MỞ ĐẦU Ngày nay, các chất phát quang vô cơ được ứng dụng rộng rãi trong nhiều lĩnh vực khoa học kỹ thuật và đời sống. Chúng được dùng trong chế tạo các đèn ống, trang trí, các loại sơn… Trong đó, chất phát quang kẽm silicat kích hoạt bởi mangan đang được quan tâm do độ bền cao, cường độ phát quang mạnh, thích hợp sử dụng trong lĩnh vực bảo mật như tạo mã vạch, đánh dấu sản phẩm, các ngân phiếu tiền giấy… Hiện tại trên thế giới đã có nhiều công trình nghiên cứu với mục đích nâng cao chất lượng và hoàn thiện công nghệ chế tạo kẽm silicat kích hoạt bởi mangan. Trong phạm vi luận văn này chú trọng tới 2 nhiệm vụ chính: - Chế tạo chất phát quang kẽm silicat hoạt hóa bằng mangan. - Nghiên cứu nâng cao khả năng phát quang của sản phẩm bằng một số phụ gia thích hợp.
Do thời gian có hạn, luận văn không thể tránh khỏi còn nhiều sai sót, kính mong nhận được sự chỉ bảo đóng góp của các thầy cô và các bạn. 1 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.com CHƢƠNG I. Giới thiệu chung về chất phát quang 1. Định nghĩa chất phát quang [1, 2, 4, 6] Chất phát quang đầu tiên được phát hiện trên thế giới là hợp chất của Phôtpho.
Năm 1669, nhà giả kim Hennig Brand (người Đức) khi đang nghiên cứu nguyên tố Phôtpho đã điều chế được một chất bột trắng có khả năng phát sáng trong bóng tối. Từ đó, thuật ngữ “Phosphors” thường được dùng để chỉ các chất có khả năng phát sáng mà không nhận thấy dấu hiệu của quá trình cháy như lửa hay sự tỏa nhiệt bằng mắt thường. Ngày nay, các nhà khoa học đã điều chế thêm được nhiều chất phát quang mới có thể phát sáng dưới tác dụng của bức xạ, nhiệt. Như vậy, chất phát quang được định nghĩa chung nhất là các hợp chất có khả năng hấp thụ năng lượng dưới các dạng khác nhau và phát ra ánh sáng nhìn thấy được.
Phân loại chất phát quang [1, 3, 6] 1. Phân loại theo thành phần: - Chất phát quang vô cơ. - Chất phát quang hữu cơ. Phân loại theo thời gian phát quang sau khi ngừng kích thích: - Chất huỳnh quang (flourescence) là các chất phát quang không kéo dài quá 10-8 giây sau khi ngừng kích thích.
- Chất lân quang (phosphorescence) là các chất phát quang phát quang kéo dài hơn 10-8 giây sau khi ngừng kích thích. Phân loại theo các nguồn kích thích: - Quang phát quang kích thích bằng phôtôn ánh sáng. - Điện phát quang kích thích bằng điện trường. - Nhiệt phát quang kích thích bằng nhiệt lượng.
- Phát quang dùng nguồn tia âm cực để kích thích. - Cơ phát quang kích thích bằng tương tác cơ học. - Hóa phát quang do năng lượng phản ứng hóa học. - Chất phát quang kích thích bằng tia X.
2 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.com - Chất phát quang kích thích bằng dòng ion. - Chất phát quang do phản ứng sinh hóa. Ứng dụng của chất phát quang Chất phát quang được ứng dụng trong rất nhiều lĩnh vực: - Chế tạo các loại màn hình điện tử, các thiết bị bức xạ điện tử. - Làm chất dạ quang trong các loại đèn ống, đèn catôt.
- Làm chất màu trong công nghiệp sản xuất đồ chơi, các vật dụng trang trí, sơn vẽ. - Trong các thiết bị diệt khuẩn bằng tia bức xạ sử dụng cho lĩnh vực y tế, sinh học. - Dùng trong lĩnh vực bảo mật như các mã vạch, thẻ tín dụng, hình vẽ chìm trên tiền. Các nhà khoa học vẫn đang tiếp tục nghiên cứu mở rộng phạm vi ứng dụng các vật liệu phát quang trên các lĩnh vực mới.
