GIÁO TRÌNH VĂN HỌC NGA

Tổng quan về giáo trình

Giáo trình Văn học Nga do tác giả Phạm Thị Phương biên soạn, phục vụ trực tiếp cho học phần Văn học Nga trong chương trình đào tạo cử nhân ngành Sư phạm Ngữ văn tại Trường Đại học Sư phạm Thành phố Hồ Chí Minh. Tài liệu được biên soạn theo Quyết định thành lập Hội đồng thẩm định số 2642A/QĐ-ĐHSP ngày 17 tháng 12 năm 2012 và được phê duyệt sử dụng chính thức theo Quyết định số 2667a/QĐ-ĐHSP ngày 20 tháng 12 năm 2012 của Hiệu trưởng Trường Đại học Sư phạm Thành phố Hồ Chí Minh (Mã số chuẩn quốc tế ISBN: 978-604-918-009-5).

Về mặt khối lượng đào tạo, giáo trình được thiết kế tương ứng với thời lượng 30 tiết học theo học chế tín chỉ. Mục tiêu học tập cốt lõi của giáo trình nhằm trang bị cho người học hệ thống kiến thức cơ bản về lịch sử, quá trình vận động thể loại, phong cách nghệ thuật của văn học Nga từ thời trung đại đến hiện đại; đồng thời hình thành phương pháp tiếp cận tác phẩm văn học phục vụ trực tiếp cho công tác giảng dạy của sinh viên sư phạm tại các trường phổ thông.

Cấu trúc giáo trình kết hợp giữa việc trình bày bức tranh toàn cảnh lịch sử văn hóa với khảo sát chuyên sâu các tác gia đại diện cho các thời kỳ văn học. Cách tiếp cận của tài liệu dựa trên nguyên tắc đào tạo tín chỉ: rút gọn dung lượng thuyết giảng sự kiện, tăng cường dung lượng văn bản đọc thêm, hệ thống câu hỏi thảo luận và danh mục tài liệu tham khảo chuyên ngành sau mỗi bài học nhằm thúc đẩy năng lực tự học của sinh viên.


Nội dung kiến thức cốt lõi

Các chương/chủ đề chính

Nội dung giáo trình triển khai theo tiến trình lịch sử văn học kết hợp với thi pháp tác gia và hệ thống loại hình nhân vật:

