Giáo trình Bảo tồn Đa dạng Sinh học Phần 2: Các Phương Thức và Ý Nghĩa Quan Trọng

Giáo trình Đa dạng sinh học phần 2: Khám phá các hệ sinh thái, quần xã sinh vật và bảo tồn đa dạng sinh học hiệu quả. Tài liệu học tập hữu ích.

Trường đại học

Chưa rõ

Chuyên ngành

Đa dạng sinh học

Người đăng

Ẩn danh

Thể loại

Giáo trình

Chưa rõ

71
0
0

Phí lưu trữ

30 Point

Tóm tắt

I. Khám phá bảo tồn đa dạng sinh học và tầm quan trọng

Bảo tồn đa dạng sinh học là một lĩnh vực khoa học và thực tiễn cấp thiết, tập trung vào việc bảo vệ và quản lý sự phong phú của sự sống trên Trái Đất. Hoạt động này không chỉ giới hạn ở việc bảo vệ các loài quý hiếm mà còn bao gồm việc duy trì sự đa dạng di truyền, bảo vệ các hệ sinh thái và đảm bảo các quá trình sinh thái diễn ra ổn định. Trong bối cảnh các nguồn tài nguyên thiên nhiên đang bị suy thoái với tốc độ đáng báo động, việc hiểu rõ và thực thi các biện pháp bảo tồn đa dạng sinh học trở thành nhiệm vụ sống còn. Các chiến lược bảo tồn giúp đảm bảo an ninh lương thực, phát triển các loại thuốc mới và duy trì các dịch vụ hệ sinh thái thiết yếu cho sự tồn tại của con người. Tầm quan trọng của việc bảo tồn nguồn gen và các hệ sinh thái là nền tảng cho sự phát triển bền vững của mọi quốc gia.

1.1. Giải mã khái niệm cốt lõi về bảo tồn đa dạng sinh học

Theo định nghĩa, bảo tồn đa dạng sinh học là một tập hợp các hành động quản lý và bảo vệ toàn diện, bao gồm nhiều cấp độ. Cụ thể, nó bao gồm việc khoanh vùng và quản lý các khu vực có đa dạng sinh học cao, phát triển các cơ sở hạ tầng chuyên biệt để bảo tồn. Mục tiêu chính là bảo vệ các hệ sinh thái tự nhiên quan trọng, đặc thù hoặc mang tính đại diện, giữ gìn cảnh quan môi trường và những nét độc đáo của thiên nhiên. Đồng thời, công tác này tập trung vào bảo tồn loài sinh vật có giá trị đang bị đe dọa tuyệt chủng. Một khía cạnh không thể thiếu là việc lưu giữ và bảo quản lâu dài các mẫu vật di truyền, tạo ra một kho dự trữ quý giá cho tương lai. Hoạt động này đảm bảo rằng sự phong phú của thế giới tự nhiên, từ cấp độ gen, loài đến hệ sinh thái, được duy trì một cách bền vững cho các thế hệ mai sau. Về bản chất, đây là nỗ lực duy trì các quần thể loài có thể tồn tại và phát triển trong môi trường tự nhiên hoặc trong điều kiện được kiểm soát.

1.2. Lý do cấp thiết phải bảo tồn nguồn gen sinh vật quý hiếm

Tầm quan trọng của việc bảo tồn nguồn gen là vô cùng to lớn, đặc biệt khi nhiều loài sinh vật đang đối mặt với nguy cơ suy thoái và tuyệt chủng. Bảo tồn sự đa dạng di truyền là yếu tố then chốt để duy trì và cải thiện năng suất, phẩm chất của cây trồng, vật nuôi, thủy sản và các sản phẩm lâm nghiệp. Tổ chức Lương thực và Nông nghiệp Liên Hợp Quốc (FAO) đã cảnh báo: “Các đặc tính di truyền ưu tú của các giống cây trồng, cây thuốc, gia súc, gia cầm, thủy sinh và vi sinh vật... là vô cùng cần thiết cho các chương trình chọn giống”. Các nguồn gen này giúp tạo ra tính kháng sâu bệnh, khả năng thích nghi với môi trường khắc nghiệt và nhiều đặc tính quý giá khác. Hiện tượng xói mòn di truyền đang diễn ra với tốc độ đáng báo động. Một ví dụ điển hình là trong vòng 40 năm, Hy Lạp đã mất đi 95% giống lúa bản địa do xu hướng thương mại hóa. Do đó, việc thu thập, bảo tồn và khai thác hợp lý nguồn di truyền là một nỗ lực toàn cầu cấp bách để đảm bảo an ninh lương thực và sự phát triển bền vững.