Chất phát quang vô cơ Các chất phát quang hữu cơ dễ bị phân hủy hơn dưới tác dụng của nguồn kích thích nên có tuổi thọ ngắn hơn nhiều so với các chất vô cơ. Vì vậy, người ta thường ưu tiên tổng hợp các chất phát quang vô cơ có độ bền và tuổi thọ cao để ứng dụng trong công nghiệp và đời sống. Cấu tạo chất phát quang vô cơ [1, 2, 3, 4, 6, 7] 1. Cấu tạo chung Các chất phát quang vô cơ được chế tạo từ các hợp chất dạng tinh thể có khả năng hấp thụ năng lượng từ nguồn kích thích và sau đó phát ra năng lượng dưới dạng ánh sáng hay bức xạ nhiệt.
Chất phát quang ngày nay chủ yếu gồm hai thành phần sau: - Thành phần chính gọi là chất mang (chất nền). Chất mang dạng tinh thể; là các ôxit , các hợp chất sunfua, silicat. của các kim loại chuyển tiếp như Zn, Cd, Al, Mn. - Yếu tố hoạt động (chất kích hoạt) chiếm một lượng rất ít; thường dùng là các nguyên tố chuyển tiếp Mn, Bi, Cu, Ag.
hoặc các kim loại đất hiếm khác. - Trong một số trường hợp, chất phát quang còn chứa thêm một chất phụ gia khác gọi là chất tăng nhạy. 3 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.com Chất phát quang vô cơ có cấu trúc tinh thể chủ của chất nền và yếu tố kích hoạt có vai trò tạo ra các khuyết tật trong cấu trúc tinh thể chủ đó. Có một số dạng khuyết tật thông thường trong cấu trúc tinh thể chất rắn như: khuyết tật lỗ trống, khuyết tật thâm nhập, khuyết tật thay thế.
Khuyết tật lỗ trống Khuyết tật thâm nhập Khuyết tật thay thế Hình 1.1: Một số dạng khuyết tật trong tinh thể Đặc tính phát quang của chất nói chung phụ thuộc chủ yếu vào tính chất vật liệu nền và chất kích hoạt. Sự tác động qua lại giữa chúng sẽ quyết định hiệu quả phát quang. Vì vậy khi tổng hợp chất phát quang cần chú trọng đến các đặc tính của vật liệu chế tạo và tỷ lệ thích hợp của chúng. Một số loại chất phát quang vô cơ thông dụng - Nhóm Sunfua: gồm các loại chất phát quang được biết đến nhiều nhất như ZnS:Mn, ZnS:Cu, ZnS:Ag, CaS:Sr-Bi.
Các chất phát quang ZnS, CdS là những vật liệu được ứng dụng nhiều nhất trong công nghiệp hiện nay. - Nhóm Silicat: có tuổi thọ và độ bền cao như Zn2SiO4:Mn, Y2SiO5:Ce, BaSi2O5:Pb. - Nhóm Ôxit: chất phát quang đáng chú ý nhất của nhóm này là Y2O3:Eu. Ngoài ra còn có ZnO:Zn, Ga2O3:Dy.
- Nhóm Aluminat: Y3Al5O12:Ce, MgAl11O19:Ce. 4 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.com - Nhóm Phôtphat và Halôphôtphat: Zn3(PO4)2:Mn, 3Sr3(PO4)2-SrCl2:Eu. - Nhóm Sunfat: CaSO4:Mn, CaSO4:Ce. - Nhóm Asênat: 6MgO-As2O5:Mn.
- Nhóm Vanadat: YVO4:Eu. - Nhóm Germanat:Zn2GeO4:Mn. Quá trình phát quang của các chất phát quang vô cơ dạng tinh thể [6, 7] Sự phát quang của các chất phát quang tinh thể vô cơ bao gồm 3 quá trình chính: (1) Kích thích và hấp thụ. (2) Chuyển hóa năng lượng.
Quá trình kích thích Năng lượng kích thích phải là dạng năng lượng mà chất phát quang có thể hấp thụ được. Đối với mỗi loại nguồn kích thích khác nhau thì quá trình kích thích cũng khác nhau. Sự kích thích bởi phôtôn Các chất phát quang kích hoạt bởi phôtôn ánh sáng được gọi là quang phát quang (photoluminescence). Thông thường, nguồn kích thích là các phôtôn có mức năng lượng cao.
