Chương 1 của luận văn sẽ giới thiệu về cuộc đời, văn nghiệp, quan niệm nghệ thuật và quan niệm nghệ thuật về con người của nhà văn Trầm Hương thể hiện trong sáng tác của mình cũng như hành trình viết tiểu thuyết Trong cơn lốc xoáy. Số phận con người trong tiểu thuyết Trong cơn lốc xoáy nhìn từ mối quan hệ với Đất nước, cách mạng và gia đình Chương 2 sẽ tiến hành nghiên cứu số phận con người trong tiểu thuyết Trong cơn lốc xoáy qua mối liên hệ giữa các nhân vật trong tiểu thuyết với Đất nước - cách mạng - gia đình để thấy được số phận của con người trong hoàn cảnh đất nước chiến tranh. Số phận con người trong tiểu thuyết Trong cơn lốc xoáy nhìn từ phương diện cốt truyện, nhân vật và giọng điệu Chương 3 sẽ làm rõ số phận con người thông qua các phương diện nghệ thuật đặc sắc của tiểu thuyết Trong cơn lốc xoáy mà nhà văn Trầm Hương đã sử 7 dụng như: Nghệ thuật xây dựng cốt truyện, nghệ thuật khắc họa tính cách nhân vật và giọng điệu. NHÀ VĂN TRẦM HƯƠNG VÀ HÀNH TRÌNH SÁNG TÁC TIỂU THUYẾT TRONG CƠN LỐC XOÁY 1.
Nhà văn Trầm Hương – Quê hương, cuộc đời và sự nghiệp văn học 1. Quê hương Bến Tre là một tỉnh thuộc vùng Đồng bằng sông Cửu Long, là vùng đất được mệnh danh là “Xứ dừa”. Thiên nhiên đã ảnh hưởng rất nhiều đến con người Bến Tre, tính tình chất phác phóng khoáng, cần cù và đôn hậu là nét đặc trưng của người dân Bến Tre. Bằng khối óc thông minh và bàn tay khéo léo, người dân Bến Tre đã tạo nên những làng nghề thủ công đa dạng, phong phú, làm nên màu sắc riêng cho tỉnh mình.
Một vùng sông nước như Bến Tre với những con người đôn hậu, tình cảm đã sản sinh ra những làn điệu dân ca ngọt ngào, hò, vè, cải lương…Vì vậy trong văn học Bến Tre nói riêng và văn học các tỉnh miền Tây nói chung, tính nhạc và các âm hưởng dân ca được đưa vào tác phẩm văn học với tần suất dày đặc, tạo nên nét đặc trưng cho các tác phẩm tỉnh này. Bến Tre có loại hình nghệ thuật đờn ca tài tử đã được công nhận là di sản văn hóa phi vật thể. Những câu truyện cổ, câu đố, thơ ca, các giai thoại về “ông già Ba Tri”…của Bến Tre đã góp phần bảo tồn kho tàng văn học dân gian Việt Nam. Văn học Bến Tre là một bộ phận quan trọng trong văn học nước nhà.
Bến Tre cũng là quê hương của những gương mặt văn hóa- lịch sử lớn như: Nguyễn Đình Chiểu, Võ Trường Toản, Phan Thanh Giản, Trương Vĩnh Ký, Nguyễn Thị Định …Trên nền tảng văn hóa như vậy, đội ngũ nhà văn, nhà thơ ở Bến Tre tích cực phát huy truyền thống văn hóa tỉnh nhà. Để khuyến khích tinh thần sáng tác cho các văn nghệ sĩ, tỉnh Bến Tre đã tổ chức một số các giải thưởng văn học thường niên, tiêu biểu như giải thưởng Văn học Nghệ thuật Nguyễn Đình Chiểu- đây là giải thưởng được trao định kì năm năm một lần. Mục đích của giải thưởng này là tôn vinh những cá nhân nghệ sĩ có đóng góp cho văn học- nghệ thuật tỉnh 9 nhà những tác phẩm (văn học, sân khấu, mỹ thuật, âm nhạc, nhiếp ảnh, múa…) có giá trị cao về tư tưởng, nghệ thuật cũng như phản ánh chân thực về con người và vùng đất Bến Tre qua các thời kì, đã được kiểm chứng qua thời gian. Chúng ta có thể điểm mặt một số văn nghệ sĩ tiêu biểu, xuất thân từ Bến Tre như: Dương Sinh, Nguyễn Thảo Nguyên, Nguyễn Bạch Sơn, Lâm Triều An, Từ Phạm Hồng Hiên…Đứng trong đội ngũ đông đảo đó chúng ta không thể không nhắc đến Trầm Hương, một nhà văn với hàng loạt các tác phẩm gây được tiếng vang và nhận được nhiều giải thưởng văn học danh giá.