  1. Khái quát lịch sử, địa lý, tôn giáo và văn hóa Nga: Trình bày bối cảnh địa lý Á - Âu, nguồn gốc tộc người Đông Slave, thời kỳ nước Nga Kiev (862), biến cố Mông Cổ xâm lược (1237), sự trỗi dậy của Moskva và các cuộc cải cách thế tục hóa của Pet’r Đại Đế. Khảo sát vai trò của Chính thống giáo Bizantin từ sự kiện rửa tội năm 988, việc sử dụng chữ viết Cyrill và sự hình thành văn học viết qua các tác phẩm Truyền kì các thời đại (Nestor), Bài ca về đạo quân Igor.
  2. Văn học Nga thế kỷ XVIII: Phân tích giai đoạn bản lề với sự xuất hiện của Chủ nghĩa cổ điển (Lomonosov cải cách niêm luật thơ), tư tưởng Khai sáng, Chủ nghĩa tình cảm (Cô Liza bạc mệnh của N. Karamzin) và mầm mống Chủ nghĩa hiện thực (Cuộc du lịch từ Peterburg đến Moskva của A. Radishev).
  3. Văn học Nga thế kỷ XIX (Thời kỳ Hoàng kim): Trình bày 3 giai đoạn vận động:
    • Giai đoạn 1 (đầu thế kỷ XIX đến giữa những năm 1850): Sự cạnh tranh giữa Chủ nghĩa cổ điển, Chủ nghĩa tình cảm và Chủ nghĩa lãng mạn (V. Zhukovski, K. Ryleev); sự xác lập của Chủ nghĩa hiện thực qua A. Pushkin (Evgeni Onegin), A. Griboiedov (Nỗi khổ vì trí tuệ), M. Lermontov (Nhân vật của thời đại chúng ta) và N. Gogol (Những linh hồn chết).
    • Giai đoạn 2 (giữa những năm 1850 đến giữa những năm 1890): Thắng lợi toàn diện của Chủ nghĩa hiện thực với các đỉnh cao tiểu thuyết của F. Dostoievski, L. Tolstoi, truyện ngắn và kịch của A. Chekhov.
    • Giai đoạn 3 (từ giữa những năm 1890 trở đi): Giai đoạn chuyển tiếp sang văn học hiện đại và sự xuất hiện của dòng văn học vô sản (M. Gorki).
  4. Văn học Nga thế kỷ XX: Khảo sát diện mạo phức hợp gồm ba bộ phận:
    • Văn học Kỷ nguyên Bạc (cuối thế kỷ XIX - đầu thế kỷ XX): Sự xuất hiện của các trường phái thi ca như Chủ nghĩa Tượng trưng (A. Blok), Chủ nghĩa Hình tượng (S. Esenin), Chủ nghĩa Vị lai (V. Mayakovski) cùng văn xuôi của I. Bunin, A. Kuprin.
    • Văn học Xô-viết và Hiện thực xã hội chủ nghĩa: Các tác phẩm của M. Gorki, N. Ostrovski, A. Fadeev, M. Sholokhov; đồng thời ghi nhận hiện tượng văn học tự xuất bản phi chính thức (Samizdat).
    • Văn học Nga hải ngoại và Văn học sau năm 1991: Dòng sáng tác lưu vong của I. Bunin, V. Nabokov, I. Brodski và xu hướng văn học hậu hiện đại sau năm 1991 (V. Pelevin, L. Petrushevskaya).
  5. Hệ thống các kiểu nhân vật đặc trưng: Phân loại và phân tích ba mô hình nhân vật xuyên suốt lịch sử văn học Nga:
    • Con người thừa: Khởi đầu từ Evgeni Onegin (A. Pushkin), Pechorin (M. Lermontov) đến Rudin (I. Turgenev), Oblomov (I. Goncharov) và sự tha hóa nhân cách trong Những linh hồn chết (N. Gogol).
    • Con người nhỏ bé: Xuất phát từ nhân vật Samson Vyrin của Pushkin, Akaki Akakievich trong Chiếc áo khoác của Gogol, tiếp nối qua các sáng tác của Dostoievski, Chekhov, Gorki và Sholokhov.
    • Con người tìm đường: Khắc họa những nhân vật dấn thân tìm kiếm chân lý và trật tự xã hội hòa đồng như Andrey Bolkonski, Pierre Bezukhov trong Chiến tranh và Hòa bình (L. Tolstoi) hay Grigori Melekhov trong Sông Đông êm đềm (M. Sholokhov).
  6. Chuyên khảo tác gia Aleksandr Pushkin (1799–1837): Khảo sát chi tiết nguồn gốc gia thế, sự kết hợp giữa văn chương bác học và văn học dân gian qua các chặng đường: thời kỳ Lyceum Hoàng gia (1811–1817 với Hồi ức Hoàng thôn), thời kỳ Peterburg (1817–1820 với thơ tự do và trường ca Ruslan và Liudmila), thời kỳ lưu đày phương Nam (1820–1824 với Người tù, Người tù Kavkaz, Những người Di-gan và khởi thảo Evgeni Onegin).

Kiến thức nền tảng được xây dựng

  • Lý thuyết nghiên cứu phê bình văn học: Tiếp thu luận điểm của V. G. Belinski về bản chất nghệ thuật ("Nghệ thuật là tư duy bằng hình tượng") và lý thuyết thể loại, thi pháp tiểu thuyết, nguyên lý đối thoại và khái niệm "tiểu thuyết phức điệu" của M. M. Bakhtin.
  • Hệ tư tưởng và văn hóa: Khung phân tích sự xung đối giữa tư tưởng "Đại quốc" và tư tưởng "Chí Thánh" trong văn hóa Nga; phong trào Chủ nghĩa Dân túy (Populisme); cuộc tranh luận giữa phái sùng Slave (Slavophiles) và phái sùng phương Tây (Westernizers).
  • Thi pháp học lịch sử: Quy luật kết hợp giữa chất hiện thực và chất lãng mạn trong tiến trình phát triển của văn học Nga.

