mở đầu đơn giản nhưng có sức hấp dẫn kỳ lạ. Nhân vật chính trong truyện là Mikage Sakurai, một cô gái trẻ có cá tính. Nỗi đau mà cô phải gánh chịu, đó là sự ra đi liên tiếp của những người thân trong gia đình: bố mẹ, ông, rồi cả người bà đã chăm sóc cô từ tấm bé. Từ sau cái chết của người bà cũng là người thân duy nhất còn lại trên cõi đời này, Mikage luôn cảm thấy cô đơn, lẻ loi, nhiều khi trống vắng.
Cô chỉ cảm thấy dễ chịu và phần nào an tâm khi sống trong 1 Tạm dịch: Đưa những cái đó vào là tại vì cái chết dù thế nào đi nữa cũng là điều mà con người khó tránh khỏi, và tại vì cô có hứng với việc xem những người còn ở lại sẽ vượt qua nỗi đau như thế nào? 2 Tạm dịch: Nói đến cái chết không phải là vấn đề của người đã chết mà là vấn đề của người đang sống. Bếp là tình yêu, là sự gắn bó thiêng liêng và sâu sắc đối với cô. Giọng văn 21 mượt mà, súc tích, ngắn gọn nhưng mang một nỗi buồn bất tận của Yoshimoto Banana đã cuốn hút người đọc ngay từ những dòng đầu tiên. Cô chọn không gian bếp để xua tan nỗi buồn đang đè nặng lên cô.
Mikage đang cô đơn lạc lõng, lại nhận được lời đề nghị của người bạn Yuichi đến sống cùng căn hộ với anh ta và mẹ Eriko - người bố chuyển giới vì không muốn yêu người đàn bà nào khác sau khi mẹ Yuichi mất… Kể từ đó cô bắt đầu cuộc sống mới với gia đình nhà Tanabe. Chính ngôi nhà đó, nơi cô quạnh chỉ có hai mẹ con Yuichi sống với nhau bằng tình cảm ấm áp, với sự bình dị giản đơn và mái ấm gia đình, nơi mà cô vẫn hằng ao ước, đã khiến Mikage yêu nó ngay từ lần đầu tiên gặp. Với Mikage, mái ấm gia đình là tất cả, là niềm hạnh phúc lớn lao vô bờ bến, là điều không gì sánh nổi. Yoshimoto đã diễn tả quãng thời gian hạnh phúc êm đềm khi Mikage đến ở nhà Tanabe một cách tài tình.
Người đọc cảm nhận cuộc sống của những con người trong gia đình ấy sao mà giản dị, ấm áp, hạnh phúc đến thế, nhưng có một điều gì đó thoáng u buồn, trào dâng cảm xúc bất tận. Cái “gia đình” kỳ lạ ấy đã gắn kết những người cô độc lại với nhau. Mikage yêu chiếc ghế dài êm ái mà cô vẫn ngủ trên đó hằng đêm, yêu những khi hiếm hoi mà cả ba người có thể ở bên nhau, cùng cười đùa và ăn một bữa ăn đúng nghĩa của nó, và yêu cả căn bếp xinh xắn của họ. Có điều gì đó thật giản đơn và hạnh phúc trong ngôi nhà kia, với những con người luôn suy tư và bị ám ảnh với những nỗi đau xảy ra trong quá khứ.
Sợi dây vô hình nào đã gắn kết họ? Niềm vui, hạnh phúc đích thực đang thắp sáng trong con người họ. Nhưng đột nhiên: “Cô Eriko (mẹ của Yuichi) chết vào một ngày cuối thu. Cô bị một gã mất trí theo đuổi và giết chết.” Cuộc sống êm đềm đó giờ đây lại bị phá tan. Những con người trẻ tuổi ấy lại bắt đầu bước đi trong cô đơn, lặng lẽ.
Cảm giác như bóng tối không thể tan ra trong cuộc sống của họ - cuộc sống mà cái chết hiện diện song tồn, dai dẳng trong kí ức, trong nỗi đau mất mát không thể nguôi ngoai. Sự thật “mình chỉ còn lại một mình” trở nên quá sức chịu đựng với hai người trẻ. Với họ hạnh phúc được định nghĩa là “một cuộc đời không bao giờ phải cảm thấy rằng thật ra ta chỉ có một mình. Nhưng giờ đây họ phải chấp nhận cảnh đời nghiệt ngã ấy.
