So sánh cách miêu tả ngoại hình nhân vật trong Truyện Kiều của Nguyễn Du và truyện ngắn của Nam Cao

Luận văn thạc sĩ phân tích ussh so sánh cách tả ngoại hình nhân vật trong truyện kiều của nguyễn du và truyện ngắn của nam cao, đánh giá thực trạng, chỉ ra hạn chế, đề xuất giải

Chuyên ngành

Văn Học Việt Nam

Người đăng

Ẩn danh

Thể loại

Luận Văn Thạc Sĩ

2013

98
2
0

Phí lưu trữ

35 Point

Mục lục chi tiết

MỞ ĐẦU

0.1. Lý do chọn đề tài

0.2. Một số vấn đề lí luận chung

0.3. Khái niệm nhân vật

0.4. Ngoại hình nhân vật

0.5. Thể loại và vấn đề miêu tả ngoại hình

0.6. Hai thời kỳ văn học trung đại và hiện đại trong lịch sử văn học Việt Nam

0.6.1. Văn học trung đại Việt Nam

0.6.2. Văn học hiện đại Việt Nam

0.7. Đối tượng, mục đích, phạm vi, phương pháp nghiên cứu

0.8. Lịch sử nghiên cứu việc miêu tả ngoại hình nhân vật Truyện Kiều

0.9. Nghiên cứu về vấn đề miêu tả ngoại hình nhân vật trong sáng tác Nam Cao

1. CHƯƠNG 1: VẤN ĐỀ MIÊU TẢ NGOẠI HÌNH NHÂN VẬT TRUYỆN KIỀU

1.1. Ngoại hình nhân vật chính diện

1.1.1. Nhân vật Thúy Vân

1.1.2. Nhân vật Thúy Kiều

1.1.3. Nhân vật Từ Hải

1.1.4. Nhân vật Kim Trọng

1.2. Ngoại hình nhân vật phản diện

1.2.1. Nhân vật Mã Giám Sinh

1.2.2. Nhân vật Tú Bà

1.2.3. Nhân vật Sở Khanh

1.2.4. Nhân vật Hoạn Thư

1.2.5. Nhân vật Hồ Tôn Hiến

2. CHƯƠNG 2: NGOẠI HÌNH NHÂN VẬT TRUYỆN NGẮN CỦA NAM CAO

2.1. Ngoại hình nhân vật Chí Phèo

2.1.1. Ngoại hình của Chí Phèo khi bắt đầu tha hóa

2.1.2. Ngoại hình khi Chí Phèo chìm sâu trong sự tha hóa trở thành con quỷ dữ của làng Vũ Đại

2.1.3. Ngoại hình của Chí Phèo khi bị cù tuyết

2.2. Ngoại hình nhân vật Thị Nở

2.3. Ngoại hình nhân vật Lão Hạc

2.4. Một vài quan sát so sánh

3. CHƯƠNG 3: SO SÁNH VÀ LÍ GIẢI

3.1. Về hệ thống nhân vật

3.2. Về bút pháp nghệ thuật

3.3. Quan niệm văn học thời trung đại

3.4. Quan niệm về con người cộng đồng thời trung đại

3.5. Quan niệm văn học thời hiện đại

TÀI LIỆU THAM KHẢO

Tóm tắt

I. Tổng quan về cách miêu tả ngoại hình nhân vật trong Truyện Kiều và Nam Cao

Cách miêu tả ngoại hình nhân vật là một trong những yếu tố quan trọng trong văn học. Trong Truyện Kiều của Nguyễn Du và các tác phẩm của Nam Cao, việc miêu tả này không chỉ đơn thuần là hình thức mà còn phản ánh quan niệm về con người và xã hội của từng thời kỳ. Truyện Kiều, với bối cảnh văn học trung đại, thường sử dụng những hình ảnh ước lệ, trong khi Nam Cao, đại diện cho văn học hiện đại, lại chú trọng đến sự cụ thể và chi tiết trong miêu tả.