Kỹ năng phát triển

  • Kỹ năng phân tích văn bản: Năng lực đọc hiểu, giải mã thi pháp tác phẩm văn học cổ điển và hiện đại theo đặc trưng thể loại (trường ca, thơ trữ tình, tiểu thuyết anh hùng ca, truyện ngắn, kịch).
  • Kỹ năng tư duy lịch sử - xã hội: Năng lực liên hệ, phân tích tác phẩm văn học trong mối tương quan với các biến cố lịch sử (Chiến tranh 1812, Khởi nghĩa Tháng Chạp 1825, Sắc lệnh bãi bỏ nông nô 1861, các cuộc cách mạng đầu thế kỷ XX, Chiến tranh Vệ quốc 1941–1945).
  • Kỹ năng nghiệp vụ sư phạm: Khả năng chọn lọc tri thức hàn lâm để thiết kế bài giảng Ngữ văn ở bậc trung học phổ thông.

Phương pháp giảng dạy và học tập

Giáo trình được biên soạn dựa trên phương pháp giảng dạy tích cực theo hệ thống tín chỉ, trong đó:

  • Mô hình sư phạm: Giảm số giờ thuyết giảng truyền thụ một chiều trên lớp; tăng thời lượng thảo luận nhóm, xemina học thuật và hướng dẫn sinh viên tự nghiên cứu tài liệu. Giảng viên giữ vai trò định hướng phương pháp tiếp cận và hỗ trợ cách tư duy giải quyết vấn đề.
  • Tích hợp tài liệu đọc thêm (Case studies / Primary sources): Sau mỗi chương, giáo trình trích dẫn các văn bản nghiên cứu chuyên sâu, tiêu biểu như tiểu luận triết học Số phận nước Nga (1918) của Nikolai Berdiaev, giúp người học tiếp cận trực tiếp với các luận điểm triết học tôn giáo và tư tưởng trí thức Nga.
  • Hệ thống câu hỏi và bài tập: Bộ câu hỏi cuối bài được phân cấp rõ ràng:
    • Nhóm câu hỏi tái hiện kiến thức trọng tâm (ảnh hưởng địa lý, tôn giáo, tiến trình phân kỳ, vai trò của cải cách Pet’r Đại Đế).
    • Nhóm câu hỏi phân tích - tổng hợp và gợi mở nghiên cứu sâu (bản chất các dòng phái tư tưởng, sự phân hóa các kiểu nhân vật trong văn học hiện thực).
  • Định hướng tự học và đánh giá: Sinh viên sử dụng danh mục tài liệu tham khảo đính kèm để chuẩn bị báo cáo tiểu luận và thuyết trình chuyên đề; kết quả đánh giá căn cứ vào năng lực phân tích độc lập và mức độ nắm vững tiến trình văn học.

Điểm nổi bật và cập nhật

  • Hợp lý hóa dung lượng theo học chế tín chỉ: Khắc phục tình trạng quá tải kiến thức của các giáo trình niên chế cũ, giáo trình tinh giản số lượng tác gia nhưng nâng cao tính khái quát và chiều sâu lý thuyết cho thời lượng 30 tiết.
  • Gắn kết trực tiếp với chương trình Ngữ văn phổ thông: Ưu tiên khảo sát các tác gia có tác phẩm được giảng dạy trong nhà trường phổ thông (như Pushkin, Tolstoi, Chekhov, Sholokhov), tạo sự kết nối thiết thực giữa bậc đào tạo đại học và thực tế giảng dạy sau khi tốt nghiệp.
  • Cập nhật các quan điểm lý luận hiện đại: Đưa vào hệ thống lý thuyết thi pháp học của M. M. Bakhtin, phương pháp tiếp cận xã hội học - văn hóa, thay thế các quan điểm phân tích một chiều trước đây.
  • Bổ sung diện mạo toàn diện của văn học thế kỷ XX: Phản ánh đầy đủ cả ba bộ phận cấu thành của văn học Nga thế kỷ XX (Văn học Kỷ nguyên Bạc, Văn học Xô-viết/Samizdat, Văn học hải ngoại) và cập nhật tiến trình văn học hậu hiện đại sau năm 1991.

