Luận văn thạc sĩ văn hóa học các trò diễn trò chơi dân gian trong lễ hội đền thượng xã song lãng huyện vũ thư tỉnh thái bình

Luận văn thạc sĩ văn hóa học nghiên cứu trò diễn trò chơi dân gian trong lễ hội đền thượng xã Song Lãng, huyện Vũ Thư, tỉnh Thái Bình.

Chuyên ngành

Văn hóa học

Người đăng

Ẩn danh

Thể loại

Luận văn thạc sĩ

2014

121
1
0

Phí lưu trữ

35 Point

Tóm tắt

I. Toàn cảnh luận văn về trò diễn trò chơi dân gian đền Thượng

Luận văn thạc sĩ văn hóa học của tác giả Hoàng Thị Nhung cung cấp một cái nhìn chuyên sâu và hệ thống về các trò diễn, trò chơi dân gian trong lễ hội đền Thượng tại xã Song Lãng, huyện Vũ Thư, tỉnh Thái Bình. Công trình này không chỉ dừng lại ở việc mô tả, mà còn phân tích các giá trị văn hóa, lịch sử và tín ngưỡng tiềm ẩn. Lễ hội đền Thượng, tổ chức từ mùng 6 đến 12 tháng Giêng âm lịch, là dịp để tưởng nhớ công lao của đức thánh Đỗ Đô thiền sư, một nhân vật có thật trong lịch sử thời Lý. Các hoạt động trong lễ hội phản ánh đậm nét đời sống, ước vọng của cư dân nông nghiệp trồng lúa nước. Luận văn đã chỉ ra rằng, những trò diễn và trò chơi này là một phần không thể thiếu, tạo nên linh hồn và sức hấp dẫn đặc biệt cho lễ hội. Chúng vừa là hình thức giải trí, vừa mang ý nghĩa thiêng liêng, gắn kết cộng đồng và biểu đạt lòng thành kính với thần linh. Nghiên cứu này sử dụng phương pháp liên ngành, kết hợp khảo sát thực địa, phỏng vấn và phân tích tư liệu Hán Nôm như ngọc phả và sắc phong, nhằm làm rõ nguồn gốc, diễn trình và ý nghĩa của từng hoạt động. Từ đó, công trình đóng góp nguồn tư liệu khoa học quan trọng cho việc nhận diện và bảo tồn di sản văn hóa phi vật thể của địa phương.

1.1. Giới thiệu tổng quan về lễ hội đền Thượng xã Song Lãng

Lễ hội đền Thượng là một sinh hoạt văn hóa tín ngưỡng liên làng, thờ đức thánh Đỗ Đô. Ông là người có công giúp dân sản xuất, chữa bệnh và được vua Lý Thánh Tông ban đạo hiệu Đạt Mạn thiền sư. Không gian lễ hội không chỉ giới hạn tại đền Thượng mà còn mở rộng ra chùa Phúc Thắng, đình Cầu Vường, tạo thành một quần thể văn hóa thiêng. Lịch trình lễ hội diễn ra chặt chẽ với các nghi lễ trang trọng như lễ mộc dục, lễ tế, lễ rước và các hội thi độc đáo. Điểm đặc biệt của lễ hội là sự kết hợp giữa nghi lễ Phật giáo và tín ngưỡng dân gian, thể hiện qua sự tham gia của các nhà sư trong các khoa lễ quan trọng. Đây là dịp để người dân xa quê trở về, củng cố tình làng nghĩa xóm và thể hiện sức mạnh cộng đồng.

1.2. Mục đích nghiên cứu các trò chơi trong lễ hội truyền thống

Mục đích chính của luận văn thạc sĩ văn hóa học là tìm hiểu sâu về thực trạng các trò diễn trò chơi dân gian trong lễ hội đền Thượng. Nghiên cứu tập trung nhận diện các giá trị văn hóa tiềm ẩn, từ giá trị tâm linh, lịch sử đến giá trị giáo dục và nghệ thuật. Bên cạnh đó, luận văn còn phân tích sự tương đồng và khác biệt của các trò chơi này so với các lễ hội khác trong vùng. Một nhiệm vụ quan trọng khác là nghiên cứu sự biến đổi của các hoạt động này dưới tác động của kinh tế thị trường và đời sống hiện đại. Từ đó, tác giả đề xuất những giải pháp cụ thể nhằm bảo tồn và phát huy giá trị của di sản văn hóa này, góp phần quảng bá hình ảnh lễ hội đến với công chúng rộng rãi hơn.

