Luận Văn Thạc Sĩ Về Vấn Đề Chấn Hưng Thực Nghiệp Trên Diễn Đàn Báo Chí Việt Nam Đầu Thế Kỷ XX

Luận văn thạc sĩ USSH phân tích vấn đề chấn hưng thực nghiệp trên diễn đàn báo chí Việt Nam đầu thế kỷ XX, cung cấp cái nhìn sâu sắc.

Chuyên ngành

Lịch Sử

Người đăng

Ẩn danh

Thể loại

Luận Văn Thạc Sĩ

2014

128
3
0

Phí lưu trữ

35 Point

Mục lục chi tiết

LỜI CAM ĐOAN

LỜI CẢM ƠN

1. CHƯƠNG 1: DÒNG BÁO CHÍ TIẾNG VIỆT Ở VIỆT NAM ĐẦU THẾ KỶ XX

1.1. Sự ra đời của dòng báo chí tiếng Việt

1.2. Một số nội dung cơ bản của báo chí tiếng Việt đầu thế kỷ XX

1.3. Một số tờ báo có khuynh hướng “thực nghiệp” tiêu biểu

2. CHƯƠNG 2: HOẠT ĐỘNG CHẤN HƯNG THỰC NGHIỆP CỦA TẦNG LỚP NHÀ NHO CẤP TIẾN QUA BÁO CHÍ TIẾNG VIỆT NHỮNG NĂM 1906-1908

2.1. Vài nét về tầng lớp nhà nho cấp tiến Việt Nam đầu thế kỷ XX

2.2. Nhà nho cấp tiến luận bàn về thực nghiệp, chấn hưng thực nghiệp

2.3. Một số hoạt động thực nghiệp tiêu biểu của nhà nho cấp tiến Việt Nam trên diễn đàn báo chí đầu thế kỷ XX

3. CHƯƠNG 3: GIAI CẤP TƯ SẢN VỚI VẤN ĐỀ CHẤN HƯNG THỰC NGHIỆP QUA DIỄN ĐÀN BÁO CHÍ Ở VIỆT NAM THỜI KỲ 1914-1929

3.1. Sự ra đời của giai cấp tư sản Việt Nam

3.2. Giai cấp tư sản với vấn đề thực nghiệp, chấn hưng thực nghiệp ở Việt Nam trên báo chí tiếng Việt (1914-1929)

3.3. Đánh giá vai trò của thực nghiệp

3.4. Nhận thức về các ngành kinh tế

3.5. Một số hoạt động chấn hưng thực nghiệp tiêu biểu của giai cấp tư sản phản ánh trên diễn đàn báo chí (1914-1929)

3.5.1. Cổ động thực nghiệp

3.5.2. Phong trào chấn hưng nội hóa, bài trừ ngoại hóa

3.5.3. Hoạt động quảng cáo, hội chợ, triển lãm

3.5.4. Phong trào tẩy chay tư sản Hoa kiều (1919)

3.5.5. Phong trào chống độc quyền thương cảng Sài Gòn (1923)

3.5.6. Một số nhà thực nghiệp tiêu biểu

3.5.6.1. Nguyễn Chánh Sắt (1869 - 1947)
3.5.6.2. Bạch Thái Bưởi (1874 - 1932)
3.5.6.3. Trương Văn Bền (1883 - 1956)

TÀI LIỆU THAM KHẢO

PHỤ LỤC

Tóm tắt

I. Tổng Quan Về Chấn Hưng Thực Nghiệp Trên Diễn Đàn Báo Chí Việt Nam

Chấn hưng thực nghiệp là một phong trào quan trọng trong lịch sử Việt Nam đầu thế kỷ XX. Phong trào này không chỉ phản ánh sự chuyển mình của nền kinh tế mà còn thể hiện tinh thần yêu nước của các tầng lớp xã hội. Trên diễn đàn báo chí, các nhà nho cấp tiến và tư sản đã sử dụng báo chí như một công cụ để tuyên truyền và cổ động cho các hoạt động thực nghiệp. Các tờ báo như Nông cổ mín đàm, Thực nghiệp dân báo đã đóng vai trò quan trọng trong việc truyền tải thông điệp và khuyến khích sự tham gia của cộng đồng vào phong trào này.

