mở đầu giới thiệu danh tính, nguồn gốc nhân vật, giữa truyện kể lại hành trạng, cuộc đời nhân vật và phần kết khẳng định tính chân thực của câu chuyện. Phần lời bình nằm cuối mỗi truyện cũng đƣợc xem là một bộ phận hữu cơ trong kết cấu chỉnh thể của thể loại 1. Thể loại truyền kì trong văn xuôi trung đại Trung Quốc Trong văn xuôi trung đại Trung Quốc, từ đời Đƣờng trở về trƣớc, tiểu thuyết Trung Quốc về cơ bản mới chỉ là mầm mống, tuy ở thời Hán Ngụy, Lục triều có chút ít phát triển, nhƣng nhìn từ mức độ khắc họa nhân vật hay miêu tả tình tiết vẫn còn đơn giản, chƣa đạt đến mức độ thành thục. Đồng thời, khái niệm tiểu thuyết cũng còn rất hỗn loạn, thông thƣờng trở thành tên gọi download by : skknchat@gmail.com 15 chung cho các loại ghi chép truyện lạ hoặc truyện vặt lịch sử.
Phải đợi đến đời Đƣờng, tiểu thuyết Trung Quốc mới dần dần trƣởng thành, mới có đƣợc hình thức nghệ thuật tƣơng đối hoàn hảo cũng nhƣ nội dung đời sống xã hội tƣơng đối rộng rãi và giành đƣợc vị trí không thể xem thƣờng trong lịch sử văn học Trung Quốc. Vào đời Đƣờng, ngƣời ta vẫn chƣa bỏ đƣợc cách nhìn lệch lạc truyền thống đối với tiểu thuyết, nói chung vẫn gạt nó ra ngoài văn học chính thống. Bởi cách “cấu tứ chuộng sự li kì”, cho nên nó đƣợc gọi là “truyền kì”. Có điều những ngƣời sáng tác tiểu thuyết ngày một đông hơn, điều ấy cho thấy con đƣờng sáng tác tiểu thuyết vốn bị coi là “tiểu đạo” đã ngày một hấp dẫn mọi ngƣời, hơn thế, đã bắt đầu trở thành hoạt động nghệ thuật có ý thức.
Một ngƣời đời Minh là Hồ Ứng Luân đã nhận xét về điều đó: “Những chuyện biến hóa kì lạ lại rất thịnh vào đời Lục triều, có điều phần lớn là ghi chép lại những điều bịa đặt chứ đâu phải truyện biến hóa, đến người đời Đường mới có sự cấu tứ li kì, mượn tiểu thuyết để gửi gắm ngọn bút. Chúng ta thấy, về đại thể, truyền kì đời Đƣờng có nội dung đa dạng, phong phú xoay quanh chủ đề tình yêu nam nữ trong đời sống trần tục thƣờng ngày và mang đậm khuynh hƣớng nhân văn chủ nghĩa. Vì thế nó có vai trò lớn trong việc đƣa văn học viết hƣớng tới truyền thống văn hóa dân gian, đời sống hiện thực của quần chúng nhân dân. Đồng thời, với thủ pháp nghệ thuật độc đáo là lấy kì ảo làm phƣơng tiện nghệ thuật để truyền tải nội dung về đời sống con ngƣời, truyền kì đời Đƣờng góp phần không nhỏ khẳng định giá trị hƣ cấu và tƣởng tƣợng trong việc phản ánh và lí giải hiện thực cuộc sống của tác phẩm văn học.
Loại hình truyền kì tiếp tục phát triển ở đời Tống, Nguyên (1279-1368). Cuối Nguyên, đầu Minh (thế kỉ XIV), có “Tiễn đăng tân thoại” của Cù Hựu (1341-1427) là tác phẩm truyền kì nổi tiếng, tiêu biểu cho thể loại truyền kì của Trung Quốc và có ảnh hƣởng lớn đến thể loại truyền kì các nƣớc trong khu vực nhƣ: Triều Tiên, Nhật Bản, Việt Nam… Sang đời nhà download by : skknchat@gmail.com 16 Thanh (1644-1911), Liêu trai chí dị của Bồ Tùng Linh (1640-1715) đã làm rạng danh cho truyền kì Trung Quốc… Nhƣ vậy, trải qua quá trình hình thành và phát triển cùng với sự phát triển của nền văn hóa Trung Quốc, truyền kì đã trở thành một thể loại truyện ngắn chiếm vị thế đặc biệt trong văn học Trung Quốc nói riêng, truyện ngắn phƣơng Đông thời trung đại nói chung. “Tiễn đăng tân thoại” của Cù Hựu 1. Tác giả Cù Hựu Cù Hựu sinh ngày 14 tháng 7 năm Chí Chính 7 ( 20/8/1347), mất năm thứ 8 niên hiệu Tuyên Đức thời Minh (1433) thọ 87 tuổi.
