CHƯƠNG 1. MỘT SỐ VẤN ĐỀ LÝ LUẬN VÀ PHÁP LUẬT VỀ HỢP ĐỒNG NHƯỢNG QUYỀN THƯƠNG MẠI TRONG LĨNH VỰC ẨM THỰC VÀ ĐỒ UỐNG 1. Lý luận về hợp đồng nhượng quyền thương mại trong lĩnh vực ẩm thực và đồ uống 1.1 Khái niệm và đặc điểm hợp đồng nhượng quyền thương mại trong lĩnh vực ẩm thực và đồ uống 1.1 Khái niệm hợp đồng nhượng quyền thương mại trong lĩnh vực ẩm thực và đồ uống a) Khái niệm nhượng quyền thương mại và nhượng quyền thương mại trong lĩnh vực ẩm thực và đồ uống Nhượng quyền thương mại (franchise) không còn là một thuật ngữ mới lạ trong nền kinh tế ngày nay, đặc biệt là với sự phát triển của xu thế toàn cầu hóa ngày càng được mở rộng. Theo một số tài liệu nghiên cứu thì nhượng quyền thương mại xuất hiện vào khoảng thế kỷ 17-18, tuy nhiên hoạt động này được chính thức được công nhận tại Hoa Kỳ vào thế kỷ 19 khi nhà máy sản xuất khâu Singer lần đầu tiên ký kết hợp đồng nhượng quyền thương mại với đối tác của họ vào năm 18511.
Cùng với sự phát triển của nền kinh tế thị trường và hội nhập quốc tế, hoạt động nhượng quyền thương mại cũng từ đó phát triển với sự ra đời của nhiều chuỗi nhà hàng, khách sạn, hệ thống sản xuất, kinh doanh và dịch vụ. Các hoạt động nhượng quyền từ việc thực hiện trong nước thì hiện nay đã vươn tầm quốc tế, thực hiện việc nhượng quyền xuyên quốc gia với một số thương hiệu lớn như KFC, McDonald‟s, Pizza Hut, Circle K, Starbucks. Tuy xuất hiện từ rất sớm nhưng đến hiện tại chưa có một khái niệm thống nhất nào dành cho nhượng quyền thương mại. Có khá nhiều khái niệm và cách 1 Cao Nguyên Thắng (2019).
“Hợp Đồng Nhượng Quyền Thương Mại Trong Lĩnh Vực Dịch vụ Ăn Uống”. Luận văn thạc sĩ Luật kinh tế, Học viện Khoa học xã hội - Viện Hàn lâm Khoa học xã hội Việt Nam, Tr. 11 hiểu khác nhau đối với nhượng quyền thương mại. Theo Hiệp hội nhượng quyền thương mại quốc tế - The International Franchise Association đã đưa ra định nghĩa của nhượng quyền thương mại như sau: "Nhượng quyền thương mại là mối quan hệ theo hợp đồng giữa bên giao và bên nhận, theo đó bên giao đề xuất hoặc phải duy trì sự quan tâm liên tục tới doanh nghiệp của bên nhận trên các khía cạnh như bí quyết kinh doanh, đào tạo nhân viên.
Bên nhận quyền hoạt động dưới nhãn hiệu hàng hoá, phương thức, phương pháp kinh doanh do bên giao sở hữu hoặc kiểm soát và bên nhận quyền đang và sẽ tiến hành đầu tư đáng kể vốn vào doanh nghiệp bằng nguồn lực của mình" 2. Như vậy, từ định nghĩa có thể thấy theo Hiệp hội nhượng quyền thương mại quốc tế thì nhượng quyền thương mại là mối quan hệ giữa hai bên dựa trên quan hệ hợp đồng, có sự lệ thuộc và ràng buộc nhau về quyền lợi và nghĩa vụ của từng bên, nghĩa vụ của bên này sẽ là quyền lợi của bên kia. Tổ chức Liên đoàn Nhượng quyền Thương mại Châu Âu - European Franchise Federation (EFF) đã đưa ra Bộ quy tắc ứng xử đối với nhượng quyền thương mại - Code of Ethics for Franchising với khái niệm: “Nhượng quyền thương mại là một hệ thống marketing hàng hóa và/hoặc dịch vụ và/hoặc công nghệ được xây dựng trên cơ sở mối quan hệ hợp tác và liên tục giữa các doanh nghiệp riêng rẽ và độc lập về mặt tài chính và pháp lý, giữa Bên nhượng quyền thương mại và các Bên nhận quyền riêng lẻ của mình, trong đó Bên nhượng quyền cấp quyền và áp đặt nghĩa vụ cho bên nhận quyền riêng lẽ của mình để tiến hành hoạt động kinh doanh, phù hợp với khái niệm của Bên chuyển nhượng. Theo Tổ chức Liên đoàn Nhượng quyền Thương mại Châu Âu thì nhượng quyền thương mại được hợp tác giữa hai bên độc lập nhau nhưng lại có mối quan hệ mật thiết về quyền và nghĩa vụ với nhau.