II. Phân tích thách thức bảo tồn trò diễn trò chơi đền Thượng

Quá trình công nghiệp hóa, hiện đại hóa và tác động của kinh tế thị trường đặt ra nhiều thách thức đối với việc bảo tồn và phát huy giá trị của các trò diễn trò chơi dân gian trong lễ hội đền Thượng. Luận văn chỉ rõ, bên cạnh những mặt tích cực như nâng cao đời sống vật chất và tinh thần, những yếu tố hiện đại cũng tiềm ẩn nguy cơ làm mai một bản sắc văn hóa truyền thống. Các trò chơi dân gian đang phải đối mặt với sự cạnh tranh từ các hình thức giải trí hiện đại, khiến cho một bộ phận giới trẻ không còn mặn mà. Hiện tượng thương mại hóa có thể làm biến dạng ý nghĩa thiêng liêng nguyên bản của các nghi lễ và trò diễn, biến chúng thành các hoạt động mang tính dịch vụ thuần túy. Sự thay đổi trong nhận thức và lối sống của cộng đồng cũng là một nguyên nhân quan trọng. Khi đời sống thay đổi, không gian dành cho các hoạt động cộng đồng bị thu hẹp, và thế hệ nghệ nhân nắm giữ bí quyết thực hành các trò diễn cổ đang ngày một già đi mà chưa có lớp kế cận xứng đáng. Đây là những vấn đề cấp thiết đòi hỏi sự nhận thức toàn diện và các biện pháp can thiệp kịp thời từ các cấp quản lý và chính cộng đồng địa phương.

2.1. Tác động của kinh tế thị trường đến văn hóa lễ hội

Kinh tế thị trường mang lại nguồn lực để tổ chức lễ hội quy mô hơn, nhưng cũng kéo theo nguy cơ thương mại hóa. Một số hoạt động có thể bị lợi dụng để kinh doanh, làm mất đi tính cộng đồng và sự thành kính vốn có. Luận văn cho thấy sự xuất hiện của các dịch vụ tự phát, hàng hóa không phù hợp với không gian lễ hội đã phần nào ảnh hưởng đến tính trang nghiêm. Việc quá chú trọng vào yếu tố thu hút du khách đôi khi làm thay đổi cấu trúc và nội dung của các trò chơi dân gian, khiến chúng mất đi lớp ý nghĩa biểu trưng ban đầu. Điều này đặt ra bài toán cân bằng giữa phát triển du lịch và bảo tồn di sản.

2.2. Nguy cơ mai một các giá trị văn hóa phi vật thể

Sự biến đổi văn hóa dẫn đến nguy cơ mai một các giá trị văn hóa phi vật thể. Các trò diễn phức tạp như lễ thông hành tịnh chùy hay các bài văn tế cổ đòi hỏi kiến thức sâu rộng về Hán Nôm và nghi lễ, đang dần thiếu người kế thừa. Giới trẻ ngày nay có xu hướng bị thu hút bởi các trò chơi điện tử và mạng xã hội hơn là các trò chơi truyền thống như kéo co, cờ người. Nếu không có những chính sách khuyến khích và truyền dạy tích cực, những di sản quý báu này có thể chỉ còn lại trong ký ức hoặc trên các trang tư liệu nghiên cứu. Việc phục dựng một số trò chơi đôi khi chỉ mang tính hình thức, thiếu đi "hồn cốt" và sự tham gia tự nguyện của cộng đồng.

