§¹i häc quèc gia hµ néi Tr-êng ®¹i häc kinh tÕ ---------------------- D-¬ng ThÞ Miªn ChuyÓn dÞch c¬ cÊu kinh tÕ n«ng th«n ë TØnh h-ng yªn Chuyªn ngµnh: Kinh tÕ chÝnh trÞ M· sè: 603101 LuËn v¨n th¹c sÜ kinh tÕ chÝnh trÞ Ng-êi h-íng dÉn khoa häc: TS. NguyÔn Ngäc Thanh Hµ Néi – 2009 z Môc lôc Trang phô b×a Môc lôc Danh môc ch÷ viÕt t¾t Danh môc b¶ng biÓu Më ®Çu Ch-¬ng 1 Mét sè vÊn ®Ò lý luË n vµ thùc tiÔn vÒ chuyÓn dÞch c¬ cÊu kinh tÕ n«ng th«n. C¬ cÊu kinh tÕ n«ng th«n .C¬ cÊu kinh tÕ n«ng th«n. ChuyÓn dÞch c¬ cÊu kinh tÕ n«ng th«n.
Yªu cÇu kh¸ch quan cña qu¸ tr×nh chuyÓn dÞch c¬ cÊu kinh tÕ n«ng th«n ë n-íc ta. Néi dung chuyÓn dÞch c¬ cÊu kinh tÕ n«ng th«n. C¸c chØ tiªu ph¶n ¸nh vµ nh©n tè t¸c ®éng ®Õn chuyÓn dÞch c¬ cÊu kinh tÕ n«ng th«n. Kinh nghiÖm chuyÓn dÞch c¬ cÊu kinh tÕ n«ng th«n cña mét sè tØnh.
ChuyÓn dÞch c¬ cÊu kinh tÕ n«ng th«n ë Phó Thä. ChuyÓn dÞch c¬ cÊu kinh tÕ n«ng th«n ë VÜnh Phóc. Mét sè bµi häc rót ra cho qu¸ tr×nh chuyÓn dÞch kinh tÕ n«ng th«n ë tØnh H-ng Yªn. 35 Ch-¬ng 2 Thùc tr¹ng chuyÓn dÞch c¬ cÊu kinh tÕ n«ng th«n ë tØnh H-ng Yªn.
Nh÷ng nh©n tè ¶nh h-ëng ®Õn qu¸ tr×nh chuyÓn dÞch c¬ cÊu kinh tÕ ë tØnh H-ng Yªn. D©n sè vµ nguån nh©n lùc. T×nh h×nh chuyÓn dÞch c¬ cÊu kinh tÕ n«ng th«n ë tØnh H-ng Yªn giai ®o¹n 1997-2008. ChuyÓn dÞch c¬ cÊu GDP theo ngµnh.
Qu¸ tr×nh chuyÓn dÞch c¬ cÊu lao ®éng. Ph¸t triÓn thuû lîi ho¸, ®iÖn khÝ ho¸, c¬ giíi ho¸ vµ ¸p dông tiÕn bé khoa häc kü thuËt trong s¶n xuÊt n«ng nghiÖp, n«ng th«n. C«ng nghiÖp chÕ biÕn n«ng s¶n. TiÓu thñ c«ng nghiÖp.
Ph¸t triÓn kÕt cÊu h¹ tÇng vµ ®« thÞ ho¸; x©y dùng ®êi sèng v¨n ho¸ x· héi vµ ph¸t triÓn nguån nh©n lùc. §¸nh gi¸ chung vÒ thùc tr¹ng chuyÓn dÞch c¬ cÊu kinh tÕ n«ng th«n tØnh H-ng Yªn giai ®o¹n 1997-2008. Nh÷ng kÕt qu¶ ®¹t ®-îc. Nh÷ng h¹n chÕ vµ nguyªn nh©n.
Quan ®iÓm vµ gi¶i ph¸p c¬ b¶n nh»m chuyÓn dÞch c¬ cÊu kinh tÕ n«ng th«n ë tØnh H-ng Yªn trong thêi gian tíi. Bèi c¶nh quèc tÕ, trong n-íc vµ cña tØnh .1 Bèi c¶nh quèc tÕ. Bèi c¶nh trong n-íc vµ cña tØnh. Nh÷ng gi¶i ph¸p c¬ b¶n thóc ®Èy qu¸ tr×nh chuyÓn dÞch c¬ cÊu kinh tÕ n«ng th«n ë tØnh H-ng Yªn.