1.1. Đặc điểm chung về ngoại hình nhân vật trong văn học

Ngoại hình nhân vật không chỉ là hình thức bên ngoài mà còn là phương tiện thể hiện tính cách và số phận của họ. Trong văn học, ngoại hình thường được miêu tả qua các yếu tố như khuôn mặt, trang phục và dáng đi. Điều này giúp người đọc hình dung rõ hơn về nhân vật và tạo nên sự kết nối với câu chuyện.

1.2. Sự khác biệt trong cách miêu tả giữa hai tác giả

Nguyễn Du thường sử dụng các hình ảnh ước lệ để miêu tả nhân vật, phản ánh quan niệm về con người trong xã hội phong kiến. Ngược lại, Nam Cao lại chú trọng đến việc miêu tả chi tiết, cụ thể, thể hiện sự phức tạp trong tâm lý và số phận của nhân vật trong xã hội hiện đại.

II. Vấn đề và thách thức trong miêu tả ngoại hình nhân vật

Việc miêu tả ngoại hình nhân vật trong văn học không chỉ đơn thuần là kỹ thuật viết mà còn là một thách thức lớn đối với các tác giả. Cần phải làm sao để vừa thể hiện được tính cách, vừa phản ánh được bối cảnh xã hội. Điều này đặc biệt quan trọng trong việc so sánh giữa Truyện Kiều và các tác phẩm của Nam Cao.

2.1. Thách thức trong việc thể hiện tính cách qua ngoại hình

Miêu tả ngoại hình nhân vật không chỉ là việc mô tả hình thức mà còn phải thể hiện được tính cách và số phận của họ. Điều này đòi hỏi tác giả phải có sự nhạy bén trong việc lựa chọn từ ngữ và hình ảnh.

2.2. Quan niệm về con người trong hai thời kỳ văn học

Trong văn học trung đại, con người thường được nhìn nhận qua vai trò xã hội, trong khi văn học hiện đại lại chú trọng đến cá nhân và tâm lý. Sự khác biệt này ảnh hưởng lớn đến cách miêu tả ngoại hình nhân vật.

III. Phương pháp miêu tả ngoại hình nhân vật trong Truyện Kiều

Nguyễn Du sử dụng nhiều phương pháp nghệ thuật để miêu tả ngoại hình nhân vật trong Truyện Kiều. Các hình ảnh ước lệ, biểu tượng thiên nhiên được sử dụng để thể hiện vẻ đẹp và tính cách của nhân vật. Điều này không chỉ tạo nên sự hấp dẫn mà còn phản ánh quan niệm văn hóa của thời đại.

3.1. Sử dụng hình ảnh ước lệ trong miêu tả

Hình ảnh ước lệ trong Truyện Kiều thường được sử dụng để thể hiện vẻ đẹp của nhân vật. Ví dụ, vẻ đẹp của Thúy Kiều được miêu tả qua các hình ảnh thiên nhiên như hoa, trăng, tạo nên sự hài hòa giữa con người và thiên nhiên.

3.2. Biểu tượng thiên nhiên trong miêu tả nhân vật

Biểu tượng thiên nhiên không chỉ làm nổi bật vẻ đẹp ngoại hình mà còn thể hiện tính cách và số phận của nhân vật. Nguyễn Du khéo léo kết hợp giữa hình thức và nội dung, tạo nên những nhân vật sống động và có chiều sâu.

IV. Phương pháp miêu tả ngoại hình nhân vật trong tác phẩm của Nam Cao

Nam Cao, với phong cách hiện thực, thường miêu tả ngoại hình nhân vật một cách chi tiết và cụ thể. Điều này không chỉ giúp người đọc hình dung rõ hơn về nhân vật mà còn phản ánh sâu sắc tâm lý và hoàn cảnh sống của họ.

4.1. Chi tiết và cụ thể trong miêu tả

Nam Cao thường sử dụng những chi tiết cụ thể để miêu tả ngoại hình nhân vật, từ trang phục đến nét mặt. Điều này giúp tạo nên sự gần gũi và thực tế cho nhân vật, khiến người đọc dễ dàng đồng cảm.