Tạ Kiến Tường (Khoa Luật - Trường Đại học Tôn Đức Thắng) và ThS. Đỗ Thị Cẩm Vân (Khoa Quản trị Kinh doanh - Trường Đại học Công nghệ Sài Gòn). “Nhượng Quyền Thương Mại và Hợp Đồng Nhượng Quyền Thương Mại Theo Pháp Luật Việt Nam.” Tạp Chí Công Thương Số 20, tháng 8 năm 2022. Truy cập ngày 15/01/2024 tại: https://tapchicongthuong.vn/bai-viet/nhuong-quyen-thuong-mai-va-hop-dong-nhuong- quyen-thuong-mai-theo-phap-luat-viet-nam-99780.htm 12 Tại Australia, Luật về nhượng quyền thương mại có định nghĩa khá cụ thể về nhượng quyền thương mại như sau:“Nhượng quyền thương mại là thoả thuận một bên (bên nhượng quyền) cấp cho bên khác (bên nhận quyền) thực hiện hoạt động đề nghị giao kết hợp đồng, cung cấp hoặc phân phối hàng hóa hoặc dịch vụ trong lãnh thổ Australia theo hệ thống hoặc kế hoạch kinh doanh mà cơ bản được xác định kiểm soát hoặc đề xuất bởi bên nhượng quyền, theo đó: Việc tiến hành hoạt động kinh doanh được chủ yếu gắn liền với thương hiệu, hoạt động quảng cáo hoặc biểu tượng thương mại của bên nhượng quyền.
Trước khi bắt đầu kinh doanh và trong quá trình kinh doanh, bên nhận quyền phải thanh toán cho bên nhượng quyền một khoản chi phí nhượng quyền thương mại".3 Trong khái niệm mà pháp luật Australia đã đưa ra quy trình hoạt động của nhượng quyền thương mại, đồng thời cũng đã đề cập cụ thể tới khoản phí nhượng quyền. Tại Việt Nam, nhượng quyền thương mại được quy định tại điều 284 Luật Thương mại 2005 như sau: "Nhượng quyền thương mại là hoạt động thương mại theo đó bên nhượng quyền cho phép và yêu cầu bên nhận quyền tự mình tiến hành việc mua bán hàng hoá, cung ứng dịch vụ theo các điều kiện sau: 1. Việc mua bản hàng hóa, cung ứng dịch vụ được tiến hành theo cách thức tổ chức do bên nhượng quyền quy định và được gắn với nhân hiệu hàng hoá, tên thương mại, bí quyết kinh doanh, khẩu hiệu kinh doanh, biểu tượng kinh doanh. quảng cáo của bên nhượng quyền.
Bên nhượng quyền có quyền kiểm soát và trợ giúp cho bên nhận quyền trong việc điều hành công việc kinh doanh.” Có thể thấy, theo pháp luật Việt Nam, nhượng quyền thương mại cũng chỉ 3 ThS. Tạ Kiến Tường (Khoa Luật - Trường Đại học Tôn Đức Thắng) và ThS. Đỗ Thị Cẩm Vân (Khoa Quản trị Kinh doanh - Trường Đại học Công nghệ Sài Gòn). “Nhượng Quyền Thương Mại và Hợp Đồng Nhượng Quyền Thương Mại Theo Pháp Luật Việt Nam.” Tạp Chí Công Thương Số 20, tháng 8 năm 2022.