Mikage đã thốt ra “Dường như xung quanh chúng mình lúc nào cũng đầy ắp cái chết phải không. 22 Bố mẹ mình, ông mình, bà mình… người mẹ đã sinh ra Yuichi, và cô Eriko, thật quá sức tưởng tượng. Vũ trụ rộng lớn thế, nhưng làm gì có ai như hai kẻ chúng ta phải không? Nếu coi việc chúng mình làm bạn với nhau là ngẫu nhiên, thì thật là khủng khiếp…Ôi, mọi người sẽ chết mất, chết hết mất thôi.” [2; 2006: 87] Yuichi đáp lại: “Ừ, chúng mình phải đề nghị những người muốn chết sống bên cạnh, biết đâu lại chả thành một việc ra tiền. Chỉ có điều là một công việc tiêu cực thôi phải không?.” [2;2006: 87] Không khí u buồn, ảm đạm như bao trùm lên những trang sách.
“Vẫn thế, màn đêm buông xuống căn phòng, và bóng đen của đám cây cối bên bậu cứa sổ đang thả ánh nhìn của chúng xuống khu phố trong đêm. Người đọc như lặng yên, như nghẹt thở hòa vào tâm trạng cùng với hai con người trẻ. Eriko chết đi, chỉ để lại những hoài niệm, những nỗi buồn u uất cứ day dứt mãi không thôi. Trong nỗi đau tưởng chừng không thể xóa nhòa đó, hai con người cùng cảm thông với nhau, cùng an ủi nhau trong sự đồng cảm và lưu luyến, và có lẽ tình yêu bắt đầu nảy sinh từ đây.
“Chúng ta chỉ lặng lẽ ở bên nhau mà không hề nói gì tới cái chết của cô Eriko dù có mặt cả hai người, và mặc cho sự mơ hồ về thời gian và không gian đang tăng lên. Không gì khác, không cả những chuyện trước mắt, tôi cảm thấy một không gian yên lành và ấm cúng.” [2; 2006: 105] Kể từ đây hình ảnh hai con người trẻ cô đơn sẽ tìm được sự nương tựa, dìu dắt nhau trên bước đường đời. Cách viết của Banana đơn giản nhưng người đọc có thể nhận ra thông điệp mà Banana nhắn gửi: Một thông điệp về sự cô đơn đã trở thành như một định mệnh của con người, về nỗi nhớ nhà, nỗi nhớ “bếp” ăn sâu vào trong tâm trí họ và cả về cách linh hồn con người dìu dắt nhau qua bóng tối của cái chết và lãng quên. Nỗi cô đơn trong “Kitchen” đơn giản và xúc động đến nao lòng.
Cảnh cô đơn ấy bất kì ai cũng có thể gặp, nó gần gũi, quen thuộc, cũng giống như số mệnh, là điều mà con người đành phải chấp nhận. Không mấy ai sống trên đời, trong một lúc nào đó lại không chợt giật mình thầm nghĩ: Liệu rằng ngày mai mình có còn được ở bên những người mình yêu quý? Cũng giống như Mikage đã biết thế nào là thấp thỏm trong hạnh phúc gia đình khi mà chỉ có 23 một người bà đã già yếu và bản thân thì còn non nớt, câu hỏi đó cuốn vào lòng ta như một cơn gió lạnh giữa ngày mùa xuân. Giọng cô gái Mikage, “tôi”, nhỏ nhẹ, dịu dàng, không quá chua xót, nhưng vẫn thấy được sự bình thản thẳm sâu trong lòng một người quá trẻ và phải chịu đựng quá nhiều đắng cay của cuộc đời. “Kitchen” như một bước khởi đầu đưa người đọc vào thế giới của bi kịch, cái chết, nỗi đau và sự chữa lành cứ lặp đi lặp lại trong các sáng tác của Yoshimoto Banana.
