Chương 1. Một số lý luận cơ bản về điểm đến du lịch và hoạt động thu hút khách của điểm đến du lịch Chương 2. Thực trạng thu hút khách tại Làng VH – DL các DTVN Chương 3. Một số giải pháp nhằm đẩy mạnh thu hút khách đến với Làng VH – DL các DTVN 12 z Chƣơng 1 MỘT SỐ LÝ LUẬN CƠ BẢN VỀ ĐIỂM ĐẾN DU LỊCH VÀ HOẠT ĐỘNG THU HÚT KHÁCH CỦA ĐIỂM ĐẾN DU LỊCH 1.
Lý luận cơ bản về điểm đến du lịch 1. Khái niệm điểm đến du lịch Du lịch từ lâu đã được ghi nhận như một số sở thích, một hoạt động nghỉ ngơi tích cực của con người. Du lịch có vai trò then chốt trong sự phát triển kinh tế xã hội của một đất nước. Du lịch thúc đẩy sự hiểu biết quốc tế như một phần của “Khái niệm ngôi làng toàn cầu”.
Khách du lịch luôn mong muốn có được một trải nghiệm mang tính tổng thể.Việc đến thăm các tượng đài tưởng niệm, các viện bảo tàng hay các di tích văn hóa có thể khiến mong muốn này trở thành hiện thực. Không chỉ thế, các hoạt động như giải trí, thể thao, âm nhạc, khiêu vũ, hội hè, thám hiểm, nấu ăn, chăm sóc sức khỏe, giáo dục hay các hoạt động liên quan đến kinh tế còn làm giàu kinh nghiệm và vốn hiểu biết cho khách đến. Chính vì vậy, nhu cầu đi du lịch đang ngày càng tăng cùng với những tiến bộ hiện đại về giao thông, truyền thông và những cải thiện chung về an sinh kinh tế. Ngày nay, du lịch đã thực sự trở thành một hiện tượng kinh tế xã hội phổ biến không chỉ ở các nước phát triển mà còn ở các nước đang phát triển trong đó có Việt Nam.
Về mặt kinh tế, du lịch đã được coi là một trong những ngành kinh tế quan trọng của nhiều nước công nghiệp phát triển. Du lịch được coi là một ngành công nghiệp – “công nghiệp không khói”. Theo Hội đồng Lữ hành và Du lịch quốc tế (WTTC – World Travel and Tourism Council), du lịch là một ngành kinh tế lớn nhất thế giới, vượt cả ngành sản xuất ô tô, thép, điện tử và nông nghiệp. Nhiều quốc gia trên thế giới đã coi du lịch là ngành kinh tế quan trọng.
Ở Việt Nam, ngành công nghiệp này chỉ đứng sau dầu khí và ô tô. Đối với các nước đang phát triển, du lịch được xem như là cứu cánh để vực dậy nền kinh tế yếu kém của quốc gia. Với vị thế và vai trò quan trọng đó, du lịch đã và đang trở thành đối tượng nghiên cứu của đông đảo các học giả trên thế giới cả ở tầm vi mô và vĩ mô dưới nhiều góc độ tiếp cận khác 13 z nhau với những mục đích nghiên cứu khác nhau. Do hoàn cảnh (thời gian, không gian) khác nhau, dưới mỗi góc độ nghiên cứu khác nhau mỗi người có một cách hiểu về du lịch khác nhau.
Đúng như GS.TS Berneker – một chuyên gia hàng đầu về du lịch thế giới đã nhận định: “Đối với du lịch, có bao nhiêu tác giả nghiên cứu thì có bấy nhiêu định nghĩa”. Ở nước Anh, du lịch xuất phát từ tiếng “To Tour” có nghĩa là cuộc dạo chơi (Tour round the world-cuộc đi vòng quanh thế giới; to go for tour round the town- cuộc dạo quanh thành phố; tour of inspection- cuộc kinh lý kiểm tra, …). Tiếng Pháp, từ du lịch bắt nguồn từ Le Tour có nghĩa là cuộc dạo chơi, dã ngoại,… Theo nhà sử học Trần Quốc Vượng, Du lịch được hiểu như sau: “Du” có nghĩa là đi chơi, “Lịch” là lịch lãm, từng trải, hiểu biết. Như vây, du lịch được hiểu là việc đi chơi nhằm tăng thêm kiến thức.
