CHƯƠNG 1. MỘT SỐ VẤN ĐỀ LÝ LUẬN VỀ HÒA GIẢI, TRỌNG TÀI TRỰC TUYẾN 1. Khái quát chung về giải quyết tranh chấp trực tuyến 1. Nguồn gốc của giải quyết tranh chấp trực tuyến Với sự phát triển nhanh và bùng nổ mạnh mẽ của internet vào những năm 1990, phương thức giải quyết tranh chấp trực tuyến (Online Dispute Resolution - ODR) có nguồn gốc ra đời từ thời điểm này (Hà Công Anh Bảo 2020, tr.
Khi có sự thay đổi đáng kể trong môi trường trực tuyến với sự ra đời của World Wide Web vào năm 1989. Vài năm sau đó các nhà cung cấp dịch vụ internet (ISPs) và các trình duyệt đồ họa đầu tiên cũng được xuất hiện. Cùng với sự tăng lên của người dùng trực tuyến do việc truy cập Internet trở nên dễ dàng hơn, người ta phát hiện ra rằng việc giao tiếp cũng như có được lượng lớn thông tin trực tuyến là tương đối dễ dàng khi có sự xuất hiện của những ứng dụng cũng như trình duyệt này. Tuy nhiên, tại thời điểm này, khi chưa có mua, bán trực tuyến, lừa đảo trên mạng internet, người ta chưa nghĩ đến phương thức giải quyết tranh chấp nếu phát sinh những vấn đề nêu trên.
Trong thời điểm này không có bất kỳ tổ chức giải quyết tranh chấp trực tuyến nào được ra đời, khái niệm ODR cũng chưa xuất hiện. Tại Hoa Kỳ, lần đầu tiên có một vụ việc liên quan đến thư rác thương mại vào khoảng năm 1994 và vài tháng sau thì Ủy ban Thương mại Liên bang đã nộp đơn vụ kiện đầu tiên về lừa đảo trực tuyến. Ngày càng nhiều các doanh nghiệp tìm kiếm cơ hội phát triển trên không gian mạng Internet đã thúc đẩy các tranh chấp phát sinh trong môi trường này, góp phần nâng cao đáng kể nhận thức của mọi người về không gian mạng trong tương lai sẽ không phải là một nơi an toàn và cần phải có các phương thức GQTC phù hợp để có thể giải quyết các tranh chấp sẽ xảy ra,… Thuật ngữ ODR xuất hiện lần đầu vào năm 1996 trên các bài viết và hội nghị dành riêng cho ODR do các trường đại học tổ chức. Hội nghị đầu tiên về ODR được Trung tâm Nghiên cứu thông tin tự động quốc gia (North Carolina Association for Institutional Research - NCAIR) tài trợ, hành động này đã khởi động các dự án ODR quan trọng, như Thẩm phán ảo (Virtual Magistrate), Văn phòng thanh tra trực tuyến ở Đại học Massachusetts và một dự án tranh chấp gia đình ODR tại Đại học Maryland,… Ngay 8 sau đó, vào tháng 6 năm 1996, công cụ trực tuyến mang tên “Online Ombudsman Office” cung cấp dịch vụ hòa giải cho tất cả loại hình tranh chấp trực tuyến được thành lập (Hà Công Anh Bảo 2020, tr.
Như vậy, sau gần khoảng 30 năm xuất hiện, internet đã mở ra cơ hội cho những phương thức GQTC sáng tạo không cần phải khởi kiện ra tòa, dựa trên khả năng xử lý thông tin và lợi thế giao tiếp hiện đại, nhanh chóng, chính xác và tiết kiệm của môi trường mạng internet. Ngày nay, ODR đã được chú ý thông qua các lợi ích, vai trò mà nó mang lại, ODR dần dần hình thành một phương thức xét xử và bắt đầu được chấp nhận là một quy trình GQTC cần thiết trong môi trường trực tuyến. Mặc dù, tương lai ODR có thể sử dụng để giải quyết tất cả các tranh chấp phát sinh trong đời sống nhưng hiện nay nó vẫn chủ yếu tập trung giải quyết các tranh chấp phát sinh trong môi trường thương mại điện tử (TMĐT). Tuy vậy, không còn ai có thể nghi ngờ về nhu cầu ngày càng tăng liên tục đối với ODR, đây cũng là xu thế chung trong tương lai gần để các tranh chấp đều có thể tiếp cận công lý, công bằng và bình đẳng.