II. Thách thức lớn trong công tác bảo tồn đa dạng sinh học

Mặc dù vai trò của bảo tồn đa dạng sinh học đã được công nhận rộng rãi, công tác này vẫn đối mặt với vô số thách thức nghiêm trọng. Các mối đe dọa đến từ cả nguyên nhân tự nhiên và hoạt động của con người, trong đó các tác động nhân tạo ngày càng trở nên gay gắt và khó kiểm soát. Sự suy giảm đa dạng sinh học không chỉ là mất đi một vài loài, mà là sự phá vỡ các cấu trúc và chức năng của toàn bộ hệ sinh thái. Các nguyên nhân chính bao gồm mất môi trường sống, khai thác quá mức, ô nhiễm, sự xâm lấn của các loài ngoại lai và biến đổi khí hậu. Để thực hiện công tác bảo tồn hiệu quả, cần phải nhận diện và phân tích sâu sắc các thách thức này, từ đó xây dựng các chiến lược ứng phó phù hợp và kịp thời. Việc đánh giá tình trạng các loài bị đe dọa theo các tiêu chuẩn quốc tế như Sách đỏ IUCN là bước đi đầu tiên và quan trọng nhất.

2.1. Phân tích các nguyên nhân gây suy thoái đa dạng sinh học

Sự suy thoái đa dạng sinh học tại Việt Nam bắt nguồn từ nhiều nguyên nhân phức tạp. Một trong những nguyên nhân hàng đầu là sự suy giảm và mất đi nơi cư trú. Các hoạt động như chuyển đổi đất rừng sang đất nông nghiệp, xây dựng cơ sở hạ tầng, và đô thị hóa đã thu hẹp môi trường sống tự nhiên của vô số loài. Tập quán du canh du cư đã làm mất khoảng 13 triệu ha rừng, biến chúng thành đất trống đồi trọc. Bên cạnh đó, khai thác quá mức tài nguyên sinh vật cũng là một vấn đề nhức nhối. Áp lực từ gia tăng dân số và nghèo đói đã dẫn đến việc khai thác cạn kiệt các nguồn tài nguyên rừng và biển. Các phương pháp đánh bắt hủy diệt như sử dụng mìn, hóa chất đã làm suy giảm nghiêm trọng nguồn lợi thủy sản. Ô nhiễm môi trường từ chất thải công nghiệp, nông nghiệp và sinh hoạt cũng góp phần làm thay đổi và phá hủy môi trường sống, ảnh hưởng trực tiếp đến sự tồn tại của các loài.

2.2. Hiện trạng các loài bị đe dọa tuyệt chủng theo cấp độ IUCN

Để nêu bật tình trạng nguy cấp của các loài, Liên minh Bảo tồn Thiên nhiên Quốc tế (IUCN) đã xây dựng một hệ thống phân loại các cấp độ bảo tồn, đóng vai trò quan trọng trong việc định hướng các nỗ lực bảo vệ trên toàn cầu. Hệ thống này bao gồm 5 cấp độ chính:

  • Đã tuyệt chủng (Extinct): Các loài không còn được tìm thấy trong tự nhiên.
  • Đang nguy cấp (Endangered): Các loài có khả năng rất cao bị tuyệt chủng trong tương lai gần nếu các yếu tố đe dọa tiếp diễn.
  • Dễ bị thương tổn (Vulnerable): Các loài có thể bị đe dọa tuyệt chủng do quần thể đang bị thu hẹp trên toàn vùng phân bố.
  • Hiếm (Rare): Các loài có số lượng cá thể ít, thường do vùng phân bố hẹp, dễ bị tổn thương trước các mối đe dọa.
  • Chưa hiểu biết đầy đủ (Insufficiently known): Các loài thiếu dữ liệu để xếp vào một cấp độ cụ thể. Trung tâm Quan trắc Bảo tồn Thế giới (WCMC) sử dụng các cấp độ này trong các cuốn Sách đỏ để đánh giá mối đe dọa đối với hàng chục nghìn loài thực vật và động vật, cung cấp cơ sở khoa học quan trọng cho công tác bảo tồn loài.

III. Hai phương pháp bảo tồn đa dạng sinh học then chốt hiện nay

Để đảm bảo an toàn cho các loài và kho dự trữ gen, các nhà khoa học đã phát triển hai phương pháp tiếp cận chính trong bảo tồn đa dạng sinh học: bảo tồn nguyên vị (In-situ) và bảo tồn chuyển vị (Ex-situ). Mỗi phương pháp có những ưu và nhược điểm riêng, và việc lựa chọn hay kết hợp chúng phụ thuộc vào từng loài cụ thể, điều kiện môi trường và nguồn lực sẵn có. Bảo tồn nguyên vị tập trung vào việc bảo vệ các loài ngay trong môi trường sống tự nhiên của chúng, trong khi bảo tồn chuyển vị là duy trì các loài bên ngoài phạm vi xuất xứ. Sự kết hợp linh hoạt giữa hai chiến lược này thường mang lại hiệu quả cao nhất, giúp duy trì các quần thể loài một cách toàn diện và bền vững, từ đó đóng góp thiết thực vào mục tiêu chung của bảo tồn loàihệ sinh thái.

