phần mở đầu, kết luận và danh mục tài liệu tham khảo, nội dung luận văn gồm 2 chương, 5 tiết. 6 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com Chƣơng 1 MỘT SỐ VẤN ĐỀ VỀ HỆ THỐNG CHÍNH TRỊ VÀ HỆ THỐNG CHÍNH TRỊ CƠ SỞ 1. Nhận thức chung về hệ thống chính trị và hệ thống chính trị cơ sở 1. Hệ thống chính trị và hệ thống chính trị xã hội chủ nghĩa 1.
Hệ thống chính trị Thuật ngữ "hệ thống chính trị" xuất hiện từ rất sớm trong lịch sử, theo quan điểm của chủ nghĩa Mác - Lênin, chính trị và hệ thống chính trị là sản phẩm của quan hệ giai cấp và đấu tranh giai cấp, là sản phẩm của một giai đoạn lịch sử nhất định. Khi nghiên cứu về thiết chế chính trị và cách thức tổ chức của một xã hội, C.Ăngghen đã tiếp cận khái niệm hệ thống chính trị như một chế độ chính trị theo tính hệ thống của nó và sử dụng những thuật ngữ tương đương như: "hệ thống cai trị", "hệ thống đẳng cấp chính trị", "cơ cấu chính trị", "hình thức chính trị", "thiết chế xã hội và chính trị", "cơ cấu chính quyền".vv Kế thừa và phát triển những tư tưởng về dân chủ và hệ thống chính trị của C.Lênin tiếp tục hoàn thiện khái niệm dân chủ và hệ thống chính trị trong thời kỳ quá độ lên chủ nghĩa xã hội. Trên thực tế, V.Lênin chưa sử dụng khái niệm "hệ thống chính trị" trong các bài nói, bài viết của mình, nhưng ông thường dùng khái niệm "chuyên chính vô sản" để nghiên cứu về thiết chế chính trị của xã hội. Mà hệ thống chuyên chính vô sản theo quan niệm của Lênin bao gồm: Nhà nước của giai cấp công nhân, Đảng Cộng sản của giai cấp công nhân giữ vai trò lãnh đạo nhà nước và các tổ chức quần chúng mà tiêu biểu là công đoàn.
Như vậy, nếu xét theo nội hàm, những thuật ngữ mà C.Ăngghen đưa ra và được V.Lênin kế thừa, phát triển với thuật ngữ hệ thống chính trị hiện đại có liên quan chặt chẽ với nhau và được hiểu là tương đồng. Đối với khoa học chính trị hiện đại, hệ thống chính trị là một phạm trù rất quan trọng, bởi vì nó tổng hợp những vấn đề của thực tiễn chính trị. Hơn nữa, những vấn đề đó không phải được xem xét rời rạc, lộn xộn, biệt lập mà là xem xét trong một chỉnh thể có tính hệ thống, có hình thái phát sinh, phát triển, có chủ thể, đối tượng, với các mối quan hệ chức năng, theo những vị trí, vai trò nhất định; có 7 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com "đầu vào" và "đầu ra"; có nội dung và hình thức, có hiện tượng và bản chất. Vì vậy, hiện nay quan niệm về hệ thống chính trị còn rất khác nhau, phụ thuộc vào khuynh hướng, trường phái chính trị học khác nhau.
Ở phương Tây, có hai cách tiếp cận cơ bản về hệ thống chính trị. Thứ nhất, cách tiếp cận thể chế: coi hệ thống chính trị là tập hợp các thể chế chính trị (gồm các tổ chức nhà nước và các tổ chức chính trị - xã hội) và những mối quan hệ qua lại giữa chúng. Thứ hai, cách tiếp cận hệ thống: coi hệ thống chính trị không chỉ bao gồm cấu trúc thể chế và các quan hệ giữa chúng, mà còn là những chuẩn mực chính trị, vai trò chính trị, hành vi chính trị. Từ hai cách tiếp cận cơ bản này phát triển nên một số quan điểm khác nhau về hệ thống chính trị như: Nhà chính trị học Mỹ D.Istons, trong tác phẩm Hệ thống chính trị (1953), Giới hạn sự phân tích chính trị (1965) cho rằng: "Hệ thống chính trị giống như một bộ máy tự phát triển, tự điều tiết và phản ứng với những tác động từ bên ngoài.