Khái niệm giải quyết tranh chấp trực tuyến Theo nghĩa hẹp, nếu hiểu ODR là các phương thức GQTC ngoài Tòa án (bao gồm thương lượng, hòa giải, trọng tài) được sử dụng trong môi trường trực tuyến hay internet thì chưa bao quát và toàn diện vì sẽ loại bỏ phương thức GQTC bằng Tòa án trực tuyến. Do đó, một số tác giả trên thế giới sử dụng thuật ngữ OADR (Online Alternative Dispute Resolution) thay vì chỉ là ODR để chỉ rõ sự tách biệt Tòa án trong nhóm phương thức giải quyết trực tuyến. Theo nghĩa rộng, ODR không chỉ bao gồm ADR mà còn mở rộng cả sang phương thức GQTC bằng Tòa án với sự hỗ trợ của công nghệ trong môi trường trực tuyến. Tiêu biểu cho định nghĩa theo nghĩa rộng có thể kể đến Hiệp hội luật sư Hoa Kỳ (ABA) đã đưa ra định nghĩa khái quát về ODR như sau: “ODR là một thuật ngữ rộng bao gồm nhiều dạng thức của ADR và thủ tục Tòa án kết hợp với việc sử dụng Internet, website, email (thư điện tử), phương tiện truyền thông và các CNTT khác như một phần quá trình GQTC.
Các bên có thể không bao giờ gặp mặt trực tiếp khi 9 tham gia quá trình giải quyết bằng ODR. Thay vào đó, các bên có thể chỉ liên lạc trực tuyến”.2 Có thể thấy, ngoài việc liệt kê rõ những phương tiện CNTT được sử dụng trong GQTC, định nghĩa này còn nhắc đến cả các thủ tục Tòa án. Cách tiếp cận này phù hợp với khái niệm ODR được tạo ra để phân biệt với phương thức GQTC ngoại tuyến (offline) thông thường, sau đây gọi là phương thức GQTC truyền thống với phương thức ODR (online). Không chỉ tiếp cần ODR trên các khía cạnh nêu trên, các nhà nghiên cứu còn tiếp cận về ODR dưới góc độ mức độ sử dụng công nghệ trong quá trình giải quyết tranh chấp: Theo Hội đồng tư vấn quốc gia về các phương thức GQTC thay thế Australia (NADRAC): “ODR là quá trình mà một phần đáng kể, hoặc tất cả của việc giao tiếp trong quá trình giải quyết tranh chấp diễn ra thông qua các phương tiện điện tử, đặc biệt thông qua email”.3 Như vậy, ở định nghĩa này chỉ cần một phần của quá trình GQTC có sử dụng các phương tiện liên lạc điện tử thì sẽ được coi là ODR.
Theo quan điểm của tác giả: ODR là quá trình giải quyết tranh chấp (bao gồm cả Tòa án) được thực hiện thông qua các phương tiện điện tử có kết nối Internet hoặc thông qua một số hình thức công nghệ khác mà không yêu cầu các chủ thể tham gia phải gặp mặt trực tiếp. ODR có thể được sử dụng trong toàn bộ quá trình giải quyết tranh chấp hoặc chỉ trong một giai đoạn nhất định nào đó và phải được kết hợp cùng với các phương thức truyền thống. Đặc điểm giải quyết tranh chấp trực tuyến So với phương thức GQTC truyền thống, ODR sử dụng công nghệ để hỗ trợ cho quá trình giải quyết tranh chấp, do đó khác với phương thức truyền thống, ODR có những đặc điểm chính sau: 2 Hiệp hội Luật sư Hoa Kỳ (2002), “Task Force on Electronic Commerce and Alternative Dispute Resolution Task Force”.org/content/dam/aba/migrated/2011_build/dispute_resolution/consumerodr.pdf, truy cập ngày 05/4/2022.au/nadrac-publication, truy cập ngày 03/4/2022. 10 - Một là, tính hiện đại, nhanh chóng, chính xác và tiết kiệm: Do những tranh chấp được giải quyết trên môi trường mạng áp dụng những công nghệ mới nhất về công nghệ thông tin hiện nay như các công nghệ về mạng máy tính, mạng viễn thông, trí tuệ nhân tạo,.