Tự là Tông Cát, hiệu Tồn Trai (Ngâm Đƣờng, Lạc Toàn Tẩu), ngƣời Tiền Đƣờng tỉnh Triết Giang sống vào thời kì cuối Nguyên đầu Minh. Từ nhỏ Cù Hựu đã nổi tiếng là ngƣời giỏi văn chƣơng, tài hoa hết mực, 14 tuổi đã đƣợc mệnh danh “Thiên lý câu” (tức thiên lý mã, ngựa câu nghìn dặm) sánh ngang hàng với nhà văn nổi tiếng đời Đƣờng Dƣơng Duy Trinh, lớn lên gặp buổi loạn ly binh lửa, từng lƣu lạc ở nhiều nơi. Năm niên hiệu Hồng Vũ đời Minh Thái Tổ, Cù Hựu làm giáo thụ trƣờng Quốc học. Đến đầu đời vua Thành Tông ông làm đến chức Hữu trƣởng sử, làm quan đƣợc 6 năm thì vì thơ mà mắc hoạ bị bắt sung vào Cẩm y vệ rồi bị đƣa đi đồn thú ở Bảo An tỉnh Thiểm Tây 18 năm.
Năm 1425, Hồng Hy nguyên niên đời Minh Nhân Tông, Thái sƣ Anh Quốc công Trƣơng Phụ tâu xin thả cho ông về với và phục nguyên chức Nội các Biện sự. Cuối đời, ông cáo lão về quê, trở lại với nghề dạy học. Năm thứ 8 (1433), ông ốm rồi mất, mộ đƣợc cải táng tại Cam Khê – Tiền Đƣờng. Có thể thấy, cuộc đời của Cù Hựu là bi kịch của một con ngƣời có tài mà không đƣợc trọng dụng.
Vì vậy, tƣ tƣởng có nhiều điều bất đắc chí, lại là nhân chứng của một thời đại đầy biến động điều này đã để lại dấu ấn đậm nét trong các tác phẩm đặc biệt là giá trị hiện thực đƣợc phản ánh qua “Tiễn đăng tân thoại”. download by : skknchat@gmail.com 17 Về sự nghiệp sáng tác: Theo các nhà nghiên cứu thì tác phẩm của Cù Hựu ngoài “Tiễn đăng tân thoại”, còn có thơ, văn xuôi, nghiên cứu kinh điển và nghiên cứu lịch sử. Với số lƣợng tác phẩm và các thể loại hiện có chắc chắn chƣa thể đầy đủ do có một thời gian bị lƣu đầy nên các sáng tác của Cù Hựu bị mất mát nhiều nhƣng qua đó cũng đã phần nào tái hiện chân dung của một tài năng, một nhân cách. - Thơ ca gồm: Cổ suý tục âm, Phong mộc di âm, Nhạc phủ nghĩ đề, Bình Sơn giai thú, Hương đài tập, Thái cần cảo.
- Văn xuôi gồm: Danh hiền văn tuý, Tồn trai loại biên, Dư nghệ lục, Tiễn đăng lục, Đại tạng sưu kì, Học hải dư châu. - Nghiên cứu kinh điển: Xuân Thu quán châu, Xuân Thu tiệp âm, Chính ba xuyết anh … - Nghiên cứu lịch sử: Quản kiến trích biên, Tập lãm thuyền ngộ… tƣơng truyền ông còn một số sáng tác khác nhƣ: Tồn trai di cảo, Vịnh vật thi, Quy Điền thi thoại … Tác phẩm của Cù Hựu đƣợc lƣu truyền rộng rãi và có ảnh hƣởng to lớn không chỉ đối với văn học trong nƣớc mà tầm ảnh hƣởng còn vƣơn xa đến các nƣớc trong khu vực. Tác phẩm “Tiễn đăng tân thoại” “Tiễn đăng tân thoại” ( Câu chuyện mới viết dƣới ánh đèn cắt bấc nhiều lần) gồm 4 quyển, 20 truyện có phụ lục thêm Thu Hương đình ký, tổng cộng là 21 truyện. Có tài liệu cho rằng, tác phẩm còn có thêm Mai ký là 22 truyện.