III. Phương pháp nhận diện các trò diễn dân gian tại đền Thượng

Luận văn đã áp dụng một phương pháp tiếp cận khoa học để nhận diện và phân loại các trò diễn tại lễ hội đền Thượng. Tác giả không chỉ liệt kê mà còn đi sâu vào giải mã ý nghĩa, nguồn gốc của từng hoạt động. Các trò diễn được chia thành hai nhóm chính: trò diễn nghi lễ và trò diễn vui hội. Mỗi nhóm có những đặc trưng riêng, phản ánh các khía cạnh khác nhau của đời sống tín ngưỡng dân gian và sinh hoạt cộng đồng. Trò diễn nghi lễ mang tính trang trọng, thiêng liêng, là phương tiện để con người giao tiếp với thần linh, tái hiện lại sự tích và công trạng của đức thánh Đỗ Đô thiền sư. Trong khi đó, trò diễn vui hội lại thể hiện sự lạc quan, yêu đời và tinh thần gắn kết của người dân. Nghiên cứu chỉ ra rằng, "trò diễn gắn kết rất mật thiết với nhân vật được phụng thờ" và các địa điểm diễn ra trò diễn thường được gắn với một sự kiện trong cuộc đời của vị thánh. Việc phân loại này giúp làm nổi bật cấu trúc hai phần "lễ" và "hội" của lễ hội, đồng thời cung cấp một khung phân tích rõ ràng để đánh giá giá trị của từng hoạt động.

3.1. Khảo sát các trò diễn nghi lễ mang đậm tín ngưỡng dân gian

Nhóm trò diễn nghi lễ được khảo sát chi tiết, bao gồm: Lễ giảng sự tích (giảng bảng), Lễ thí thầy, và Lễ thông hành tịnh chùy. Đây là những diễn xướng độc đáo, tái hiện cuộc đời, đạo đức và các phép thuật của đức thánh Đỗ Đô. Lễ giảng sự tích sử dụng văn vần nôm na để kể lại công đức của ngài, mang tính giáo dục sâu sắc. Lễ thông hành tịnh chùy là một khoa lễ trừ tà, diệt quỷ, thể hiện ước mong về một cuộc sống bình yên. Các nghi lễ này là hạt nhân của lễ hội, thể hiện rõ nét sự dung hợp giữa Phật giáo và Đạo giáo trong tín ngưỡng dân gian địa phương.

3.2. Mô tả các trò diễn vui hội thể hiện đời sống cộng đồng

Trò diễn vui hội tiêu biểu được luận văn đề cập là hát giao duyên dưới thuyền. Hoạt động này không chỉ mang tính giải trí mà còn là không gian để trai gái trong làng thể hiện tài năng, tình cảm, phản ánh đời sống sinh hoạt văn hóa phong phú của cư dân vùng chiêm trũng. Các làn điệu dân ca được cất lên trên sông nước tạo nên một khung cảnh thơ mộng, trữ tình. Trò diễn này giúp củng cố mối quan hệ xã hội, tạo không khí vui tươi, phấn khởi cho lễ hội, thể hiện khát vọng về tình yêu đôi lứa và cuộc sống hạnh phúc, ấm no. Đây là một mảng màu sinh động, đối lập với sự trang nghiêm của các nghi lễ.

IV. Hướng dẫn phân tích các trò chơi dân gian trong lễ hội

Tương tự như trò diễn, các trò chơi dân gian trong lễ hội đền Thượng cũng được luận văn phân tích và hệ thống hóa một cách bài bản. Các trò chơi được chia thành hai loại chính là trò chơi nghi lễ và trò chơi vui hội, dựa trên mục đích và tính chất của chúng. Trò chơi nghi lễ không đơn thuần là thi đấu mà là một nghi thức thiêng, mang ý nghĩa cầu mong sự may mắn, tốt lành do thần linh ban tặng. Người tham gia thường được tuyển chọn kỹ lưỡng và hành động của họ mang tính biểu trưng cao. Ngược lại, trò chơi vui hội có tính mở, khuyến khích sự tham gia của đông đảo quần chúng, nhằm mục đích giải trí, rèn luyện sức khỏe, trí tuệ và tăng cường tinh thần đoàn kết. Luận văn đã chỉ ra rằng, "các trò chơi dân gian luôn hàm chứa những giá trị văn hóa tinh thần độc đáo vừa mộc mạc, vừa tinh tế sâu sắc". Cách phân tích này giúp người đọc hiểu rõ hơn vai trò kép của các trò chơi: vừa là một phần của nghi lễ, vừa là một hoạt động văn hóa cộng đồng.