1.1. Lịch Sử Hình Thành Chấn Hưng Thực Nghiệp

Phong trào chấn hưng thực nghiệp bắt đầu từ những năm đầu thế kỷ XX, khi các nhà nho cấp tiến nhận ra rằng con đường vũ trang không phải là giải pháp duy nhất cho vấn đề cứu nước. Họ đã tìm kiếm các phương thức mới để phát triển kinh tế, trong đó có việc khôi phục và phát triển các ngành nghề truyền thống. Các tờ báo đã trở thành diễn đàn để thảo luận và đề xuất các giải pháp cho vấn đề này.

1.2. Vai Trò Của Báo Chí Trong Phong Trào Chấn Hưng

Báo chí đã đóng vai trò quan trọng trong việc truyền tải thông tin và ý tưởng của phong trào chấn hưng thực nghiệp. Các nhà báo không chỉ là người đưa tin mà còn là những người dẫn dắt dư luận, khuyến khích sự tham gia của cộng đồng vào các hoạt động thực nghiệp. Họ đã sử dụng ngôn ngữ sắc bén và các lập luận thuyết phục để thu hút sự chú ý của độc giả.

II. Những Thách Thức Đối Với Chấn Hưng Thực Nghiệp Trên Diễn Đàn Báo Chí

Mặc dù phong trào chấn hưng thực nghiệp đã thu hút được sự quan tâm của nhiều tầng lớp xã hội, nhưng nó cũng phải đối mặt với nhiều thách thức. Sự đàn áp của thực dân Pháp và những khó khăn trong việc huy động nguồn lực đã làm cho phong trào gặp nhiều trở ngại. Các tờ báo thường xuyên bị kiểm duyệt và gặp khó khăn trong việc phát hành, điều này đã ảnh hưởng đến khả năng truyền tải thông điệp của phong trào.

2.1. Sự Đàn Áp Của Thực Dân Pháp

Thực dân Pháp đã sử dụng báo chí như một công cụ để kiểm soát thông tin và đàn áp các phong trào yêu nước. Nhiều tờ báo đã bị đóng cửa hoặc bị kiểm duyệt nghiêm ngặt, làm giảm khả năng truyền tải thông điệp của phong trào chấn hưng thực nghiệp.

2.2. Khó Khăn Trong Việc Huy Động Nguồn Lực

Phong trào chấn hưng thực nghiệp cần một nguồn lực tài chính và nhân lực lớn để có thể thực hiện các hoạt động. Tuy nhiên, trong bối cảnh kinh tế khó khăn và sự kiểm soát chặt chẽ của thực dân, việc huy động nguồn lực trở nên rất khó khăn.

III. Phương Pháp Chấn Hưng Thực Nghiệp Qua Diễn Đàn Báo Chí

Để đối phó với những thách thức, các nhà nho cấp tiến và tư sản đã áp dụng nhiều phương pháp khác nhau để thúc đẩy phong trào chấn hưng thực nghiệp. Họ đã tổ chức các hội thảo, viết bài trên báo chí và kêu gọi sự tham gia của cộng đồng. Các tờ báo đã trở thành nơi để thảo luận và đề xuất các giải pháp cho vấn đề thực nghiệp.

3.1. Tổ Chức Hội Thảo Và Diễn Đàn

Các nhà nho cấp tiến đã tổ chức nhiều hội thảo và diễn đàn để thảo luận về các vấn đề thực nghiệp. Những sự kiện này không chỉ thu hút sự quan tâm của giới trí thức mà còn của đông đảo công chúng, tạo ra một không khí sôi nổi cho phong trào.

3.2. Viết Bài Trên Các Tờ Báo

Việc viết bài trên các tờ báo đã trở thành một phương pháp quan trọng để truyền tải thông điệp của phong trào chấn hưng thực nghiệp. Các nhà báo đã sử dụng ngôn ngữ sắc bén và lập luận thuyết phục để thu hút sự chú ý của độc giả và khuyến khích họ tham gia vào các hoạt động thực nghiệp.

IV. Ứng Dụng Thực Tiễn Của Chấn Hưng Thực Nghiệp

Phong trào chấn hưng thực nghiệp đã để lại nhiều dấu ấn trong lịch sử kinh tế Việt Nam. Nhiều ý tưởng và phương pháp được đề xuất trong phong trào đã được áp dụng trong thực tiễn, góp phần vào sự phát triển của nền kinh tế Việt Nam. Các tờ báo đã ghi nhận nhiều thành công và thất bại của phong trào, từ đó rút ra bài học cho các thế hệ sau.