3.1. Chi tiết về phương pháp bảo tồn nguyên vị In situ

Bảo tồn nguyên vị (In-situ) là phương pháp duy trì các loài sinh vật tại vùng xuất xứ của chúng, hay nói cách khác là bảo vệ chúng trong môi trường tự nhiên hoang dã. Đây được coi là một hệ thống hoạt động linh hoạt vì nó cho phép các động lực tiến hóa tự nhiên tiếp tục tác động lên vật liệu được bảo quản. Phương pháp này không chỉ bảo vệ các loài đã được xác định mà còn cả những loài chưa được khám phá. Ưu điểm lớn nhất của bảo tồn In-situ là cho phép các quần thể tiếp tục thích nghi với sự thay đổi của môi trường thông qua các quá trình tiến hóa tự nhiên, do đó được xem là cách bảo vệ hiệu quả hơn. Nó cũng cho phép các nhà khoa học nghiên cứu loài trong bối cảnh sinh thái tự nhiên của chúng. Việc thành lập các khu bảo tồn thiên nhiên, vườn quốc gia là hình thức phổ biến nhất của bảo tồn nguyên vị, giúp bảo vệ toàn bộ hệ sinh thái và các mối tương tác phức tạp bên trong nó.

3.2. Hướng dẫn các hình thức bảo tồn chuyển vị Ex situ

Bảo tồn chuyển vị (Ex-situ) là phương pháp duy trì các loài cây trồng và động vật ngoài phạm vi môi trường sống tự nhiên của chúng. Các phương tiện chính phục vụ cho chiến lược này bao gồm vườn thực vật, vườn thú, ngân hàng gen, kho lạnh và các tập đoàn cây trồng trên đồng ruộng. Đối với thực vật, chúng có thể được bảo vệ trong ngân hàng gen hạt giống hoặc các bộ sưu tập tế bào mầm (germplasm). Đối với động vật, các kỹ thuật tương tự như bảo quản phôi, trứng, và tinh trùng được áp dụng, dù phức tạp hơn. Tuy nhiên, một nhược điểm lớn của bảo tồn Ex-situ là chi phí rất tốn kém. Do đó, phương pháp này hiện chỉ có thể thực hiện được với một tỷ lệ rất nhỏ các loài trên thế giới. Nó thường được áp dụng cho các loài đang bị đe dọa nghiêm trọng trong tự nhiên hoặc khi môi trường sống của chúng đã bị phá hủy hoàn toàn, đóng vai trò như một biện pháp cứu cánh cuối cùng.

IV. Bí quyết lưu giữ nguồn gen qua các mô hình ngân hàng gen

Ngân hàng gen là một trong những hình thức bảo tồn chuyển vị (Ex-situ) quan trọng nhất, đóng vai trò như một kho lưu trữ an toàn cho sự đa dạng di truyền của thế giới. Các ngân hàng gen được thiết kế để bảo quản vật liệu di truyền, từ hạt giống, mô, tế bào cho đến ADN, trong những điều kiện được kiểm soát nghiêm ngặt. Việc này giúp ngăn chặn sự mất mát không thể khắc phục của các nguồn gen quý hiếm do xói mòn di truyền, thiên tai hoặc các hoạt động của con người. Có nhiều mô hình ngân hàng gen khác nhau, mỗi mô hình phù hợp với các đối tượng và mục tiêu bảo tồn riêng. Việc phát triển và duy trì các hệ thống bảo tồn nguồn gen này là một khoản đầu tư chiến lược cho tương lai nông nghiệp, y học và ổn định hệ sinh thái.

4.1. Ngân hàng gen hạt giống Lưu giữ dài trung và ngắn hạn

Ngân hàng gen hạt giống là nơi thu thập và lưu giữ hạt giống từ các cây hoang dại và cây trồng trong điều kiện lạnh và khô. Đây là phương pháp lưu giữ ex-situ cho các loài cây có hạt giống dễ bảo quản (orthodox). Hạt được làm khô và bảo quản ở các chế độ khác nhau:

  • Dài hạn: Nhiệt độ -10°C, độ ẩm 40%, lưu giữ tới 50 năm.
  • Trung hạn: Nhiệt độ 4°C, độ ẩm 45%, lưu giữ 25-30 năm.
  • Ngắn hạn: Nhiệt độ 15°C, độ ẩm 60-65%, lưu giữ 3-5 năm. Ưu điểm của phương pháp này là giữ nguyên được đặc tính di truyền, bảo tồn được số lượng lớn nguồn gen với tính an toàn cao. Tuy nhiên, nó cũng có nhược điểm như phụ thuộc vào thiết bị và nguồn điện, hạt có thể mất khả năng nảy mầm theo thời gian, và không áp dụng được cho các loài có hạt "bảo thủ" (recalcitrant) không chịu được điều kiện khô và lạnh.