4.2. Tâm lý và hoàn cảnh sống qua ngoại hình

Ngoại hình nhân vật không chỉ phản ánh vẻ bề ngoài mà còn là sự phản ánh tâm lý và hoàn cảnh sống. Nam Cao khéo léo kết hợp giữa miêu tả ngoại hình và tâm lý, tạo nên những nhân vật có chiều sâu và phức tạp.

V. Ứng dụng thực tiễn và kết quả nghiên cứu

Việc so sánh cách miêu tả ngoại hình nhân vật trong Truyện Kiều và tác phẩm của Nam Cao không chỉ giúp hiểu rõ hơn về hai nền văn học mà còn có giá trị trong việc giảng dạy văn học. Những kết quả nghiên cứu này có thể được áp dụng trong việc xây dựng chương trình giảng dạy và tài liệu học tập.

5.1. Giá trị trong giảng dạy văn học

Kết quả nghiên cứu có thể giúp giáo viên dễ dàng hơn trong việc giảng dạy và phân tích văn học. Việc so sánh này giúp học sinh hiểu rõ hơn về sự phát triển của văn học Việt Nam qua các thời kỳ.

5.2. Tác động đến nhận thức văn học

Nghiên cứu này không chỉ giúp nâng cao nhận thức về văn học mà còn khuyến khích sự sáng tạo trong việc viết và phân tích văn học. Điều này có thể tạo ra những tác phẩm mới, mang đậm dấu ấn cá nhân của người viết.

VI. Kết luận và tương lai của nghiên cứu

Việc so sánh cách miêu tả ngoại hình nhân vật trong Truyện Kiều và tác phẩm của Nam Cao mở ra nhiều hướng nghiên cứu mới. Tương lai của nghiên cứu văn học Việt Nam cần tiếp tục khai thác những khía cạnh này để làm phong phú thêm hiểu biết về văn học.

6.1. Hướng nghiên cứu mới trong văn học

Nghiên cứu có thể mở rộng ra nhiều tác giả khác và các tác phẩm khác nhau để tìm hiểu sâu hơn về cách miêu tả ngoại hình nhân vật trong văn học Việt Nam.

6.2. Tầm quan trọng của việc nghiên cứu văn học

Nghiên cứu văn học không chỉ giúp bảo tồn di sản văn hóa mà còn góp phần vào việc phát triển tư duy và nhận thức của thế hệ trẻ. Việc hiểu rõ về văn học sẽ giúp xây dựng một nền văn hóa phong phú và đa dạng.

19/07/2025
Luận văn thạc sĩ ussh so sánh cách tả ngoại hình nhân vật trong truyện kiều của nguyễn du và truyện ngắn của nam cao

Trích đoạn nội dung tài liệu

MỞ ĐẦU 1. Lý do chọn đề tài: Để làm nổi bật đặc điểm riêng, nét độc đáo của một đối tượng nào đó, cần phải dùng phương pháp so sánh. Có một số lý do để chúng tôi đến với đề tài nghiên cứu so sánh cách miêu tả ngoại hình nhân vật trong Truyện Kiều của Nguyễn Du và trong truyện ngắn Nam Cao. - Chúng ta đều biết, Nguyễn Du là một tác giả tiêu biểu của văn học trung đại và Nam Cao- một tác giả tiêu biểu của văn học hiện đại giai đoạn nửa đầu thế kỷ.

Nghiên cứu so sánh miêu tả ngoại hình nhân vật của một tác giả trung đại và một tác giả hiện đại thoạt nhìn có vẻ như một đề tài đơn giản, song thực ra ẩn sau vẻ ngoài đơn giản này là những vấn đề khá quan trọng của so sánh loại hình học văn học trung đại và hiện đại. Đề tài của chúng tôi là một dạng nghiên cứu trường hợp, thông qua một sự kiện cụ thể để hình dung đặc điểm của hai nền, hai kiểu loại văn học lớn. Trong nghiên cứu và giảng dạy văn học ở chương trình trường phổ thông, vấn đề về đặc trưng của văn học trung đại và văn học hiện đại là vấn đề quan trọng nhưng khá phức tạp. Làm cách nào để miêu tả và cắt nghĩa cho học sinh hiểu được những đặc trưng nổi bật của hai kiểu văn học này trên cơ sở những tác phẩm học sinh được học, một cách cắt nghĩa không quá khó, quá phức tạp, vừa đủ với trình độ tư duy và nhận thức của học sinh- câu hỏi này luôn thôi thúc sự suy nghĩ của tôi với tư cách một giáo viên dạy văn ở trường phổ thông cấp trung học cơ sở.