4.1. Những Thành Công Đáng Kể

Một số hoạt động thực nghiệp đã đạt được thành công nhất định, như việc thành lập các hội công thương và tổ chức các hội chợ. Những hoạt động này không chỉ tạo ra cơ hội cho các doanh nhân mà còn góp phần nâng cao nhận thức của cộng đồng về tầm quan trọng của thực nghiệp.

4.2. Bài Học Kinh Nghiệm Từ Phong Trào

Phong trào chấn hưng thực nghiệp đã để lại nhiều bài học quý giá cho các thế hệ sau. Những thách thức và thành công của phong trào đã giúp các nhà lãnh đạo hiện tại hiểu rõ hơn về tầm quan trọng của việc phát triển kinh tế và vai trò của báo chí trong việc truyền tải thông điệp.

V. Kết Luận Về Chấn Hưng Thực Nghiệp Trên Diễn Đàn Báo Chí

Chấn hưng thực nghiệp trên diễn đàn báo chí Việt Nam đầu thế kỷ XX là một phong trào quan trọng, phản ánh sự chuyển mình của nền kinh tế và tinh thần yêu nước của các tầng lớp xã hội. Mặc dù phải đối mặt với nhiều thách thức, nhưng phong trào đã để lại nhiều dấu ấn và bài học quý giá cho các thế hệ sau. Sự kết hợp giữa báo chí và phong trào thực nghiệp đã tạo ra một sức mạnh lớn, góp phần vào sự phát triển của đất nước.

5.1. Tầm Quan Trọng Của Phong Trào

Phong trào chấn hưng thực nghiệp không chỉ là một hoạt động kinh tế mà còn là một phong trào yêu nước, thể hiện tinh thần đoàn kết và khát vọng phát triển của dân tộc. Nó đã góp phần tạo ra một nền tảng vững chắc cho sự phát triển kinh tế sau này.

5.2. Hướng Tương Lai Của Chấn Hưng Thực Nghiệp

Trong bối cảnh hiện nay, việc nghiên cứu và phát triển các ý tưởng từ phong trào chấn hưng thực nghiệp vẫn còn nguyên giá trị. Các thế hệ sau cần tiếp tục phát huy tinh thần này để xây dựng một nền kinh tế vững mạnh và bền vững.

21/07/2025

Trích đoạn nội dung tài liệu

mở đầu cho nền báo chí Việt Nam với sự ra đời của tờ Gia Định báo ở Nam Kỳ, tờ báo Quốc ngữ đầu tiên. Mục đích của báo được Thống đốc Nam Kỳ G.Roze nói rõ trong bức thư gửi Bộ trưởng Bộ Thuộc địa Pháp ngày 9-5-1865: “Tờ báo này (tức Gia Định báo) nhằm phổ biến trong giới dân bản xứ tất cả những tin tức đáng cho họ lưu ý và cho họ một kiến thức về những vấn đề mới có liên quan đến văn hóa và những tiến bộ về ngành canh nông. Những viên thanh tra đặc trách về những công việc của người dân bản xứ đã cho tôi biết rằng tờ Gia Định báo đã được dân chúng ủng hộ một cách nhiệt liệt và ở nhiều địa phương những em bé biết đọc chữ quốc ngữ đã đọc báo cho cha mẹ chúng nghe. Như vậy tờ báo này xuất bản mỗi tháng một lần sẽ là một sự hữu ích không thể chối cãi được và nó sẽ góp phần vào việc thay thế chữ của chúng ta và chữ Hán, một thứ chữ mà chỉ có một thiếu số quan lại hiểu biết mà thôi” [96, tr.