4.2. Ngân hàng gen đồng ruộng và bảo tồn ngay tại trang trại

Ngân hàng gen đồng ruộng là thuật ngữ chỉ các tập đoàn thực vật sống được duy trì bên ngoài môi trường tự nhiên của chúng, chẳng hạn như trên đồng ruộng thí nghiệm, trong công viên hoặc vườn thực vật. Phương pháp này đặc biệt quan trọng đối với các loài cây lâu năm, cây sinh sản vô tính, hoặc các loài có hạt "recalcitrant". Một hình thức tương tự là bảo tồn nguồn gen trong trang trại, nơi các giống cây trồng, vật nuôi bản địa được người dân địa phương trực tiếp bảo vệ và khai thác. Các giống địa phương này thường có tính ổn định cao và khả năng thích nghi tốt với môi trường, ví dụ như giống lúa Một Bụi ở miền Nam hay vải thiều Thanh Hà, nhãn lồng Hưng Yên. Phương pháp này không chỉ bảo vệ nguồn gen mà còn duy trì được quá trình tiến hóa tự nhiên và gắn liền với văn hóa bản địa.

4.3. Kỹ thuật tiên tiến trong ngân hàng gen in vitro hiện đại

Ngân hàng gen in-vitro là nơi bảo quản các vật liệu di truyền như cơ quan, mô, phôi, tế bào hoặc ADN trong môi trường dinh dưỡng nhân tạo và điều kiện vô trùng. Đây là giải pháp cho các loài sinh sản vô tính, cây có hạt khó bảo quản, hoặc các nguồn gen cần nhân nhanh. Hai phương pháp chính được áp dụng:

  1. Lưu giữ sinh trưởng chậm: Duy trì vật liệu trong ống nghiệm ở điều kiện nhiệt độ và ánh sáng thấp để kéo dài thời gian giữa các lần cấy chuyển.
  2. Bảo quản siêu lạnh (Cryopreservation): Lưu giữ vật liệu trong nitơ lỏng ở -196°C. Ở nhiệt độ này, mọi phản ứng sinh hóa bị ngưng đọng hoàn toàn, cho phép bảo quản lâu dài mà không bị biến đổi di truyền. Ưu điểm của phương pháp này là độ an toàn và sạch bệnh cao, có thể tái tạo quần thể lớn và đồng nhất. Nhược điểm là chi phí lớn, đòi hỏi kỹ thuật cao và có nguy cơ phát sinh biến dị soma (biến dị dòng vô tính).

V. Cách thiết lập và quản lý các khu bảo tồn đa dạng sinh học

Thành lập các khu bảo tồn là một trong những bước đi nền tảng và hiệu quả nhất trong chiến lược bảo tồn đa dạng sinh học nguyên vị. Các khu vực này, từ Vườn Quốc gia đến khu bảo tồn thiên nhiên nghiêm ngặt, đóng vai trò là nơi trú ẩn an toàn cho các loài và hệ sinh thái, bảo vệ chúng khỏi các áp lực từ bên ngoài. Tuy nhiên, việc thiết kế và quản lý một khu bảo tồn hiệu quả không phải là điều đơn giản. Nó đòi hỏi sự cân nhắc kỹ lưỡng về kích thước, hình dạng, vị trí và khả năng kết nối với các khu vực khác. Việc phân hạng các khu bảo tồn theo tiêu chuẩn quốc tế giúp xác định rõ mục tiêu quản lý, từ đó đảm bảo công tác bảo tồn được thực hiện một cách khoa học và nhất quán trên toàn cầu.

5.1. Phân hạng các khu bảo tồn theo tiêu chuẩn quốc tế IUCN

Để việc quản lý các khu bảo tồn có hiệu quả, Liên minh Bảo tồn Quốc tế (IUCN) đã xây dựng một hệ thống phân loại chi tiết, xác định rõ chức năng và mức độ con người được phép tác động. Hệ thống này bao gồm các hạng mục chính:

  • Hạng Ia: Khu bảo tồn thiên nhiên nghiêm ngặt: Quản lý chủ yếu cho mục đích khoa học.
  • Hạng Ib: Khu hoang dã: Bảo vệ các vùng đất rộng lớn, ít bị tác động.
  • Hạng II: Vườn Quốc gia: Bảo vệ hệ sinh thái và phục vụ giải trí, du lịch.
  • Hạng III: Di sản thiên nhiên: Bảo tồn các đặc điểm tự nhiên, văn hóa độc đáo.
  • Hạng IV: Khu quản lý loài/nơi ở: Can thiệp chủ động để duy trì nơi ở cho các loài cụ thể.
  • Hạng V: Khu bảo vệ cảnh quan: Duy trì sự tương tác hài hòa giữa con người và thiên nhiên.
  • Hạng VI: Khu quản lý tài nguyên bền vững: Kết hợp bảo tồn với việc sử dụng bền vững các nguồn tài nguyên. Mỗi hạng mục có mục tiêu quản lý riêng, từ nghiên cứu khoa học, bảo tồn loài đến hỗ trợ phát triển cộng đồng địa phương.