Được sự gợi ý của thầy hướng dẫn, chúng tôi quyết định chọn đề tài “So sánh cách tả ngoại hình nhân vật trong Truyện Kiều của Nguyễn Du và truyện ngắn của Nam Cao”. Những lý do cụ thể như sau: 4 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.1 Vấn đề miêu tả ngoại hình với quan niệm về con người: Ngoại hình con người (cũng là nhân vật trong tác phẩm văn học) gồm những yếu tố gì ? Nếu duy danh định nghĩa, hình là hình khối, đường nét, màu sắc, ngoại là bên ngoài. Vậy ngoại hình trước hết đó là chân dung –khuôn mặt, mắt, mũi, miệng thông qua nụ cười, cái nhìn, giọng nói, sau đó là cách phục sức, quần áo với kiểu cách, màu sắc của quần áo. Chúng ta dễ thống nhất với nhau rằng ở một con người, nếu tâm lý vốn trừu tượng, chỉ có thể nắm bắt, phán đoán và diễn tả gián tiếp thì ngoại hình là phần hữu hình, có thể quan sát trực quan.

Tất nhiên, tả ngoại hình có ý nghĩa quan trọng trong việc nắm bắt, diễn tả tính cách nhân vật. Cùng với ngôn ngữ, hành động, tâm lý, các yếu tố ngoại hình góp phần làm nổi bật tính cách của nhân vật. Nhưng mỗi nền văn học, mỗi thời đại văn học lại có cách miêu tả ngoại hình khác nhau. Nói một cách lý luận, miêu tả ngoại hình nhân vật là một phạm trù lịch sử.

Các trích đoạn Truyện Kiều hay tác phẩm Chí Phèo đều có miêu tả chân dung nhân vật, dĩ nhiên ở các mức độ và tính chất khác nhau, với những quan niệm khác nhau. So sánh cách tả ngoại hình nhân vật để từ đó khái quát lên đặc trưng của tư duy văn học trung đại và hiện đại do đó là cách làm phù hợp với khả năng tiếp nhận của học sinh, mà cũng là cách làm mà giới nghiên cứu chưa từng vận dụng khi so sánh hai nền văn học trung đại và hiện đại. Đề tài do vậy có tính ứng dụng thực tiễn cấp thiết, đồng thời cũng có cái mới. Đề tài tuy đề cập đến một phương diện rất nhỏ của nhân vật văn học nhưng có liên quan đến tư duy văn học của văn học trung đại và văn học hiện đại.

Tả ngoại hình con người không đơn giản là câu chuyện của kỹ thuật viết văn mà ẩn sau việc miêu tả ấy là quan niệm của mỗi tác giả, mỗi thời đại về con người. Quan niệm về con người như thế nào thì tác giả sẽ tả ngoại hình nhân vật tương ứng. Đọc lịch sử nghiên cứu bình luận việc miêu tả nhân vật Truyện Kiều, chúng tôi gặp ý kiến độc đáo của René Crayssăc, một nhà 5 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.com Việt Nam học người Pháp. Ông cho rằng, con người trong Truyện Kiều sống trong xã hội gia trưởng, lấy gia đình làm bản vị, hy sinh con người cá nhân cho cộng đồng gia đình nên nét cá nhân thường rất mờ nhạt.

Theo ông, quan niệm con người như vậy chi phối đến cách miêu tả nhân vật, trước hết là miêu tả ngoại hình. Ông viết “Các nhân vật trong Truyện Kiều, người nào cao hay thấp, béo hay gầy, mặc xanh hay mặc đỏ, cái đó không có quan hệ gì. Người trong truyện đây chẳng qua mỗi người chỉ là để đóng một vai trong xã hội, cái bản thân mình không có quan hệ gì; mỗi người có thể cho là chân “phái viên” phải làm một công việc cho xã hội” ( René Crayssac, Truyện Kiều và xã hội Á Đông, Thượng Chi dịch từ Pháp văn, Nam phong, các số 111 và 112 (tháng 11 và 12,1926) ). Nghĩa là, vì không có quan niệm đề cao con người cá nhân nên Nguyễn Du không theo đuổi việc tả chi tiết ngoại hình nhân vật.