Đến khi Trương Vĩnh Ký đảm nhiệm tờ báo thì Gia Định báo có thêm nhiệm vụ là cổ động cho lối học mới, phát triển chữ Quốc ngữ và khuyến khích người dân học chữ Quốc ngữ. Năm 1868 một tờ báo tiếng Việt nữa ra đời ở Nam Kỳ là tờ Phan Yên báo. Về nội dung Phan Yên cũng không khác gì nhiều so với Gia Định báo nhưng lại có khuynh hướng đăng các bài báo có tính chất chống Pháp, cổ vũ cho phong trào yêu nước nên nhanh chóng bị chính quyền đình bản. Mấy năm sau có thêm các tờ Nông cổ mín đàm (1901-1924), Lục tỉnh tân văn (1907-1944), Đăng Cổ tùng báo (1907)… 14 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.Sarraut sang làm Toàn quyền Đông Dương lần thứ hai.

Vốn là một nhà báo nên ông đã có một số thay đổi trong việc xuất bản, kiểm duyệt báo chí nhằm phục vụ cho đường lối thống trị bằng văn hóa. Thực chất là ca tụng nước Pháp, gạt bỏ ảnh hưởng văn hóa Trung Hoa trong giới trí thức Việt Nam và Pháp hóa họ. Tất cả cho cái gọi là “sứ mạng cao cả của nước Đại Pháp ở Đông Dương”. “Nói cho dễ hiểu thì “nghĩa vụ nhà làm báo là phải diễn giải cho người ta biết cái công khai hóa của nước Pháp ở xứ này… Phải chỉ bảo thuyết minh, diễn giải, bình luận cho người ta biết cái công lao ấy lớn lao chừng nào bởi lòng quảng đại vô cùng của nước Đại Pháp… khiến cho những người được hưởng cái công đức ấy phải đội ơn kính trọng cả đời””[51, tr.

Nhất là sau khi Chiến tranh thứ nhất kết thúc, thực dân Pháp tiến hành công cuộc khai thác thuộc địa lần thứ hai ở Đông Dương. Lần khai thác này đã tạo nên những biến đổi to lớn về chính trị, kinh tế, xã hội Việt Nam và có ảnh hưởng không nhỏ tới sự phát triển của báo chí Việt Nam những năm 1919- 1930. Tầng lớp tư sản Việt Nam đã trở thành một giai cấp thực sự với những yêu cầu phát triển kinh tế, đòi hỏi về chính trị, văn hóa, ngôn luận… Giai cấp tiểu tư sản thành thị cũng đông đảo hơn trước với tiểu thương, tiểu chủ, thợ thủ công, viên chức nhà nước… Bên cạnh đó, các nhà nho cấp tiến cùng một số như tư sản yêu nước đã nhận thức rất rõ ràng về vai trò của báo chí trong đời sống, góp phần nâng cao dân trí cũng như đối với phong trào yêu nước ở Việt Nam. Trong Văn minh tân học sách đã đưa ra một dẫn chứng về sự phát triển của báo chí ở một số nước trên thế giới và Việt Nam cần phải học tập họ để xuất bản báo: “Các nước đặt ra báo chí có những danh mục như nhật báo, nguyệt báo, tuần báo, bán nguyệt báo, thể tài thì chia ra: chính trị, thời sự, quảng cáo,… Phàm việc trong, việc ngoài, sáng chế mới, tình hình thương mại cho đến nhà pháp luật, nhà y học, nhà nông, thợ thuyền, thương gia chẳng giới nào là không có báo.

Pháp có hơn 1230 báo quán, Đức có hơn 15 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.com 2350 báo quán, Anh có hơn 2180 báo quán, Nga có hơn 430 báo quán, Mỹ có hơn 14150 báo quán. Nhật Bản không có quận nào không có báo quán. Trung Quốc gần đây cũng mở báo rất nhiều. Còn ở nước ta thì chỉ có Sài Gòn và Hải Phòng có báo viết bằng chữ Tây, người đọc được không mấy! Báo viết bằng chữ Hán chỉ có một tờ Đồng Văn thôi.

Xét thấy viên chủ bút tờ báo Themxơ (Times) là một vị tướng về hưu nên những lời bình luận của tờ báo ấy rất là công bằng và xác đáng. Thiết tưởng ở kinh đô ta cũng nên đặt một tờ báo, lựa lấy một vị đại thần làm chủ, lựa một số thân sĩ sung vào: nửa viết bằng chữ ta (tức chữ quốc ngữ), nửa viết bằng chữ Hán. Bao nhiêu phép tốt, ý hay, nghề lạ, ngón khéo của Âu - Mỹ, cũng là những việc xưa nay ở nước ta hoặc những lời và việc tìm được ở trong sách và đáng nên làm kiểu mẫu hoặc những bài thiết thực về thời sự góp nhặt được trong sách luận, bài thơ, hoặc có người đặc biệt trong đám nhân tài, hoặc có kỹ thuật mới có ích lợi cho nước nhà và do giới công nghệ mới tìm ra thì đều đăng hết lên báo để cho đồng nhân dân cùng biết. Giá báo thì tính rẻ và cứ theo ngày đã định, gửi cho các quan lại lớn nhỏ trong ngoài và các thôn, các xã mỗi nơi một tờ.