Hệ thống đó có "đầu vào", đó là nơi thu nhận những tác động, yêu cầu, ủng hộ. của môi trường xã hội và văn hóa xã hội quanh nó. Còn "đầu ra" là những quyết định chính trị và hành động chính trị để thực hiện các quyết định đó" [43, tr. Cách tiếp cận khác của nhà chính trị học Mỹ G.Almold cho rằng: "Hệ thống chính trị đó là các kiểu khác nhau của hành vi chính trị, của các tổ chức nhà nước cũng như phi nhà nước.
Các kiểu hành vi đó được chia ra hai cấp độ là: thể chế và định hướng" [43, tr. Một số cách tiếp cận khác cho rằng: "Hệ thống chính trị là cơ chế để thực hiện và giải quyết các vấn đề, đồng thời để hoạch định và kiểm soát sự thực hiện các quyết định cũng như kiểm soát các quan hệ quản lý của Nhà nước" [43, tr. Đến đầu những năm 80, khái niệm hệ thống chính trị được khẳng định trong các tài liệu triết học, chính trị học của Liên Xô. Hệ thống chính trị được hiểu theo cách tiếp cận hình thái kinh tế - xã hội, là bộ phận của thượng tầng kiến trúc được quyết định bởi hạ tầng kinh tế, theo kết cấu xã hội giai cấp.
Hệ thống chính trị là một kiểu xác định của hình thái kinh tế - xã hội. Hiện nay một số nhà khoa học Nga coi hệ thống chính trị như một tổ hợp phức tạp các thể chế nhà nước, các đảng chính trị, các tổ chức xã hội, trong khuôn khổ đó diễn ra đời sống chính trị và thực thi quyền lực nhà nước, quyền lực xã hội. 8 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com Ở nước ta, đã có nhiều công trình nghiên cứu, đề tài khoa học đề cập đến hệ thống chính trị, hoặc những khía cạnh khác nhau của hệ thống chính trị, đã có không ít định nghĩa hệ thống chính trị được nêu ra. Có thể khái quát theo hai quan niệm: Quan niệm thứ nhất, xem hệ thống chính trị chỉ bao gồm những tổ chức chính trị - xã hội mang bản chất của giai cấp cầm quyền, hoặc phục vụ cho quyền lực chính trị của giai cấp đó.
Theo đó, hệ thống chính trị đồng nhất với phạm trù "hệ thống chuyên chính của giai cấp cầm quyền". Quan niệm thứ hai, xem trong hệ thống chính trị, ngoài hệ thống chuyên chính của giai cấp cầm quyền với tư cách là bộ phận cơ bản, quan trọng nhất, quy định bản chất và chức năng cơ bản của toàn bộ hệ thống, còn có các tổ chức, các thiết chế chính trị hợp pháp khác. Theo quan niệm này có thể hiểu: "Hệ thống chính trị là một chỉnh thể bao gồm Nhà nước, các Đảng chính trị hợp pháp, các tổ chức chính trị - xã hội hợp pháp, trong đó, vai trò chủ đạo thuộc về các thiết chế của giai cấp cầm quyền để tác động vào các quá trình kinh tế - xã hội nhằm củng cố, duy trì và phát triển chế độ xã hội đương thời" [19, tr. Nhìn chung, ở Việt Nam, cách tiếp cận khái niệm hệ thống chính trị là mô tả các yếu tố thực thể cơ bản cấu thành và phản ánh chức năng tổng quát của hệ thống chính trị.
