Chương 1. Tổng quan tình hình nghiên cứu, cơ sở lý luận và thực tiễn về quản lý nhà nước về du lịch tâm linh Chương 2. Phương pháp nghiên cứu Chương 3. Thực trạng công tác quan ly Nhà nước về du lịch tâm linh tại huyện Lạc Thủy, tỉnh Hòa Bình Chương 4.
Định hướng và giải pháp hoàn thiện công tác quản lý Nhà nước về du lịch tâm linh tại huyện Lạc Thủy, tinh Hòa Bình CHUONG 1. TONG QUAN TINH HÌNH NGHIÊN CỨU, CƠ SỞ LÝ LUẬN VÀ THUC TIEN QUAN LÝ NHÀ NƯỚC VE DU LICH TÂM LINH 1. Tổng quan tình hình nghiên cứu 1. Các công trình nghiên cứu quản lý nhà nước về phát triển du lịch Các van đề nghiên cứu liên quan đến quản ly nhà nước về phát triển du lịch nói chung từ trước đến nay đã và đang là đề tài nghiên cứu được nhiều cơ quan, ban ngành, các học giả quan tâm nghiên cứu.
Có rất nhiều dự án nghiên cứu khoa học có giá trị thực tiễn và đóng góp lý thuyết, góp phần tăng cường công tác quản lý và phát triển du lịch trong nước và quốc tế. Tác gia Rich Harrill (2004) đã thực hiên nghiên cứu liên quan đến van đề thái độ người dân đối với phát triển du lịch. Theo tác giả, các nhà quy hoạch đang ngày càng coi phát triển du lịch là một chiến lược phát triển kinh tế, tất yêu dẫn đến sự thay đổi về cơ cấu kinh tế và ít nhiều ảnh hưởng đến vấn đề việc làm của người dân địa phương. Trong khi đó, áp lực từ việc lượng khách du lịch gia tăng không ngừng dẫn đến có thé ảnh hưởng đến cách nhìn nhận của người dân địa phương về phát triển du lịch.
Nghiên cứu này đã cung cấp cho các nhà lập kế hoạch cơ sở để bắt đầu các quá trình tham gia của người dân liên quan đến các vẫn đề du lịch và xác định các nhóm người quan tâm hoặc phản đối việc lập kế hoạch và phát triển du lịch trong cộng đồng của họ. Tác giả Nguyễn Minh Đức (2007), Nguyễn Tan Vinh (2008), Ngô Nguyễn Hiệp Phước (2018) đã thực hiện các nghiên cứu về quản lý nhà nước về du lịch trong phạm vi cấp tỉnh hoặc liên tỉnh. Nguyễn Tấn Vinh (2008) đã chia phạm vi quan lý nhà nước ở cấp tỉnh ra ba loại. Theo giai đoạn thì QLNN bao gồm: Dinh hướng phát triển, điều hành, tô chức hệ thống, kiểm tra và điều chỉnh.
Theo phương hướng tác động thì QLNN gồm: tạo môi trường và điều kiện cho sản xuất kinh doanh, hỗ trợ sự phát triển, đảm bảo sự thống nhất kinh tế - xã hội, quản lý các định hướng. Theo lĩnh vực tài chính, QLNN gồm quản ly trong lĩnh vực đối ngoại, QLNN về tài nguyên và môi trường, QLNN về nhân lực. Tác giả Trần Thị Xuân Mai (2019) quan niệm quản lý nhà nước về du lịch là một hoạt động mang tính quyền lực của nhà nước bằng việc sử dụng công cụ pháp luật. Đồng thời, tác giải cũng đề xuất được các giải pháp nhăm duy trì và phát triển du lịch khu vực đồng bằng Sông Cửu Long nhằm phát huy tiềm năng phát triển du lịch của khu vực, đảm bảo theo đúng chủ trương, chính sách của Đảng, pháp luật của nhà nước, giữ bản sắc văn hoá dân tộc và định hướng phát triển du lịch bền vững trong thời kỳ mới.
