Mở đầu, Kết luận, Phụ lục, Tài liệu tham khảo, nội dung luận văn bao gồm 3 Chương: - Chương 1: Cơ sở lý luận, thực tiễn giám sát và phản biện xã hội của báo in về hoạt động giao thông vận tải. - Chương 2: Thực trạng vai trò giám sát và phản biện xã hội của báo in về hoạt động giao thông vận tải. - Chương 3: Những vấn đề đặt ra và giải pháp nâng cao chất lượng giám sát, phản biện xã hội của báo in về hoạt động giao thông vận tải. 17 CHƯƠNG 1: CƠ SỞ LÝ LUẬN, THỰC TIỄN GIÁM SÁT VÀ PHẢN BIỆN XÃ HỘI CỦA BÁO IN VỀ HOẠT ĐỘNG GIAO THÔNG VẬN TẢI 1.
Các khái niệm liên quan 1. Báo chí và báo in *Báo chí Tại điều 3 Luật Báo chí 2016 nêu rõ:“Báo chí là sản phẩm thông tin về các sự kiện, vấn đề trong đời sống xã hội thể hiện bằng chữ viết, hình ảnh, âm thanh, được sáng tạo, xuất bản định kỳ và phát hành, truyền dẫn tới đông đảo công chúng qua các loại hình báo in, báo nói, báo viết hay báo điện tử” [40, tr. Trong tiếng Anh, thuật ngữ báo chí được gọi là "journalism" - bắt nguồn từ "journal". Điều này cho thấy nhà báo còn được coi là ký giả, vốn là người ghi chép lại các sự kiện và cuộc sống thường ngày.
Theo cuốn sách "Cơ sở lý luận báo chí" của tác giả Nguyễn Văn Dững, trong xã hội Việt Nam thuở xưa, báo chí đôi khi được ví von như "thằng mõ" - thực hiện vai trò loan báo thông tin cho dân làng biết chuyện đã, đang và sẽ xảy ra mà không bình luận thêm. Ngày nay, báo chí được hiểu là phương tiện thông báo các sự việc, tin tức diễn ra hàng ngày cho người dân; là phương tiện thông tin đại chúng và là diễn đàn cung cấp, chia sẻ thông tin công khai trên phạm vi rộng [9, tr. Định nghĩa báo chí cũng được hiểu theo nhiều cách tiếp cận khác nhau. Ở nghĩa hẹp, báo chí được hiểu bao gồm báo và tạp chí.
Theo nghĩa rộng, báo chí gồm nhiều loại hình báo chí khác nhau như báo in, báo truyền hình, phát thanh và báo mạng điện tử. Trong bối cảnh công nghệ kỹ thuật, các phương thức truyền thông ngày càng phát triển mạnh mẽ và đa dạng như hiện nay, báo 18 chí được gắn với truyền thông xã hội, mạng xã hội; giới báo chí cũng có thể được gọi chung là giới truyền thông [9, tr. Tác giả Hà Huy Phượng lý giải báo chí là một loại hình trong hệ thống các phương tiện truyền thông đại chúng hiện đại. Báo chí vừa là sản phẩm văn hoá, đem lại giá trị to lớn cho đời sống xã hội, vừa là phương tiện đấu tranh giai cấp hữu dụng và là công cụ truyền thông quan trọng, được các thể chế chính trị, nhà lãnh đạo sử dụng để quản trị xã hội [51, tr.
Còn theo tác giả Đỗ Chí Nghĩa trong cuốn “Vai trò của Báo chí trong định hướng dư luận xã hội”, báo chí là loại hình truyền thông phổ biến, có ảnh hưởng rộng lớn và sâu sắc đến đời sống xã hội. Đặc điểm nổi bật của báo chí là tính công khai, sự lan tỏa nhanh chóng, rộng khắp [48, tr. Tại Việt Nam, báo chí được coi là tiếng nói của các lực lượng chính trị. Trong đó, lực lượng chính trị duy nhất lãnh đạo báo chí là Đảng Cộng sản và Nhà nước xã hội chủ nghĩa.
