CHƯƠNG 1.1 Một số khái niệm về du lịch 1.1 Khái niệm du lịch Với sự phát triển của hoạt động du lịch, các khái niệm về du lịch ngày càng được hoàn thiện và đa dạng. Có nhiều quan điểm khác nhau về du lịch được nêu ra. Theo định nghĩa của IUOTO (1962), du lịch được định nghĩa là sự tự nguyện chuyển đến một nơi khác biệt hoàn toàn với nơi ở thông thường của con người với mục tiêu không phải là vì mưu sinh, không phải là vì một nghề nghiệp hoặc kiếm kế sinh nhai. Tại hội nghị LHQ về du lịch tại Roma, Italia (21/8 - 5/9/1963), việc đưa ra định nghĩa về du lịch được thực hiện bởi các chuyên gia.
Theo đó, du lịch được xem như tổng hợp các mối quan hệ, hiện tượng và các hoạt động kinh tế mà xuất phát từ các cuộc hành trình và kỳ nghỉ của cá nhân hoặc tập thể ở bên ngoài nơi cư trú thường xuyên của họ, hoặc ở nước khác với mục đích hòa bình. Nơi mà họ lưu trú không phải là nơi làm việc của họ. Theo Luật Du lịch Việt Nam (2017), du lịch là các hoạt động có liên quan đến chuyến đi của con người ngoài nơi cư trú thường xuyên trong thời gian không quá 01 năm liên tục nhằm đáp ứng nhu cầu tham quan, nghỉ dưỡng, giải trí, tìm hiểu, khám phá tài nguyên du lịch hoặc kết hợp với mục đích hợp pháp khác Theo Luật Du lịch Việt Nam (2017), du lịch là các hoạt động có liên quan đến việc di chuyển của cá nhân khỏi nơi cư trú liên tục trong thời hạn không quá 01 năm liên tiếp để thoả mãn nhu cầu du lịch, nghỉ mát, tham quan, khảo sát, khai thác tiềm năng du lịch hoặc kết hợp với mục đích chính đáng khác Theo Luật du lịch Việt Nam, Điều 3 (có hiệu lực từ ngày 01 tháng 01 năm 2018), đã quy định rằng: 99 Du lịch là các dịch vụ có liên quan đến việc di chuyển của cá nhân khỏi nơi cư trú liên tục trong thời hạn không quá 01 năm liên tiếp để thoả mãn nhu cầu du lịch, nghỉ ngơi, thư giãn, hiểu biết, khám phá tiềm năng du lịch hoặc sử dụng với mục đích chính đáng khác. Khách du lịch là người đi du lịch hoặc phối hợp đi du lịch, trừ người đi học, làm việc để hưởng lương tại nơi khác.
Tài nguyên du lịch là cảnh sắc thiên nhiên, điều kiện tự nhiên và các giá trị văn hoá làm nền tảng góp phần xây dựng điểm du lịch, tuyến du lịch, tour du lịch, góp phần thoả mãn nhu cầu du lịch. Tài nguyên du lịch bao gồm tài nguyên du lịch tự nhiên và tài nguyên du lịch văn hoá. Khu vực du lịch là nơi được ưu tiên sử dụng tài nguyên của du lịch, được quy hoạch và đầu tư phát triển để phục vụ nhu cầu đa dạng của du khách. Khu du lịch bao gồm cả khu du lịch cấp tỉnh và khu du lịch quốc gia.
Hình thức du lịch cộng đồng là việc du lịch được liên kết chặt chẽ với thiên nhiên, phản ánh đúng bản sắc văn hóa của dân tộc, và có sự tham gia tích cực của cộng đồng dân cư. Ngoài ra, việc giáo dục học sinh tham gia vào công tác bảo tồn thiên nhiên cũng được thúc đẩy. Du lịch văn hoá là loại hình du lịch được xây dựng trên nền tảng các giá trị văn hóa, góp phần bảo tồn và phát huy giá trị văn hoá dân tộc, phát huy giá trị văn hóa mới của dân tộc. Môi trường du lịch là nơi diễn ra các hoạt động du lịch, bao gồm cả môi trường tự nhiên và xã hội.2 Chức năng của du lịch Theo Nguyễn Đức Tuy (2014), chức năng du lịch sẽ bao gồm: Chức năng đầu tiên là xác định sự công nhận của sản phẩm du lịch: Cũng giống như thị trường trong các nền kinh tế khác, vị trí của sản phẩm trong thị trường du lịch cũng thể hiện thông qua giá cả.