Từ cách giải thích thú vị của ông, ta có thể suy ra, các tác phẩm văn học hiện thực ở thế kỷ XX, ví dụ, sáng tác của Nam Cao, sở dĩ có việc tả chi tiết, tỉ mỉ ngoại hình nhân vật vì các nhà văn hiện đại sống trong môi trường văn học chịu nhiều ảnh hưởng của văn học phương Tây, vốn đề cao con người cá nhân. Nghĩa là nếu mở rộng xem xét ngữ cảnh văn hóa, ta sẽ thấy sau chuyện tả ngoại hình nhân vật là một vấn đề văn hóa của từng thời đại. Nhưng trong Truyện Kiều có một vấn đề khác nữa mà Crayssac chưa đề cập đến, nhưng đã được một số nhà nghiên cứu gần đây miêu tả và lý giải, trong số đó có nhà nghiên cứu Trần Nho Thìn. Đó là việc phân tích và lý giải vì sao có sự khác biệt trong miêu tả nhân vật chính diện và phản diện ở tác phẩm này.

Nội dung vấn đề tóm tắt như sau: trong Truyện Kiều, có sự phân biệt trong việc sử dụng các kỹ thuật tả nhân vật- không chỉ ngoại hình mà còn cả tâm lý- dành cho các nhân vật chính diện và phản diện. Theo ông, ngoài một hai nhân vật có tính trung gian, các nhân vật Truyện Kiều về cơ bản vẫn phân tuyến thành chính diện và phản diện. Ông dùng khái niệm “tư duy phân 6 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.com loại” để diễn tả, tư duy phân loại này bộc lộ trên ba cấp độ khác nhau (thái độ của tác giả đối với mỗi loại nhân vật; cấu tạo giá trị cho mỗi loại nhân vật và phân loại nhân vật bằng các phương tiện nghệ thuật ngôn từ). Nghệ thuật tả ngoại hình nhân vật thuộc tầng thứ ba, theo Trần Nho Thìn là tầng sâu nhất, mang những đặc trưng rõ nhất của nghệ thuật tự sự truyện Nôm bác học.

Ông viết “Đặc điểm nổi bật của tính ước lệ trong việc miêu tả nhân vật Truyện Kiều là việc tác giả sử dụng rộng rãi và nhất quán các biểu tượng rút từ thiên nhiên làm công cụ miêu tả. Chúng ta thấy ngoại hình của Thúy Kiều, Thúy Vân, Kim Trọng, Từ Hải được miêu tả một cách ước lệ, trong đó vai trò của các yếu tố thiên nhiên là đặc điểm nổi bật” [48, tr. Trong khi đó, ngoại hình nhân vật phản diện lại có xu hướng được tả thực. “Nếu như khi miêu tả các nhân vật chính diện, Nguyễn Du khai thác các yếu tố thiên nhiên thì khi miêu tả các nhân vật phản diện, ông lại cố gắng đặt chúng vào địa hạt cuộc sống hàng ngày, cố gắng miêu tả chúng sao cho cụ thể giống thực…Với các nhân vật phản diện, tác giả cố gắng gọi sự vật bằng đúng cái tên của nó.