Đây là lý do báo chí nước ta có vai trò kép khi vừa là tiếng nói của Đảng và Nhà nước, vừa là diễn đàn của quần chúng nhân dân [48, tr. *Báo in Báo in là loại hình báo chí xuất hiện sớm nhất, có ưu điểm là tính phổ cập cao, nội dung sâu sắc, đáng tin cậy, song cũng tồn tại một số nhược điểm như thông tin chậm, khả năng tương tác hai chiều (giữa người viết và người đọc) còn kém. Đến nay đã có nhiều định nghĩa khác nhau về loại hình báo chí này: Theo Luật Báo chí năm 2016: "Báo in là loại hình báo chí sử dụng chữ viết, tranh, ảnh, thực hiện bằng phương tiện in để phát hành đến bạn đọc, gồm báo in, tạp chí in" [40, tr. Trong đề tài khoa học cơ sở trọng điểm "Cải tiến mô hình tổ chức toà soạn báo in thưa kỳ ở Việt Nam hiện nay” (Học viện Báo chí và Tuyên truyền, 2018), tác giả Hà Huy Phượng định nghĩa: "Báo in là loại hình báo chí ra đời 19 đầu tiên.
Báo in là một loại hình báo chí sử dụng ngôn ngữ chữ viết, hình ảnh chụp, hình ảnh đồ hoạ để chuyển tải các sự kiện, vấn đề xảy ra trong đời sống xã hội mang tính thời sự, chân thực, khách quan thông qua kỹ thuật in ấn và được xuất bản định kỳ, phát hành phổ biến trong đời sống xã hội" [52, tr. Còn theo tác giả Dương Xuân Sơn trong cuốn "Các loại hình báo chí, truyền thông", báo in bao gồm báo và tạp chí, là những ấn phẩm định kỳ chuyển tải nội dung thông tin mang tính thời sự, được phát hành rộng rãi trong xã hội. Một tác phẩm báo in thường không chỉ cung cấp thông tin cho độc giả, mà còn có nội dung phân tích bình luận, đánh giá vấn đề một cách sâu rộng, đầy đủ trên nhiều khía cạnh, với sự lay động của ngôn từ và có độ chính xác cao. Đây được coi là điểm mạnh và là nét đặc trưng nhất của báo in.
Do đó, dù thông tin chậm hơn so với một số loại hình báo chí khác, nhưng báo in vẫn nhận được sự quan tâm của nhiều độc giả. Cũng nhờ lợi thế như hàm chứa giá trị tri thức cùng khả năng phân tích, lý giải vấn đề sâu sắc, báo in đã khá thuận lợi trong việc thực hiện vai trò GSPBXH [56, tr. Từ những khái niệm trên, tác giả xin được tổng kết và đưa ra quan niệm ngắn gọn về báo in: Báo in là một loại hình báo chí, có lịch sử lâu đời và độ tin cậy cao. Báo in giúp truyền tải thông tin về các vấn đề trong đời sống xã hội bằng văn bản, chữ viết, hình ảnh thông qua trang giấy in ấn và được phát hành rộng rãi để cung cấp thông tin cho độc giả.
Giám sát và phản biện xã hội *Giám sát Theo Từ điển tiếng Việt năm 2003 của Viện Ngôn ngữ học, giám sát (supervison) được định nghĩa là "theo dõi và kiểm tra xem có thực hiện đúng những điều quy định không". Như vậy, giám sát được hiểu bao gồm hai quá trình là theo dõi và kiểm tra. Trong đó, theo dõi chỉ quá trình liên tục, còn kiểm tra thường tồn tại ở hai dạng thức: kiểm tra định kỳ (có báo trước cho đối tượng kiểm tra) và kiểm tra đột xuất (kiểm tra mà không báo trước) [63, tr. 20 Tác giả Nguyễn Văn Dững trong cuốn sách chuyên khảo "Báo chí giám sát, phản biện xã hội ở Việt Nam” đã chỉ ra những nội dung cơ bản của giám sát, gồm: - Giám sát là hoạt động của chủ thể biểu hiện qua theo dõi, quan sát, xem xét, nhận định về việc làm của khách thể chịu sự giám sát, với mục đích xem xét việc làm của khách thể chịu sự giám sát có đúng các chuẩn mực, quy định và mục tiêu đặt ra ban đầu hay không, từ đó có biện pháp can thiệp và điều hướng hoạt động của khách thể đi đúng hướng.