“Tiễn đăng tân thoại” đƣợc viết xong năm thứ mƣời một niên hiệu Hồng Vũ đời Minh Thái Tổ (1378) nhƣng phải đến ba năm sau (1381) mới đƣợc in ra. Nói về động cơ sáng tác, chính Cù Hựu đã thể hiện chính kiến của mình trong bài tựa ( ngày 1 tháng 6 năm Mậu Ngọ, niên hiệu Hồng Vũ thứ hai): “ Tôi đã biên tập những truyện kì quái xưa nay thành sách Tiễn đăng lục…khuyến thiện trừng ác, thương kẻ cùng quẫn, xót người oan khuất” [13, 3]. download by : skknchat@gmail.com 18 Về nội dung, tập truyện phần lớn là những câu chuyện tình và chuyện quái dị quỷ thần, qua đó phản ánh ở mức độ nhất định chế độ hôn nhân bất hợp lý thời phong kiến và hiện thực xã hội đen tối cuối thời Nguyên, thể hiện một số nguyện vọng bức xúc của kẻ sĩ và ngƣời dân. Về nghệ thuật, tập truyện có ý noi theo thể truyền kì đời Đƣờng, lời đẹp, kể chuyện và miêu tả uyển chuyển xen lẫn với nhiều bài thơ.
Tập truyện có ảnh hƣởng sâu sắc đối với các sáng tác tiểu thuyết văn ngôn đời Minh và đời Thanh. Nhƣ một tất yếu lịch sử, Cù Hựu đã tiếp nhận văn học từ đời Đƣờng và chính những sáng tác đó đã trở thành một mắt xích quan trọng trong tiến trình phát triển không chỉ của văn học Trung Quốc mà còn vƣơn tầm ảnh hƣởng của mình đối với văn học trong khu vực. Theo nhiều nhà nghiên cứu, trong thể loại truyền kì ở Trung Quốc, tác phẩm ”Tiễn đăng tân thoại” của Cù Hựu có sức lan tỏa mạnh nhất, rõ rệt nhất. Nó thúc đẩy sự ra đời các tập truyện truyền kì ở ba nƣớc Đông Á còn lại nhƣ “Kim Ngao tân thoại” của Kim Thời Tập (1435 - 1493, Triều Tiên), ”Truyền kì mạn lục” của Nguyễn Dữ (đầu thế kỉ XVI, Việt Nam), “Già tỳ tử” của Asai Ryohi (1612 - 1691, Nhật Bản).
“Kim Ngao tân thoại”, hoàn thành vào khoảng giữa thế kỉ XV, là tiểu thuyết Hán văn đầu tiên của Hàn Quốc, có giá trị cao trong văn học cổ điển nƣớc này. “Già tỳ tử” cũng có một vị trí quan trọng trong văn học Nhật Bản, dù không phải là truyện thần quái đầu tiên, nhƣng là tác phẩm điển hình theo kiểu truyện truyền kì của Nhật. Ở Việt Nam, Nguyễn Dữ đã tiếp nhận Cù Hựu trên tinh thần sáng tạo sao cho phù hợp với cơ sở xã hội và con ngƣời Việt. Đây chính là quy luật của quá trình tiếp nhận, thẩm thấu, phát triển của văn học nói riêng và các giá trị văn hóa nói chung.
“Truyền kì mạn lục” và thể loại truyền kì Việt Nam 1. Thể loại truyền kì trong văn xuôi trung đại Việt Nam Ở Việt Nam, thuật ngữ “truyền kì” lần đầu tiên đƣợc xuất hiện trong đầu đề tập truyện “Truyền kì mạn lục” của Nguyễn Dữ. Sau đó là “Truyền kì download by : skknchat@gmail.com 19 tân phả” của Đoàn Thị Điểm, “Tân truyền kì lục” của Phạm Quý Thích. Tuy nhiên, loại truyện kì ảo đã ra đời từ trƣớc đó khá lâu và đạt đƣợc những thành tựu vô cùng rực rỡ.
Nhìn lại nền văn học Việt Nam trung đại, bắt đầu từ “Việt điện u linh” của Lý Tế Xuyên ( đầu thế kỷ XIV), chúng ta thấy, ở tác phẩm này đã chứa đựng những yếu tố kì ảo. Nhà văn đã xây dựng hình tƣợng nhân vật của mình bằng bút pháp kì vĩ và trên thực tế, tập truyện là một cuốn thần phả về những linh hồn bất tử của nƣớc Đại Việt. Nhân vật trong truyện hầu hết là những thần linh vốn là những anh hùng dân tộc đã hiển thánh. Vì vậy, trong truyện đã thấp thoáng yếu tố của bút pháp truyền kì và có thể đây là mầm mống cho sự phát triển của truyền kì sau này.