5.2. Phân tích hiệu quả và các tồn tại của khu bảo tồn hiện nay

Các khu bảo tồn được lựa chọn cẩn thận có thể che chở cho phần lớn các loài của một quốc gia. Ví dụ, Vườn Quốc gia Santa Rosa ở Costa Rica chỉ chiếm 0,2% diện tích đất nước nhưng chứa tới 55% số lượng các loài bướm đêm. Tuy nhiên, hệ thống khu bảo tồn trên thế giới vẫn còn nhiều hạn chế. Hầu hết các khu bảo tồn có diện tích nhỏ, khó duy trì các quần thể động vật lớn. Chúng thường được thành lập ở những vùng đất có giá trị kinh tế thấp, không đại diện đầy đủ cho các hệ sinh thái quan trọng. Nhiều nơi chỉ là “khu bảo tồn trên giấy”, thiếu kinh phí và hoạt động quản lý hiệu quả. Ngân sách toàn cầu cho các khu bảo tồn (khoảng 6 tỷ USD/năm) là quá nhỏ so với nhu cầu thực tế. Đặc biệt, diện tích dành cho các khu bảo tồn biển còn rất thấp (chỉ 0,5% diện tích đại dương), dù lợi ích của chúng là vô cùng to lớn.

5.3. Nguyên tắc thiết kế khu bảo tồn Cuộc tranh luận SLOSS

Một trong những câu hỏi then chốt trong việc thiết kế khu bảo tồn là nên tạo ra một khu bảo tồn lớn duy nhất hay nhiều khu bảo tồn nhỏ (cuộc tranh luận SLOSS - Single Large Or Several Small). Những người ủng hộ khu bảo tồn lớn cho rằng chỉ có các khu vực rộng lớn mới đủ sức duy trì các loài có phạm vi hoạt động rộng (như thú ăn thịt lớn), giảm thiểu hiệu ứng vùng biên và chứa đựng sự đa dạng nơi ở cao hơn. Ngược lại, những người ủng hộ nhiều khu bảo tồn nhỏ lập luận rằng một mạng lưới các khu nhỏ được lựa chọn kỹ lưỡng có thể bảo vệ được nhiều kiểu hệ sinh thái và các loài quý hiếm hơn. Đồng thời, việc phân tán các khu bảo tồn giúp giảm nguy cơ toàn bộ quần thể bị hủy diệt do một thảm họa duy nhất như dịch bệnh hay cháy rừng. Hiện nay, các nhà khoa học thừa nhận rằng chiến lược tối ưu phụ thuộc vào từng nhóm loài cần bảo tồn; các khu bảo tồn lớn thường tốt hơn, nhưng các khu nhỏ được quản lý tốt vẫn có giá trị rất lớn.

VI. Hướng tới tương lai Bảo tồn bằng pháp chế và phát triển bền vững

Để công tác bảo tồn đa dạng sinh học đạt được hiệu quả lâu dài, các nỗ lực riêng lẻ là không đủ. Cần có một khung pháp lý vững chắc ở cả cấp độ quốc gia và quốc tế, cùng với việc lồng ghép các nguyên tắc phát triển bền vững vào mọi chiến lược. Các công cụ pháp chế và các thỏa thuận quốc tế đóng vai trò then chốt trong việc điều phối hành động, kiểm soát các mối đe dọa xuyên biên giới và huy động nguồn lực. Hợp tác quốc tế là điều kiện tiên quyết để giải quyết các vấn đề toàn cầu như buôn bán động vật hoang dã, ô nhiễm đại dương và biến đổi khí hậu. Tương lai của bảo tồn đa dạng sinh học phụ thuộc vào khả năng xây dựng một mối quan hệ hài hòa giữa bảo tồn và phát triển, đảm bảo lợi ích cho cả thiên nhiên và con người.

6.1. Vai trò của các thỏa thuận quốc tế như CITES và Ramsar

Hợp tác quốc tế là yếu tố sống còn trong bảo tồn đa dạng sinh học. Một trong những hiệp ước quan trọng nhất là Công ước CITES (Công ước về buôn bán quốc tế các loài động, thực vật hoang dã nguy cấp). Với sự tham gia của 120 quốc gia, CITES đưa ra một danh sách các loài được kiểm soát chặt chẽ trong thương mại quốc tế. Phụ lục I liệt kê các loài bị cấm buôn bán hoàn toàn, trong khi Phụ lục II kiểm soát việc buôn bán các loài có nguy cơ bị đe dọa. Một công ước quan trọng khác là Công ước Ramsar về các vùng đất ngập nước, ra đời năm 1971. Công ước này nhằm ngăn chặn sự phá hủy các vùng đất ngập nước, công nhận giá trị sinh thái, kinh tế và văn hóa của chúng, đặc biệt là vai trò của chúng đối với các loài chim nước di cư. Các thỏa thuận này tạo ra một khuôn khổ pháp lý toàn cầu, buộc các quốc gia phải có trách nhiệm chung trong việc bảo vệ di sản thiên nhiên của nhân loại.