4.1. Đặc trưng của trò chơi nghi lễ như đấu vật thờ Thánh

Trò chơi nghi lễ điển hình nhất tại lễ hội là trò đấu vật (vật thờ). Ba keo vật đầu tiên diễn ra vào sáng ngày mùng 9 tháng Giêng tại cửa đền không nhằm mục đích tranh tài thắng thua. Các đô vật được lựa chọn cẩn thận, phải là những người khỏe mạnh, có đạo đức tốt. Họ thực hiện các thế vật mang tính trình diễn, tái hiện lại sức mạnh và uy vũ của thần linh. Hành động này mang ý nghĩa dâng lên đức thánh, cầu cho một năm mới mưa thuận gió hòa, mùa màng bội thu, người dân khỏe mạnh. Đây là một nghi thức nông nghiệp cổ xưa, thể hiện mong ước về sự sinh sôi, nảy nở.

4.2. Ý nghĩa các trò chơi vui hội như cờ tướng chọi gà

Sau phần vật thờ là các keo vật tranh tài cùng nhiều trò chơi vui hội khác như chọi gà, cờ tướng, nấu cơm thi. Những trò chơi này thu hút đông đảo người dân tham gia và cổ vũ. Đấu vật tranh tài thể hiện tinh thần thượng võ, rèn luyện sức khỏe. Chọi gà, cờ tướng đòi hỏi sự khéo léo, trí tuệ và kinh nghiệm. Đặc biệt, hội thi nấu cỗ chay là một nét văn hóa đặc sắc, thể hiện sự tài hoa, khéo léo của người dân Song Lãng. Những hoạt động này tạo nên không khí sôi động, náo nhiệt cho phần hội, là chất keo gắn kết các thành viên trong cộng đồng, thể hiện giá trị văn hóa phong phú của địa phương.

V. Bí quyết luận giải các giá trị văn hóa của trò chơi dân gian

Một trong những đóng góp quan trọng nhất của luận văn thạc sĩ văn hóa học này là việc luận giải một cách hệ thống các giá trị văn hóa của trò chơi dân gian tại lễ hội đền Thượng. Tác giả không chỉ nhìn nhận các trò chơi như những hoạt động giải trí đơn thuần mà đã khám phá ra những tầng ý nghĩa sâu sắc bên trong. Các giá trị này được phân tích trên nhiều phương diện, từ tâm linh, lịch sử, giáo dục cho đến nghệ thuật và chức năng xã hội. Thông qua các trò diễn, trò chơi, những câu chuyện lịch sử về đức thánh Đỗ Đô được tái hiện, những bài học đạo đức về lòng nhân ái, tinh thần thượng võ được truyền dạy một cách tự nhiên. Các hoạt động này cũng là không gian để các loại hình nghệ thuật dân gian như diễn xướng, âm nhạc, tạo hình được phô diễn. Quan trọng hơn cả, chúng là phương tiện hiệu quả để củng cố sự đoàn kết cộng đồng, tạo nên bản sắc văn hóa riêng biệt cho vùng đất Song Lãng. Việc nhận diện rõ các giá trị này là cơ sở khoa học vững chắc để đề xuất các giải pháp bảo tồn và phát huy di sản.

5.1. Giá trị văn hóa tâm linh và giá trị lịch sử sâu sắc

Về mặt tâm linh, các trò diễn và trò chơi là hình thức biểu đạt lòng biết ơn và tôn kính đối với đức thánh. Chúng là một phần của nghi lễ cầu an, cầu phúc, cầu cho mùa màng bội thu, thể hiện mối quan hệ hài hòa giữa con người và thế giới thần linh. Về mặt lịch sử, các hoạt động này giúp tái hiện và lưu truyền câu chuyện về cuộc đời, sự nghiệp của Đỗ Đô thiền sư, một nhân vật lịch sử có thật. Nhờ đó, các thế hệ sau hiểu thêm về lịch sử, cội nguồn của quê hương mình, góp phần nuôi dưỡng lòng tự hào dân tộc.