Khi phôtôn kích thích có đủ năng lượng để chuyển electron từ vùng hóa trị lên vùng dẫn thì sự phát quang sẽ xảy ra. Như vậy, đối với mỗi chất phát quang nhất định thì sự phát quang mạnh chỉ diễn ra khi phôtôn kích thích có năng lượng lớn hơn một giá trị xác định. Để làm tăng độ nhạy của các chất phát quang với phôtôn có năng lượng xác định, người ta có thể thêm vào trong cấu trúc tinh thể của chúng các ion có khả năng hấp thụ mạnh phôtôn này. Sự kích thích bởi electron Các chất phát quang được kích hoạt bởi electron gọi là điện phát quang (electroluminescence).
5 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.com Khi dùng dòng electron tác động lên chất phát quang, các electron sẽ va chạm với các ion trong mạng lưới tinh thể chất phát quang, một phần electron sẽ phản xạ đàn hồi trở lại. Do đó, có sự mất mát năng lượng trong quá trình kích thích. Hệ số tán xạ η được tính theo công thức: η=(lnZ – 1.5)/6 (Trong đó Z là số nguyên tử trung bình) VD: chất phát quang có chất nền ZnS ZZn=30, ZS=16, số nguyên tử trung bình ZZnS=23 Áp dụng công thức trên, η=0. Vậy, có 27% năng lượng cung cấp không được sử dụng cho quá trình phát quang.
Các electron không phản xạ đàn hồi trở lại sẽ xâm nhập vào mạng lưới tinh thể của chất phát quang, khuếch tán trong mạng lưới, truyền năng lượng và trở thành các electron thứ cấp. Trong quá trình khuếch tán đó, năng lượng của electron giảm dần theo công thức: 2 NZe 4 dE E ln dx E E1 Trong đó: E là năng lượng của electron. N là số electron trong 1cm3. Z là số nguyên tử.
e là điện tích của electron. E1 là năng lượng ion hóa trung bình của các electron. x là khoảng cách electron di chuyển được trong chất phát quang. Đối với các electron sơ cấp có năng lượng cao (>30keV), mức độ xâm nhập sâu trong mạng lưới tinh thể tuân theo quy luật Thomson-Whidelington sau: E x ax 2 2 E Trong đó: E là năng lượng ban đầu của electron sơ cấp.
Ex là năng lượng electron sau khi di chuyển một đoạn x trong tinh thể. a là hằng số. 6 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.com Khi Ex=0, độ xâm nhập sâu tổng cộng của electron là R=x=E2/a. Các electron không tán xạ đàn hồi và các electron thứ cấp tạo ra các phần tử mang điện tích trong chất phát quang, sau đó tổ hợp lại kèm theo sự phát xạ trực tiếp hoặc sau khi di chuyển trong mạng tinh thể.
Sự kích thích bởi tia X Các chất phát quang kích thích bởi tia X gọi là phát quang tia X (X-ray luminescence). Các tia X và γ thuộc dạng bức xạ điện từ. Do đó, chúng tuân theo các quy tắc hấp thụ tương tự như đối với các phôtôn. Tuy nhiên, vì các electron thứ cấp tạo ra trong quá trình hấp thụ khá cao nên cơ chế kích thích bằng tia X gần với sự kích thích bởi electron hơn là phôtôn.
Quá trình này được biểu diễn theo công thức: x I Ioe Trong đó: Io là cường độ của tia X tới. I là cường độ tia X sau khi di chuyển trong mạng tinh thể một khoảng x. μ là hệ số hấp thụ bức xạ trên cm. Trong thực nghiệm, μ được thay thế bằng hệ số tắt μ/ρ với ρ là khối lượng riêng của vật liệu.
Khi chất phát quang hấp thụ tia X sẽ chủ yếu tạo ra các electron quang có động năng nhỏ hơn hoặc bằng động năng của lượng tử tia X. Do vậy, quá trình tiếp theo diễn ra tương tự như sự kích thích bởi electron.