6.2. Áp dụng nguyên lý phát triển bền vững trong bảo tồn sinh học

Phát triển bền vững đã trở thành mục tiêu hàng đầu trong cả phát triển kinh tế và quản lý tài nguyên. Đây là sự phát triển mà trong đó các giá trị kinh tế, môi trường và xã hội luôn tương tác và cân bằng với nhau. Nguyên tắc cốt lõi của phát triển bền vững là đảm bảo sự công bằng trong việc phân phối lợi ích và cơ hội giữa các tầng lớp xã hội và giữa các thế hệ. Trong bối cảnh bảo tồn đa dạng sinh học, điều này có nghĩa là liên kết việc bảo vệ tài nguyên thiên nhiên với nhu cầu phát triển của cộng đồng địa phương, những người có cuộc sống phụ thuộc vào các tài nguyên đó. Quản lý bền vững đòi hỏi không được làm suy giảm tổng vốn môi trường, vốn con người hay vốn nhân tạo, để đảm bảo các thế hệ tương lai cũng có cơ hội phát triển. Đây là chìa khóa để giải quyết xung đột giữa bảo tồn và phát triển, hướng tới một tương lai hài hòa.

19/08/2025

Trích đoạn nội dung tài liệu

Chuong 4 BẢO TỔN ĐA DẠNG SINH HỌC MỤCĐÍŒHI, YÊU CẤU: Học xong chương này, người học phải: ~ Sáng tỏ các khái niệm về bảo tổn đa dạng sinh học, bảo tổn nguồn gen, bảo tổn loài và bảo tn các hệ sinh thai. ~ Phân tích các phương thức bảo tổn đa dạng sinh học, bảo tổn nguồn gen, bảo tổn loài và bảo tổn các hệ sinh thái, trên cơ sở đó có những biện pháp cụ thể nhằm thực hiện hiệu quả công tác bảo tổn khoa học, thực tiễn và hiệu qua. ~ Nhận thức sâu sắc được ý nghĩa khoa học, ý nghĩa thực tiễn của các công tác bảo tổn đa dạng sinh học, phát huy và tuyên truyền nhằm thực hiện tốt các công tác này tại địa phương. KHAI NIEM VE BAO TON DA DANG SINH HOC (DDSH) Bảo tổn ĐDSH bao gồm việc khoanh vùng quản lý các khu vực có ĐDSH cao, phát triển các cơ sở bảo tổn ĐDSH nhằm bào tổn các hệ sinh thái tự nhiên quan trọng, đặc thù hoặc đại diện, cảnh quan môi trường, nét đẹp, nét độc đáo của thiên nhiên, bảo tổn các loài sinh vật có giá trị bị đe dọa tuyệt chủng, lưu giữ và bảo quản lâu dài các mẫu vật di truyền.

BAO TON NGUỒN GEN, THÀNH PHẦN L0ÀI VÀ CÁC HỆ SINH THÁI 4. Bảo tốn nguồn gen 4. Tấm quan trọng của bảo tổn nguồn gen Khi các loài sinh vật đang bị suy thoái và mộts đang có nguy cơ tuyệt chủng thì chúng ta phải có những hình thúc bảo tổn các nguồn gen 62 GIAO TRINH ĐA ĐẠNG SINH HỌC Bảo tổn sự đa dạng về di truyền là điểu vô cùng quan trọng để vững và cải thiện năng suất, phẩm chất các sản phẩm của hầu hết các cây trồng trọt, vật chăn nuôi, thủy sản và lâm nghiệp. Theo báo cáo của to chức FAO và môi trường cho thấy: “Các đặc tính tru tú về di truyền của các giống cây trồng, cây làm thuốc, các loài gia súc, gia cẩm, các loài thủy.

sinh va các vi sinh vật kể cả ở dạng đã được thuần chủng va dang hoang dai vô cùng cẩn thiết đổi với các chương trình chọn giống để tăng năng, suất, cải thiện phẩm chất, tạo tính kháng sâu bệnh, tạo sự thích nghỉ với các điểu kiện môi trường khác nhau và nhiều đặc tính tốt. Hiện nay, mọi người đếu đổng ý rằng sự mất mát cây trồng điễn ra trong mấy chục năm qua là thật khủng khiếp, quá trình xói mòn di truyền dường như còn sự tục diễn ra v: ïc độ nhanh hơn trong tương Ì Ví dụ như trong vòng 40 năm qua 95% giống lúa mỹ Hy Lạp đã bị mất do xu hướng thương mại. Do đó, việc thu thập, bảo tổn và khai thác nguồn di truyền cây trồng hợp lý cẩn sự nỗ lực của toàn thể giớ 4. (ác phương thức bảo tốn nguồn gen Đa dạng sinh học cẩn được bảo tổn bằng một loạt các biện pháp nhằm đám bảo an toàn cho các loài và các kho dự trữ gen như xây dựng và duy trì những khu vực bảo vệ, những, lược tổng thể kết hợp.