Tác giả Nguyễn Thị Ánh Tuyết (2020) đã tiến hành phân tích vai trò của Nhà nước đối với phát triển du lịch ở Việt Nam sau khi hình thành cộng đồng kinh tế ASEAN (AEC), luận giải việc hoàn thiện các nhân tố đảm bảo cho việc thực hiện tốt vai trò của Nhà nước đối với phát triển du lịch Việt Nam sau khi hình thành AEC, bao gồm : xây dựng thê chế phù hợp và tiến bộ, nguồn lực tài chính của Nhà nước dành cho du lịch tăng lên, nâng cao nhận thức xã hội về phát triển du lịch cũng như nâng cao năng lực trình độ của đội ngũ cán bộ quản lý và doanh nghiệp. Các công trình nghiên cứu về du lịch tâm linh và quản lý nhà nước về du lịch tâm linh Tác giả Đoàn Thị Thùy Trang (2010), đã hệ thống hóa được một số quan điểm lý luận liên quan đến du lịch văn hóa tâm linh và cho biết thực trạng du lịch văn hóa tâm linh của người Hà Nội. Từ đó đưa ra các ý kiến đề xuất, các giải pháp đối với hoạt động du lịch văn hóa tâm linh của người Hà Nội nhằm phát triển hợp lý hoạt động du lịch văn hóa tâm linh dé đáp ứng tốt hơn nhu cầu của người dân Hà Nội nói riêng và của du khách nói chung. Trần Thị Thêu (2010), đã nghiên cứu tôn giáo ở Đồng bằng Bắc Bộ.
Đề tài này đã bước đầu nghiên cứu một cách tương đối toàn diện về tôn giáo và những giá trị văn hóa của tôn giáo gắn với việc phát triển loại hình du lịch văn hóa tâm linh. Và đưa ra các đề xuất dé phát triển loại hình du lịch văn hóa tâm linh đang déi dào tiềm năng của đồng bằng Bắc Bộ nói riêng và cả nước nói chung. Tác giả Lê Hồ Quốc Khánh (2012) đã nghiên cứu và đưa ra một số ý kiến đề xuất một số giải pháp dé phát triển các loại hình du lịch về thăm chiến trường xưa góp phần vào sự phát triển chung của du lịch Quảng Trị. Đề tài đi sâu vào nghiên cứu thực trạng và giải pháp đề phát triển du lịch tâm linh, du lịch hoài niệm, du lịch thăm chiến trường xưa.
Tuy nhiên đề tài chưa trực tiếp nghiên cứu về công tác quản lý nhà nước mà nghiên cứu sự phát triển, hoạt động của ngành du lịch tâm linh. Tác giả Hồ Kỳ Minh (2013) đã thực hiện nghiên cứu nhằm xác định tầm nhìn và vị trí trung tâm của du lịch tâm linh trong ngành công nghiệp du lịch thống nhất của ngành du lịch tinh Quang Tri nhằm mục đích hướng đến nhu cầu thưởng thức du khách. Nghiên cứu chỉ ra rằng, sử dụng các tiềm năng và lợi thế lớn nhất của tài nguyên thiên nhiên và nguồn nhân lực (di sản, di tích lịch sử, văn học .), hợp tác với phát triển du lịch của các tỉnh Bắc Trung Bộ, đó là một bước đột phá cụ thé, du lịch tâm tinh Quảng Trị là ngành kinh tế lớn và toàn bộ khu vực trong toàn vùng. Tác giả Phạm Đại Phúc (2013), Nghiên cứu giá trị du lịch của Thăng Long Tứ Trấn phục vụ loại hình du lịch tâm linh trên địa bàn Hà Nội.