Trong dân gian, nếu ai bỏ tiền mua riêng thì có thưởng. Những kẻ thừa hành phát báo nếu để chậm không đúng kỳ, đúng nơi thì phạt. Cái lợi thu được đã đủ để chi tiêu về việc nhà báo mà nhờ có báo trương rồi sẽ phá tan giới câu nệ, tối tăm” [91, tr. Ngoài ra, chính quyền thuộc địa thi hành chính sách cải lương, mở rộng các cơ quan dân chủ nhằm lôi kéo một bộ phận địa chủ, tư sản, trí thức tham gia chính quyền; làm chỗ dựa cho chính sách cai trị mới và phù hợp với tình hình mới.

Cùng với đó các chính sách về văn hóa, giáo dục, y tế, thể dục thể thao… đều nhằm phục vụ cho sự thống trị của Pháp ở Đông Dương và chống lại những tư tưởng tiến bộ đang được truyền bá vào Việt Nam ngày một rộng rãi. Do vậy, ở một mức độ nào đó chính quyền “nới lỏng” cho một số người 16 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.com Việt thuộc tầng lớp tư sản, điền chủ được phép xuất bản báo chí như Bạch Thái Bưởi, Nguyễn Hữu Thu… nhưng đặt dưới quyền kiểm soát của chính quyền. Bên cạnh đó chữ Quốc ngữ được hoàn thiện và sử dụng rộng rãi trong dạy học tạo ra một lực lượng người viết báo và độc giả đông đảo. Số lượng các tờ báo bằng tiếng Việt ngày một nhiều.

Theo thống kê trong Danh mục các ấn phẩm nộp lưu chiểu của chính quyền thực dân Pháp thì số lượng báo chữ Quốc ngữ đã tăng từ 19 tờ (1922) lên 47 tờ (1929) [21, tr. Ngoài những tờ báo đã xuất bản trong thời kỳ trước (Nông cổ mín đàm, Lục tỉnh tân văn.), nay có thêm nhiều tờ báo mới được in ấn như Đông Dương tạp chí (1913-1919), Nam Phong tạp chí (1917-1934), Thực nghiệp dân báo (1921- 1933), Khai hóa nhật báo (1921-1928), Hữu thanh tạp chí (1921-1927), Hà thành ngọ báo (1927-1936)… Các tờ báo đã được xuất bản hoàn toàn bằng tiếng Việt, không còn đan xen với chữ Hán như trước nữa. Sự phát triển của báo chí tiếng Việt còn thể hiện ở sự đa dạng, phong phú về thể loại. Có báo định kỳ: Nam Kỳ kinh tế báo, Hữu thanh tạp chí, An nam tạp chí, Nam Phong tạp chí, Hà Tĩnh tân văn…; nhật báo: Trung lập báo, Thực nghiệp dân báo, Khai hóa nhật báo, Nông công thương báo, Hà thành ngọ báo, Tiếng dân… Từ báo chính trị (báo Đông Pháp, Đông Dương tạp chí, Hà Thành ngọ báo…), báo kinh tế (Khai hóa nhật báo, Hữu thanh tạp chí, Thực nghiệp dân báo, Nam Kỳ kinh tế báo…) đến những báo văn hóa giáo dục, thể thao, nghệ thuật (Vệ sinh y báo, Phục Pháp âu dược, Kịch trường tạp chí, Điện xa tạp chí, Sư phạm học khóa…).