Cuộc đời Nhà văn Trầm Hương tên khai sinh là Bùi Thị Thủy, sinh ngày 24 tháng 3 năm 1963 tại xã Lộc Thuận, huyện Bình Đại, tỉnh Bến Tre. Trầm Hương xuất thân trong một gia đình trí thức. Cha của cô làm thầy giáo ở xã Lộc Thuận, huyện Bình Đại, tỉnh Bến Tre vì vậy ngay từ khi còn nhỏ Trầm Hương đã ý thức được vai trò của việc học tập. Noi theo tấm gương của cha mình, trong nhiều năm liền cô luôn là học sinh giỏi của lớp và là niềm tự hào của gia đình.
Đến kì thi đại học, cô thi vào trường đại học Y theo ý muốn của cha nhưng rồi may mắn không đến với Trầm Hương, sau khi không đậu vào trường Y thì cô được gọi nhập học ở khoa trồng trọt, Trường đại học Cần Thơ. Sau khi tốt nghiệp, Trầm Hương công tác tại một trạm bảo vệ thực vật. Nơi đây đã nhen nhóm lên ngọn lửa văn chương vẫn cháy âm ỉ trong lòng Trầm Hương suốt nhiều năm qua. Hằng ngày, cô tiếp xúc với nhiều người nông dân, lắng nghe những câu chuyện đời đầy chua xót của họ và cả những bất công mà người nông dân phải gồng mình chịu đựng.
Trầm Hương khát khao được cầm bút viết để chia sẻ, đấu tranh cho những người dân lương thiện mà cô đã được gặp và lắng nghe câu chuyện cuộc đời của họ. Hằng đêm, sau khi kết thúc một ngày làm việc vất vả ở trạm bảo vệ thực vật, Trầm Hương bắt đầu tập viết văn, thơ. Cảm xúc của Trầm Hương như được giải phóng ra ngoài qua ngòi bút, và cứ thế cô miệt mài viết và viết. 10 Sau khi công tác tại trạm bảo vệ thực vật được ba năm, Trầm Hương nhận thấy mình được sinh ra không phải chỉ để làm một nhân viên “bảo vệ thực vật” mà còn là để “bảo vệ con người”.
Bao nhiêu số phận thúc giục Trầm Hương phải hoạt động văn chương một cách nghiêm túc, vì vậy cô đã quyết định bỏ việc tại trung tâm bảo vệ thực vật và bắt đầu bước vào con đường sáng tác văn chương chuyên nghiệp. Bước đầu, Trầm Hương xin làm phóng viên ở Vũng Tàu. Đây là một công việc rất gian khổ nhưng nó lại giúp cô có nhiều cơ hội tiếp xúc và thu thập nhiều tư liệu quý giá cho việc sáng tác của Trầm Hương. Trong ba năm công tác ở Vũng Tàu, vượt qua những khó khăn về vật chất, Trầm Hương đã viết rất nhiều tác phẩm và cho ra đời tiểu thuyết đầu tay Thị trấn không đèn, đó là món quà mà Trầm Hương dành tặng cho những người dân quê hương của mình.
Dần dần cô bắt đầu có được chỗ đứng khá ổn định ở đài truyền hình Vũng Tàu, đó là nền tảng để Trầm Hương chuyên tâm hơn vào sáng tác. Khi tiểu thuyết Người đẹp Tây Đô ra mắt độc giả thì tên tuổi của Trầm Hương mới được công chúng biết đến nhiều hơn. Mọi thứ đang diễn ra suôn sẻ thì Trầm Hương lại một lần nữa quyết định bỏ việc làm báo, một thân một mình lên Thành phố Hồ Chí Minh lập nghiệp. Tất cả đều bắt đầu lại từ vạch số 0, không nhà, không việc làm.