Dưới góc độ của nhà sản xuất, giá cả của sản phẩm du lịch là tổng chi phí thực tế đã làm ra sản phẩm. Trong khi đó, dưới góc độ 10 10 của người mua, giá cả là tổng tiền thực tế họ sẵn sàng thanh toán cho các công ty du lịch khi bán sản phẩm du lịch. Thông tin về nhu cầu du lịch sẽ được thông tin cho khách hàng và các doanh nghiệp hoạt động du lịch trên thị trường du lịch. Tình hình diễn biến của nhu cầu du lịch về giá cả, chủng loại, chất lượng sản phẩm và tình hình thị trường sẽ được thông tin đến.
Các thông tin trên sẽ giúp các doanh nghiệp có một cái nhìn rõ nét về sự tiếp nhận và phản hồi của khách hàng về chất lượng sản phẩm du lịch đã được cung ứng. Đồng thời, khách hàng sẽ có nhiều cơ sở để đưa ra quyết định lựa chọn tour du lịch thích hợp. Sau cùng, chức năng điều tiết và dự báo nhu cầu phát triển du lịch được xem là đặc biệt quan trọng. Thị trường du lịch thường xuyên có sự biến động và thay đổi, vì vậy việc dự báo là vô cùng quan trọng nhằm nắm bắt thời cơ và giảm thiểu rủi ro đối với phát triển du lịch.
Trạng thái cân đối về cung - cầu khó đạt được đối với thị trường du lịch, tuy nhiên, sự tham gia điều tiết từ phía Chính phủ là quan trọng đối với việc xây dựng các quyết sách kinh tế vĩ mô và chiến lược về du lịch thích hợp với mỗi thời kỳ. Việc đánh giá quan trọng của chức năng điều tiết và dự báo nhu cầu phát triển du lịch là không thể bỏ qua.3 Đặc điểm của sản phẩm du lịch Theo Smith (1994), 5 yếu tố của sản phẩm du lịch là: phần vật chất, giá trị văn hóa, lòng hiếu khách, quyền tự do lựa chọn và sự quan tâm của du khách. Các đặc điểm của sản phẩm du lịch mô tả như sau: Tài nguyên du lịch, bao gồm các yếu tố của tự nhiên và các hoạt động sáng tạo của con người, được gắn liền với sản phẩm du lịch. Sản phẩm du lịch được tạo ra chủ yếu từ tài nguyên du lịch, đó là một yếu tố quan trọng trong quá trình sản xuất.
Việc nhận thấy sự hấp dẫn của tài nguyên du lịch đã dẫn đến việc tạo ra các sản phẩm du lịch hấp dẫn. Sự nổi bật của những sản phẩm này trên thị trường du lịch đã được chú ý. Do đó, có thể khẳng định rằng, yếu tố quyết định thành công hoặc thất bại trong kinh doanh du lịch chính là sức hấp dẫn của sản phẩm du lịch. 11 Mối liên kết chặt chẽ giữa việc sản xuất và tiêu dùng được thể hiện rõ trong sản phẩm du lịch.
Các sản phẩm du lịch từ thiên nhiên như danh lam thắng cảnh, núi rừng, ao hồ, sông suối. không thể di chuyển, do đó du khách phải đến địa điểm có sản phẩm du lịch để sử dụng và làm thỏa mãn nhu cầu của mình. Điều này khiến cho sản phẩm du lịch bị liên kết với khả năng không thay đổi được và thể hiện tính nhất quán giữa quá trình sản xuất và quá trình tiêu dùng sản phẩm du lịch. Sự hiệu quả của kinh doanh du lịch phụ thuộc vào từng sản phẩm du lịch.