là thành quả của sự phát triển CNTT trong thời đại ngày nay nên đảm bảo được tính hiện đại. Ngoài ra, nhiều thủ tục, quy trình như việc gửi các tài liệu, thông báo, khiếu nại tranh chấp được diễn ra trên nền tảng internet hoặc trên các ứng dụng được tạo lập nên đem lại độ chính xác cao. Bên cạnh đó, việc giảm thiểu di chuyển cũng như có thể áp dụng cơ chế GQTC cho nhiều bên sẽ giúp ODR giảm thiểu chi phí so với cơ chế GQTC thông thường. - Hai là, tính minh bạch: ODR là phương thức GQTC thông qua việc sử dụng công nghệ thông tin và truyền thông, do đó nó luôn để lại dấu vết kỹ thuật số.
Kể từ khi thông tin được truyền đi, nó được bảo quản ở dạng kỹ thuật số và thậm chí sau khi bị xóa thường có thể khôi phục được, đặc biệt với việc áp dụng công nghệ blockchain4 trong quá trình lưu giữ dữ liệu. Với ý nghĩa đó, các hồ sơ của ODR sẽ tồn tại vĩnh viễn, làm tăng tính truy xuất nguồn gốc. Các thông tin hoặc hành vi của những người tham gia GQTC có thể dễ dàng được kiểm tra đảm bảo được tính minh bạch. - Ba là, tính rủi ro: Đi liền với sự phát triển mạnh mẽ của công nghệ thông tin hiện nay, đó là sự tấn công, phá hoại của các hacker, của tin tặc và virus máy tính,… lây nhiễm qua quá trình sao lưu, truyền tải dữ liệu hoặc qua thư điện tử của người dùng từ đó lấy cắp các thông tin các nhân, xóa dữ liệu hay thậm chí là gửi email nặc danh và có thể tự nhân bản và sao chép chính nó vào các chương trình khác.
Thiệt hại không chỉ đơn thuần là gây khó chịu cho người dùng, làm hỏng hóc các phần cứng máy tính mà chúng còn hướng đến việc phá hủy dữ liệu, phá hủy hệ thống, đánh cắp dữ liệu, mã hóa thông tin để tống tiền. Đây là những cản trở rõ rệt cho sự phát triển của ODR, tạo ra những rủi ro lớn cho các chủ thể khi tham gia vào phương thức giải quyết tranh chấp trực tuyến, là phương thức sử dụng nhiều những ứng dụng công nghệ thông tin trong hoạt động GQTC.org/wiki/Blockchain, truy cập ngày 15/5/2022. 11 - Bốn là, tính đa dạng chủ thể trong tranh chấp: Khác với giải quyết tranh chấp truyền thống, khi tiến hành giải quyết thường có ba bên, bao gồm hai bên có tranh chấp và bên GQTC (người trung gian, người hòa giải hoặc Trọng tài viên). Khi tiến hành một quy trình giải quyết tranh chấp trực tuyến không chỉ có ba bên mà còn phải có sự tham gia của bên thứ tự đặc biệt - đó là công nghệ điện tử được sử dụng để GQTC.
Công nghệ để GQTC bằng trực tuyến với vai trò là một bên tham dự chủ động trong quy trình GQTC, cung cấp các hỗ trợ tích cực như mạng internet và các thiết bị kết nối thông tin, lưu giữ và chuyển tải dữ liệu giữa các bên với nhau và kết nối với internet hoặc các mạng nội bộ như điện thoại thông minh, máy tính,. Do đó, bên thứ tư đóng vai trò quan trọng trong quá trình giải quyết. Ngoài ra còn có bên thứ năm, là bên cung cấp công nghệ tạo ra những nền tảng ứng dụng trực tuyến tốt nhất cho các bên trao đổi, gặp gỡ, đàm phán, tranh luận,.