Mảnh đất Sài Gòn hoa lệ chứa đầy những thách thức, nhưng những nghịch cảnh đó không quật ngã được cô nhà văn trẻ đến từ Bến Tre. Nhờ sự giúp đỡ của một vài người bạn mà Trầm Hương đã tìm được chỗ ở, tuy không sang trọng tiện nghi nhưng trong thời điểm đó, nó giúp cô tiếp tục nuôi dưỡng sự nghiệp văn chương của mình. Nhìn bề ngoài xinh đẹp, nhẹ nhàng và sâu sắc của Trầm Hương không ai nghĩ cô lại rất quyết liệt và mạnh mẽ trong tình yêu khi cô quyết định làm mẹ đơn thân của hai đứa con nhỏ. Trong bài phỏng vấn Những cây bút bạc tỉ- Bài 3 trên báo Pháp luật ngày 24/4/2016, Trầm Hương đã tâm sự rằng: “Hơn 30 năm viết như phát rồ để cho ra gia tài văn chương đồ sộ mà nhà văn Trầm Hương vẫn còn ước sao trời đừng có đêm để chị không phải.
đi ngủ, để có thêm thời 11 gian viết. Tôi thực tế, thậm chí thực dụng lắm, viết cái gì ra tiền là tôi viết liền”. Sáng tác không chỉ là đam mê mà nó còn là công cụ để cô kiếm sống. Trách nhiệm của một người mẹ đè nặng lên hai vai của Trầm Hương.
Chấp nhận làm một người mẹ đơn thân của hai đứa con, có những đêm Trầm Hương phải thức thâu đêm để làm việc, khi ấy cô vừa sinh con, những đầu ngón tay tướm máu trên bàn phím máy gõ chữ, vừa chua xót nhưng cô cũng cảm thấy tự hào vì chính nhờ những con chữ mà cô có tiền chăm lo cho hai con của mình mà không cần dựa vào một người đàn ông nào cả. Sự vất vả, chông chênh của cô suốt nhiều năm liền như dần chuyển hóa vào chính các nhân vật nữ trong các sáng tác của Trầm Hương. Đọc các tiểu thuyết của Trầm Hương ta đều nhận thấy bóng dáng tính cách và cuộc đời của Trầm Hương trong đó. Tuy vất vả là thế nhưng Trầm Hương vẫn tiếp tục con đường học tập của mình với việc bổ sung cho mình hai tấm bằng : Cử nhân báo chí và đạo diễn điện ảnh, đồng thời cũng hoàn thành chương trình cao học Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn chuyên ngành báo chí.
Trầm Hương từng là tuyên truyền viên chính của Bảo tàng Phụ nữ Nam Bộ ở Thành phố Hồ Chí Minh. Công việc này đã giúp Trầm Hương hiểu hơn về những con người đã trải qua cuộc chiến tranh và sự mất mát của họ bởi sự lãng quên. Trầm Hương càng ý thức được ý nghĩa của việc cầm bút và chiến đấu để đem sự thật ra ánh sáng và giúp họ nhận được những gì đáng lẽ thuộc về họ. Nay tuy đã về hưu nhưng Trầm Hương vẫn tiếp tục hành trình sáng tác văn chương của mình với tất cả sự nhiệt huyết và nỗ lực.
Nhà văn Trầm Hương còn tích cực tham gia vào các tổ chức, đoàn thể để có thêm tư liệu để đưa vào các sáng tác của mình. Hiện Trầm Hương là hội viên Hội Nhà văn Việt Nam, hội viên Hội nhà báo Việt Nam, hội viên Hội Điện ảnh Việt Nam, hội viên Hội khoa học Lịch sử Việt Nam, Ủy viên ban chấp hành Hội Nhà văn thành phố Hồ Chí Minh. Sự nghiệp văn học Trầm Hương là một nhà văn đa tài, tuy cuộc đời của Trầm Hương đầy vất vả nhưng cô đã biến nó thành động lực để sống, viết và cống hiến cho đời. Đến thời điểm này, Trầm Hương đã cho ra mắt độc giả hàng loạt các sáng tác của mình và gặt hái được nhiều giải thưởng văn học.
Đó cũng là sự ghi nhận những cống hiến, hoạt động văn chương nghiêm túc của Trầm Hương đối với nền văn học nước nhà .