được các hoạt động kinh tế với hoạt động bảo vệ trên toàn khu vực. Các chính phủ thường quy hoạch những vùng có tầm quan trọng đặc biệt về: tính đa dạng sinh học thành những Khu bảo tổn đa dạng sinh học. Bảo tồn đa dạng sinh học ở tất cả các mức độ là duy trì một cách cơ bản các quẩn thể của các loài có thể thực hiện được hoặc các quần thể xác định được. Như vậy có thể hoặc là bảo vệ nguyên vị hoặc bảo vệ chuyển vị Một số chương trình quản lý kết hợp cả hai tiếp cận này.

a) Bảo tân nguyên vj (In situ) Bảo tổn Insitu nguốn gen cây trồng là duy trì các loài cay trồng tại vùng xuất xú, hay nói cách khác là bảo vệ trong tự nhiền hoang đại của chúng. Bảo tổn In situ là một hệ thống hoạt động vì nó cho phép các động Tực tiến hóa tác động lên vật liệu báo quản. Bảo tổn In situ liên quan nhiều Chương 4. Bảo tốn đa dạng inh học 63 loài đã được xác định và chưa được xác định.

Trong bảo tổn In situ, chúng, ta cẩn có các kiến thức về phạm vi môi trường sinh sống, vể độ phong, phú các loài và biến động quần thể. Bảo tổn In situ cho phép chúng ta nghiên cứu về loài trong phạm vi môi trường tự nhiên của chủng. Nó cũng là nguồn dự trữ tự nhiên của nguồn tài nguyên di truyển thực vật, trong đỏ rất nhiều loài chưa được xác định nhưng có thể có giá trị sử dụng cao trong tương lai. Loại bảo tổn này là hoàn toàn thích hợp đối với nhiều loài cây dại, kể cả những loài cây là họ hàng của những loài cây trồng.

Bảo tổn đa dạng sinh học nguyên vị đang ch nay trên thế giới. Cách bảo vệ này hiệu quả hơn vì nó cho phép các quẩn thể tiếp tục thích nghỉ trong các điểu kiện có được bằng các quá trình tiến hoá tự nhiên. b) Bảo lôn chuyển vj (Ex situ) Bảo tốn Ex situ là phương pháp duy trì các loài cây ngoài phạm vi xuất xứ của chúng. Vườn thực vật, kho lạnh, ngân hàng gen, tập đoàn đồng ruộng.

là những phương tiện phục vụ cho bảo tổn Ex sỉtu. Nhiều loài sinh vật có thể bảo tổn bằng cách nuôi trồng hay nuôi trong chuồng. Cây có cũng có thể bảo vệ trong ngân hàng hạt giống và các sưu tập tế bào mầm (germplasm). Đôi với động vật cũng bằng kỹ thuật tương tự (bảo quản phôi, trứng, tỉnh trùng), nhưng phức tạp hơn.

Điều rõ ràng là bảo vệ chuyển vị hiện nay chỉ có thế thực hiện được với một tỉ lệ rất nhỏ vì rất tốn kém. (ácbiện pháp bảo tồn nguồn gen a) Baio ton nguén gen trong trang trại Là hình thức bảo tổn ĐDSH, cây trổng, gia súc trong trang trai. Day là phương pháp được tổn tại từ rất lâu đời, vai trò báo tổn nguồn gen chủ yếu là do nhân dân địa phương bảo vệ và khai thác sử dụng. Phương pháp này có ưu điểm là các giống địa phương có tính ổn định cao, có khả năng thích nghỉ với môi trường tốt hơn giống cải tiến.

Ở nước ta hiện này có hàng nghìn giống cây trổng địa phương, có 64 GIAO TRINH ĐA ĐẠNG SINH HỌC dân như: 400 giống lúa mùa địa phương ở các tỉnh phía nam có khả năng, chống chịu chua, phèn, nước mặn, nước sâu và khô hạn, nổi tiếng như: giống lúa Một Bụi; các giống lúa chịu mặn ở các tỉnh phía Bắc: Cườm, Bầu, Chiêm Đá mà chưa giống mới nào có thể thay thế được; Các loại cây có giá trị: hổi, quế. được gây trổng từ hàng trăm năm nay tại địa phương và vẫn được bảo vệ nguyên vẹn và phát triển rộng rãi. Trong lâm nghiệp, một số loài cây có giá trị như quế; hồi, đẻ Cao Bằng. đã được nhân đân địa phương gây trồng tại chỗ từ hàng trăm năm nay và nguồn tài nguyên di truyển không chỉ được bảo vệ nguyên vẹn mà còn được phát triển rộng rãi ra các địa phương khác.