Đối tượng sử dụng giáo trình

  • Sinh viên đại học: Giáo trình là tài liệu học tập bắt buộc đối với sinh viên ngành Sư phạm Ngữ văn, đồng thời là tài liệu học tập chuyên ngành cho sinh viên các ngành Cử nhân Văn học, Ngôn ngữ và Văn hóa Nga, Đông phương học/Quốc tế học.
  • Điều kiện tiên quyết (Prerequisites): Người học cần hoàn thành khối kiến thức cơ sở ngành gồm: Lý luận văn học đại cương, Tiến trình văn học thế giớiLịch sử văn minh thế giới.
  • Giảng viên: Sử dụng làm đề cương chuẩn để biên soạn bài giảng học phần Văn học Nga 30 tiết, xây dựng ngân hàng đề kiểm tra, định hướng đề tài nghiên cứu khoa học cho người học.
  • Đối tượng tự học và tham khảo: Phục vụ học viên cao học chuyên ngành Văn học nước ngoài, giáo viên Ngữ văn các trường trung học phổ thông và các nhà nghiên cứu cần tài liệu tổng quan về lịch sử văn hóa Nga.

Câu hỏi thường gặp

1. Giáo trình này phù hợp với ai?
Giáo trình được biên soạn chuyên biệt cho sinh viên ngành Sư phạm Ngữ văn bậc đại học, đồng thời phù hợp với giảng viên, giáo viên phổ thông và người nghiên cứu văn học nước ngoài.

2. Cần kiến thức nền nào để tiếp thu tốt giáo trình?
Người học cần có nền tảng cơ bản về lý luận văn học (khái niệm thi pháp, thể loại, trào lưu sáng tác) và kiến thức lịch sử thế giới giai đoạn trung đại đến hiện đại.

3. Điểm khác biệt của giáo trình này so với các tài liệu văn học Nga trước đây?
Giáo trình được tái cấu trúc cho thời lượng 30 tiết tín chỉ, kết hợp giới thiệu tiến trình lịch sử với các trích đoạn văn bản triết học nguyên tác (như Berdiaev), đồng thời mở rộng nghiên cứu sang văn học Kỷ nguyên Bạc, văn học Samizdat, văn học hải ngoại và văn học hậu hiện đại sau năm 1991.

4. Phương pháp tự học giáo trình như thế nào để đạt hiệu quả cao?
Người học cần đọc kỹ phần khái quát lịch sử - văn hóa, nghiên cứu các văn bản trích dẫn ở phần Bài đọc thêm, trả lời hệ thống câu hỏi cuối bài và chủ động tra cứu các tài liệu trong danh mục tham khảo.

5. Giáo trình cung cấp những tài liệu bổ trợ nào?
Cuối mỗi bài học đều cung cấp danh mục tài liệu nghiên cứu chuyên khảo bằng tiếng Việt, bao gồm các công trình của Nguyễn Hải Hà, Trần Thị Phương Phương, các tập tiểu luận Về trí thức Nga, và các tác phẩm triết học dịch thuật của Vladimir Soloviev, Nikolai Berdiaev.


Kết luận

Giáo trình Văn học Nga của tác giả Phạm Thị Phương xác lập hệ thống tri thức cơ bản, cập nhật và có tính sư phạm cao về một trong những nền văn học lớn của thế giới. Với cấu trúc tích hợp giữa lịch sử văn học, thi pháp học và tư liệu chuyên khảo, tài liệu định hình lộ trình học tập khoa học từ bối cảnh văn hóa nền tảng đến phân tích chi tiết tác gia, tác phẩm. Đây là nguồn học liệu chuẩn mực phục vụ đào tạo cử nhân Sư phạm Ngữ văn và nghiên cứu văn học học thuật.