Người đi du lịch rời khỏi nơi cư trú của mình để đến nơi khác – một địa điểm cụ thể để thỏa mãn nhu cầu theo mục đích chuyến đi. Trên phương diện địa lý điểm đến, du lịch được xác định theo phạm vi không gian lãnh thổ. Điểm đến du lịch là một vị trí địa lý mà một khách đang thực hiện hành trình đến đó tùy theo mục đích chuyến đi của người đó. Điểm đến du lịch (Tourism destination) là một trong những khái niệm rất rộng và đa dạng – được dùng để chỉ một địa điểm (place) có sức hút với tập khách khác biệt cao hơn so với địa điểm cùng cấp so sánh xung quanh bởi tính đa dạng tài nguyên, chất lượng và một loạt các tiện nghi và hoạt động (đặc biệt quan trọng là hoạt động quản lý và marketing) cung cấp cho các khách; do ở đây tồn tại các yếu tố sơ cấp đặc thù (khí hậu, sinh thái, truyền thống văn hóa, các kiến thức truyền thống, loại hình vùng đất) cùng các yếu tố thứ cấp như khách sạn, giao thông – vận tải và các khu vui chơi giải trí và hoạt động được quy hoạch và quản lý như một hệ thống “mở”.
Điểm đến có thể hiểu đơn giản là các địa điểm du lịch như các công viên chủ đề, những câu lạc bộ khách sạn và các làng du lịch. Những nơi này có thể là các điểm đến cho một chuyến đi trong ngày, một kì nghỉ ngắn hoặc dài ngày. Ở một khía 14 z cạnh khác, thì các quốc gia, các lục địa cũng được xem xét và chào bán như là các điểm đến du lịch (Ủy ban lữ hành châu Âu (ETC) và hiệp hội lữ hành khu vực Thái Bình Dương (PATA)) có trách nhiệm tiếp thị cho châu Âu và khu vực Thái Bình Dương như là những điểm đến du lịch. Như vậy, các điểm đến du lịch cũng được coi là một dạng thức sản phẩm thị trường du lịch đặc biệt theo tiếp cận quản trị kinh doanh và marketing du lịch.
Steven Pike định nghĩa về điểm đến du lịch là: “Một điểm đến du lịch là một vùng không gian địa lý, ở đó có một cụm tài nguyên du lịch tương đồng mà không bị bó hẹp bởi một ranh giới chính trị” UNWTO năm 2007 đã đưa ra định nghĩa “Điểm đến du lịch là vùng không gian mà khách du lịch ở lại ít nhất một đêm, bao gồm các sản phẩm du lịch, các dịch vụ cung cấp, các tài nguyên du lịch thu hút du khách, có ranh giới hành chính để quản lý và có sự nhận diện về hình ảnh để xác định khả năng cạnh tranh trên thị trường” [19,tr.2] Trên cơ sở định nghĩa của UNWTO có thể phân biệt rõ: Điểm đến du lịch là một trong những yếu tố tạo ra sản phẩm du lịch. Sản phẩm có thể đánh giá được bằng tiền nhưng điểm đến không thề đánh giá như vậy. Hơn nữa, trong điểm đến du lịch còn có nhiều sản phẩm du lịch như các dịch vụ lưu trú, ăn uống, vận chuyển… Theo Luật du lịch (2017), “Điểm du lịch là nơi có tài nguyên du lịch được đầu tư, khai thác phục vụ khách du lịch” [8,tr.3] Có thể phân biệt hai loại điểm đến là điểm đến cuối cùng và điểm đến trung gian. Từ góc độ địa lý, điểm đến du lịch trở thành đối tượng nghiên cứu gắn với sự chuyển động của dòng khách cũng như ý nghĩa và sự tác động của dòng khách đối với điểm đến.