Các giống mới cải tiến vì cẩn đấu tư cao và đắt đỏ chỉ thích hợp cho các vùng có điều kiện thâm canh hoặc giao lưu hàng hóa tốt. Do nhiều nguyên nhân, như điểu kiện sinh thái, đất đai và phong tục tập quán, nhiều giống thuộc nhiều loài cây có giá trị kinh tế nhất là đối với nến kinh tế địa phương khó có thể thay thế bằng giống mới cải tiến. Ví dụ như các cây lương thục phụ, các loài rau, cây ăn quả địa phương như vải thiểu Thanh Hà, nhãn lổng Hưng Yên, bưởi Đoan Hùng, quýt Bắc Giang. Những loài cây này có thể đã là những cây được nhân dân gieo trồng, nhưng cũng có thể là những loài mọc tự nhiên nhưng được cả cộng đồng.

bảo vệ, khai thác sử dụng. 4) Ngân hàng gen hạt giống Ngân hàng gen hạt giống là những bộ sưu tập hạt giống thu lượm từ các cây hoang dại và cây trồng. Hạt được lưu giữ trong điều kiện lạnh và khô trong một thời gian dài, sau đó lại cho này mẩm. Hiện nay có hơn 50 ngân hàng hạt giống trên thế giới.

Tuy nhiên kiểu bảo tồn này nhiều lúc cũng gặp khó khăn nhất định như mất điện, hỏng thiết bị. có thể xảy ra bất ngò. Kể cả khi được giữ lạnh thì hat cing dan dan mat kha ning nay mam do dự trữ năng lượng quá lâu và do tích tụ các biến đổi nguy hại. Có thể thấy phương pháp này có những điểm chính cẩn chủ ý sau; - Hình thức lưu giữ: Lưu giữ ex-situ quỹ gen của các loài cây có hạt giống dễ tính (hạt giống Othordox).

- Đôi tượng: Cây có hạt giống Othordox (để bảo quản). ~ Đặc điểm của phương pháp: Hạt giống được làm khô ở điểu kiện Chương 4. Bảo tốn đa dạng inh học 65 + Dài hạn: Nhiệt độ ~10'C, ẩm độ 40%, lưu giữ nguồn gen 50 năm. + Trung hạn: Nhiệt độ 4°C, ẩm độ 45%, lưu giữ nguồn gen 25 - 30 năm.

+ Ngắn hạn: Nhiệt độ 15'C, ẩm độ 60 - 65%, lưu giữ nguồn gen 3-5 năm. Sau thời hạn đỏ phải nhân lại để đảm bảo chất lượng và trẻ hoá nguồn gen đang lưu giữ. Tuy nhiên trong điểu kiện trang thiết bị hiện tại ở ngân hàng gen quốc gia, việc nhân lại nguồn gen được tiến hành sau khi lưu giữ 7 - 10 năm (đối với chế độ bảo quản dài hạn), 5-7 năm (đổi với chế độ bảo quản trung hạn). ~ Ưu điểm: Phương pháp lưu giữ này cho phép giữ nguyên trạng đặc tính di truyền của nguồn gen, bảo tổn 1 lượng lớn nguồn gen, có tính an toàn cao và thuận lợi cho việc quản lý và cung ứng.

~ Nhược điểm: Nguồn gen không tiến hoá trong tự nhiên, chịu ảnh hướng diéu kiện thiết bị, điện, mat kha nang nảy mẩm do dự trữ năng, lượng quá lâu. - Số lượng nguồn gen đang được lưu giữ: Đến đầu năm 2003, ngân hàng gen hạt giống đang lưu giữ 10.300 giống của cây trồng có hạt. Để khắc phục nhược điểm của phương pháp này, người ta phải gieo trồng định kỳ, chăm sóc và thu hoạch hạt giống mới để cất giữ. Cho đến nay hơn 2 triệu bộ sưu tập hạt giống đã có mặt trong các ngân hàng hạt giống nông nghiệp.

Tuy nhiên những cây trồng có ý nghĩa khác cho từng khu vực như cây dược liệu, cây lấy s vẫn chưa được lưu giữ trong các ngân hàng này. Họ hàng hoang đại của các loại cây trồng vẫn chưa được tập hợp đẩy đủ trong các ngân hàng hạt giống mặc đủ các loài này vô cùng hữu ích trong các chương trình tạo giống cây trồng.

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