- Giám sát là quá trình liên tục (gồm giám sát từ bên ngoài lẫn bên trong); có tính độc lập (chủ thể giám sát độc lập với khách thể chịu giám sát). - Chủ thể giám sát phải có chuyên môn, kiến thức về hoạt động của khách thể hoặc có liên quan với khách thể chịu sự giám sát. Sự tác động qua lại giữa hai bên gắn với quyền, trách nhiệm của từng bên và trong khuôn khổ pháp lý. - Đối tượng giám sát hướng tới là chủ thể và quá trình hoạt động.
Chỉ cần thiếu một trong các yếu tố trên, hoạt động giám sát sẽ khó đảm bảo được yêu cầu đề ra ban đầu về chất lượng, mục đích giám sát [10, tr. Quyết định số 217-QĐ/TW, ngày 12/12/2013 của Ban Chấp hành Trung ương Đảng về việc ban hành “Quy chế giám sát và phản biện xã hội của Mặt trận Tổ quốc Việt Nam và các đoàn thể chính trị - xã hội” cũng nêu rõ: Giám sát chỉ việc theo dõi, xem xét, phát hiện, đánh giá kiến nghị nhằm tác động đối với cơ quan, tổ chức và cán bộ, đảng viên, các đại biểu dân cử, công chức, viên chức nhà nước về việc thực hiện chủ trương, đường lối của Đảng và chính sách, pháp luật của Nhà nước [4, tr. Như vậy, có thể hiểu: Giám sát có ý nghĩa quan trọng trong việc đảm bảo hoạt động được thực hiện, diễn ra theo đúng mục đích và đạt kết quả tốt nhất trong khả năng; được thực hiện một cách khách quan và độc lập. Giám sát cũng là một dạng quyền lực nhà nước; là quá trình theo dõi, xem xét, đánh giá về 21 hành vi của đối tượng bị giám sát xem có vi phạm, đi ngược với các chuẩn mực của chủ thể quyền lực hay không, từ đó đưa ra phương hướng, tác động đến đối tượng thực hiện sao cho làm đúng yêu cầu được đặt ra bởi chủ thể quyền lực.
*Giám sát xã hội Giám sát xã hội (social supervison) - GSXH được hiểu là quá trình theo dõi, kiểm tra một hoạt động hay một quá trình xã hội nào đó có ý nghĩa; thu hút sự quan tâm, tham gia của lực lượng xã hội rộng rãi cùng các thiết chế xã hội… Theo tác giả Nguyễn Văn Dững trong cuốn "Báo chí giám sát, phản biện xã hội ở Việt Nam": “GSXH là giám sát lẫn nhau giữa các thiết chế xã hội, các chủ thể và cơ cấu quyền lực, giám sát từ nhiều góc độ, từ nhiều bình diện, bảo đảm tính công khai, minh bạch vì lợi ích xã hội, bảo đảm cân bằng và công bằng, bình đẳng trước pháp luật, cũng như trong khuôn khổ hệ giá trị văn hoá - đạo đức xã hội”. GSXH mang tính đa nghĩa, gồm theo dõi và kiểm tra để phát hiện các biểu hiện tiêu cực, trái pháp luật, qua đó kịp thời ngăn chặn; nhưng cũng phát hiện, chỉ ra các yếu tố tích cực nhằm biểu dương, khuyến khích.