Đồng thời điểm đến là tập hợp tất cả các khía cạnh của du lịch trong một cơ cấu thống nhất bao gồm: Cầu, giao thông vận tải, cung và hoạt động marketing. Đặc điểm của điểm đến và Phân loại điểm đến du lịch 1. Đặc điểm chung của điểm đến: - Được thẩm định về mặt văn hóa: Hầu hết các khách thường cân nhắc điểm đến có đáng để đầu tư thời gian và tiền bạc đến viếng thăm hay không. Do đó có thể nói rằng điểm đến là kết quả của những thẩm định về văn hóa của khách thăm.
- Tính đa dạng: Các tiện nghi ở điểm đến thường phục vụ cho cả dân cư địa phương và khách tham quan. Tính đa dạng của điểm đến phụ thuộc vào sự phân biệt các loại tiện nghi chỉ phục vụ khách du lịch, dân cư địa phương hay hỗn hợp cả hai đối tượng trên. - Tính bổ sung: Thực tế cho thấy hỗn hợp các yếu tố cấu thành điểm đến có mối quan hệ mật thiết với nhau ở hầu hết các điểm đến du lịch. Chất lượng của mỗi yếu tố này và sự cung cấp dịch vụ của chúng cần có sự tương đồng với nhau một cách hợp lý.
Phân loại điểm đến du lịch Điểm đến du lịch được phân loại theo nhiều cách khác nhau dựa trên các tiêu chí khác nhau: - Căn cứ vào hình thức sở hữu: Có điểm đến thuộc sở hữu nhà nước và điểm đến thuộc sở hữu tư nhân. - Căn cứ vào địa hình: Có điểm đến vùng biển hay vùng núi. - Căn cứ vào vị trí quy hoạch: Có điểm đến thuộc trung tâm du lịch của vùng hay những điểm đến phụ cận. - Căn cứ vào giá trị tài nguyên du lịch: Có điểm đến có giá trị tài nguyên tự nhiên hay có giá trị văn hóa.
- Căn cứ vào thời gian: Có điểm đến phát triển nhiều năm, có điểm đến mới phát triển. - Căn cứ vào phạm vi và quy mô địa lý: Các điểm đến du lịch có thể được xác định theo nhiều quy mô khác nhau từ cấp độ đất nước, quốc gia (Việt Nam, Australia…), một khu vực rộng 16 z lớn bao gồm vài đất nước (bán đảo Đông Dương, châu Phi), một vùng (Normandy, Tây Nguyên…), một tỉnh hay một địa phận hành chính tương ứng (Quảng Bình, Thừa Thiên Huế…), hay một hòn đảo (Phú Quốc, Bali, Hawai…), tới một thành phố, thị trấn, làng hay một trung tâm độc lập có sức hút mãnh liệt (công viên quốc gia, Disneyland, Sentosa, Sơn Đoòng…). Dựa vào phạm vi người ta phân loại điểm đến thành 4 loại; Điểm đến cấp quốc tế: khu vực bao gồm nhiều hoặc một số quốc gia (Asian, Đông Dương…) Điểm đến là quốc gia: Việt Nam, Lào, Campuchia,… Điểm đến cấp vùng: bắc trung bộ, tây nam bộ,… Điểm đến cấp địa phương hoặc đơn vị hành chính cá biệt: Hà Nội, Hạ Long,… Ngoài ra ET, 2000, Điểm đến độc lập: chuỗi các điểm đến trong tour, hành trình… Bảng 1. Sự khác nhau giữa điểm đến du lịch và điểm tham quan Điểm đến du lịch Điểm tham quan Điểm đến du lịch là nơi hấp dẫn; thu Điểm tham quan chỉ thu hút đối hút đối tượng khách du lịch nghỉ ngơi tượng khách mang tính chất đi để học và tham quan với thời gian kéo dài hỏi với thời gian ngắn và khách tham hoặc lưu lại qua đêm.