Trong “Bóng trăng” (cũng rút từ tập “Kitchen”), nhân vật chính là một cô gái trẻ tên Satsuki bị mất đi người bạn trai đã quen nhau bốn năm, còn cậu học sinh trung học Hiiragi đã cùng lúc mất đi cả người anh trai và cô bạn gái do một tai nạn xe hơi thảm khốc. Họ còn quá trẻ nhưng phải hứng chịu sự mất mát về tình cảm quá lớn. “Việc mất đi người yêu là trải nghiệm đầu tiên, nó khiến tôi đau đớn tưởng chừng như hơi thở của chính mình cũng đang tắt lịm. Satsuki hoàn toàn suy sụp, chỉ còn cách tìm quên trong việc chạy bộ vào buổi sáng và dừng chân bên chiếc cầu kỷ niệm bất kể thời tiết có xấu như thế nào.
Còn cậu em trai Hiiragi thì luôn mặc bộ váy áo kiểu lính thủy của người bạn gái, mặc kệ những ánh mắt đầy tò mò dành cho mình. Truyện mang màu sắc bí ẩn, như một dòng hồi ức huyền ảo về những người thân yêu, mong muốn được gặp lại họ trong nỗi đau tuyệt vọng. Chính trên chiếc cầu nối hai bờ sông kỷ niệm, nơi hẹn hò của Satuski và Hitoshi, cô đã gặp một người con gái kì lạ tên Urara nói với cô những điều kỳ lạ mà cô sắp chứng kiến. Hai con người đau khổ cùng dựa vào nhau vượt qua những ngày trước mắt.
Và chỉ được giải thoát khi điều kỳ lạ mà Urara nói xảy đến. Cuối cùng, nhờ cô gái kỳ lạ đó, Satsuki lại được nhìn thấy chính người yêu đã khuất của mình. Cũng nhờ vào đó, cô đã cố gắng vượt qua nỗi đau để sống có ý chí hơn. Tác giả đã khéo léo xây dựng những chi tiết rất cảm động, xoay quanh tâm trạng, cảm nhận và suy nghĩ của các nhân vật.
Câu chuyện như hòa thanh vào âm nhạc, ngân vang, kéo dài rồi tĩnh lặng với một không khí u buồn, nhẹ nhàng. Nếu như “Kitchen” khắc họa sự cô đơn trong cái chết của người thân, thì “N.P” lại đưa ta vào nỗi buồn đau đầy nghiệt ngã khác. Trong lời giới thiệu 24 “N.P”, dịch giả Lương Việt Dzũng có viết: “Một cuốn sách buồn, đau nhói, nơi những thương tổn tinh thần của nhân vật khiến ta mệt mỏi, thậm chí bị sốc, nhưng tuổi trẻ, mùa hạ, những gắng gượng để được sống, được an lành giúp ta thoát khỏi tuyệt vọng.P” là từ viết tắt của “North Point” (Điểm Bắc) – tên của một bài hát cổ, là tên một bản nhạc xưa rồi thành tên tập truyện của cố nhà văn Takase Sarao được nhắc đến ngay đầu tác phẩm. Lấy điểm xuất phát từ tập truyện này, các nhân vật được kết nối thành những mối liên hệ kỳ lạ.
Từ câu chuyện số 98, từ những cuộc gặp gỡ vô tình, các nhân vật chính đã xích lại gần nhau. Họ là ba chị em cùng cha khác mẹ nhà Takase: Saki, Otohiko, Sui, và Kazami - bạn gái của Shoji, một dịch giả đã tự tử khi đang dịch tập truyện của Takase Sarao. Câu chuyện được bắt đầu với cách kể giản dị của nhân vật chính Kano Kazami, khi cô được tiếp cận với thiên truyện huyền thoại - “N. Hai cái chết tỏa bóng ở đây, của một nhà văn người Nhật sống ở Mỹ, đã tự sát và của một dịch giả ở Nhật, cũng đã tự sát mà nguyên nhân là do việc dịch tác phẩm của nhà văn Takase.
Câu chuyện có chút huyền bí, mơ hồ, khó hiểu như một lời nguyền ám ảnh không rời các nhân vật. Nhân vật Kazami, từ cuộc gặp gỡ vô tình đã trở thành bạn thân của chị em nhà Takase và dần phát hiện ra bí mật về Sui.