tố nước ngoài mà thể hiện là sự khác nhau về quốc tịch, lãnh thổ giữa bên đi đầu tư và bên nhận đầu tư.
- Về vốn góp: các chủ đầu tư nước ngoài phải đóng một lượng vốn tối thiểu theo quy định của mỗi nước nhận đầu tư để họ có quyền trực tiếp tham gia quản lý, điều hành sản xuất kinh doanh. Chẳng hạn, tại Mỹ là 10%, các nước kinh tế thị trường Phương Tây nói chung quy định là 20% hoặc 25%. Ở Việt Nam, Luật ĐTNN cũng đưa ra điều kiện “Phần vốn góp của bên nước ngoài vào vốn pháp định của doanh nghiệp liên doanh không bị hạn chế về mức độ cao nhất theo sự thoả thuận của các bên, nhưng không dưới 30% vốn pháp định, trừ những trường hợp do Chính phủ quy định” [27]. Căn cứ vào mức vốn góp, nhà đầu tư nước ngoài có quyền điều hành, quản lý doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài.
Nếu nhà đầu tư nước ngoài đầu tư 100% vốn thì quyền điều hành hoàn toàn thuộc về họ, họ có thể trực tiếp quản lý hoặc thuê người quản lý. Dựa trên kết quả sản xuất kinh doanh, lợi nhuận được phân chia theo tỷ lệ vốn góp trong vốn pháp định sau khi đã trừ các khoản đóng góp. - Loại hình đầu tư: FDI là loại hình đầu tư dài hạn bởi hoạt động đầu tư này gắn liền với việc xây dựng các cơ sở, chi nhánh sản xuất kinh doanh tại nước tiếp nhận đầu tư. Nói cách khác, đây là vốn có tính “bén rễ” ở nước tiếp 8 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.com nhận nên không thể rút trong một thời gian ngắn.
Do đó, với tư cách là một dòng vốn quốc tế, FDI có bản chất là dòng chu chuyển vốn có thời gian tương đối dài. Dòng vốn này có tính chất khác biệt so với hoạt động đầu tư gián tiếp (mua, bán chứng khoán) hoặc các giao dịch vay nợ giữa các quốc gia, các doanh nghiệp trên thế giới. Do gắn với công trình, dự án đầu tư ở một địa điểm cụ thể, FDI có tính ổn định tương đối cao, dễ theo dõi, dễ kiểm soát, không biến động bất thường như các dòng tiền ngắn hạn hoặc các khoản đầu tư gián tiếp. Qua sự phân tích trên, có thể định nghĩa vốn FDI một cách đầy đủ như sau: Đầu tư trực tiếp nước ngoài (Foreign Direct Investment - FDI) là loại hình đầu tư dài hạn mà trong đó chủ đầu tư là người nước ngoài đưa vốn vào một nước khác và tham gia trực tiếp vào việc quản lý sử dụng vốn theo quy định của Luật đầu tư tại nước sở tại, nhằm mục tiêu thu lợi nhuận cao.
Nguyên nhân cơ bản của di chuyển vốn đầu tư dưới hình thức đầu tư trực tiếp nước ngoài là do có sự chênh lệch về tỷ suất lợi nhuận xuất phát từ lợi thế so sánh khác nhau giữa các quốc gia. Điều kiện thuận lợi cho di chuyển vốn đầu tư là xu thế tự do hoá thương mại, đầu tư và tài chính ngày càng tăng trên thế giới hiện nay. Đầu tư trực tiếp nước ngoài biểu hiện sự gặp nhau giữa "cung và cầu", đó là lợi ích của nhà đầu tư và nhu cầu của nước tiếp nhận đầu tư. Khi việc đầu tư ở trong nước không còn mang lại nhiều lợi nhuận, các nhà đầu tư có sự chuyển hướng đưa vốn đầu tư ra nước ngoài, nơi các yếu tố chi phí sản xuất rẻ hơn, cho phép thu lợi nhận cao hơn hoặc đạt được những mục tiêu quan trọng về mở rộng qui mô, chiếm lĩnh thị phần, tăng sức mạnh so với các đối thủ cạnh tranh.
Thông qua thu hút vốn đầu tư nước ngoài, Việt Nam có điều kiện bổ sung vốn đầu tư phát triển, điều chỉnh cơ cấu kinh tế, đổi mới công nghệ, nâng cao năng suất và hiệu quả của nền kinh tế. 9 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.com Để duy trì tốc độ tăng trưởng kinh tế bình quân từ 7,5 - 8%/năm, từ nay đến năm 2010 nhu cầu vốn đầu tư của nền kinh tế Việt Nam lên tới khoảng 136 - 140 tỷ USD. Trong đó 35% là vốn nước ngoài chủ yếu vào Việt Nam qua con đường đầu tư trực tiếp (FDI), đầu tư gián tiếp (FII), viện trợ phát triển chính thức (vốn ODA). Nghiên cứu các đặc điểm của vốn đầu tư trực tiếp nước ngoài giúp chúng ta đưa ra được những biện pháp thu hút nguồn vốn này.
Đặc điểm của đầu tƣ trực tiếp nƣớc ngoài FDI có những đặc điểm nhất định, phân biệt với các hình thức đầu tư nước ngoài hoặc vay nợ nước ngoài khác. Đặc điểm của FDI cho thấy tính hai mặt của nó đối với nước tiếp nhận đầu tư: cả tích cực và hạn chế * Những mặt tích cực: Thứ nhất, FDI không để lại gánh nặng nợ nần cho chính phủ nước tiếp nhận đầu tư như ODA hoặc các hình thức đầu tư nước ngoài khác như vay thương mại, phát hành trái phiếu ra nước ngoài … Vì chính các nhà đầu tư nước ngoài tự bỏ vốn ra kinh doanh, trực tiếp điều hành sản xuất kinh doanh, làm ăn lâu dài tại nước sở tại, hoàn toàn tự chịu trách nhiệm về kết quả đầu tư (theo nguyên tắc “lời ăn, lỗ chịu”). Thực hiện liên doanh với đối tác đầu tư trong nước, họ cùng chia sẻ rủi ro khi gặp rủi ro về tài chính. So với những điều kiện ràng buộc khắt khe thường đi kèm với nguồn vốn ODA của người cung ứng vốn, lãi suất cao của vay thương mại thì rõ ràng nguồn vốn FDI tương đối ít rủi ro hơn cho nước tiếp nhận đầu tư.
Thứ hai, do đặc điểm và bản chất của FDI, nhà đầu tư nước ngoài không dễ dàng rút vốn khỏi nước sở tại như đầu tư gián tiếp. 10 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.