5.2. Giá trị giáo dục nghệ thuật và gắn kết cộng đồng

Các trò chơi dân gian giáo dục con người về tinh thần tập thể (kéo co), trí tuệ (cờ tướng), lòng dũng cảm và tinh thần thượng võ (đấu vật). Chúng còn là sân khấu của nghệ thuật dân gian, từ trang phục, đạo cụ đến các làn điệu, động tác biểu diễn. Trên hết, lễ hội đền Thượng với các trò chơi đa dạng là chất xúc tác mạnh mẽ tạo nên sự cố kết cộng đồng. Mọi người cùng nhau chuẩn bị, tham gia và cổ vũ, qua đó thắt chặt tình làng nghĩa xóm, giải tỏa những căng thẳng trong cuộc sống và cùng nhau hướng tới những điều tốt đẹp trong năm mới.

VI. Top giải pháp bảo tồn và phát huy giá trị trò chơi dân gian

Từ những phân tích về thực trạng và thách thức, luận văn đã đề xuất một hệ thống các giải pháp khả thi nhằm bảo tồn và phát huy giá trị của các trò diễn, trò chơi dân gian trong lễ hội đền Thượng. Các giải pháp này không chỉ tập trung vào vai trò của các cơ quan quản lý văn hóa mà còn nhấn mạnh đến vai trò chủ thể của cộng đồng địa phương. Trọng tâm của các đề xuất là việc nâng cao nhận thức về giá trị của di sản, xem đây là tài sản quý báu cần được trân trọng và bảo vệ. Bên cạnh đó, cần có các chính sách hỗ trợ cụ thể cho các nghệ nhân, những người nắm giữ tri thức và kỹ năng thực hành di sản. Việc tư liệu hóa, ghi chép, quay phim các trò diễn, trò chơi cổ là vô cùng cần thiết để lưu giữ cho các thế hệ mai sau. Đồng thời, cần kết hợp hài hòa giữa việc bảo tồn yếu tố gốc và phát huy một cách sáng tạo để các trò chơi vẫn giữ được sức hấp dẫn trong đời sống đương đại, tránh tình trạng "bảo tàng hóa" di sản. Các giải pháp này nếu được thực thi đồng bộ sẽ góp phần giữ gìn bản sắc văn hóa lễ hội đền Thượng một cách bền vững.

6.1. Đề xuất đối với công tác bảo tồn di sản văn hóa

Công tác bảo tồn cần được tiến hành một cách khoa học. Trước hết, cần đẩy mạnh công tác sưu tầm, tư liệu hóa các quy trình, luật chơi, bài vè, điệu hát gắn với từng trò chơi. Mở các lớp truyền dạy cho thế hệ trẻ do chính các nghệ nhân cao niên đứng lớp. Cần có chính sách đãi ngộ, tôn vinh các nghệ nhân để họ có thêm động lực và trách nhiệm trong việc trao truyền di sản. Chính quyền địa phương cần quy hoạch không gian tổ chức lễ hội hợp lý, tránh sự xâm lấn của các hoạt động thương mại không phù hợp. Việc phục dựng các trò chơi đã mai một cần dựa trên cơ sở nghiên cứu kỹ lưỡng để đảm bảo tính nguyên bản.

6.2. Các giải pháp phát huy giá trị trong đời sống hiện đại

Để phát huy giá trị, cần đưa các trò chơi dân gian vào trường học như một hoạt động ngoại khóa, giúp học sinh tiếp cận và yêu mến văn hóa truyền thống từ sớm. Đẩy mạnh công tác truyền thông, quảng bá về nét độc đáo của lễ hội đền Thượng trên các phương tiện thông tin đại chúng để thu hút du khách. Tổ chức các giải thi đấu trò chơi dân gian thường niên để tạo sân chơi lành mạnh, khuyến khích người dân tham gia. Cần khéo léo lồng ghép các yếu tố mới nhưng không làm mất đi bản sắc, để các trò chơi vừa mang tính truyền thống vừa phù hợp với thị hiếu của công chúng hiện đại, đảm bảo sức sống bền vững cho di sản.