Do đó chúng ta mới có cơ hội bắt gặp một Mã Giám Sinh khá cụ thể về tuổi tác, ngoại hình, phục sức…Có thể nói rằng Nguyễn Du phân biệt một cách rạch ròi, kiên quyết, triệt để trong quan sát và miêu tả hai loại nhân vật, sự phân biệt đã đi vào tư duy nghệ thuật” [48, tr. Với nhận xét này, Trần Nho Thìn chỉ rõ, các từ ngữ “khuôn trăng‟, “nét ngài”, “hoa cười ngọc thốt”, “thu thủy”, “xuân sơn”, “hoa ghen, liễu hờn” không đơn giản là những công thức ước lệ mà ẩn sau chúng là quan niệm văn hóa riêng cuả thời trung đại. Cũng vậy, sau những từ ngữ “mày râu nhẵn nhụi” tả Mã Giám Sinh, “nhờn nhợt màu da” tả Tú Bà không đơn giản là chuyện bút pháp chủ nghĩa hiện thực như có nhà nghiên cứu quan niệm mà chính là một biểu hiện của tư duy văn học rất riêng thời trung đại. Trần Nho Thìn lý giải “Vì coi thiên nhiên là nguồn gốc sinh ra nhân cách cao quý nên theo quan niệm Nho gia, thiên nhiên là mẫu 7 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.com mực, là lý tưởng, là cái đẹp, cái hoàn mỹ.

Mặt khác chỉ có những con người cao quý mới xứng đáng sánh cùng thiên nhiên, đối diện với thiên nhiên. Những kẻ độc ác, xấu xa vĩnh viễn bị cầm tù trong phạm vi cuộc sống xã hội, trong cái hàng ngày, trần tục bụi bặm, đánh khinh đáng ghét” [48, tr. Như vậy, các thủ pháp nghệ thuật tả ngoại hình nhân vật trung đại không còn chỉ đơn giản là vấn đề hình thức mà là vấn đề nội dung, vấn đề văn hóa cần khám phá, đào sâu. Nhìn qua, chuyện tả ngoại hình có vẻ đơn giản những ẩn chứa trong nó nhiều vấn đề quan trọng mà luận văn phải cắt nghĩa.

Đối với văn học hiện đại, việc tả ngoại hình nhân vật cũng không chỉ là chuyện hình thức thuần túy mà mang trong nó cả những vấn đề văn hóa và triết học của nền văn học hiện đại tiếp nhận những giá trị văn học phương Tây. Đọc các ý kiến lý giải của nhiều nhà phê bình đương thời với Nam Cao, chúng ta thấy sự lý giải vấn đề tả chân của văn học hiện đại. Hiện nay các loại sách giáo khoa và sách hướng dẫn giảng dạy tác phẩm văn học Việt Nam ở trường phổ thông hầu như không hướng dẫn so sánh tả ngoại nhân vật của văn học trung đại và hiện đại về nhiều phương diện.

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ

Tài liệu "So sánh cách miêu tả ngoại hình nhân vật trong Truyện Kiều và truyện ngắn Nam Cao" mang đến một cái nhìn sâu sắc về cách mà hai tác phẩm văn học nổi tiếng này thể hiện ngoại hình nhân vật. Bài viết phân tích sự khác biệt và tương đồng trong phong cách miêu tả, từ đó giúp người đọc hiểu rõ hơn về nghệ thuật xây dựng hình tượng nhân vật trong văn học Việt Nam. Những điểm nổi bật trong tài liệu không chỉ giúp nâng cao kiến thức về văn học mà còn mở ra những góc nhìn mới về cách mà ngoại hình nhân vật có thể phản ánh tâm tư, tình cảm và bối cảnh xã hội.

Để mở rộng thêm kiến thức của bạn về tư duy nghệ thuật trong văn học, bạn có thể tham khảo tài liệu Luận văn thạc sĩ thơ đinh hùng nhìn từ góc độ tư duy nghệ thuật, nơi phân tích sâu về tư duy nghệ thuật trong thơ ca. Ngoài ra, tài liệu Luận văn thạc sĩ văn học tư duy nghệ thuật tiểu thuyết nguyễn việt hà cũng sẽ cung cấp cho bạn cái nhìn tổng quát hơn về cách mà tư duy nghệ thuật được thể hiện trong tiểu thuyết. Cuối cùng, bạn có thể tìm hiểu thêm về Luận văn thạc sĩ ussh thơ phùng quán từ góc nhìn tư duy nghệ thuật, để thấy được sự đa dạng trong cách tiếp cận nghệ thuật trong thơ ca. Những tài liệu này sẽ giúp bạn mở rộng hiểu biết và khám phá sâu hơn về các khía cạnh nghệ thuật trong văn học.