Phù hợp với quan điểm đó, có thể nêu lên định nghĩa chung về hệ thống chính trị như sau: "Hệ thống chính trị là tổ hợp có tính chỉnh thể các thể chế chính trị (các cơ quan quyền lực nhà nước, các đảng chính trị, các tổ chức và các phong trào chính trị.) được xây dựng trên các quyền và chuẩn mực xã hội, phân bố theo một kết cấu chức năng nhất định, vận hành theo những nguyên tắc, cơ chế và quan hệ cụ thể, nhằm thực thi quyền lực chính trị" [55, tr. Như vậy, có thể thấy, hệ thống chính trị là một hệ thống cấu trúc, một chỉnh thể bao gồm các bộ phận cấu thành, có quan hệ mật thiết với nhau, có vị trí, chức năng, vai trò khác nhau. Hệ thống ấy được thể hiện ở những cấp khác nhau: trung ương, địa phương, cơ sở. Cấu trúc hệ thống chính trị rất đa dạng, ở mỗi quốc gia lại có đặc thù khác nhau, nhưng cơ bản gồm 3 bộ phận: Đảng chính trị, Nhà nước, các tổ chức chính trị - xã hội hợp pháp.
Hệ thống chính trị xã hội chủ nghĩa Trong các xã hội nô lệ, phong kiến, tư bản tuy trình độ phát triển về mọi mặt rất khác nhau, nhưng đều có chung bản chất là dựa trên cơ sở của chế độ chiếm hữu 9 TIEU LUAN MOI download : skknchat@gmail.com tư nhân về tư liệu sản xuất và duy trì quyền áp bức bóc lột của giai cấp thống trị đối với đông đảo nhân dân lao động. Vì vậy, hệ thống chính trị của các chế độ xã hội ấy hình thành và phát triển với quá trình vận động của mâu thuẫn giữa các giai cấp đối kháng. Sự vận động của mâu thuẫn giai cấp trong các chế độ người áp bức, bóc lột người, gắn với cuộc đấu tranh của nhân dân lao động và các lực lượng tiến bộ chống lại chế độ xã hội đó, làm thay đổi các hệ thống chính trị theo hướng tiến bộ, hoặc thủ tiêu thay thế nó bằng một hệ thống chính trị dân chủ, tiến bộ hơn. Ở các nước xã hội chủ nghĩa, hệ thống chính trị ra đời dựa trên tiền đề chính trị là thắng lợi của cuộc cách mạng xã hội chủ nghĩa, giai cấp công nhân giành chính quyền, thiết lập chuyên chính vô sản, tiến hành cải tạo xã hội cũ, xây dựng xã hội mới.
Vì vậy, giai cấp công nhân và nhân dân lao động là chủ thể thực sự của quyền lực chính trị, tự định đoạt quyền chính trị của mình. Dù đã trải qua những thăng trầm, biến cố trong quá trình phát triển, nhưng hệ thống chính trị xã hội chủ nghĩa vẫn luôn kiên định và nhất quán mục tiêu xây dựng xã hội công bằng, dân chủ, không có sự đối kháng giai cấp, không có sự phân biệt giàu nghèo. Hệ thống chính trị xã hội chủ nghĩa được nghiên cứu từ nhiều góc độ khác nhau, tùy theo góc độ tiếp cận, các nhà nghiên cứu đưa ra các định nghĩa khác nhau. Tuy nhiên, có thể thấy rõ điểm chung mà các định nghĩa nêu lên là xem hệ thống chính trị xã hội chủ nghĩa là cách thức tổ chức quyền lực chính trị mà giai cấp công nhân nắm quyền thực hiện phù hợp với lợi ích của giai cấp mình.
Các tác giả trong cuốn "Đổi mới và tăng cường hệ thống chính trị ở nước ta trong giai đoạn mới", nhà xuất bản Chính trị quốc gia (1999) đã khẳng định: "Hệ thống chính trị xã hội chủ nghĩa là một chỉnh thể bao gồm Nhà nước chuyên chính vô sản, Đảng Cộng sản và các tổ chức chính trị - xã hội hợp pháp và mối quan hệ qua lại giữa các yếu tố nhằm đảm bảo quyền lực của nhân dân" [6, tr.