14/08/2025
Luận văn thạc sĩ văn hóa học các trò diễn trò chơi dân gian trong lễ hội đền thượng xã song lãng huyện vũ thư tỉnh thái bình

Trích đoạn nội dung tài liệu

Chương I: Lý luận chung về trò diễn, trò chơi dân gian và Tổng, quan về lễ hội đền Thượng. Chương 2: Các trò diễn, trò chơi trong lễ hội dân gian đền Thượng. Chương 3: Biến đổi trò diễn, trò chơi dân gian trong lễ hội đền 'Thượng và những vấn đề đặt ra 10 Chương L LÝ LUẬN CHUNG VÈ TRÒ DIỄN, TRÒ CHƠI DÂN GIAN VA TONG QUAN VE LE HOI DEN THUQNG 1,1. Lý luận chung về trò diễn, trò chơi dân gian 1.

Trò diễn dân gian 1. Khái niệm về trỏ diễn Trong văn hóa, lễ hội Việt Nam hiếm có sự tách biệt rạch ròi giữa trò. diễn và trò chơi dân gian: “frỏ diễn gắn kết rắt mật thiết với nhân vật được phụng thờ. Những sự tích, những chiến công, phẩm chất anh hùng, cao quý, hay nói cách khác là cuộc đời của nhân vật phụng thờ được “trình diễn” bằng những động tác, nghỉ thức, v.

đề biểu lộ lòng thành kính, biết ơn của người dân” [30, tơ.19], Các địa điểm diễn ra trò diễn, cũng thường được người dân giải thích là nơi diễn ra trận đánh, nơi vui chơi, hay nơi hóa, v. của thần thánh. Sự độc đáo của mỗi trò diễn còn được tạo dựng bởi các vật phẩm dâng cúng. Đó có thể là những vật phẩm mang tính nghỉ lễ, gắn kết với nhân vật phụng thờ (món ăn quen thuộc, vật dụng thường.của nhân vật được phụng thờ) hay những vật phẩm được.

tạo ra từ một ý niệm, từ cði vô thức trao truyền tới thế hệ hôm nay [4, tr. Đặng Hoài Thu cho rằng: Hiểu một cách đẩy đủ, về mặt nghệ thuật “trò diễn” gồm: động tác. có tính nghệ thuật (quy cách hóa hoặc thẩm mỹ hóa); ngôn ngữ nói (nghệ thuật ngôn từ); nghệ thuật âm nhạc dân gian; nghệ thuật múa dân gian; nghệ thuật tạo hình dân gian và bài trí; phục trang; hóa trang [30, tr.19], " Trò diễn dân gian bao gồm các loại hình văn học nghệ thuật, các trò choi dan gian mang tính vui khỏe, tính khéo léo đua tài hay các tục hèm, bên cạnh đó thì một số trò nhại (bắt chước hoặc tái hiện, biểu diễn lại các tích, các hoạt động một cách hài hước, cách điệu). Trò diễn, nếu hiểu là một hoạt động nghệ thuật dân gian thì yêu cầu chủ đạo được đặt ra là: Tính biểu diễn (những động tác của cơ thể con người).

Ở các hình thức văn học dân gian kể miệng khi diễn thì yếu tố xướng là chính như khi kể chuyện chẳng hạn. Tuy nhiên, khi đã trở thành trò diễn dân gian, tính diễn xướng vẫn được bảo lưu. trong các trò diễn. Phải có diễn xướng thì mới đảm bảo được tính chất trang nghiêm (khi trò diễn được đem ra nghỉnh thánh thần, diễn hay hát là để thờ thần) [30, tr.19-20], Diễn xướng là một môi trường chủ đạo của trò diỄn dân gian.

Chính vi vay: Những buổi trình bày các trò diễn phải có diễn xướng, phải vận dụng các khả năng tổng hợp những hình thái văn nghệ để phục vụ cho nhu cầu thâm mỹ và nhu cầu nghỉ lŠ, trong trường hợp này diễn. xướng trở thành một phương thức để thể hiện. Có thể lấy ví dụ cụ thể những giá đồng được trình diễn trong các nghỉ lễ thờ Tứ phủ, thực chất vẫn là những màn biêu diễn nghệ thuật. Giá đồng về một cô ở miền mai (Chau Lục), một viên võ tướng (Quan lớn Tuần Tranh), một ông (Hoàng Bảy, Hoàng Ba) đều có những nhân vật diễn trò phù hợp với tính cách nhân vật.