Sự đa dạng của sản phẩm du lịch sẽ thu hút khách du lịch, tuy nhiên, chu kỳ phát triển của sản phẩm du lịch cũng tương tự như các sản phẩm khác với 4 giai đoạn: phát triển - tăng trưởng - bão hoà - suy thoái. Một trong những mục tiêu của việc nâng cao hiệu quả kinh doanh du lịch là kéo dài thời gian tăng trưởng, giảm thiểu thời gian suy thoái của từng sản phẩm du lịch. Có ba mức độ được xác định cho một sản phẩm du lịch. Sản phẩm dịch vụ chính: là thành quả của sự đáp ứng mong muốn chính của khách hàng hoặc những lợi ích riêng biệt so với các sản phẩm khác như sân golf, khu nghỉ dưỡng hoặc các trung tâm nghỉ mát.
Sản phẩm du lịch hình thức: Sản phẩm du lịch hình thức là sản phẩm mà khách hàng sẽ được trải nghiệm khi mua hoặc chọn lựa. Nó bao gồm các bộ phận cụ thể như phòng ốc, nhà hàng và thiết bị. Sản phẩm này tạo ra trải nghiệm du lịch độc đáo và thu hút khách hàng bằng việc cung cấp không gian và dịch vụ chất lượng. Sản phẩm du lịch mở rộng là tập hợp các yếu tố vật chất và tâm lý để cung ứng tới du khách.
Hình ảnh và tính chất của sản phẩm du lịch mở rộng dễ nhận biết với du khách, thông qua các yếu tố hữu hình như không gian, phong cảnh, sắc màu và các yếu tố tâm lý như không khí, nếp sinh hoạt. Sản phẩm du lịch gắn kết mật thiết với sự cung ứng hàng hoá, sản phẩm và tiện ích phục vụ du khách. Nó được sinh ra từ việc tổng hợp của các yếu tố thiên nhiên, cơ sở vật chất và hoạt động du lịch ở một vùng hoặc khu vực nhất định.2 Phát triển và điều kiện phát triển du lịch 1.1 Khái niệm phát triển du lịch Theo Nguyễn Đức Tuy (2014), Năm (05) nội dung sau có thể tập trung để hiểu rõ hơn về sự phát triển của ngành du lịch: Đầu tiên, sự gia tăng về số lượng khách du lịch và thu nhập từ du lịch cũng như qui mô kĩ thuật và việc làm tăng thêm từ ngành du lịch đã được ghi nhận. Thứ hai, sự hiện đại hoá của ngành du lịch đã tạo ra một bước thay đổi lớn trong cách thức tiến hành du lịch.
Điều này được biểu hiện thông qua sự hữu hiệu do các hoạt động du lịch đem lại. Cụ thể, sản phẩm du lịch, cơ sở hạ tầng và phương thức dịch vụ đã trở nên hiện đại hoá, đi đôi với việc nâng cấp và mở rộng hạ tầng phục vụ du lịch. Sau đó, việc tham gia tự nguyện và tích cực trong sự tham dự đã được ghi nhận bởi phía cộng đồng, người dân, chính quyền sở tại cùng cộng đồng kinh doanh du lịch. Sự chú trọng của họ đang dần dần được đặt vào tinh thần cộng đồng và sự hài hòa về lợi ích.
Hiện tại, sự bùng nổ du lịch không tác động nhiều đến việc đi du lịch của những thế hệ sau này. Cuối cùng, sự tăng trưởng của hoạt động du lịch cũng phải có sự cân bằng giữa ba yếu tố: sản xuất, văn hoá và môi trường. Trên mặt sản xuất, việc đảm bảo sự phát triển theo thời gian và sự tăng trưởng bền vững phải căn cứ trên việc nâng cao chất lượng dịch vụ và hiệu quả lao động, chứ không chỉ là dựa trên việc gia tăng số lượng nguyên vật liệu đầu vào.