93 KÕt luËn vµ kiÕn nghÞ. 113 Tµi liÖu tham kh¶o. 116 120 z CHƢƠNG 1 MỘT SỐ VẤN ĐỀ LÝ LUẬ N VÀ THỰC TIỄN VỀ CHUYỂN DỊCH CƠ CẤU KINH TẾ NÔNG THÔN 1. Cơ cấu kinh tế nông thôn 1.
Cơ cấu kinh tế 1. Khái niệm Sự phát triển của lực lượng sản xuất đã thúc đẩy phân công lao động xã hội. Các ngành, lĩnh vực được phân chia theo tính chất sản phẩm, chuyên môn kỹ thuật. Khi các ngành, các lĩnh vực kinh tế được hình thành, nó đòi hỏi phải giả quyết mối quan hệ giữa chúng với nhau.
Mối quan hệ đó vừa thể hiện sự hợp tác, hỗ trợ nhau, song cũng cạnh tranh với nhau để phát triển. Sự phân công và mối quan hệ hợp tác trong hệ thống nhất là tiền đề trong quá trình hình thành cơ cấu kinh tế. “Cơ cấu” là một phạm trù triết học phản ánh cấu trúc bên trong của một đối tượng. Khi nghiên cứu cơ cấu của một đối tượng nào đó, chúng ta thường tiếp cận đến tập hợp những mối quan hệ cơ bản và tỷ lệ giữa các bộ phận hợp thành của một hệ thống trong một thời gian nhất định.
Như vậy, cơ cấu không chỉ là những biểu hiện tỷ lệ bằng số đơn thuần giữa các bộ phận hợp thành, mà còn thể hiện mối quan hệ biện chứng, mối liên kết hữu cơ giữa các yếu tố, các bộ phận hợp thành của một chỉnh thể, hay nói cách khác, cơ cấu là thuộc tính của một hệ thống. Bởi vậy, khi nghiên cứu về cơ cấu của một đối tượng nào đó không thể không có cách tiếp cận hệ thống đối với nó. Theo cách tiếp cận như vậy, có thể nói, cơ cấu của nền kinh tế quốc dân (trên phương diện cơ cấu của ngành kinh tế vĩ mô) là tổng thể những mối quan hệ giữa các bộ phận hợp thành nền kinh tế, như các lĩnh vực sản xuất, phân phối, lưu thông, tiêu dùng…, các ngành kinh tế (công nghiệp, nông 1 z nghiệp, dịch vụ,…), các thành phần kinh tế, các vùng kinh tế… Đó là những yếu tố, những bộ phận hợp thành một chỉnh thể - nền kinh tế quốc dân. Như vậy, “cơ cấu kinh tế” là một khái niệm rộng và quá trình hình thành, phát triển của nó chính là quá trình thực tế ra đời và xác lập của một phương thức sản xuất.
Chính toàn bộ những quan hệ giữa những người đảm nhiệm sản xuất với nhau và giữa họ với tự nhiên – tức là những điều kiện trong đó họ tiến hành sản xuất - toàn bộ những quan hệ đó hợp thành những quan hệ xã hội, xét về mặt cơ cấu kinh tế của nó. Xét theo lý luận kinh tế chính trị, cơ cấu kinh tế gồm hai mặt hợp thành là hệ thống quan hệ sản xuất và lực lượng sản xuất. Khi phân tích quá trình sản xuất động xã hội, học thuyết của C. Mác cũng nhấn mạnh, cơ cấu kinh tế của xã hội là toàn bộ những quan hệ sản xuất phù hợp với một quá trình phát triển nhất định của các lực lượng sản xuất vật chất, đó là tính thống nhất giữa lực lượng sản xuất và quan hệ sản xuất trong khái niệm cơ cấu kinh tế, là kết quả của sự phản ánh mối quan hệ biện chứng giữa lực lượng sản xuất, quan hệ sản xuất và kiến trúc thượng tầng.
Cơ cấu kinh tế còn thể hiện trên cả hai mặt: chất lượng và số lượng. Cơ cấu là một sự phân chia về chất lượng và một tỷ lệ về số lượng của những quá trình sản xuất xã hội. Tựu trung, có thể hiểu, cơ cấu kinh tế là một phạm trù kinh tế, là tổng thể các mối quan hệ lao động và phát triển kỹ thuật một cách mạnh mẽ làm thay đổi toàn bộ hay phần lớn về chất lượng cũng như số lượng tương đối ổn định của các yếu tố kinh tế hoặc các bộ phận của lực lượng sản xuất và quan hệ sản xuất trong một hệ thống tái sản xuất xã hội, với những điều kiện kinh tế xã hội nhất định, vào một khoảng thời gian nhất định. Phân loại cơ cấu kinh tế 2 z Để quan sát sự chuyển dịch của cơ cấu kinh tế, nhất thiết phải nghiên cứu làm rõ các loại hình cơ cấu kinh tế.