Đi kèm theo đó là trang phục, đạo cụ, đặc biệt là động tác diễn của “con trò”. Tắt cả “con trò" đều không nói hay hát gì, mà họ trình bày như một cảnh kịch cảm. Nhóm cung văn hát lên sự tích của những nhân vật được diễn 12 và nhóm nhạc công thì tấu những bản nhạc cốt làm nôi bật động tác của con trò. Như vậy vừa có yếu tố diễn của con trò, vừa có yếu tố xướng (hát) của người tham dự bên ngoài [30, tr.21] Nói ¡ quan hệ giữa "trò điển” và "diễn xướng”, TS.

Đặng Hoài “Thu nhận xét: Khái niệm “trò diễn” có nghĩa chuyên môn hơn, hẹp hơn khái niệm "diễn xướng”. trở, nghĩa là một dng hiện thực được tái tạo thông qua phương thức biểu hiện nghệ thuật, còn diễn xướng bao gồm cả trò, cả văn học nói, cả những hình thức sinh hoạt văn hóa có. trình diễn, những thực tiễn sinh hoạt tỉnh thần của nhân dân lao. động [30, tr21] Diễn xướng vừa là nghệ thuật, vừa phản ánh sinh hoạt thường nhật trong nghệ thuật như: Những người ở Phường vải hát ví, người đi cấy hát ở trên cánh đồng,.

GS Hoàng Tiến Tựu đã phân chia “diễn xướng dân gian” thành bổn loại như sau: Nối (kèm theo động tác điệu bộ) là hình thức biểu diễn chủ yếu của tục ngữ, câu dé.; Ké (kèm theo động tác điệu bộ) là hình thức biểu. diễn chủ yếu của các loại truyện kể dân gian như: thần thoại, truyện., Hát (kèm theo động tác điệu bộ hoặc vũ) là hình thức biểu diễn chính của các loại dân ca: hò mái nhì, hò mái đây, hò giã gao, hát quan họ., Diễn (bao gồm cả nói, hát, động tác, điệu bộ hoặc vũ.) là hình thức biểu diễn của những loại trò diễn mà lâu nay vẫn. được coi là “nghệ thuật sân khấu dân gian”. Đây chính là phương thức biểu diễn chủ yếu, tiêu biểu nhất của diễn xướng dân gian hiểu.

theo nghĩa chặt chẽ của từ này [36, tr64] Qua khảo sát thực tế, tác giả tập trung vào một số trò diễn trong lễ hội. Khái niệm “trò diễn” trong môi trường diễn xướng ở đây được hiểu: “Những, 13 "hình thức sinh hoạt văn hóa của nhân dân mang tính biểu diễn, tính nghệ thuật và cả những trò phô diễn tài nghệ, những hình thức thi tai đua khéo, các trò mia” [30, tr22]. Phân loại trò diễn Những trò diễn dù biểu hiện dưới hình thức nào (vui khỏe, múa, hát, phô diễn tài nghệ.) nếu được tổ chức vào các dịp hội làng hằng năm đều. được gắn chặt với tín ngưỡng, mang tính chất và ý nghĩa là những lễ nghỉ.

Trò diễn không chỉ để góp vui cho dân làng mà còn mang mục đích quan trọng, một ý nghĩa thiêng liêng gắn với thánh thân. Trò diễn là những sinh hoạt văn hóa mang tính biểu diễn và tính nghệ thuật có trong hội làng. Trò diễn được phân thành bốn loại: Các trò diễn vui khỏe, Các trò thi tài đua khéo, các trò múa và trò trình nghề, các trò diễn mang hình thức sân khấu [30, tr. Tiêu biểu: Trò sỹ, nông, công, thương là một trò vui rất đặc sắc của vùng đồng bào.

Trò vui mang tính văn nghệ dân gian thể hiện vai trò quan trọng của sản xuất nông nghiệp. Ngay từ xa xưa ông cha ta đã coi nông nghiệp là rất quan trọng, không gì có thể thay thế được. Bằng các hình thức. diễn xướng giản đơn mộc mạc, thông qua hình thức kén rể của cô gái, rất nhiều chàng trai giàu có đẹp trai ướm hỏi nhưng cô gái đều từ chối và chỉ chấp thuận lấy anh nông dân vừa xấu xí vừa nghèo khó.