Thanh niên có báo Thanh niên tân tiến, Việt Nam thanh niên tạp chí; phụ nữ cũng có Nữ giới chung, Phụ nữ tân văn, Phụ nữ thời đàm; báo tôn giáo có Trung Hòa nhựt báo, Công giáo Đồng Thịnh… Ngoài ra có 6 tờ báo tiếng Pháp do người Việt làm chủ và phát triển theo xu hướng chính trị khác nhau hẳn. Các tờ: L’Echo annamite, L’Essor indochinois, Le Progrès annammite, La Tribune indochinoise, La tribune 17 LUAN VAN CHAT LUONG download : add luanvanchat@agmail.com indigène, La Voix annamite đại diện quyền lợi cho giai cấp tư sản dân tộc, có tính chất thỏa hiệp với thực dân. Tờ La cloche fêlée có khuynh hướng dân tộc và xã hội chủ nghĩa, chống chủ nghĩa thực dân [51, tr. Một cách phân định khác cho báo chí tiếng Việt là chia thành hai loại: báo thân Pháp, báo đối lập.

Dòng báo chí thân Pháp chủ yếu do chính quyền thực dân ấn hành nên có điều kiện phát triển hơn, chiếm số lượng lớn các tờ báo, nhất là dưới thời A.Sarraut làm Toàn quyền phải kể tới các tờ Đông Dương tạp chí, Nam Phong tạp chí, Nam Trung nhật báo, An Hà báo, Đại Việt tạp chí, Nữ giới chung, Đèn nhà Nam, Quốc dân diễn đàn [96, tr. Tiêu biểu nhất là Nam Phong tạp chí (1917-1934) do Phạm Quỳnh làm chủ bút. Mục đích chính của báo như A.Sarraut nói là “cung cấp cho giai cấp sĩ phu và trí thức Việt Nam những bài chính xác ngỏ hầu họ quan niệm được cái vai trò của người Pháp trên thế giới về phương diện văn hóa, khoa học và kinh tế. Tạp chí mới này, lấy tên là Nam Phong, sẽ đăng những bài phân tích chính xác về những tác phẩm khoa học và văn chương hay nhất, tiểu sử những nhà bác học danh tiếng của chúng ta, những sự mô tả đẹp đẽ về nước Pháp, những bài phiên dịch, những chuyện ngắn hay tiểu thuyết…” [96,95].

Nam Phong tạp chí thực sự là một công cụ tuyên truyền của chính phủ Pháp, phổ biến nền văn hóa Pháp. Dòng báo chí đối lập là những tờ báo được xuất bản công khai, có khuynh hướng chống chính phủ: Nhật Tân báo, Đông Pháp thời báo, Tân Thế kỷ… Hiển nhiên chính quyền thực dân không bao giờ để những tờ báo này được phép tồn tại.

Nội dung được bảo vệ bản quyền — Tải xuống đầy đủ

Tài liệu "Chấn Hưng Thực Nghiệp Trên Diễn Đàn Báo Chí Việt Nam Đầu Thế Kỷ XX" khám phá sự phát triển và vai trò của báo chí trong việc thúc đẩy thực nghiệp tại Việt Nam vào đầu thế kỷ 20. Tác phẩm này không chỉ cung cấp cái nhìn sâu sắc về bối cảnh lịch sử mà còn phân tích những ảnh hưởng của báo chí đối với xã hội và văn hóa Việt Nam thời kỳ này. Độc giả sẽ nhận thấy rằng báo chí không chỉ là công cụ truyền thông mà còn là phương tiện để nâng cao nhận thức và thúc đẩy sự thay đổi xã hội.

Để mở rộng thêm kiến thức về chủ đề này, bạn có thể tham khảo các tài liệu liên quan như Luận văn báo chí bình thuận thời kì đổi mới 1986 2006, nơi phân tích sự chuyển mình của báo chí trong giai đoạn đổi mới, hay Luận văn thạc sĩ ussh vai trò của báo chí việt nam trong giám sát quyền lực chính trị thời kỳ đổi mới, giúp bạn hiểu rõ hơn về vai trò của báo chí trong việc giám sát quyền lực. Cuối cùng, Luận văn thạc sĩ ussh vấn đề văn hóa dân tộc việt nam trên tạp chí tao đàn 1939 sẽ cung cấp cái nhìn sâu sắc về văn hóa dân tộc qua lăng kính báo chí. Những tài liệu này sẽ giúp bạn mở rộng hiểu biết và khám phá thêm nhiều khía cạnh thú vị của báo chí Việt Nam.