Nghiên cứu này đã tìm hiểu và đưa ra những đánh giá về những giá trị quý báu và hiện trạng du lịch của Thăng Long Tứ Trấn, từ đó đề xuất một số giải pháp nhằm thu hút du khách đến với những di tích văn hóa tâm linh này. Tác giả Nguyễn Thị Hải (2016), đã nghiên cứu thực trạng phát triển du lịch văn hóa tâm linh tại Đền Trần — Nam Định. Nghiên cứu này đã khảo sát, đánh giá các tiềm năng để phát triển du lịch văn hóa tâm linh và đề xuất một số giải pháp giúp khai thác hiệu quả các tiềm tăng du lịch văn hóa tâm linh tại Nam Định. Cũng liên quan đến du lịch tâm linh, Tác giả Nguyễn Thị Tú (2018) đã có công trình nghiên cứu về quản lý nhà nước đối với phát triển du lịch tâm linh ở Việt Nam.
Trong đề tài này, tác giả đã hệ thống hoá một số vấn đề lý luận cơ bản về quản lý nhà nước đối với phát triển du lịch tâm linh ; chỉ rõ nội dung phát triển du lịch tâm linh ; yêu cầu, nội dung, phương pháp và nguyên tắc của quản lý nhà nước đối với phát triền du lịch tâm linh. Phân tích và đánh giá thực trạng nội dung quản ly nha nước đối với phát triển du lichh tâm linh ở Việt Nam qua các tiêu chí, tìm ra những ưu điểm và hạn chế, đồng thời xác định các nguyên nhân của thực trạng đó. Đề xuất các giải pháp tăng cường quản lý nhà nước đối với phát triển du lịch tâm linh ở Việt Nam Tác giả Trần Thi Xuân Mai (2019), đã nghiên cứu về quản lý nhà nước đối với du lịch tâm linh ở Đồng bằng Sông Cửu Long, nghiên cứu này đã có chỉ ra những đóng góp to lớn và bền vững của du lịch tâm linh vào sự tăng trưởng chung của đất nước. Nêu lên thực trạng quản lý Nhà nước về du lịch tâm linh ở Đồng băng sông Cửu Long và từ đó đề xuất các giải pháp để nâng cao hiệu quả quản lý nhà nước đối với du lịch tâm linh ở Đồng bằng sông Cửu Long.
Các nghiên cứu liên quan đến quản lý nhà nước về du lịch và du lịch tâm linh tại tinh Hoà Bình TS. Lê Văn Minh (2019), nghiên cứu về phát triển du lịch, giải pháp đầu tư phát triển du lịch tỉnh Hòa Bình. Nghiên cứu này đã nói rõ trong thời gian trước mắt du lịch tỉnh Hòa Bình cần tập trung đầu tư dé phát triển sản phẩm du lịch đồng bộ và có chất lượng cao tại một số điểm du lịch quan trọng để làm hạt nhân, làm động lực phát triển và hội nhập trong nước và quốc tế. Chú trọng đầu tư đối với những khu, điểm du lịch có khả năng phát triển các sản phẩm du lịch đặc thù, có sức cạnh tranh và đặc biệt cần quan tâm và có những cơ chế chính sách ưu tiên đầu tư ở những khu, điểm du lịch ở những miền núi xa xôi - nơi có tiềm năng du lịch hấp dẫn.
Tác giả cũng đưa ra một số giải pháp cụ thê với việc phát triển du lịch Hòa Bình. Tác giả Bùi Ngọc Tú (2018) đã nghiên cứu đề xuất các giải pháp thu hút đầu tư phát triển du lịch tỉnh Hòa Bình. Tác giả đã phân tích và đánh giá thực trạng thu hút đầu tư PTDL tỉnh Hòa Bình trong những năm vừa qua trên các phương diện duy trì và phát triển dựa trên điều kiện tự nhiên, điều kiện kinh tế, chính trị, văn hóa, xã hội; đề xuất các giải pháp nâng cao hiệu quả thu hút đầu tư PTDL. Tác giả Đỗ Thị Thanh Hương (2018) đã tìm hiểu về công tác Quản lý di sản văn hoá làng của người Mường tỉnh Hòa Bình với phát triển du lịch (trường hợp xóm Mỗ 2, xã Bình Thanh, huyện Cao Phong và xóm Ai, xã Phong Phú, huyện Tân Lạc).