Từ góc độ nhìn nhận của quá trình phân công lao động xã hội và tái sản xuất xã hội, có thể phân chia cơ cấu kinh tế theo các loại cơ cấu khác nhau. Các loại cơ cấu đều biểu hiện tính chất, đặc trưng chủ yếu của chúng, cụ thể gồm: cơ cấu kinh tế ngành, xét theo góc độ phân công lao động xã hội theo ngành; cơ cấu kinh tế lãnh thổ, xét theo góc độ phân công lao động theo vùng lãnh thổ; cơ cấu thành phần kinh tế, xét theo góc độ quan hệ sở hữu; cơ cấu kinh tế kỹ thuật, xét theo góc độ trình độ khoa học, công nghệ. Cơ cấu ngành kinh tế Cơ cấu ngành kinh tế là tổ hợp ngành kinh tế được hình thành trên các tương quan tỷ lệ, biểu hiện mối quan hệ tổng hợp giữa các ngành với nhau và phản ánh trình độ phân công lao động xã hội của nền kinh tế và trình độ phát triển của lực lượng sản xuất. Cơ cấu ngành kinh tế quyết định cơ cấu lãnh thổ và cơ cấu thành phần kinh tế.
Cơ cấu lãnh thổ là sự hợp lý hoá cơ cấu ngành trên mỗi vùng lãnh thổ, kết hợp giữa chúng một cách tối ưu, cơ cấu thành phần kinh tế là sự vận động của từng loại thành phần kinh tế trong quá trình phát triển các ngành và các vùng lãnh thổ nhằm phát huy đến mức cao nhất sức mạnh kinh tế của từng vùng và toàn bộ nền kinh tế. Việc nghiên cứu cơ cấu ngành kinh tế là nhằm tìm ra những cách thức duy trì tỷ lệ hợp lý của chúng và những lĩnh vực cần ưu tiên tập trung các nguồn lực có hạn của quốc gia trong mỗi thời kỳ, thúc đẩy sự phát triển của toàn bộ nền kinh tế quốc dân một cách nhanh nhất, hiệu quả nhất. Biểu thị cơ cấu ngành kinh tế bằng vị trí, tỷ trọng của mỗi ngành trong hệ thống nền kinh tế quốc dân. Cơ cấu ngành kinh tế là biểu hiện quan trọng nhất và đặc trưng nhất của cơ cấu kinh tế 3 z Để xem xét số lượng các ngành tạo nên nền kinh tế và chất lượng các mối quan hệ giữa chúng với nhau ra sao, người ta thường chia nền kinh tế thành các nhóm ngành để quan sát.
Về mặt định lượng, cơ cấu ngành kinh tế bao gồm số ngành kinh tế và tỷ trọng mỗi ngành đó trong tổng thể nền kinh tế quốc dân; về mặt định tính, cơ cấu ngành thể hiện mối quan hệ giữa các ngành kinh tế và vị trí của mỗi ngành trong nền kinh tế quốc dân. Cơ cấu theo ba nhóm ngành lớn: nhóm ngành nông lâm ngư nghiệp gồm các ngành trồng trọt, chăn nuôi, lâm nghiệp và ngư nghiệp; nhóm ngành công nghiệp, xây dựng gồm các ngành công nghiệp chế biến, công nghiệp khai thác, công nghiệp sản xuất hàng tiêu dùng và xuất khẩu, công nghiệp lọc dầu; nhóm ngành dịch vụ gồm các ngành thương mại, du lịch, giao thông vận tải, tài chính ngân hàng, bưu điện và các ngành dịch vụ khác. Việc phân tích cơ cấu của nền kinh tế theo các khu vực dựa trên cơ sở phân công lao động xã hội, tuy nhiên vẫn chưa thể thấy rõ những hạt nhân cần có của chính cơ cấu. Không phải khi nào tỷ trọng công nghiệp cao cũng nói lên cơ cấu kinh tế hiện đại hoặc cơ cấu kinh tế có hiệu quả.
Chẳng hạn, khi tỷ trọng công nghiệp chiếm trong GDP lớn và tỷ lệ nông, lâm, thuỷ sản qua chế biến tuy cao nhưng năng suất lao động thấp, ngân sách thu được ít, để tạo ra một đơn vị GDP cần mức tiêu hao điện năng lớn. thì cơ cấu kinh tế đó không hiệu quả. Cơ cấu theo hai nhóm ngành dựa trên phương thức, công nghệ sản xuất: Nông nghiệp và phi nông nghiệp.