Truy cập ngày 15/01/2024 tại: https://tapchicongthuong.vn/bai-viet/nhuong-quyen-thuong-mai-va-hop-dong-nhuong- quyen-thuong-mai-theo-phap-luat-viet-nam-99780.htm 13 ra quyền và trách nhiệm của từng bên, bên nhượng quyền và bên nhận quyền, tuy nhiên chưa chỉ rõ ra quan hệ hợp đồng giữa các bên và chi phí nhượng quyền. Tại mỗi quốc gia, mỗi bộ luật lại có quy định, định nghĩa khác nhau về nhượng quyền thương mại. Từ những khái niệm trên, có thể rút ra khái niệm nhượng quyền thương mại một cách khái quát như sau: “Nhượng quyền thương mại là một hoạt động thương mại theo đó bên nhượng quyền cho phép bên nhận quyền độc lập tiến hành việc mua bán hàng hóa, cung ứng dịch vụ gắn liền với các đối tượng sở hữu trí tuệ (nhãn hiệu hàng hóa, tên thương mại, bí quyết kinh doanh, biểu tượng kinh doanh, khẩu hiệu kinh doanh…) do bên nhượng quyền sở hữu hoặc kiểm soát, bên nhượng quyền hỗ trợ và kiểm soát thường xuyên đối với việc kinh doanh của bên nhận quyền”.4 Nhượng quyền thương mại là hoạt động được thực hiện ở nhiều lĩnh vực khác nhau và tạo nên sự phong phú và sôi động trong nhiều ngành của nền kinh tế toàn cầu. Lĩnh vực ẩm thực và đồ uống là một trong những lĩnh vực được thực hiện nhượng quyền thương mại nhiều nhất.
Bởi lẽ điều này giúp cho các doanh nghiệp có thể phát triển thương hiệu của mình, đồng thời tạo ra một nguồn thu hút vốn đầu tư cho các nước, đặc biệt là đối với các nước đang phát triển. Ẩm thực và đồ uống - Food and Beverage (F&B) được biết đến là loại hình dịch vụ ẩm thực trong nhà hàng, khách sạn, khu du lịch và quầy ăn uống. Đây là lĩnh vực đóng vai trò quan trọng trong sự phát triển của nền kinh tế nói chung. Ẩm thực và đồ uống tác động trực tiếp đến sức khỏe con người, chính vì vậy mà các hoạt động liên quan đến lực này luôn được chú trọng để cải thiện chất lượng phù hợp với nhu cầu của con người.
Hiểu được mong muốn được tiếp xúc với những nguồn thực phẩm chất lượng đến từ các nhãn hiệu lớn trên thế giới của khách hàng, các thương hiệu có xu hướng lựa chọn hình thức nhượng quyền thương 4 Trần Thị Tâm (2023). “Pháp luật về nhượng quyền thương mại, qua thực tiễn tại tỉnh Quảng Bình”. Luận văn Thạc sĩ luật kinh tế, Trường Đại học Luật - Đại học Huế, Tr. 14 mại đến những nơi có thị trường lớn, từ trong nước đến ngoài nước nhưng vẫn đảm bảo các cửa hàng được nhượng quyền hoạt động theo đúng mô hình mà thương hiệu mình đã tạo lập nên.
Bởi đây là hình thức mà bên nhượng quyền có thể kiểm soát không chỉ nhãn hiệu mà còn kiểm sát được công thức, quy trình sản xuất thức ăn và đồ uống, quy trình bán, phục vụ khách hàng và các hoạt động liên quan khác mà không làm ảnh hưởng đến uy tín cho nhãn hiệu của mình. Trên cơ sở cách hiểu về nhượng quyền thương mại cũng như lĩnh vực ẩm thực và đồ uống nêu trên, có thể hiểu “Nhượng quyền thương mại trong lĩnh vực ẩm thực và đồ uống là một hoạt động thương mại theo đó bên nhượng quyền cho phép bên nhận quyền độc lập tiến hành việc chế biến, bán và phục vụ ăn uống và cung cấp các dịch vụ khác gắn liền với các đối tượng sở hữu trí tuệ do bên nhượng quyền sở hữu hoặc kiểm soát, bên nhượng quyền hỗ trợ và kiểm soát thường xuyên đối với việc kinh doanh của bên nhận quyền”. b) Khái niệm hợp đồng nhượng quyền thương mại trong lĩnh vực ẩm thực và đồ uống Trong các khái niệm về nhượng quyền thương mại của mỗi quốc gia đều xuất hiện vai trò quan trọng của hợp đồng nhượng quyền thương mại. Hợp đồng nhượng quyền thương mại là ràng buộc pháp lý về quyền và nghĩa vụ của các bên trong thỏa thuận giao kết về nhượng quyền thương mại.
Hợp đồng nhượng quyền thương mại nói chung và hợp đồng nhượng quyền thương mại nói riêng cũng giống như các loại hợp đồng thông thường khác, là sự thỏa thuận của các bên trong quan hệ nhượng quyền thương mại làm phát sinh, thay đổi, chấm dứt các quyền và nghĩa vụ của các bên trong hoạt động nhượng quyền và đây cũng là căn cứ, cơ sở để giải quyết tranh chấp có thể sẽ phát sinh giữa các bên trong quá trình thực hiện hợp đồng.