Qua đó toát lên tính quan trọng của nghề nông và chỉ có nông nghiệp mới nuôi sống được con người. Đây là nghỉ lễ cầu mùa độc đáo. Những trò diễn gắn với nhân vật Sơn Tỉnh ở tiểu vùng văn hóa Phú “Thọ được diễn ra dưới nhiều dạng thức khác nhau: Sơn Tỉnh giúp dân trị thủy, lâm ra lửa, day dân đánh cá, di săn, Sơn Tỉnh đánh Thục, đám cưới của Sơn ‘Tinh - Ngọc Hoa,. đã thể hiện sự kết dính thành tổng thể nhiều tằng lớp văn 14 hóa của các thời đại.

Nổi bật hơn cả trong những trò diễn liên quan tới nhân vật Sơn Tỉnh là tình tiết liên quan đến vấn để trị thủy ở lưu vực sông Hồng (trong đó sông Đà ở chân núi Tan là con sông hung han nhất, có lưu lượng nước lớn trong mùa mưa). Nhưng bên cạnh những nội dung ấy, lại có những. biểu hiện liên quan đến tục lệ hôn nhân thời cỗ như cướp vợ và nhiều phong. tục tập quan khác, 'Như vậy có nhiều quan niệm khác nhau về trò diễn, nhưng trong phạm.

vi của luận văn gắn với lễ hội đền Thượng, xã Song Lăng, huyện Vũ Thư, tinh Th ¡i Bình tác giả xin đưa ra cách phân loại trò diễn bao gồm: ứrò diễn nghỉ lễ và trò diễn vui hội. Trò diễn nghỉ lễ được tái hiện một cách độc đáo thông qua trò diễn giảng sự tích, trò diễn thông hành tịnh chuỳ, trò nấu cỗ dâng đức thánh. Trò diễn vui hội thể hiện qua hát giao duyên dưới thuyền. Trò chơi dân gian 1.

Khái niệm về trò chơi "Trò chơi dân gian là những trò chơi được sáng tao, lưu truyền tự nhiên, rộng rãi từ thế hệ này sang thế hệ khác, mang đậm bản sắc văn hóa dân gian. Nó được kết thành từ quá trình lao động và sinh hoạt, trong đó nó tích tụ cả trí 'tuệ và niềm vui sống của bao thế hệ người Việt xưa. 'Trò chơi dân gian là một bộ phận quan trọng và độc đáo trong kho tàng. di sản văn hóa Việt Nam.

Nó phản ánh quan niệm về vũ trụ, nhân sinh, chứa đựng những ý tưởng thẩm mỹ mang đậm dấu ấn, sắc thái của quá trình lịch sir tộc người, địa phương, vùng văn hóa. Không chỉ thăng hoa lên tẳng ý nghĩa nhân văn, trò chơi dân gian còn thiết thực với đời sống tỉnh thắn, thể chất của mỗi con người, mỗi công đồng trong chu trình sinh sống đời thường. 15 Trò chơi dân gian là những trò chơi được cộng đồng dân chúng xây. dựng và sáng tạo nên, thuộc sở hữu của toàn dân, thường là sự mô.

phỏng các hoạt động lao động, sản xuất và sinh hoạt của nhân dân, được lưu truyền rộng rãi qua nhiều thế hệ, chủ yếu bằng hình thức truyền miệng. Còn trò chơi hiện đại tuy cũng đáp ứng nhu cầu vui chơi, rèn luyện và học tập của mọi người nhưng lại do một người hoặc một nhóm người xây dựng, sáng tạo nên và cách chơi thường được tự động hóa, mã hóa [2I, tr.16|} "Trò chơi dân gian góp phần hình thành nên ý chí kiên cường, sự dẻo dai và ý thức vươn lên giành chiến thắng của mỗi con người, mỗi cộng đồng và tạo nên bản sắc riêng của từng vùng miễn, xứ Sở. "Trò chơi dân gian được hiểu là toàn bộ những hình thức trò chơi bao gồm các cách thức - phương tiện - văn cảnh do nhân dân sáng tạo nên. trong lich sử, được lưu truyền cho đến ngày nay và trở thành một bộ.

phận quan trọng trong kho tàng di sản các cộng đồng văn hóa khác nhau cũng như đã trở thành giá trị chung của nhân loại [7, t.

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